Tôi Thật Sự Rất Giàu

Chương 66


Âu Dương Tế và Triệu Nhân vừa bước ra liền thấy cảnh tượng kỳ quặc: bốn chàng trai ngồi khoanh chân ở bốn góc, bao vây lấy ba con ngỗng bị mắc kẹt trong lưới cá, trói vào cột giữa sân.



Ba con ngỗng lớn chen chúc vào nhau, như muốn sưởi ấm, trông ngoan ngoãn, yếu đuối và đáng thương vô cùng. Trước mặt chúng là một chiếc máy tính đang phát đoạn video, trong đó một đôi tay to đang cầm dao sắc lạng từng miếng thịt ngỗng quay.


Con dao nâng lên, hạ xuống, từng miếng thịt ngỗng vàng óng ánh rơi vào một chiếc đĩa sứ trắng tinh. Phó Du ngồi tựa vào cột, mỉm cười nhìn video, chậm rãi lên tiếng: “Thịt ngỗng vừa lấy ra không nên ăn ngay. Nhúng qua nước sốt hoặc mứt mơ, vị sẽ đậm đà hơn…”


Hầu kết của Thời Duyệt khẽ động, cậu nuốt nước bọt, không kìm được mà tiếp lời: “Tốt nhất là có thêm một ly trà chanh, hoặc nước ngọt cũng được….”


Triệu Nhân và Âu Dương Tế nhìn nhau rồi lập tức bật cười ngặt nghẽo.


Đạo diễn Dư đứng xa quan sát, vừa nhìn họ vừa để ý các nhân viên xung quanh, ai cũng cố nén cười. Rõ ràng, tập này lại tràn ngập những tình huống vừa hấp dẫn vừa hài hước.


Tới lúc này, ông mới hoàn toàn ngộ ra. Chương trình của họ vốn tên là , ban đầu định hướng cũng là khai thác những khía cạnh đời thường. Nếu các khách mời không cần làm nhiệm vụ hay phải đối mặt với mâu thuẫn mà vẫn tự tạo ra nhiều nội dung hấp dẫn thì ông chẳng việc gì phải đóng vai ‘ác nhân’.


Lỡ may gây áp lực quá lớn khiến khách mời không thể hiện được gì thì đúng là tốn công vô ích. Thôi cứ tùy duyên vậy. Dù gì thì quy tắc không được dùng tiền mặt hay thẻ đã đặt ra, chi phí sinh hoạt cũng cố định. Khách mời có làm nhiệm vụ hay không, cứ để họ tự quyết định.


Triệu Nhân cuối cùng cũng ngừng cười, lau đi giọt nước mắt vì cười quá nhiều, nói với vẻ hào hứng: “Đỉnh thật đấy! Lại là ý của cậu đúng không, Tiểu Duyệt?”


Thời Duyệt chớp mắt đầy vẻ ngây thơ: “Một người trong sáng như em sao nghĩ ra được mấy ý này chứ! Lần này anh họ Phó mới là chủ mưu, bọn em chỉ là đồng phạm thôi.”


Phạm Tinh Dương gật đầu đồng tình: “Đúng vậy, bọn em chỉ là người thực thi. Ý tưởng tồi tệ này đều là của anh em cả!”


Phó Du giữ vẻ mặt vô tội y hệt Thời Duyệt: “Tôi chỉ không muốn mọi người bị ngỗng ức h**p nữa mà thôi.”


Âu Dương Tế không nhịn được phải cảm thán: “Ở gần mực thì đen, quả không sai mà!”


Phạm Tinh Dương âm thầm nghĩ: Ai mới là mực còn chưa chắc đâu!


Lúc này, video trên máy tính đang phát cảnh blogger nếm thử thịt ngỗng quay, ăn một cách vô cùng ngon miệng. Thời Duyệt thèm thuồng nhìn, ngẩng đầu hỏi Triệu Nhân: “Anh Triệu, hay là chúng ta….”


Cậu chưa kịp nói hết câu thì một giọng nói từ xa vọng tới: “Đừng có mơ!”


Thời Duyệt ngẩng lên nhìn, chính là ba cậu vừa nghe tiếng ồn mà ra xem xét. Ông nghiêm mặt nói: “Lần trước con làm nó sợ đến hai ngày không đẻ trứng, cô Phúc đã mắng con suốt hai ngày trời. Giờ lại muốn ăn thịt chúng à? Không sợ cô Phúc cầm chổi sang đánh con sao?”



Không ai hiểu Thời Duyệt hơn ba cậu! Vừa nghe nhắc đến cô Phúc hàng xóm, Thời Duyệt lập tức xẹp xuống, miệng mấp máy, ánh mắt tiếc nuối nhìn ba con ngỗng đang co cụm vào nhau. Cậu thở dài bất lực, nghiêm nghị quay sang ‘dạy dỗ’ bọn ngỗng: “Thấy chưa, không nghe lời thì kết cục là thế này đây!”


Cậu dùng khớp ngón tay gõ vào màn hình máy tính: “Không muốn trở thành món ngon trên bàn của tao thì ngoan ngoãn vào, hiểu chưa?”


Con ngỗng lớn nhất lúc trước còn quát tháo ầm ĩ ‘quạc’ một tiếng, như thể đang đáp lại: ‘Hiểu rồi, hiểu rồi.’


Nhìn thấy chúng nhận lỗi với thái độ tốt như vậy, Thời Duyệt cuối cùng miễn cưỡng tháo bỏ lưới cá.


Sau khi được tự do, ba con ngỗng không còn vẻ oai phong như lúc trước nữa, cũng không còn nghển cổ lên nữa. Chúng co chân co cánh, ngoan ngoãn đi ra ngoài cửa, không còn kêu ‘quạc’ nữa. Mãi đến khi bước ra khỏi cổng sân trong, chúng mới phục hồi lại sức lực, tranh nhau vẫy cánh lao ra ngoài. Một lúc sau, tiếng ‘quạc quạc’ dần dần biến mất trong tai mọi người.


Thời Duyệt vừa thu lưới vừa lẩm bẩm tiếc nuối: “Ngỗng quay cũng không được ăn rồi, ngỗng kho trong nồi gang cũng không có…”


Ba Thời nghe vậy không nhịn được cười và lắc đầu, an ủi: “Xong chương trình rồi ba sẽ làm cho con ăn, được chưa?”


“Cảm ơn ba!” Thời Duyệt lập tức hết buồn, ngẩng đầu cười ngọt ngào, cái miệng cười đến tươi rói.


Sau một phen vất vả, đã gần hết giờ ăn trưa. Triệu Nhân vỗ tay một cái: “Được rồi, mọi người chuẩn bị ăn cơm đi, món ăn đã xong hết rồi.”


Sau đó quay sang ba Thời, nói: “Lão Thời, cùng ăn chút không?”


Thời Duyệt nhìn ba mình rồi lại nhìn Triệu Nhân, sao mới chỉ một lúc mà đã gọi thành ‘lão Thời’ rồi nhỉ?


Ba Thời cũng không ngần ngại, gật đầu cười nói: “Vậy tôi không khách sáo nữa, sẽ ăn ké nhé.”


“Ê, nói gì mà ăn ké với không ké, gạo và gia vị đều là của nhà ông mà.” Triệu Nhân nói xong, cười gọi Thời Duyệt và mọi người bưng đồ ăn lên.


Thời Duyệt lấy bát đũa trong nhà, cùng Phạm Tinh Dương và La Nam bày bàn. Vừa bày xong, Phạm Tinh Dương như nhớ ra điều gì, cẩn thận cầm chiếc bát sứ trắng lên, hỏi: “Thời Duyệt, cái này không phải đồ cổ chứ? Không có giá trị gì chứ?”


Thời Duyệt liếc qua, đáp: “Chú bán gốm ở làng tặng cho, ngoài đôi đũa ra, cả bộ đồ ăn này đều là của nhà chú ấy tặng.”


“Ồ, vậy thì tốt rồi.” Phạm Tinh Dương cuối cùng yên tâm.


“Còn đôi đũa này, không phải làm từ gỗ tơ vàng gì chứ?” La Nam nâng đôi đũa gỗ đơn giản hỏi.


“Không phải đâu.” Thời Duyệt liếc qua đôi đũa, “Cái này mua trên Taobao, chín tệ chín, có miễn phí ship.”


La Nam lập tức vui mừng, tự nói với mình: “Chín tệ chín tốt, chín tệ chín tốt!”



Thời Duyệt ngơ ngác, suy nghĩ một lúc rồi rất thân thiện nói với La Nam: “Một lát uống thêm chút canh gà nhé, bổ não.”


Sau khi bày xong bàn, Thời Duyệt lại chạy ra ngoài tìm cốc. Ba Thời thích uống trà sau bữa ăn nhưng không thích nóng. Vì vậy, thường Thời Duyệt sẽ pha trà trước bữa ăn, đổ vào cốc để nguội. Sau khi ăn xong, ba Thời muốn uống thì vừa đúng là nhiệt độ vừa miệng.


Ngay khi Thời Duyệt vừa rời đi, Phạm Tinh Dương và La Nam nhìn nhau, ánh mắt vẫn còn vẻ lo sợ.


“Ê, tôi sợ chết khiếp, cứ tưởng mấy cái bát đũa này cũng là đồ cổ chứ!”


“Đúng đấy, tôi cũng sợ lỡ tay làm vỡ cái gì. Dù sao thì sau bữa cơm là tôi và cậu rửa bát. Lỡ là đồ cổ, làm vỡ một cái thì có khi mấy trăm nghìn đấy!”


Phó Du đang bê canh gà vào nghe thấy vậy suýt thì bật cười.


Canh gà hầm, cá hấp, thịt kho tàu….. Bữa ăn hôm nay khá phong phú. Triệu Nhân vẫn giữ được tay nghề nấu ăn, tạm thời xoa dịu nỗi buồn của Thời Duyệt khi không thể ăn ngỗng quay.


Ba Thời thử món ăn xong cũng khen không ngớt, hai người bắt đầu chia sẻ bí quyết nấu ăn với nhau.


Trong khi trò chuyện, mọi người lại chuyển sang một câu chuyện khác. Triệu Nhân cuối cùng không thể nhịn được nữa, liền hỏi: “Lão Thời, không giấu gì ông, tôi và vợ ông, Trình Mạt, là bạn học cũ. Tôi luôn tò mò, sao cả nhà ông lại đến đây sống vậy?”


Ba Thời mỉm cười: “Tôi biết, vợ tôi trước đây đã cho tôi xem ảnh của anh nên khi gặp lần đầu tôi đã nhận ra anh.” Nếu không nhận ra người này là bạn của vợ, ông cũng không ngồi lâu trong bếp mà trò chuyện với anh ta như vậy.


Nhìn thấy vẻ mặt bất ngờ của Triệu Nhân, ông lại tiếp tục mỉm cười nhẹ nhàng nói: “Đây là nơi vợ tôi từng sống lúc nhỏ, bà ngoại cô ấy là người ở đây. Sau khi quyết định rút khỏi giới giải trí, tôi đã dẫn vợ tôi về đây sống.”


“Ra là vậy.” Triệu Nhân cười cười, không vòng vo nữa, trực tiếp hỏi: “Thật ra tôi luôn muốn hỏi, ông làm nghề gì? Trình Mạt rút lui đột ngột quá, sau này tôi muốn liên lạc với cô ấy nhưng mãi không được. Nếu không phải Tiểu Duyệt vô tình bước vào giới giải trí, có lẽ tôi vẫn không biết cô ấy đã kết hôn rồi, còn có đứa con lớn như vậy.”


Ngừng một chút, Triệu Nhân bổ sung thêm: “Và nếu có thể, tôi cũng muốn biết lý do cô ấy rút lui, dù sao thì cô ấy từng xuất sắc như vậy.”


Phó Du từ từ đặt bát xuống, ánh mắt rơi vào Thời Duyệt đang nghiêng đầu để nghe ba cậu kể chuyện.


Ba Thời nhìn một cái về phía Thời Duyệt, quả nhiên thấy con trai cúi đầu nhưng lắng nghe chăm chú, rõ ràng là cũng rất muốn biết. Ông không khỏi cảm thấy hơi bất lực, con lớn rồi, có chuyện gì cũng không trực tiếp nói với ba! Mặc dù rõ ràng đã nhận ra mẹ mình là người nổi tiếng, dù đầy thắc mắc, nhưng thằng bé lại không chịu hỏi ông.


Vì thấy con trai rõ ràng muốn biết, ba Thời cũng không giấu giếm nữa, liền nói ngắn gọn: “Trước đây tôi chỉ là một người bình thường, một cậu ấm của gia đình giàu có. Bây giờ tôi đầu tư vào hai nhà máy ở thị trấn, coi như là một nhà đầu tư bình thường ở làng quê.”


Dừng lại một chút, ông tiếp tục với nụ cười nhẹ nói về điều mà Triệu Nhân và Thời Duyệt quan tâm nhất: “Còn lý do mẹ Tiểu Duyệt rút lui khỏi giới giải trí… thì đương nhiên là vì muốn ở bên tôi.”


Ông như nhớ lại điều gì đó, trong ánh mắt tràn đầy sự hoài niệm và dịu dàng: “Lúc đó chúng tôi bên nhau, cô ấy thì ngày nào cũng bận rộn quay phim, tôi thì bận công việc và xã giao, ít có thời gian ở bên nhau.”


“Sau đó tôi nghĩ, thế này không ổn. Tôi làm việc vất vả, chẳng phải là để bảo vệ người mình yêu, để cho người mình yêu một cuộc sống tốt sao? Nhưng cứ theo đà này, chúng tôi sớm muộn cũng sẽ xa nhau. Thế là tôi bàn với mẹ Tiểu Duyệt, cô ấy rút lui khỏi giới giải trí, tôi rời công ty, cả hai cùng ẩn dật, sống như đôi tiên đồng ngọc nữ.”



Thời Duyệt nghĩ một cách rất trực diện, nếu thật sự như vậy, tại sao mẹ cậu lại đổi tên và không liên lạc với bạn bè cũ? Hơn nữa, cậu chưa bao giờ gặp người thân của ba cậu từ phía gia đình ông, cũng chưa từng nghe ba cậu nhắc đến họ. Nếu chỉ là một cuộc sống ẩn dật đơn giản, chắc chắn không đến mức phải làm như vậy. Có lẽ ba cậu vẫn giấu giếm điều gì đó.


Nhưng trước mặt bao người như vậy, cậu cũng không dám chất vấn ba, sợ ba sẽ buồn.


Sợ Triệu Nhân sẽ tiếp tục hỏi, Thời Duyệt rất chu đáo chuyển chủ đề: “Ba, thực ra con luôn muốn biết, gia đình chúng ta chỉ có ba người, sao ngày trước ba lại xây một ngôi nhà lớn như vậy?”


Mọi người cũng rất tò mò về chuyện này, đồng loạt dừng đũa và nhìn về phía ba Thời.


Ba Thời mím môi, nụ cười trên mặt có chút đắng cay: “Ngày trước, mẹ con nói muốn sinh cho ba một bầy con.”


“Cái gì? Ba tin lời mẹ nói à?!” Thời Duyệt ngạc nhiên nói, “Thế kế hoạch hóa gia đình đâu rồi?!”


Ba Thời trừng mắt nhìn cậu: “Chẳng phải là còn chưa có đứa thứ hai sao!”


“……….” Quả nhiên, ba cậu vẫn lo lắng vì không có đứa thứ hai.


“Lúc đầu quyết định xây nhà này là ba hơi nông nổi.” Ba Thời ba chậm rãi nói, “Sau đó ba nghĩ lại, mẹ con muốn sinh, ba lại không nỡ để bà ấy chịu khổ như vậy! Nhưng mẹ con bảo xây nhà này tốt lắm, sau này có thể bốn thế hệ cùng chung sống, đủ chỗ cho bốn thế hệ ở. Ba nghĩ cũng đúng, thế là ba quyết định xây.”


Phó Du cầm đũa bất giác nắm chặt tay lại. Bốn thế hệ cùng sống?


Trong lòng anh nảy sinh một cảm giác khó chịu, nếu ba Thời mong muốn bốn thế hệ cùng sống chung, thì……


Phạm Tinh Dương rõ ràng cũng nghĩ đến điều này, ánh mắt nhìn anh họ tràn đầy sự đồng cảm.


Bữa cơm trưa kết thúc trong tiếng cười vui vẻ. Sau bữa ăn, Thời Duyệt đưa trà cho ba, ba cậu cầm trà và tự giác quay về phòng, tránh không muốn vô tình chen vào khung hình thêm một giây nào nữa.


Phạm Tinh Dương và La Nam đi rửa bát, chỉ còn bốn người ngồi lại trên bàn. Thời Duyệt đứng dậy mang ra một bộ ấm chén sứ, vừa đặt lên bàn thì nghe thấy Âu Dướng Tế trêu chọc: “Đừng vội pha trà, tôi thấy bộ trà này chắc cũng khá lâu rồi đúng không? Đừng bảo nó lại là cổ vật, tôi sợ một lúc nào đó tôi làm rơi cái cốc, chương trình sẽ không đền cho tôi đâu.”


“Không sao.” Thời Duyệt vừa mỉm cười vừa đổ trà vào ấm, vừa nói: “Bộ trà này không bằng bộ bàn ghế chúng ta ngồi đâu. Bàn ghế này hình như có hơn trăm năm tuổi, là gỗ hồng sắc hay loại gỗ gì đó, không biết ba em tìm ở đâu ra, nói là lúc đó mất vài chục hay vài trăm vạn gì đó, tôi không nhớ rõ.”


Âu Dương Tế và Triệu Nhân nhìn nhau, đứng dậy một cách ăn ý, tránh xa bộ bàn ghế đó. Sau đó, cả hai vô tư bước ra ngoài, vừa đi vừa nói chuyện những chủ đề chẳng có gì thú vị như ‘Hôm nay thời tiết đẹp quá’.


Thời Duyệt nhìn họ với vẻ khó hiểu rồi quay sang Phó Du vẫn đang ngồi điềm tĩnh ở vị trí cũ: “Anh họ Phó, họ sao vậy?”


Phó Du bình tĩnh quay lại, giúp Thời Duyệt sắp xếp hai cái cốc trà, thản nhiên đáp: “Chắc là ngồi lâu quá, cảm giác mông nóng lên thôi.”


Triệu Nhân, khi đã đi xa, lẩm bẩm trong lòng, anh ta tiếc vì lúc đó không đứng mà ăn.



Không phải ai cũng như Phó Du, gia đình anh có cả đống tiền và tài sản. Bộ bàn ghế vài trăm vạn, chỉ có anh ngồi lên mới không cảm thấy nóng mông.


Thời Duyệt cảm thấy đồng cảm với Triệu Nhân và Âu Dương Tế, cậu thở dài, nói: “Đến tuổi trung niên không thể làm chủ được, chắc là ngồi lâu quá, cột sống không chịu nổi.”


Ngừng một chút, cậu như nhớ ra điều gì, vội vàng nắm lấy tay Phó Du. Cười tươi rạng rỡ, mắt sáng ngời: “Anh họ Phó, em nghĩ ra một ý tưởng hay rồi!”


Phó Du rất ủng hộ hỏi lại: “Ý tưởng gì vậy?”


“Em nghĩ, tối nay đưa hai ông anh lớn đi nhảy múa ở quảng trường, vừa khỏe người lại còn giúp cho làng ta nổi tiếng nữa. Anh đi không?”


Đối mặt với đôi mắt ngây thơ và tràn ngập mong đợi của cậu nhóc, Phó Du cảm thấy nụ cười trên mặt mình cứng lại.


Hình dung cảnh mình đứng với Triệu Nhân và Âu Dương Tế, rồi cùng theo Thời Duyệt múa may đằng sau, anh đã nổi đầy da gà.


Thế mà Thời Duyệt vẫn nắm tay anh, lắc lắc như thể đang nũng nịu, mắt chớp chớp như muốn làm mềm lòng, giọng nói ngọt ngào: “Được không? Anh họ Phó…..”


Giọng nói ngọt ngào, vẻ mặt vô tội đáng yêu, ai mà chịu nổi cơ chứ!


Đến khi Phó Du nhận ra thì đã muộn, anh đã vô tình gật đầu đồng ý.


Nhìn vẻ mặt vui vẻ của Thời Duyệt, Phó Du khẽ mỉm cười, nói: “Quên mất còn có Phạm Tinh Dương và La Nam nữa? Giờ chúng ta coi như là một gia đình rồi, nếu bốn người chúng ta đi hết, chỉ còn lại hai người họ, vậy chẳng phải rất tội nghiệp sao?”


Thời Duyệt vỗ tay: “Đúng rồi, em đi tìm họ ngay đây! Tìm xong em sẽ gọi bọn anh Triệu, để họ cũng phải hoạt động chút!”


Nhìn bóng lưng vội vàng chạy vào bếp của cậu nhóc, Phó Du không nhịn được cười hiền lành.


Một gia đình mà, phải luôn đầy đủ mới vui vẻ được.


________________________________________________________________________________


Tác giả có lời muốn nói:


Phó Du: Hiện trường ngại ngùng ‘chết chóc’, bạn, xứng đáng có được!


________________________________________________________________________________


Còn 32 chương…..


(. )…zzz


Tôi Thật Sự Rất Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tôi Thật Sự Rất Giàu Truyện Tôi Thật Sự Rất Giàu Story Chương 66
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...