Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi

Chương 100: Phải mua tủ quần áo mới rồi


Phi hành khí hạ cánh ở khu đậu, Hải Ninh Hi theo bản đồ trên quang não dẫn đường, đưa Lâm Tự đến cửa tiệm may theo yêu cầu – Goring Custom.


Ông chủ kiêm nhà thiết kế chính Goring đang đứng chờ trước cửa. Trước tiên, hắn thấy Lâm Tự thì hơi sửng sốt, rồi lại trông thấy người đi bên cạnh cậu – Hải Ninh Hi với mái tóc bạc cực kỳ dễ nhận ra.


Goring bước nhanh lên đón.


Lúc nhận được cuộc hẹn của một khách hàng mới tên là "Hải Ninh Hi · Sở", hắn đã kiểm tra đi kiểm tra lại, còn ngồi nghĩ xem trong mấy nghìn tỷ dân Đế quốc liệu có khả năng xuất hiện một người trùng tên với Nguyên soái Hạm đội Vực Sâu, Hải Ninh Hi · Sở hay không.


Nhưng trên chủ tinh, Hải Ninh Hi · Sở duy nhất chính là vị đang đứng trước mắt – mặc quân phục đen tuyền của Hạm đội Vực Sâu, thân hình cao thẳng, khí chất lạnh lùng. Người Beta sánh vai cùng anh lại khiến Goring thấy vô cùng quen.


"Xin chào, Nguyên soái Sở, rất vinh hạnh được phục vụ ngài." Goring mỉm cười chào, rồi quay sang Lâm Tự: "Xin chào, ngài Lâm, lâu rồi không gặp."


Cả hai gần như đồng thời khẽ gật đầu đáp lại. Goring đẩy cửa tiệm, mời họ vào trong không gian ốp gỗ đỏ cổ điển. Đi qua tiền sảnh là một hàng ma-nơ-canh mặc comple và lễ phục được cắt may giản dị, không gắn bất kỳ thiết bị trình chiếu nào, xếp thẳng tắp. Trên bức tường bên cạnh treo đầy các loại vải tinh xảo để khách lựa chọn. Bước qua một vòm cửa nhỏ, ánh nắng xuyên qua ô cửa kính màu vỡ ra thành từng mảng ngũ sắc, chiếu lấp lánh lên tủ kính trưng bày vô số món phụ kiện sáng óng ánh.


Goring mời Lâm Tự và Hải Ninh Hi ngồi, phục vụ mặc vest bưng trà và điểm tâm tiến lên. Goring hơi cúi người, lễ phép hỏi:


"Xin hỏi là vị tiên sinh nào muốn đặt may đồ mới?"


"May cho cậu ấy." Hải Ninh Hi nói.


Goring gật đầu, không tò mò hỏi thêm vì sao khách cũ của mình lại quen Nguyên soái Sở, mà tiếp tục hỏi:


"Vậy hai ngài đã có ý tưởng phong cách chưa, hay cần chúng tôi đề xuất?"


Goring nhớ đến tính cách lạnh nhạt như nhau của Hải Ninh Hi và Lâm Tự, cảm thấy Nguyên soái Sở có lẽ cũng giống như Lâm Tự – không phải kiểu người sẽ để tâm quá nhiều đến chuyện ăn mặc.


Hơn nữa người từng giúp ngài Lâm chọn kiểu – bà Mã Lâm An Na – cũng đã không còn...


Goring đã chuẩn bị sẵn trong đầu hơn chục phác thảo kiểu dáng phù hợp để giới thiệu, thì bị giọng Hải Ninh Hi kéo khỏi dòng suy nghĩ:


"Bộ thứ hai tựa tường bên trái, đường cắt rất được."


"À, ồ... vâng. Đó là tác phẩm mới nhất của nhà thiết kế trẻ bên tôi, Nguyên soái Sở thích mẫu đó ạ?"


Đó là một bộ comple ba mảnh màu xám đậm dáng ôm, ve cổ hai hàng khuy, đường chiết eo trơn tru hoàn mỹ.



"Ừ." Môi mỏng Hải Ninh Hi hơi mím xác nhận, rồi quay sang hỏi Lâm Tự: "Em thấy thế nào?"


"Tôi sao cũng được." Lâm Tự giống y như mọi lần trước, coi bản thân như nhân vật trong trò chơi thay đồ để người ta phối, chỉ dặn thêm với Goring một câu: "Tôi mặc đi làm, đừng làm gì lòe loẹt quá."


"Làm ve cổ nhọn." Hải Ninh Hi được cậu gật đầu thì bổ sung thêm một câu.


Ban đầu anh còn định bảo Goring thêm vài đường viền trang trí nữa, nhưng yêu cầu "đơn giản" của Lâm Tự khiến anh bỏ ý định.


Nghe vậy, Lâm Tự hơi nhướn mày. Hiện giờ cậu bắt đầu hoài nghi mấy kiểu quân phục màu mè trên người Hải Ninh Hi đều do anh tự thiết kế – dù sao trong Hạm đội Vực Sâu, ngoài Nguyên soái Sở, cậu chưa từng thấy vị tướng lĩnh cao cấp nào lại có hơn chục bộ quân phục mỗi bộ một kiểu như vậy.


"Được, không vấn đề." Goring đáp. Việc Nguyên soái Sở am hiểu chi tiết comple hơn hắn tưởng nhiều, "Ngài Lâm, chúng ta qua kia đo số trước nhé."


Lâm Tự theo Goring vào phòng đo, khóe mắt lại liếc thấy Hải Ninh Hi cũng đã đứng dậy, đi đến trước một hàng ma-nơ-canh comple, nghiêm túc nhìn từng bộ một, trông chẳng khác nào đang duyệt binh.


Vào trong phòng nhỏ, cậu cởi áo ngoài. Công đoạn đo kích thước đã có máy lo – máy sẽ quét hình thể khách hàng để dựng mô hình, khâu cắt may cuối cùng cũng giao cho trí năng nhân tạo hoàn thành, đảm bảo mọi độ dài, đường cong đều chính xác tuyệt đối.


Nhưng phần thiết kế sáng tạo, độc đáo vẫn phải dựa vào trí tưởng tượng và óc sáng tạo của nhà thiết kế.


Goring nhìn các con số hiển thị trên màn hình máy quét, lên tiếng:


"Ngài Lâm, thân thể ngài hình như... tốt hơn trước rồi nhỉ?"


"Ừ." Lâm Tự vừa mặc lại áo ngoài vừa trả lời, cũng bước tới xem qua số liệu.


Từ khi có thể dùng tinh thạch và hạch năng lượng bổ sung, phần cơ bắp từng bị hao hụt trên người cậu đang dần dần phục hồi. Tuy còn chưa trở lại trạng thái đỉnh cao, vẫn gầy, nhưng ít nhất nhìn vào sẽ không đến mức gầy gò đến b*nh h**n nữa.


Số đo vai, hông, eo đều tăng lên, trong đó vòng eo tăng rõ rệt hơn mấy chỗ còn lại.


Đúng là gần đây cậu cũng cảm thấy quần áo cũ hơi chật, vùng dạ dày bị bó khiến khó chịu.


Lâm Tự nghĩ ngợi một chút, rồi lại thấy chuyện này rất bình thường – phần "tăng thêm" đều là cơ bắp đầy lực, cơ bụng đã về lại sáu múi, hơn nữa còn dư sức tăng nữa cơ, chẳng có vấn đề "buông thả giữ dáng" nào ở đây cả.


Goring cũng mừng thay. Trước kia khi may đồ cho Lâm Tự, hắn không dám chọn kiểu ôm sát, ngược lại còn phải chừa rộng, dùng loại vải cứng cáp để form áo trông đứng đắn, rộng rãi hơn, tránh ôm sát vùng eo khiến người ta thấy rõ vòng eo mảnh đến mức đáng sợ, mà đồng thời cũng che đi đường cong lưng dưới.


Khi đó cậu thực sự gầy quá mức.


Giờ thì khá hơn nhiều, hoàn toàn có thể dùng kiểu cắt ôm nhẹ để vẽ ra đường eo trơn mượt đẹp mắt.



Robot may thông minh làm việc rất nhanh, chọn xong kiểu thì tầm một–hai tiếng là có thể nhận đồ. Lâm Tự bước ra khỏi phòng đo, chuẩn bị gọi Hải Ninh Hi.


Đi ngang qua khung cửa kính màu, bước chân cậu khựng lại, bản năng nhạy bén khiến cậu lia mắt nhìn ra phía ngoài.


"Ngài Lâm muốn xem phụ kiện ạ?" Goring hỏi.


"Không, không cần." Lâm Tự thu lại ánh mắt. Gần đây cậu hơi đa nghi, cứ có cảm giác bị ai đó nhìn trộm.


Nhưng nơi này là khu thương mại trung tâm, người qua kẻ lại tấp nập, trừ khi đám cầm quyền Đế quốc hóa điên, chứ bình thường không ai chọn chỗ này để làm ám sát – nếu không, khủng hoảng và hỗn loạn kinh tế phía sau sẽ khiến chính bọn họ khốn đốn.


Lâm Tự điều hòa hơi thở, quay lại khu nghỉ. Cậu phát hiện Hải Ninh Hi không ngoan ngoãn quay lại ghế ngồi, mà đang đứng trước bức tường vải, bảo phục vụ gỡ từng cuộn vải xuống cho anh xem.


Một phục vụ khác đứng cạnh anh, ôm bảng ghi chép, thấy Lâm Tự bước tới với vẻ khó hiểu thì cười nói:


"Xin chào ngài Lâm, ngài có muốn xem mẫu mà Nguyên soái Sở đã chọn cho ngài không? Đây là bản thiết kế, chi tiết về vải vóc còn cần thảo luận thêm."


Hải Ninh Hi bên cạnh trông rất nghiêm túc, giống như đang xử lý công việc khi nhìn các loại vải. Lâm Tự nhận bảng ghi chép, cúi đầu nhìn –


Được lắm, tổng cộng hơn hai chục bộ comple, chưa kể không ít áo khoác, sơ mi thường ngày, hoodie, áo len. Lâm Tự trượt tay xuống dưới, phát hiện còn hơn chục bộ comple mới chưa chốt size, cùng vô số nút măng-sét, trâm cài, cà vạt...


"Những cái này là..."


Phục vụ đáp: "Phía dưới là đồ của chính Nguyên soái Sở, lát nữa sẽ đo số cho ngài ấy."


Lâm Tự day day thái dương đang giật giật.


Hơn nửa cuộc đời của Hải Ninh Hi đều sống trên chiến hạm Victoria. Là người cầm quân, anh bắt buộc phải xuất hiện trong bộ quân phục chỉnh tề, mà ngoài Hạm đội Vực Sâu ra, gần như không có nơi nào anh xuất hiện với tư cách khác ngoài thân phận Nguyên soái Đế quốc. Vì thế, trong tủ đồ của anh, trừ quân phục ra thì chỉ có... quân phục.


Anh xác thực là nên sắm thêm ít đồ mặc thường ngày.


Nhưng cùng lúc đặt hơn chục bộ comple một lèo thì đúng là hơi quá. Lâm Tự kéo ngược bảng lên định bỏ bớt vài bộ, nhưng nhìn một vòng lại thấy gu thẩm mỹ của Hải Ninh Hi rất khá, bộ nào bộ nấy chọn đều khó mà nỡ bỏ.


Vô số hình ảnh hào nhoáng lóe lên trong đầu, suy nghĩ của cậu ngay lập tức đổi hướng, biến thành cảm giác nóng lòng muốn xem Hải Ninh Hi lần lượt mặc từng bộ loè loẹt kia ra sao.


Cuối cùng, Lâm Tự không bỏ bớt bộ nào, lại còn thêm mấy bộ đồ thể thao và đồ nhà vào.


Trong lúc Hải Ninh Hi vào phòng đo số, Lâm Tự mở quang não của mình, vội vàng đặt mua một loạt tủ quần áo mới gửi về đồng bằng Kakaramô.



À, cậu còn phải nhanh chóng sửa xong tầng hai căn nhà, nếu không thì mấy cái tủ đứng cao ngất đó không có chỗ để.


Bộ comple vốn có thể lấy ngay tại chỗ giờ được đổi thành giao tận nơi trong vòng 48 giờ. Goring cười đến mức sắp không khép nổi miệng, đích thân tiễn hai vị khách hào phóng ra tận cửa.


"Tiếp theo các ngài còn kế hoạch gì không?" Lâm Tự hỏi.


"Không." Hải Ninh Hi lắc đầu.


Honda Agana, sau khi nghe nói anh định hẹn gặp Lâm Tự, đã hăng say đề cử cho anh đủ loại địa điểm hẹn hò khác – nhưng Hải Ninh Hi nghĩ Lâm Tự chắc sẽ cảm thấy rạp chiếu phim, quán cà phê... đều vô cùng nhàm chán và lãng phí thời gian, nên đã từ chối "tấm lòng" của Honda Agana rồi.


Anh hoàn toàn không nhận ra ánh mắt khi đó của Honda Agana gần như là bực bội: thật không hiểu nổi một ông Alpha thẳng đơ như vậy sao lại lấy được vợ.


Hai người sánh vai đi trên Đại lộ số 2, người đi đường đông đúc, nhưng bộ quân phục phẳng phiu không một nếp nhăn và khí thế lạnh lẽo của Nguyên soái Sở khiến đa số người xung quanh vô thức hoặc cố ý vòng ra xa.


"Chúng ta đến khách sạn Percy đi, Lư A và Lư La đang ở đó, tôi muốn qua xem tụi nó."


"Được."


Khách sạn Percy cách Đại lộ số 2 một đoạn đường. Hải Ninh Hi đi lấy phi hành khí, bảo Lâm Tự đợi ở ngoài bãi đậu.


Khí hậu nhân tạo trên chủ tinh lúc nào cũng nắng đẹp, tia tử ngoại được giữ ở mức trung bình, không gây hại cho da. Nhưng Lâm Tự không thích ánh nắng, cậu lùi vào trong bóng râm của tòa nhà, tựa vào tường đứng.


Một trận gió thổi qua con hẻm vắng người, bóng tối như khẽ lay động.


Lâm Tự cụp mắt xuống, nhìn kỹ hình bóng dưới chân.


Quả nhiên có người bám theo, ánh sáng lay động bên ngoài khung kính lúc nãy không phải ảo giác.


Đối phương dừng lại khi cậu đứng yên, cho đến khi phi hành khí của Hải Ninh Hi đáp xuống trước mặt cậu, Lâm Tự bước lên cửa thì cái bóng kia dường như cũng động theo.


Ngay trong khoảnh khắc chớp mắt, bóng người Lâm Tự lao về phía góc tường sắc như báo săn, tay tóm chân đá, chỉ trong nháy mắt đã lôi một người đàn ông từ trong khe tường ẩn nấp ra.


Người đàn ông còn đang choáng váng, cố gắng phản công, nhưng nắm đấm của Lâm Tự nhanh hơn phản xạ của hắn – một cú đã đấm hắn bất tỉnh nằm vật ra đất. Lâm Tự quỳ gối đè lên, dùng đầu gối khống chế thân thể đối phương, tay nâng lên chuẩn bị tặng thêm một cú nữa.


Hải Ninh Hi nhảy xuống từ ghế lái phi hành khí, vội vàng chạy đến kéo tay cậu lại:


"Lâm Tự, khoan, hắn ngất rồi."



Lâm Tự liếc nhìn kẻ bị mình đè dưới đất – cú ra tay vừa rồi quá bất ngờ, đối phương ngất xỉu đến nỗi mắt còn chưa kịp lật hẳn, tròng trắng và tròng đen nửa mở nửa khép, trông như một con cá chết.


Cậu thu tay lại: "Xin lỗi, tôi không giỏi chiêu khống chế không gây thương tích lắm."


Kinh nghiệm chiến đấu của cậu phần nhiều đến từ nguyên tắc với xác sống – vĩnh viễn không được mềm lòng. Nhưng thế giới bây giờ đâu còn zombie nữa, người bị cậu túm được chỉ là một người thường.


Hải Ninh Hi không nói gì, cũng chẳng cần hỏi nhiều – chỉ với mấy chi tiết vừa rồi đã đủ để anh đoán ra đây là một kẻ theo dõi.


Anh khom người xem mạch của hắn, xác nhận còn sống, rồi liên lạc với Arnold, bảo phó quan mang người đến xử lý hậu quả – bao gồm chữa trị và thẩm vấn.


Sau chuyện bất ngờ này, trong lòng cả hai đều dấy lên nỗi nghi ngờ, nhưng lúc này còn chưa có kết luận, Lâm Tự và Hải Ninh Hi vẫn quyết định tiếp tục kế hoạch đi thăm hai con slime.


Khi gặp lại Lư A và Lư La trong phòng chuyên dụng của chúng ở khách sạn Percy, Lâm Tự suýt nữa không nhận ra.


Hai con slime đã lớn đến ngang bắp chân cậu, người tròn vo hơn trước nhiều, trông có vẻ nguồn cung siro slime ở đây vô cùng dồi dào.


Lư A và Lư La hồ hởi mời "ngài Lâm xinh đẹp" thưởng thức bong bóng đẹp đẽ và nhà kính xa hoa của chúng. Bong bóng của chúng đã dần trong suốt, thổi thêm vài lần nữa là có thể hình thành một slime con mới!


Tiếp theo, Lư A và Lư La líu ríu kể với Lâm Tự, chúng đang chờ tin hồi âm từ bạn bè ngày trước, dự định dùng tiền bồi thường của Tập đoàn Percy để đi du lịch liên tinh, hành trình đã lên kế hoạch xong xuôi.


Trước đó, Lư A và Lư La đã bị phán tử vong, không biết lần này các bạn cùng loài nghe tin hai con slime sống lại sẽ có tâm trạng thế nào.


Hải Ninh Hi nghe hai cục nhầy này hết "ngài Lâm xinh đẹp" rồi "ngài Lâm ngọt quá", mặt càng lúc càng sầm, môi mím thành một đường cứng ngắc, chẳng nói câu nào. Hai con slime tự giác tránh xa cái "máy phát lạnh" này, chỉ quấn lấy mình Lâm Tự.


Đúng lúc Lâm Tự chuẩn bị cáo từ, quay về hành tinh Endymion để tiếp tục sửa nhà, quang não của cậu reo lên báo tin nhắn.


Cậu mở ra, ngẩn người.


Hải Ninh Hi vẫn luôn để ý trạng thái của cậu, thấy cậu khác lạ thì hỏi:


"Sao vậy?"


Mi mắt Lâm Tự khẽ run, sắc mặt khó đoán:


"Chồng của Mã Lâm An Na – Trần Tĩnh Sơn – đã về chủ tinh, ông ấy đang ở Trang viên Percy... nói là... muốn gặp tôi."


Gần như cùng lúc đó, Hải Ninh Hi cũng nhận được tin nhắn từ Arnold – đã tra được thân phận kẻ theo dõi: là một sĩ quan thuộc Quân đoàn Thứ Nhất, đã tỉnh lại rồi.


Bên cạnh, Lư A "bùm" một tiếng phun ra một bong bóng.


Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi Truyện Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi Story Chương 100: Phải mua tủ quần áo mới rồi
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...