Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 145: Ngoại truyện: Bị thương
(Tác giả có lời muốn nói: Tặng cho mấy cưng một ly latte cam rốn sữa béo nhé.)
Trước khi bước vào lều, Cao Hoài Du đã giận đến phát điên.
Ngày ấy, sau khi y dẫn quân diệt xong triều Trần, đám tàn dư Nam Trần không chịu hàng nên đã chạy trốn về vùng tây nam, lập nên một tiểu triều đình nhỏ nhoi để kéo dài hơi tàn, thỉnh thoảng lại phái gian tế lẻn vào các nơi gây rối.
Mấy tháng trước, lũ này đã gây ra một vụ lớn, cấu kết với sơn tặc xông vào châu huyện cướp bóc. Quân trú đóng ở địa phương mấy lần xuất binh dẹp loạn, nào ngờ phát hiện cả tiểu quốc phương Nam cũng nhúng tay vào.
Quân trực hệ của hoàng đế Đại Ngụy từ trước đến nay chủ yếu giao chiến với đám người phương bắc, ít hiểu biết về phương nam, lại thêm tiểu quốc kia sở hữu vài chiêu thức quỷ dị, khiến quân ta ăn không ít thiệt thòi. Đám người Trần còn sót lại ở vùng lân cận thấy thế liền hùa theo đổ dầu vào lửa, thế là chuyện càng ngày càng to, cuối cùng không còn là việc quân địa phương tự giải quyết được nữa.
Các tướng lĩnh khắp nơi đều có việc riêng, khó lòng điều động, cuối cùng Nguyên Hi đành phải để y – đương kim hoàng hậu – đích thân ra tay.
Cao Hoài Du đến tiền tuyến đã một tháng, nhận ra chuyện này không dễ dứt điểm, đang lúc rối bời đầu óc thì lại nghe tin hoàng đế trên đường đến tiền tuyến bị thương.
Khoảnh khắc ấy, trong lòng y thực sự bùng lên một ngọn lửa.
Bị thương thì bị thương, vấn đề là Nguyên Hi đáng lẽ ra không nên bị thương như thế. Bao nhiêu thị vệ vây quanh bảo vệ hắn, vậy mà hắn lại lao ra chắn đao cho người khác? Đường đường là thiên tử, lại đi chắn đao cho kẻ khác?
Cao Hoài Du tức đến mức lao thẳng đến lều tìm Nguyên Hi tính sổ. Nhưng vừa bước vào, nhìn thấy người kia nằm nghiêng một bên trông thật đáng thương, y liền không nỡ nói nặng lời.
"Hoài Du?" Nguyên Hi dường như ngạc nhiên khi thấy y đến vào lúc này. Hắn vừa chuẩn bị đổi thuốc, y phục mới cởi một nửa, nửa thân trên quấn băng trắng, do cử động không tiện, thử ngồi dậy không nổi nên giờ đành nằm yên.
Trên bàn nhỏ bên cạnh còn bày thuốc, thứ uống thứ bôi đều có, trong lều nồng nặc mùi dược liệu, ngửi thôi đã thấy đắng ngắt.
Thị vệ hầu hạ bên cạnh định đỡ hắn dậy, nhưng hắn khẽ phất tay ra hiệu lui ra. Sau đó hắn nhét luôn bát thuốc vào tay Cao Hoài Du đang bước tới, nói: "Đút ta uống."
Cao Hoài Du đón lấy bát thuốc, ngẩn người một thoáng, rồi bật cười vì tức.
"Sao lại ra nông nỗi này?" Cao Hoài Du ngồi xuống bên cạnh đối phương, múc một thìa rồi thổi nguội, đưa đến bên môi kẻ lười ngồi dậy kia.
Nguyên Hi uống một cách thích thú, mới chậm rãi đáp: "Gặp thích khách."
Cao Hoài Du: "Vết thương đâu?"
Nguyên Hi bị hỏi, bèn ngập ngừng: "Ừm... không để ý, bị chém một nhát, ở sau lưng đây."
Cao Hoài Du liếc nhìn phía sau hắn, mới thấy phía trước thì sạch sẽ, chỉ có băng ở sau lưng loang lổ chút máu.
Chỉ một cái nhìn, y đã tưởng tượng ra không dưới mười cảnh Nguyên Hi trong khoảnh khắc nguy nan đã đẩy người khác ra, tự mình lãnh đao.
"Ngươi nghĩ cái gì vậy?" Cao Hoài Du cố gắng kiềm chế, "Ngươi là quân vương một nước đấy."
Nguyên Hi biết mình sai, lòng hơi hổ thẹn, đành tìm cách chữa cháy: "Có những lúc gấp quá nên phản ứng không kịp... một cái là..."
Cao Hoài Du nghiến răng: "Có những lúc, ta thật sự muốn đánh gãy chân ngươi."
Nguyên Hi vốn định nói tiếp, nghe vậy đành ngậm miệng, mặt ỉu xìu.
Cao Hoài Du giận dữ đút nốt bát thuốc, trừng hắn mấy cái, càng nghĩ càng thấy tức. Thấy mình nếu còn ở đây thêm giây phút nào, e rằng sẽ không kìm được mà lại mắng tiếp, y liền đứng dậy định rời đi.
Ai ngờ Nguyên Hi cười cười, vươn tay kéo mạnh, khiến y ngã ngồi trở lại.
"Ngươi làm gì..."
Nguyên Hi ghé sát, khẽ cười: "Thuốc uống xong rồi, giờ chẳng phải nên an ủi một chút cho vị phu quân đã thủ tiết lâu ngày này sao?"
Cao Hoài Du chẳng thèm để ý mấy lời tục tĩu của hắn, chỉ lo lắng vì vừa nãy hắn động tác lớn như vậy sẽ động đến vết thương, cau mày nói: "Vết thương của ngươi..."
Nguyên Hi cười: "Vậy ngươi nhẹ tay một chút là được."
Hắn mặt mũi tỉnh bơ, chẳng chút nghiêm túc. Cao Hoài Du thoáng ngẩn ra, đến khi hiểu hắn đang ám chỉ điều gì thì vừa giận vừa buồn cười, trừng mắt: "Không đau à?"
Vừa nói xong, y đã cảm thấy má mình hơi nóng lên. Hai người lúc này khoảng cách cực gần, giữa họ chỉ còn hơi thở quấn quýt.
"Đau..." Nguyên Hi nhỏ giọng, "Nên mới cần ngươi thơm thơm một chút."
Cao Hoài Du cố nén lửa giận: "Ngày mai ta sẽ cho người đưa ngươi về thành nằm nghỉ. Không thương lượng gì hết. Đừng tưởng ta không biết tính ngươi, lần nào miệng cũng hứa hẹn ngon lành, chớp mắt đã dẫn một đội người đi gây chuyện."
Nguyên Hi: "Đó là lúc ta còn khỏe mạnh nhảy nhót được. Giờ ta bị thương rồi, ngoan ngoãn lắm."
Cao Hoài Du: "Lời này chính ngươi tin nổi không?"
Nguyên Hi: "Tin chứ, quân vô hý ngôn, nhất ngôn cửu..."
Cao Hoài Du ấn đầu hắn xuống gối mềm: "Im miệng."
"Ưm..."
Nguyên Hi theo bản năng muốn giãy, nhưng tư thế bị ấn xuống thế này chẳng dùng được mấy sức.
"Đổi thuốc chứ gì?" Cao Hoài Du lạnh giọng.
Nguyên Hi ú ớ: "Ừm..."
Cao Hoài Du kéo áo bào hắn xuống, từng vòng từng vòng tháo băng trắng. Mùi máu tanh hòa lẫn với mùi thuốc trở nên nồng nặc.
Nhìn như vậy y mới yên tâm đôi chút, cúi mắt ngắm nghía hồi lâu, ánh mắt lướt từ vết sẹo sang làn lưng đẹp đẽ của hắn, qua lại mấy lần, cuối cùng cúi xuống hôn lên.
Vị đắng ngắt, xen lẫn mùi tanh của máu.
Cảm giác ẩm ướt nóng bỏng từ sau lưng truyền đến, Nguyên Hi không cần nhìn cũng biết chuyện gì đang xảy ra, cả người hắn như bị sét đánh, run rẩy không ngừng, từng đợt tê dại lan khắp kinh mạch.
"Nguyên Ứng Hy, người ta bảo ngươi cương ngạnh tự phụ, giờ ta thấy đúng thật." Cao Hoài Du ánh mắt tối lại, giọng nói cũng nhẹ đi vài phần.
Y hôn càng lúc càng nhẹ nhàng, cách hôn như chuồn chuồn lướt nước ấy lại khiến người ta càng ngứa ngáy, run rẩy dữ dội hơn.
"Ư..." Nguyên Hi khẽ nghiến răng, "Đau... Hoài Du..."
"Đừng giả vờ đáng thương." Cao Hoài Du đột nhiên không chiều hắn nữa, giọng trầm xuống, "Bệ hạ lần này xử sự quá tùy hứng rồi."
Nguyên Hi khựng lại. Bao năm qua, giữa hai người ít khi xưng hô vua tôi. Cao Hoài Du gọi hắn "bệ hạ" bằng chất giọng ấy, khiến hắn không khỏi căng thẳng.
"Ta không phải..."
"Bệ hạ vốn dĩ không nên tự mình đến đây. Đại Ngụy đầy thần tử tài năng, đâu cần bệ hạ đích thân lao tâm khổ tứ... Bệ hạ là không tin thần, hay muốn tranh cao thấp với kẻ hậu bối?"
"Không phải..." Không biết cố ý hay vô tình, Nguyên Hi dịu giọng xuống, "Chỉ là nhớ ngươi thôi."
"Bệ hạ đúng là... hễ mở miệng là cứ nói." Cao Hoài Du tức đến bật cười, "Đáng bị dạy dỗ."
"Đừng giận nữa được không." Nguyên Hi cười khẽ, "Vậy ngươi dạy dỗ ta đi, ta chịu... Ưm!"
Cao Hoài Du bất ngờ tấn công, khiến Nguyên Hi toàn thân nóng rực như lửa đốt, trán lấm tấm mồ hôi.
"Còn ổn không?" Cao Hoài Du nhẹ giọng hỏi.
"Ừm..." Nguyên Hi nhắm mắt, "Nhường ngươi đấy..."
"Còn cứng miệng?" Cao Hoài Du cười khẩy, động tác chậm rãi, như cố ý.
"Được... được rồi... để ta giúp ngươi."
Cao Hoài Du sợ hắn dùng sức quá mạnh làm rách vết thương, không nỡ mạnh tay, liền giảm bớt lực đạo.
Nguyên Hi vừa ngồi dậy, việc đầu tiên là vòng tay ôm cổ Cao Hoài Du, hôn lên đôi môi vừa nãy mắng mình không ngớt. Vừa hôn vừa đẩy y ngã ngửa ra sau, cho đến khi y nằm hẳn xuống.
"Hoài Du, nhìn ta." Nguyên Hi cúi mắt nhìn người bên dưới, mái tóc dài buông rũ lướt qua má Cao Hoài Du.
Cao Hoài Du đưa tay v**t v* mặt hắn, ánh mắt lại từ trên mặt trượt xuống. Thân trên tr*n tr**, cơ bắp săn chắc đầy mê hoặc, làn da màu mật ong phủ một lớp mồ hôi mỏng, lấp lánh như lụa.
Lúc này, hắn nắm tay Cao Hoài Du đang đặt trên má mình, rồi kéo xuống ngực, khẽ nói: "Muốn sờ không?"
Cao Hoài Du chẳng hề khách sáo, cười khẽ: "Gầy rồi, sờ không đã nữa."
Nguyên Hi vừa th* d*c vừa đáp lại: "Càng tốt, kẻo đè hỏng ngươi. A..."
Cao Hoài Du lườm nguýt đối phương một cái, dùng đầu gối thúc nhẹ vào bụng dưới của hắn, kết quả bị hắn bắt lấy khoeo chân.
"Hừ..." Cao Hoài Du nheo mắt, ánh mắt liếc nhìn hắn, vừa xấu hổ, vừa cảm nhận được sự k*ch th*ch khó lòng kiềm chế.
Lông mi dài che khuất đôi mắt Nguyên Hi, Cao Hoài Du không thấy rõ thần sắc hắn, chỉ khi hắn ngẩng lên mới nhìn được đôi mắt sáng long lanh.
Rồi y bị ánh mắt ấy làm cho nghẹt thở.
"Được rồi..." Lần này đến lượt Cao Hoài Du hô dừng.
Nguyên Hi rất nghe lời dừng lại, khẽ cười một tiếng trầm thấp: "Thật sao? Vậy ta không khách sáo nữa..."
Chưa dứt lời, Cao Hoài Du đã nắm vai hắn, lại ấn hắn nằm sấp xuống.
"Ưm..." Nguyên Hi biết y muốn gì, khẽ nghiến răng, "Hoài Du, đổi tư thế khác đi."
"Sẽ đè lên vết thương." Cao Hoài Du lạnh lùng từ chối.
"Vậy để ta..."
"Không được."
...
"Hoài Du... đau..."
"Hửm... chạm vào vết thương rồi?" Cao Hoài Du lập tức dịu dàng hơn, trên mặt thoáng lo lắng, rồi lại hừ lạnh, "Đáng đời."
"A... ngươi vẫn... còn giận sao..."
"Sao có thể không giận..." Cao Hoài Du ghé sát, hôn nhẹ lên má hắn, rồi trêu: "Bệ hạ quả là tuyệt sắc."
Lời này trước kia Nguyên Hi hay dùng để trêu Cao Hoài Du, nay từ miệng y nói ra khiến hắn tê dại cả da đầu, toàn thân run lên.
Cao Hoài Du không để ý phản ứng của hắn, cúi xuống hôn lên vết sẹo trên lưng, nhẹ nhàng l**m đi những giọt máu rỉ ra. Từng chút hôn dọc sống lưng hắn.
Nguyên Hi đã không chịu nổi... thật sự không chịu nổi nữa. Tư thế này không đè vào vết thương sau lưng, nhưng cảm giác như xương cốt sắp tan ra, hắn dù khỏe mạnh đến đâu cũng không chịu được kiểu tra tấn này!
"Một lát nữa là xong rồi." Cao Hoài Du kh* c*n v*nh t** hắn an ủi.
Nguyên Hi đầu óc hoàn toàn mụ mị.
Ngày thường Nguyên Hi uy nghiêm, mọi việc đều mạnh mẽ áp đảo, Cao Hoài Du bị hắn đè nén đã lâu, liền thích đối đầu. Hắn là kẻ luôn thích giữ mặt mũi, y liền cố ý khiến hắn mất kiểm soát.
Phản ứng lúc này của hắn đương nhiên khiến Cao Hoài Du thỏa mãn vô cùng.
Giọng y vẫn mềm mại: "Bệ hạ sao thế?"
Nguyên Hi giờ phút này đã tan tác, hỗn loạn gọi: "Hoài Du... Hoài Du..."
Mất đi chỗ dựa của Cao Hoài Du, Nguyên Hi nằm sấp hẳn xuống, ánh mắt mơ màng dần tan đi, th* d*c hồi lâu mới lấy lại chút sức, nghiêng đầu nhìn y.
Cao Hoài Du cũng áp sát bên cạnh hắn, đuôi mắt và bờ má đỏ ửng, khiến hắn chỉ muốn ghé qua cắn một cái.
"Nhìn ta làm gì?" Cao Hoài Du cười ngọt ngào, cố ý hỏi.
Nguyên Hi nếm lại, thật sự chịu không nổi bộ mặt giả vờ ngây thơ ấy, cắn nhẹ lên môi y một cái, mới nói: "Nhìn kẻ xấu xa này đang cười. Lại nghĩ đến chuyện xấu xa gì rồi đấy?"
"Chỉ nghĩ, bệ hạ làm vết thương rách toạc." Cao Hoài Du muốn cười, "Không biết thái y theo hầu biết rồi sẽ nghĩ gì... Haha!"
Nguyên Hi đầu óc lúc này đã không còn tỉnh táo, chẳng còn vốn từ để đấu khẩu với người ta.
"Ưm... lại còn muốn nữa sao?" Cao Hoài Du thở ra một hơi, "Trước tiên bôi thuốc đã."
"Không vội... lúc này cũng đâu sợ chậm trễ gì."
...
Buộc lại băng cho vết thương, Cao Hoài Du giúp hắn mặc áo, thấy chỉ hắn đang khoác một lớp áo mỏng, liền kéo chăn đắp kín cho đối phương.
Nguyên Hi vẫn còn đang ngơ ngác, vẻ mặt ấy khiến Cao Hoài Du thấy buồn cười, khi mở miệng cũng lộ ra vài phần ý cười: "Lát nữa ta đi tuần doanh, ngươi đừng theo làm gì."
Vị thiên tử Đại Ngụy lúc này mới hoàn hồn, mắt đầy kinh ngạc không tin nổi, co rúm trong chăn như phu quân bị phụ tình: "Vừa mới xong chuyện là lại bỏ rơi phu quân rồi sao?"
Cao Hoài Du ghé vào lòng hắn, ôm vai hắn cười: "Đừng gây chuyện nữa, nhiều nhất một tháng, giải quyết xong là ta hồi kinh ngay. Ngươi cứ ngoan ngoãn làm linh vật may mắn đi, ở trong thành ổn định quân tâm, làm yên lòng dân là được rồi."
"Được thôi." Nguyên Hi thở dài thườn thượt, "Nhưng không có đại tướng quân ở bên hộ vệ, lòng trẫm không yên."
"Thế mà còn ngày nào cũng muốn chạy lung tung?" Cao Hoài Du nheo mắt, "Không ngoan nữa là ta trói ngươi lại đấy."
"Được được được..." Nguyên Hi cúi xuống, hôn nhẹ lên trán người trong lòng, "Sẽ ngoan mà."
. . .
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 145: Ngoại truyện: Bị thương
10.0/10 từ 33 lượt.
