Tôi Thật Sự Rất Giàu
Chương 65
Thời Duyệt không biểu lộ cảm xúc, khẽ đẩy mặt Phó Du ra: “Cảm ơn, dù em chẳng hề muốn thắng chút nào.”
Câu nói ấy khiến Phó Du bật cười, nhưng ngay sau đó anh nhận ra ba của Thời Duyệt vẫn đang đứng trước mặt họ nên vội vàng kìm nụ cười lại.
Anh đứng thẳng người, giả vờ ho khan một tiếng để che giấu, rồi ngẩng đầu nhìn về phía ba Thời. Nhưng khi bắt gặp ánh mắt ông, anh lại ngạc nhiên. Thay vì dò xét hay nghi ngờ, ánh mắt ông tràn ngập sự hài lòng và ý cười.
Ba Thời cảm thấy vô cùng vui mừng khi con trai mình trong giới giải trí lại có thể kết bạn với một người bạn chân thành, có thể thoải mái đùa giỡn như vậy. Trước đây, ông từng nghĩ rằng trong cái nơi đầy cám dỗ danh lợi này, con trai khó mà tìm được bạn bè thực sự. Dù có chăng nữa, có lẽ cũng chỉ là bề ngoài vui vẻ, nhưng sau lưng lại sẵn sàng đâm dao. Khi xưa, vợ ông cũng từng gặp phải kiểu người như vậy, vì thế mà buồn bã một thời gian dài.
Nhưng Phó Du rõ ràng không phải loại người đó. Với ngần ấy năm kinh nghiệm sống, ba Thời tự tin vào khả năng nhìn người của mình. Ngay từ lần gặp đầu tiên ở cổng, ông đã để ý và âm thầm quan sát các vị khách. Trong đó, người thu hút sự chú ý của ông nhất chính là Phó Du.
Phó Du trông có vẻ là người rất có chính kiến. Ngoại trừ với Thời Duyệt và cậu em họ Phạm Tinh Dương, anh đối xử với người khác bề ngoài thì hòa nhã nhưng ánh mắt lại toát lên sự lạnh lùng. Một người như vậy thường không dễ dàng để người khác vào mắt hay trong lòng. Nhưng nếu ai đã được anh nhìn nhận, anh chắc chắn sẽ đối tốt với người đó hết lòng.
Rõ ràng, con trai ông đã được Phó Du xem trọng. Ba Thời rất an tâm, con trai có thể kết bạn với một người như vậy quả là điều tốt đẹp.
Lúc này, Triệu Nhân và những người khác cũng lần lượt đi vào, chuẩn bị nấu cơm trưa. Nhà bếp nhà Thời Duyệt khá lớn, dụng cụ nấu nướng cũng đầy đủ. Ba Thời thấy vậy, dứt khoát không rời đi mà ở lại, chỉ cho họ gạo ở đâu, nước tương ở đâu……
Cứ thế, ông và Triệu Nhân, cùng Âu Dương Tế – hai người bạn cùng tuổi* – bắt đầu trò chuyện rôm rả. Thành ra, ông cũng không vội quay về phòng mà ở lại trong bếp vừa quan sát họ nấu ăn, vừa đảm nhiệm vai trò giám sát kiêm bạn trò chuyện.
(*Lam: Éc, cùng tuổi:)), thôi thì t vẫn giữ nguyên xưng hô nha, dù sao thì cùng ở trong giới giải trí, là tiền bối – hậu bối nên vẫn được, kiểu ngoài đời chúng ta gọi ‘anh chị’ trong công việc ý:)) )
Phạm Tinh Dương và La Nam đã nhận việc lau bàn, rửa chén đũa sau bữa ăn. Hiện giờ, hai người đang ở ngoài sân nghiên cứu cá vàng. Thời Duyệt và Phó Du nhận nhiệm vụ nhặt rau, thấy trong bếp đông người, hai người dứt khoát ra hành lang ngoài trời làm việc.
Hai người vừa làm việc vừa thi thoảng trò chuyện, bầu không khí rất thoải mái. Nếu trẻ lại hai mươi tuổi, có lẽ còn có thể dùng từ ‘trúc mã trúc mã’ để miêu tả.
Thời Duyệt đang hăng hái chia sẻ những câu chuyện ngày xưa của mình với Phó Du thì từ ngoài sân bỗng vang lên tiếng ‘quạc quạc; nặng nề. Vừa nghe thấy âm thanh ấy, sắc mặt Thời Duyệt lập tức thay đổi. Tiếng huyên náo bên ngoài sân vang lên, còn có cả tiếng la hét của nhân viên tổ chương trình.
Chẳng mấy chốc, một con ngỗng béo ục ịch, dáng vẻ vênh váo, sải bước vào sân, thỉnh thoảng còn vỗ mạnh đôi cánh lực lưỡng. Khi đôi mắt hạt đậu của nó nhìn thẳng vào Thời Duyệt, nó lập tức khép cánh lại, kêu hai tiếng ‘quạc quạc’ rồi đứng yên tại chỗ.
Trong bếp, Triệu Nhân nghe thấy âm thanh liền nhíu mày: “Âm thanh này… hình như là ngỗng?”
Ba Thời ung dung đáp: “Là ngỗng nhà hàng xóm nuôi, bạn cũ của Tiểu Duyệt nhà tôi đấy. Nhà tôi lúc có người thường để cửa mở, thi thoảng chó mèo hay ngỗng nhà hàng xóm sẽ chạy sang chơi nhưng từ lúc Thời Duyệt không ở nhà, chúng ít đến hơn.”
Âu Dương Tế vừa đưa chai nước tương cho Triệu Nhân vừa hỏi: “Không ra xem thử à? Ngỗng chiến dữ lắm đấy.”
Ba Thời chỉ khoát tay: “Không cần, con tôi cũng không phải dạng vừa đâu.”
Triệu Nhân nghĩ đến bài đăng trên Weibo của Thời Duyệt từ rất lâu trước đây, không nhịn được cười, hỏi tiếp: “Không phải trong nhà ông có nuôi gà sao? Trước thấy Thời Duyệt kể trên Weibo là gà nhà ông hay bị ngỗng ăn h**p. Gà đâu rồi?”
Ba Thời xòe tay, cười đáp: “Hồi đó chỉ nuôi hai con. Là của ông lão trong làng tặng cho Tiểu Duyệt chơi. Lúc đó chúng còn bé xíu, nhỏ hơn cả bàn tay tôi. Thời Duyệt cưng lắm, chăm nom rất kỹ.”
“Rồi sau đó thì sao?”
Ba Thời thong thả nói: “Sau đó, trước khi đi xa, nó dặn tôi làm thịt hai con gà đó, để khỏi phải ngày ngày ở ngoài lo lắng.”
“Phụt!” Triệu Nhân phì cười: “Ha ha ha ha ha…”
Âu Dương Tế cũng không nhịn được, cười lớn: “Rất đúng chất của Tiểu Duyệt!”
Chỉ có Phó Du là vẫn giữ chút lương tâm. Sợ Thời Duyệt không đấu lại ‘bá vương thôn quê’ nổi danh này, anh lập tức kéo cậu ra sau lưng mình, tay cầm luôn bó tỏi tây như vũ khí, sẵn sàng liều mạng.
Nhìn dáng vẻ ấy, Thời Duyệt sững sờ, như thể trước mặt không phải một con ngỗng mà là một tên trộm cướp nhà. Thời Duyệt dở khóc dở cười, trong lòng lại thấy có gì đó kỳ lạ. Một cảm giác ngọt ngào dâng lên, khiến khóe miệng cậu bất giác nở nụ cười. Biết rõ ‘bá vương’ này nguy hiểm đến mức nào mà vẫn đứng ra bảo vệ mình, anh họ Phó quả nhiên là người rất dịu dàng!
Thời Duyệt vỗ nhẹ tay Phó Du, ra hiệu anh đừng manh động. Sau đó, cậu bước lên hai bước, chắn trước mặt anh, hai tay chống nạnh, lấy hết khí thế, học tiếng sói tru: “Awuuuuu!”
Con ngỗng ‘quạc quạc’ hai tiếng, quay đầu, vỗ cánh chạy thẳng ra ngoài. Đến cổng trong, nó còn không quên quay đầu nhìn lại Thời Duyệt, kêu vài tiếng ‘quạc quạc’ như đang buông lời đe dọa, sau đó mới lắc lư cái mông mập mạp chạy mất.
Chưa đầy một lát, ngoài sân lại vang lên một tiếng hét chói tai, tiếp đó là tiếng ồn ào hỗn loạn. La Nam tò mò chạy theo xem, còn những người khác thì không mấy bận tâm.
Thời Duyệt thở dài lắc đầu: “Hỏng rồi, không dọa được nó. Chắc nó sớm muộn gì cũng quay lại thôi!”
Phó Du thả bó tỏi tây xuống đất, bật cười: “Xem ra em không giỏi hát nhưng giả tiếng sói thì cũng ra trò đấy.”
Lúc này Phạm Tinh Dương cũng mon men tới gần, bám lấy cột nhà hỏi: “Tôi nhớ ra rồi. Tiểu Duyệt, không phải cậu từng nói trên Weibo là sẽ quyết đấu với con ngỗng đó sao? Rồi sao? Quyết đấu chưa? Ai thắng?”
“Ha ha, nhìn thấy cái giỏ to đằng kia chưa?” Thời Duyệt chỉ về góc sân, nơi có một chiếc giỏ khá lớn. “Tôi dùng kế bắt nó vào giỏ, rồi nhổ không ít lông của nó. Sau đó, nó không dám lại gần đây mấy ngày liền.”
Có điều, cậu ngại không dám kể rằng sau đó mình bị cô hàng xóm mắng hai ngày liền vì làm con ngỗng nhà bà sợ đến mức không đẻ trứng nữa.
“Chả trách lúc nãy nó nhìn thấy em liền đứng im không dám nhúc nhích.” Phó Du cười nói. “Xem ra em để lại cho nó bóng ma tâm lý không nhỏ đâu!”
La Nam lúc này từ ngoài sân chạy về, mặt đầy vẻ hứng khởi, hét lên với mọi người: “Mau ra xem đi, trợ lý của đạo diễn Dư vừa bị con ngỗng mổ vào mông, giờ đang la hét bắt đạo diễn Dư tính là tai nạn lao động đấy!”
Thời Duyệt và Phạm Tinh Dương không nói không rằng, lập tức bật dậy chạy ra ngoài. Phó Du thì bình tĩnh hơn, tiếp tục nhặt rau. Một lát sau, từ ngoài sân vọng lại tiếng cười rộ lên của Thời Duyệt và Phạm Tinh Dương, vừa không kiềm chế được vừa đầy vẻ hả hê. Phó Du cũng không nhịn được mà bật cười theo, đúng là ngỗng dữ chẳng phải lời đồn.
Nghe xong, Phó Du mỉm cười, nói: “Tôi thấy con ngỗng đó tính khí nóng nảy lắm, lúc đi còn quay lại kêu gào với em nữa. Tôi đoán nó sẽ quay lại thôi, có lẽ chúng ta nên chuẩn bị phòng bị.”
“Đúng là phải nghĩ cách phòng bị thật.” Thời Duyệt xoa cằm, liếc nhìn chiếc giỏ lớn, “Nhưng con ngỗng này tinh ranh lắm, chiêu cũ chắc không lừa được nó nữa đâu!”
“Cái đó dễ thôi mà.” Phó Du cười ranh mãnh, vẫy tay gọi Thời Duyệt lại, sau đó ghé sát tai cậu thì thầm một hồi. Nói xong, Thời Duyệt sáng bừng mắt, giơ ngón tay cái lên: “Thâm thật đấy! Ha ha, em thích!”
Ba Thời từ trong bếp bước ra liền bắt gặp cảnh tượng này: hai chàng trai, mỗi người một vẻ đẹp riêng, đang ngồi xổm trước hành lang vừa nhặt rau vừa nhìn nhau cười. Khung cảnh thật ấm áp và đẹp đẽ.
Ông lắc đầu cười, cảm thán một câu ‘Tình cảm hai đứa nó tốt thật’ rồi lặng lẽ quay về phòng mình.
Sau khi xử lý xong nguyên liệu nấu ăn, thấy trong bếp không còn cần đến mình nữa, Thời Duyệt và Phó Du ra ngoài, kéo theo cả Phạm Tinh Dương và La Nam để bày trò.
Trong lúc đó, Thời Duyệt còn quay về phòng mình, lấy ra một chiếc máy tính bảng. Cậu mở một video, rồi đặt máy tính lên chiếc bàn nhỏ dưới giàn dây leo trong sân trong.
Không lâu sau, đúng như Phó Du dự đoán, từ ngoài sân vọng đến tiếng ‘quác quác’ vô cùng hùng hổ. Sắc mặt Phạm Tinh Dương biến đổi, nắm lấy tay Thời Duyệt, thốt lên: “Trời ơi, ngỗng cũng biết gọi đồng bọn đánh hội đồng à?!”
La Nam cũng bắt đầu có ý định rút lui: “Nghe có vẻ phải vài con ngỗng lận đấy nhỉ! Hay là tôi đi đóng cổng lại, coi như tạm thời bỏ qua nhé?”
Thời Duyệt lại đầy phấn khích, vẫy tay bảo: “Đừng lo, nhà bác gái chỉ có ba con ngỗng thôi, chúng ta cân được mà!”
Phó Du cúi nhìn dụng cụ trong tay, gật đầu đồng tình. Thấy người lớn tuổi nhất trong nhóm cũng xác nhận ‘ổn áp’, Phạm Tinh Dương và La Nam không nói gì thêm, chỉ siết chặt dụng cụ trong tay.
Trong phòng điều khiển, đạo diễn Dư đã rời khỏi phòng, đứng ngay trước cửa, rõ ràng đang hóng hớt kịch hay.
Chẳng mấy chốc, ba con ngỗng kiêu ngạo và oai vệ vừa kêu ‘quạc quạc’ vừa tiến thẳng qua cổng, hoàn toàn phớt lờ đám nhân viên ngoài sân. Chúng nhắm thẳng vào sân trong mà tiến. Khi cả ba con đều vào hẳn trong sân, Thời Duyệt hét to một tiếng: “Ra tay!”
Ba con ngỗng lập tức rối loạn, quẫy đạp dữ dội, kêu ‘quạc quạc’ inh ỏi. Tuy nhiên, bốn người họ ghì chặt tấm lưới, khéo léo xoay vài vòng, cuối cùng trói chặt được ba con ngỗng. Thời Duyệt và Phó Du hợp lực buộc cả tấm lưới cùng ba con ngỗng vào cây cột. Sau đó cả hai vỗ tay phủi bụi, nhìn nhau cười đắc ý.
Phạm Tinh Dương nhân cơ hội, đưa máy tính của Thời Duyệt cho cậu.
Ba con ngỗng lúc này vẫn chưa từ bỏ, nghển cổ dài kêu ‘quạc quạc’ đầy khiêu khích, như muốn nói: ‘Có giỏi thì thả chúng tao ra!’
Thời Duyệt cười nham hiểm, đưa màn hình máy tính bảng về phía bọn ngỗng rồi ấn nút phát video.
Ngay lập tức, nhạc nền du dương vang lên, màn hình hiện lên hình ảnh một con ngỗng trắng muốt, trông rất đẹp đẽ. Nhưng chẳng bao lâu, một đôi tay to xuất hiện, tóm lấy con ngỗng từ trong chuồng. Tiếp đó là một loạt cảnh: giết ngỗng, vặt lông, rửa sạch, moi ruột, nhồi gia vị….
Trong khi video phát, Phó Du nhẹ nhàng thêm phần minh họa, giọng trầm ấm quyến rũ: “… Nhồi đầy gia vị và nước xốt vào khoang bụng, sau đó dùng kim chỉ khâu kín vết mổ…”
“… Phơi khô, rồi treo ngỗng vào lò nướng, dùng than củi nướng lửa vừa. Khi chín thì chuyển sang lửa lớn để làm lớp da ngỗng giòn rụm… cuối cùng rưới nước xốt lên…”
Nghe giọng trầm ấm của Phó Du tường thuật trực tiếp, mắt dán vào hình ảnh con ngỗng quay vàng óng, da giòn bóng mỡ trên màn hình, Thời Duyệt không nhịn được, lén nuốt nước bọt.
Khi quay sang nhìn ba con ngỗng, cậu nhận ra chúng đã thôi giãy giụa và kêu gào từ lúc nào. Giờ đây, chúng co cụm lại, run rẩy không ngừng, chẳng dám nhúc nhích.
________________________________________________________________________________
Tác giả nói: Đói quá, thèm ăn ngỗng quay!
________________________________________________________________________________
Còn 33 chương…..
(ε(#)||_ =3
Tôi Thật Sự Rất Giàu
Đánh giá:
Truyện Tôi Thật Sự Rất Giàu
Story
Chương 65
10.0/10 từ 18 lượt.
Truyện Tôi Thật Sự Rất Giàu
Story
Chương 65
