Tôi Thật Sự Rất Giàu

Chương 67


Thời Duyệt rất muốn kéo mọi người cùng vận động nhưng ngoại trừ anh họ Phó, những người khác đều không mấy hứng thú. Không còn cách nào khác, cậu đành phải dùng kỹ năng từng dùng để năn nỉ ba cậu cho đi ra ngoài học hỏi ngày xưa: bỏ qua tự trọng, nũng nịu và làm trò đáng yêu đủ kiểu.



Trước khi tự làm mình thấy ngượng, cuối cùng cậu cũng khiến mọi người đồng ý. Phạm Tinh Dương là người cuối cùng chịu gật đầu. Sau khi đồng ý, cậu ta nhìn Thời Duyệt đang có khuôn mặt rạng rỡ đầy vui mừng, không nhịn được mà nói: “Cái gánh thần tượng của tôi sớm muộn gì cũng mất sạch vì cậu thôi.”


La Nam vừa lau đĩa vừa châm chọc: “Tin tôi đi, anh Phạm, ngay từ lúc anh trở thành bạn của anh Thời, anh đã không còn cái đó rồi.”


“Cũng đúng.” Phạm Tinh Dương nhớ lại cách mà fans gần đây mô tả mình, từ ‘thiên thần nhỏ’ đã chuyển thành ‘ngốc nghếch đáng yêu’. “Tiểu Duyệt, một mình cậu nhảy thì thôi đi, sao còn kéo chúng tôi vào nữa!”


Thời Duyệt cười rạng rỡ: “Anh họ Phó nói mà, cả nhà thì phải đông đủ mới vui!”


Phạm Tinh Dương: “……..” Tự nhiên thấy đây là điều không nằm ngoài dự đoán. Quả nhiên, anh họ cậu ta vẫn là anh họ của cậu ta, bản thân mất mặt cũng không quên kéo thêm người khác xuống cùng.


“Thôi được, dù sao cũng không chỉ có mỗi tôi và cậu nhảy, anh em chúng ta cùng nhảy sẽ đỡ kỳ cục hơn.”


“Không chỉ có chúng ta đâu.” Thời Duyệt cười tươi rói nhìn Phạm Tinh Dương, “Còn có các cô dì, bác, ông bà trong làng chúng ta và cả làng bên nữa, rất náo nhiệt đấy!”


Đồng tử của Phạm Tinh Dương co rút mạnh, thất thanh hỏi: “Ý cậu là tôi sẽ phải nhảy múa quảng trường với các bác gái sao?!”


Thời Duyệt gật đầu đầy hiển nhiên: “Đúng vậy! Quảng trường chỉ có một, làm sao chúng ta có thể chiếm hết được chứ.”


Phạm Tinh Dương sững sờ, còn La Nam suýt nữa làm rơi chiếc đĩa đang cầm trên tay.



Trong phòng điều khiển, đạo diễn Dư cười híp mắt dặn dò quay phim theo sát nhóm người: “Tối nay quay cho thật kỹ, quay rõ ràng vào!”


Buổi chiều mọi người không có việc gì làm nên sau khi nghỉ trưa xong, cả nhóm quyết định đi chơi trên trấn. Xe của tổ chương trình thu phí 20 tệ, Thời Duyệt tính toán thấy quá đắt. Cậu đề nghị mọi người đi xe buýt. Ở làng cậu mỗi ngày có bốn chuyến xe buýt đến trấn, mỗi người chỉ mất 1 tệ một lượt.


Mọi người rất ngạc nhiên, giá này chẳng khác gì làm từ thiện, tiền xăng dầu cũng không đủ ấy chứ! Họ còn chưa kịp hỏi thì đã bị Thời Duyệt kéo đến điểm đón xe.


Tài xế chú Trần, rõ ràng là quen biết Thời Duyệt, vừa thấy cậu liền cười nói: “Tiểu Duyệt về rồi à, sao trông lại gầy đi vậy?”


“Cháu chào chú Trần.” Thời Duyệt bóp nhẹ má mình, “Cháu đâu có gầy, vẫn tròn như này mà.”


Chú Trần bật cười, bảo họ tìm chỗ ngồi trước. Trên xe đã có vài người dân trong làng, vừa thấy Thời Duyệt liền đồng loạt chào hỏi. Tuy rất tò mò về các ngôi sao nhưng có lẽ đã được trưởng thôn dặn dò trước nên không ai đến làm phiền.


Vừa ngồi xuống, Âu Dương Tế cảm thán: “Xe có cả điều hòa, một tệ thôi thì quá hời! Làm thế này không lỗ sao?”


La Nam cũng không nhịn được nói: “Việc làng này có nhiều chuyến xe buýt kết nối với trấn đã khiến tôi kinh ngạc rồi, giờ còn là xe tốt như vậy. Anh Thời, làng cậu tiện lợi thật đấy!”


Triệu Nhân và Phó Du thì ngầm đoán được đôi điều, chỉ là chưa kiểm chứng nên không nói ra. Lúc này, một người dân ngồi phía trước quay lại cười nói: “Tất cả là nhờ ba Tiểu Duyệt đấy! Ba cậu ấy thực sự là người rất tốt, đã làm nhiều điều cho làng và trấn của chúng tôi!”


Chú Trần cũng cười to, giải thích thêm: “Trước đây làng chúng tôi không có xe buýt, là ba Tiểu Duyệt lập một công ty nhỏ chuyên xe buýt. Chúng tôi tính đi tính lại, mỗi năm ông ấy đều bỏ tiền túi bù lỗ, tổng cộng cũng vài chục vạn rồi!”


Thời Duyệt vội xua tay: “Không lỗ đâu ạ, ba cháu bảo nhà máy ở trấn vẫn kiếm đủ tiền bù vào chi phí xe buýt.”


“Nhắc đến trấn, nếu không có nhà máy của ba cháu, nơi này cũng không phát triển được như bây giờ….”


Lời của chú Trần làm nhiều người đồng tình, mỗi người một câu, tiết lộ thêm những điều mà các vị khách chưa biết.



Sau khi ba mẹ Thời Duyệt đến đây, họ không chỉ bỏ ra rất nhiều tiền bạc, gần như không tính lời mà giúp người dân xây nhà mới, cải tạo môi trường xung quanh. Họ còn hỗ trợ xây dựng nhiều công trình ở trấn và làng bên. Sau đó, họ mở nhà máy khai thác thế mạnh đặc sản địa phương, trả lương cao, thu hút những người lao động xa quê quay về.


Tiếp đến, họ thành lập công ty xe buýt kết nối làng với trấn. Ngoài ra, họ đầu tư mạnh vào hệ thống trường học ở trấn, từ mầm non đến cấp ba. Trường nào đã có thì được nâng cấp, trường chưa có thì họ bỏ tiền xây mới.


Với sự quy hoạch và đầu tư không tiếc tiền như vậy, chỉ trong vài năm ngắn ngủi, không chỉ riêng ngôi làng của Thời Duyệt mà cả thị trấn đều thay đổi diện mạo. Người đi làm xa giảm hẳn, làng quê gần như không còn trẻ em và người già phải sống cô độc. Giờ đây, trấn đã trở nên nhộn nhịp hơn nhiều, kinh tế phát triển đáng nể.


Người dân trong làng, thậm chí cả cư dân ở trấn, đều rất biết ơn ba của Thời Duyệt. Nhờ đó, họ cũng đặc biệt yêu thương Thời Duyệt. Theo cách nói ngày nay, cậu chính là ‘đoàn sủng’. Khi còn nhỏ, mỗi lần Thời Duyệt ra ngoài tay không, cậu luôn mang về nhà một túi kẹo bánh đầy ắp, thậm chí có một thời gian còn ăn đến hỏng cả răng.


Triệu Nhân và những người khác, bao gồm cả đội quay phim, sau khi nghe câu chuyện đều không khỏi thán phục. Thời nay, người giàu không hiếm, nhưng người sẵn sàng vô tư giúp đỡ người khác, lại còn dựa vào sức lực của chính mình để thúc đẩy sự phát triển của cả một làng và một trấn, thì thực sự rất hiếm.


Người dân kể một hồi lại chuyển sang những câu chuyện thú vị thời thơ ấu của Thời Duyệt. Có thể nói, cậu lớn lên trong sự chăm sóc của cả làng. Lúc nhỏ, cậu trắng trẻo, mũm mĩm, gia đình lại ăn mặc cho cậu rất thời thượng. Khuôn mặt cậu lanh lợi, đáng yêu, hoàn toàn khác với những đứa trẻ trong làng, suốt ngày lấm lem bùn đất. Dù không có ánh hào quang từ người ba, bản thân Thời Duyệt cũng là một đứa trẻ cực kỳ được yêu mến. Giờ đây khi kể lại, mọi người vẫn nhớ như in.


Phó Du ngồi bên cạnh Thời Duyệt, nghe câu chuyện mà lòng không khỏi bứt rứt. Anh nhìn cậu nhóc đang bị những câu chuyện hấp dẫn đến mức mải mê, bỗng nhiên rất mong trên đời thực sự có chuyện ‘xuyên không’. Anh thật sự muốn được tận mắt nhìn thấy Thời Duyệt lúc nhỏ trông thế nào.


Như cảm nhận được ánh mắt bên cạnh, Thời Duyệt quay đầu nhìn Phó Du. Gặp ánh nhìn đầy chăm chú của anh, cậu hơi ngẩn ra, hỏi: “Anh họ Phó, sao thế ạ?”


Phó Du giật mình tỉnh lại, khẽ nói: “Không có gì, tôi chỉ nghĩ, ba em thật sự rất tuyệt, đã làm nhiều việc tốt.”


Nghe anh nói, Thời Duyệt lại bật cười, ra hiệu bằng tay bảo anh cúi gần hơn. Khi Phó Du nghiêng tai lại gần, Thời Duyệt mới ghé sát tai anh, thì thầm: “Thực ra, ba em làm tất cả những điều này là để tạo cho em và mẹ một môi trường sống tốt. Đầu tư vào trường học và xe buýt là từ khi em mới một tuổi, mục đích là để tiện cho em đi học thôi.”


Phó Du sững người. Hóa ra là vì lý do này?


Nhưng, bất kể lý do là gì, những việc mà ba Thời Duyệt làm thực sự đã mang lại lợi ích cho rất nhiều người và giúp đỡ biết bao người. Đó chính là việc thiện. Chỉ là, vì con trai mình mà làm đến mức này, ba Thời Duyệt còn yêu thương Thời Duyệt hơn cả những gì anh tưởng tượng.


Đang định nói với Thời Duyệt suy nghĩ của mình thì xe bỗng nhiên xóc mạnh một cái. Thời Duyệt, vốn đang nghiêng đầu, bị mất thăng bằng, suýt nữa đập vào cửa sổ kính phía sau ghế. Đúng lúc nguy cấp, Phó Du nhanh tay nắm lấy tay cậu, kéo cậu lại và ôm vào lòng.



Bác tài phía trước dừng xe, đi xuống, một lúc sau quay lên xe, vừa tức giận vừa lẩm bẩm: “Đứa nào thiếu đạo đức vứt đá giữa đường thế không biết! Xe máy mà cán phải là lật ngay đấy!”


“Chắc lại là mấy đứa nhỏ nghịch ngợm thôi, bác đừng để ý. Cứ chạy đi, về họp làng rồi nói chuyện với mọi người là được.”


Xe nhanh chóng lăn bánh trở lại, nhưng Thời Duyệt thì chẳng còn tâm trí đâu mà để ý. Lúc này, cậu chỉ cảm nhận được độ ấm từ đôi tay mạnh mẽ đang ôm lấy mình và hương xà phòng thoang thoảng từ lồng ngực mà má cậu đang tựa vào. Thời Duyệt chỉ thấy hương thơm nhẹ nhàng đó làm đầu óc cậu mơ màng, mặt cũng nóng bừng lên. Nhịp tim hỗn loạn vang bên tai, đến mức cậu chẳng phân biệt nổi đó là của ai.


Hai người cứ giữ nguyên tư thế như vậy cho đến khi Triệu Nhân tình cờ thấy và trêu: “Sao ôm nhau cứ như đang quay phim thần tượng thế kia?”


Lúc này, Thời Duyệt mới tỉnh táo lại, vùng ra khỏi vòng tay của Phó Du, ngồi thẳng dậy, khuôn mặt đỏ bừng, lí nhí cảm ơn.


Thấy cậu có vẻ ngại ngùng, Phó Du lại càng vui mừng, vội nói không có gì. Trong lòng thầm nghĩ, cảm thấy ngại là tốt, chỉ sợ cậu chẳng cảm giác gì.


Phía trước, Phạm Tinh Dương chứng kiến toàn bộ, xoa cằm, trong lòng nảy sinh vài ý nghĩ.


Dọc đường sau đó, mọi người trong xe không trò chuyện nhiều nữa. Thời Duyệt gần như im lặng hoàn toàn, tựa vào cửa sổ nhắm mắt giả vờ ngủ. Không biết có phải do cái ôm của anh họ Phó quá ‘sát thương’ hay không mà mỗi lần nhìn anh, cậu lại cảm thấy tim đập nhanh bất thường.


Nhưng nhắm mắt rồi, hình ảnh anh họ Phó cứu mình vẫn cứ hiện ra trong đầu, khiến tâm trạng cậu không tài nào bình tĩnh lại được.


Thấy cậu giống như đà điểu rúc đầu, Phó Du cũng không vội, trái lại còn thoải mái tựa lưng vào ghế, nhắm mắt ngân nga một giai điệu nhẹ nhàng vui tươi.


Phạm Tinh Dương và La Nam ở phía trước nghe thấy giai điệu chưa từng nghe này đều ngẩn ra. Là người trong giới âm nhạc, họ ngay lập tức nhận ra đây là một bản nhạc hoàn toàn mới. Nhưng, giai điệu tươi vui thế này, hoàn toàn không giống phong cách thường ngày của Phó Du.


Chỉ có Phạm Tinh Dương đoán được anh họ của mình chắc là đang yêu rồi nên phong cách âm nhạc mới thay đổi. Cậu ta lặng lẽ lấy điện thoại ra, bật chức năng ghi âm, ghi lại đoạn nhạc ngọt ngào đến sâu răng này.


Nếu biết trước việc yêu đương không chỉ k*ch th*ch anh họ tỏa ra đầy sức sống mà còn khiến anh ấy thay đổi phong cách để sáng tạo ra giai điệu mới, Phạm Tinh Dương thề rằng mấy ngày trước cậu ta tuyệt đối sẽ không do dự việc cản anh họ theo đuổi Thời Duyệt.



____Sau này cậu ta mới biết, những minh chứng cho tình yêu như thế, anh họ của cậu ta đã viết không ít, chỉ chờ ngày công bố.


Thời Duyệt, đang giả vờ ngủ, nghe đoạn nhạc một lúc thì không nhịn được, mở mắt ra, nghiêng đầu nhìn Phó Du.


Mũi thật đẹp, mắt cũng đẹp, môi lại càng đẹp hơn…..


Người đẹp trai như vậy thì thôi đi, giọng nói cũng hay, ngay cả giai điệu anh ngân nga cũng dễ nghe hơn rất nhiều bài hát mà cậu từng nghe. Càng nhìn, Thời Duyệt càng cảm thấy tim mình đập ngày một nhanh, nhanh đến mức gần như vượt qua cảm giác khi cậu phát hiện bị mất sạch tiền lúc trước.


Cậu không kìm được, lén đưa tay lên chạm vào vị trí trái tim mình, thầm nghĩ: Phải lên mạng tra xem cậu bị làm sao mới được. Dù gì đây cũng không phải lần đầu cảm thấy tim đập bất thường.


Phía trước, Phạm Tinh Dương đang âm thầm quan sát thì sốt ruột, chỉ muốn ngồi ngay ra phía sau hai người họ, tìm cơ hội ‘ấn đầu’ cho họ gần nhau thêm chút nữa.


________________________________________________________________________________


Tác giả có lời muốn nói:


Phạm Tinh Dương: Tuyển đội ấn đầu! Ai có hứng thú thì xếp hàng đăng ký ở đây nhé!


Sau khi chương trình phát sóng, khán giả đã đưa ra một đề xuất cực kỳ mang tính xây dựng:
“Đạo diễn Dư thân yêu, đề nghị ông đổi tên chương trình  thành  nhé!”


Đạo diễn Dư: ….. Tôi nên chuyển nghề làm bà mối luôn thôi!


________________________________________________________________________________


Còn 31 chương…..



Tôi Thật Sự Rất Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tôi Thật Sự Rất Giàu Truyện Tôi Thật Sự Rất Giàu Story Chương 67
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...