Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Chương 166: Fan only choảng nhau
76@-
Trấn này là trấn Xuân Dương, non xanh nước biếc, là vùng sông nước Giang Nam.
Lối vào trấn Xuân Dương chỉ có một con sông, con sông này xuyên suốt toàn trấn, dân cư ra vào đều nhờ thuyền bè.
Bọn họ đứng trên một con thuyền bé tiến vào trong trấn, người dân trong trấn dường như đã quen với việc thấy nhiều tu sĩ, nên cũng không ngạc nhiên trước sự xuất hiện của bọn họ.
Có vẻ như người dân ở đây không có tâm trạng để ý đến bọn họ, ai ai cũng mặt mày ủ đột, như có màn khói mù bao phủ khắp trấn.
"Lại đến rồi, lại có tiên sư đến rồi. Lần này bọn họ có thể giải quyết yêu ma trong trấn này không?"
"Khó nói, lúc trước đến nhiều người như vậy, chẳng phải cũng chẳng làm gì được nó sao."
"Hay là chuyển nhà đi thôi, chuyển đến một nơi xa xôi, có khi còn có thể bảo vệ được tính mạng của những người còn lại trong nhà."
"Người trẻ tuổi như bị mê hoặc vậy, nói thế nào cũng không chịu đi, quái lạ."
"Còn nói yêu ma vô tội, thật nực cười. Làm gì có yêu ma vô tội, nếu không phải tại nó, sao lại có nhiều người mất tích đến vậy."
.........
Tin tức trong lời nói của bọn họ nằm ngoài dự đoán của Sở Tinh Lan, cậu cảm thấy có thể hỏi một chút.
"Hình như bọn họ biết chút gì đó, hay là chúng ta đi hỏi thử? Nhưng mà có vẻ như bọn họ rất cảnh giác với những người ngoài như chúng ta."
"Đại thiếu gia, đã đến lúc ngươi phát huy tác dụng của minh rồi, ngươi là người bản địa dễ nói chuyện hơn." Minh Tích Nguyệt đẩy người bản địa là Đoạn Trình Tuyết đi qua, "Đi hỏi xem ra được gì không."
"Đừng đẩy, ta tự biết đi." Đoạn Trình Tuyết rất bất lực trước dáng vẻ đề phòng hắn của Minh Tích Nguyệt, "Phòng ta như phòng trộm vậy, ta cũng đâu có thích nam nhân, có nhất thiết phải thế không? Ta không phải thể thoại b**n th** đi giành đạo lữ của người khác."
Minh Tích Nguyệt: "......"
Minh Tích Nguyệt có quá khứ mặt dày đào góc tường nhà người khác đang cảm thấy nhột.
Trên đường đến đây Đoạn Trình Tuyết đã tin bọn họ là một đôi thật rồi.
Hai người bọn họ bám dính lấy nhau, dù là đứng ở trên thuyền cũng phải kề vai mà đứng, khắp người tản ra bong bóng màu hồng khiến Đoạn Trình Tuyết không thể nào chen vào giữa được.
Có thể thấy thoại bản không đáng tin.
Ngươi ta tình cảm mặn nồng thế kia mà.
Ngay khi Đoạn Trình Tuyết chuẩn bị tiến lên dò hỏi, thì bỗng có người xuất hiện, khiến đám dân đang bàn tán lập tức tản ra như chim vỡ tổ, biến mất trong chớp mắt.
"Thì ra là tiên sư! Lão phu là trưởng trấn nơi này, kính thỉnh chư vị tiên sư đến phủ ta một chuyến, chuyện này cần thong thả nói rõ."
Trấn trưởng là một lão đầu ngoài năm mươi, ánh mắt sáng rõ, không chờ họ từ chối liền mời họ vào phủ nghỉ ngơi, nói là để thương nghị sự tình.
Mọi người theo ông vào phủ.
Trong phủ đã có mấy nhóm tu sĩ từ các tông môn khác, thấy người đến là Sở Tinh Lan nổi danh trong đại hội, bèn vội vàng tới chào hỏi.
"Thì ra là Sở đạo hữu và Minh đạo hữu, ngưỡng mộ đã lâu."
Bọn họ cũng xã giao vài câu.
Sở Tinh Lan mới biết hóa ra là người của Thiên Âm Các.
Trong nhóm người của Thiên Âm Các đột nhiên có một người hừ lạnh, nhìn thấy Sở Tinh Lan thì bắt đầu mỉa mai châm chọc: "Đây chẳng phải Sở Tinh Lan giết Thường Vũ Thư trước mặt công chúng sao? Hắn mà cũng có lòng tốt đến đây trảm yêu trừ ma? Cũng chẳng biết vì cớ gì mà Minh Huyền chân nhân lại mù mắt nhìn trúng ngươi mà thu làm đồ đệ, đúng là làm bại hoại môn phong!"
Mê hồn dược của Thường Vũ Thư tuy đến muộn nhưng cuối cùng cũng phát huy tác dụng, đang đợi Sở Tinh Lan ở đây.
Sở Tinh Lan nghe những lời châm chọc quen thuộc này, đầu lại nhói lên: "Ngươi đang cảm thấy bất công thay Thường Vũ Thư? Không phục thì chúng ta đấu pháp, chê ta độc ác, vậy ta để ta tiễn ngươi đi theo hắn làm đôi uyên ương dưới suối vàng!"
Vừa nãy cậu vừa nhìn, trên người của người này cũng có dây tơ hồng trong cấm địa, lại là một kẻ bị coi là dưỡng liệu!
Cũng đâu phải cậu không đánh được!
Tiếp tục đánh một trận, đánh tỉnh bọn chúng!
Trước đó Ôn Viễn Sơn thấy được hiệu quả rất rõ ràng, Sơ Tinh Lan đúng là diệu thủ hồi xuân.
Đoạn Trình Tuyết, fan only sư tôn nghe không nghe nổi người khác nói xấu Minh Huyền, lập tức nhảy dựng lên: "Liên quan gì đến ngươi?! Minh Huyền chân nhân không nhận hắn làm đồ đệ, chẳng lẽ nhận ngươi? Ngươi là thứ gì mà dám nói nhãn lực của chân nhân không tốt? Ta đánh chết các ngươi!"
Đây là hiện trường choảng nhau giữa fan only của hai nhà
Hai người đỏ cả mắt, ai cũng không nuốt trôi được cục tức này, ầm ĩ đến nỗi đánh nhau ngay tại chỗ.
Tu sĩ vừa nãy hình như là đồng môn của tên điên này, vội vàng giảng hòa: "Thừa Đức, đừng làm loạn! Chuyện gấp trước mắt là tiêu diệt yêu ma, yêu ma chưa đến chúng ta đã tự đánh trước, còn ra thể thống gì nữa!"
Minh Tích Nguyệt lôi Đoạn Trình Tuyết lại: "Đại thiếu gia! Đừng kích động! Lần này ngươi qua đây để giải quyết yêu ma, tìm phụ huynh của ngươi, chứ không phải đến cãi nhau."
Sở Tinh Lan đang nghĩ xem có nên trùm bao đánh cho một trận không.
Trong bầu không khí ngượng ngùng quỷ dị này, trưởng trấn tiếp tục nói chuyện với bọn họ.
"Các tiên sư, thanh niên trong trấn chúng ta đều bị yêu ma độc ác trong núi bắt đi rồi! Kính xin các tiên sư ra tay giúp đỡ chúng ta xử lý!"
Tốc độ nói của hắn rất nhanh, giống như đang nói cho có lệ vậy.
Sở Tinh Lan không nghi ngờ gì việc trấn trưởng đã lặp đi lặp lại những lời này đến thuộc lòng, gặp ai cũng nói như vậy.
Sở Tinh Lan nhắc đến một chuyện khác.
"Nghe nói yêu ma gây hại tứ phương là xương trắng chịu oan uổng hóa thành, chẳng hay có khúc mắc gì với nơi này không? Hay có oan tình gì đó?
Đến trảm yêu trừ ma, cậu cũng phải hiểu rõ đầu đuôi ra sao, nơi hương dã non xanh nước biếc như vậy mà cũng có thể sinh ra yêu ma hại người.
Nhắc đến chuyện này, sắc mặt trưởng trấn trở nên không tự nhiên, ậm ừ nửa ngày cũng không nói ra được nguyên nhân.
"Một con yêu ma thì có liên quan gì đến phàm nhân bọn ta chứ! Nó muốn bọn ta không được sống yên, gây gại cho ngươi vô tội như bọn ta. Tiên sư cứ việc diệt trừ nó là được!"
Trông thế này, ba người vừa nhìn là biết trưởng trấn còn có chuyện giấu bọn họ, chỉ lặp đi lặp lại mấy câu nói cũ, chẳng hé lộ chút manh mối nào.
Tu sĩ Thừa Đức thấy Sở Tinh Lan hỏi chuyện, mở miệng châm chọc: "Yêu ma xuất hiện, chúng ta thân là tu sĩ thẳng tay diệt trừ là được! Ngươi bé gan thì đừng có tới góp vui!"
Tuy hiện giờ Sở Tinh lan không có thời gian để ý đến hắn, nhưng vẫn có thể dạy dỗ một chút: "Thuật cấm ngôn!"
Tu sĩ này lập tức mất tiếng.
Trông càng tức giận hơn rồi!
Đỏ mắt muốn đánh với Sở Tinh Lan một trận!
Minh Tích Nguyệt rút kiếm: "Vị đạo hữu này, còn không quản được đồng môn của ngươi, động tay động chân với đạo lữ của ta thì đừng trách tàn nhẫn."
Tu sĩ đó trầm mặc một giây, thẳng thừng đánh ngất hắn ta.
Âm thanh ồn ào không ngừng lập tức biến mất.
Mọi người bắt đầu nghiêm túc trao đổi, thảo luận tình báo.
"Yêu vật kia rất hiếm người tận mắt thấy được, nhưng hễ người nào ngẫu nhiên gặp phải ả đều nói ả rất xinh đẹp, giọng hát cũng cực kỳ hay."
Chỉ nghe nói đây là một yêu ma đẹp tuyệt trần, giọng ca lả lướt, mỗi dịp trăng máu sẽ xuất hiện xung quanh các trấn, như hải yêu cất tiếng hát quyến rũ, ai nghe trúng đều mê mẩn, đặc biệt là những thanh niên đang ngủ say, dễ dàng bị dụ dỗ mà bỏ nhà theo đi.
Chuyến đi này một đi không trở lại.
Đợi đến ngày mai, trong nhà có người mất tích sẽ phát hiện ra người đang nằm nghỉ trong nhà đã không thấy tung tích, trong chăn lạnh lẽo, có lẽ đã biến mất từ nửa đêm rồi.
Dù có cầu trời khấn đất, cũng không tìm được người mất tích, tiên sư tìm người cũng khó mà lần ra được tung tích của yêu ma, thậm chí còn biến mất cùng nhau.
Những ngọn núi xung quanh mây mù giăng kín, thi thoảng lại vang lên tiếng reo hò và âm thanh ăn mừng rung chuyển đất trời. Mọi người đều đoán rằng, ấy là yêu ma sau khi đạt được mưu đồ đã mở tiệc ăn mừng, cũng là để thị uy.
Còn có lời đồng rằng bọn họ đã chết thảm, không còn ngày trở về nữa.
Không cần biết thực hư ra sao, vẫn phải nhìn thấy yêu ma hoặc người mất tích trước đã, lú ấy mới có thể biết được tình hình của đối phương.
Bọn họ quyết định ở lại trong trấn, cậu cảm thấy trưởng trấn có chuyện che giấu.
Mấy vị tu sĩ ấy lo lắng sẽ xảy ra xung đột giữa bọn họ, nên quyết định trực tiếp tiến vào trong núi tìm yêu ma.
Hành động này rất mạo hiểm, Sở Tinh Lan có khuyên vài câu, khuyên không được cũng chỉ đành mặc kệ họ, tiếp tục kế hoạch của mình.
Sở Tinh Lan: "Khi nào sẽ có trăng máu?" Cũng không thể cứ đợi trăng máu xuất hiện mãi được."
Bọn họ có nên làm một trận pháp dẫn dụ không nhỉ?
Minh Tích Nguyệt nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy bầu trời tuy chưa tối hẳn, nhưng đã mơ hồ lộ ra sắc đỏ như máu, liền nói:
"Vừa hay, mấy ngày nay sẽ có trăng máu."
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Trấn này là trấn Xuân Dương, non xanh nước biếc, là vùng sông nước Giang Nam.
Lối vào trấn Xuân Dương chỉ có một con sông, con sông này xuyên suốt toàn trấn, dân cư ra vào đều nhờ thuyền bè.
Bọn họ đứng trên một con thuyền bé tiến vào trong trấn, người dân trong trấn dường như đã quen với việc thấy nhiều tu sĩ, nên cũng không ngạc nhiên trước sự xuất hiện của bọn họ.
Có vẻ như người dân ở đây không có tâm trạng để ý đến bọn họ, ai ai cũng mặt mày ủ đột, như có màn khói mù bao phủ khắp trấn.
"Lại đến rồi, lại có tiên sư đến rồi. Lần này bọn họ có thể giải quyết yêu ma trong trấn này không?"
"Khó nói, lúc trước đến nhiều người như vậy, chẳng phải cũng chẳng làm gì được nó sao."
"Hay là chuyển nhà đi thôi, chuyển đến một nơi xa xôi, có khi còn có thể bảo vệ được tính mạng của những người còn lại trong nhà."
"Người trẻ tuổi như bị mê hoặc vậy, nói thế nào cũng không chịu đi, quái lạ."
"Còn nói yêu ma vô tội, thật nực cười. Làm gì có yêu ma vô tội, nếu không phải tại nó, sao lại có nhiều người mất tích đến vậy."
.........
Tin tức trong lời nói của bọn họ nằm ngoài dự đoán của Sở Tinh Lan, cậu cảm thấy có thể hỏi một chút.
"Hình như bọn họ biết chút gì đó, hay là chúng ta đi hỏi thử? Nhưng mà có vẻ như bọn họ rất cảnh giác với những người ngoài như chúng ta."
"Đại thiếu gia, đã đến lúc ngươi phát huy tác dụng của minh rồi, ngươi là người bản địa dễ nói chuyện hơn." Minh Tích Nguyệt đẩy người bản địa là Đoạn Trình Tuyết đi qua, "Đi hỏi xem ra được gì không."
"Đừng đẩy, ta tự biết đi." Đoạn Trình Tuyết rất bất lực trước dáng vẻ đề phòng hắn của Minh Tích Nguyệt, "Phòng ta như phòng trộm vậy, ta cũng đâu có thích nam nhân, có nhất thiết phải thế không? Ta không phải thể thoại b**n th** đi giành đạo lữ của người khác."
Minh Tích Nguyệt: "......"
Minh Tích Nguyệt có quá khứ mặt dày đào góc tường nhà người khác đang cảm thấy nhột.
Trên đường đến đây Đoạn Trình Tuyết đã tin bọn họ là một đôi thật rồi.
Hai người bọn họ bám dính lấy nhau, dù là đứng ở trên thuyền cũng phải kề vai mà đứng, khắp người tản ra bong bóng màu hồng khiến Đoạn Trình Tuyết không thể nào chen vào giữa được.
Có thể thấy thoại bản không đáng tin.
Ngươi ta tình cảm mặn nồng thế kia mà.
Ngay khi Đoạn Trình Tuyết chuẩn bị tiến lên dò hỏi, thì bỗng có người xuất hiện, khiến đám dân đang bàn tán lập tức tản ra như chim vỡ tổ, biến mất trong chớp mắt.
"Thì ra là tiên sư! Lão phu là trưởng trấn nơi này, kính thỉnh chư vị tiên sư đến phủ ta một chuyến, chuyện này cần thong thả nói rõ."
Trấn trưởng là một lão đầu ngoài năm mươi, ánh mắt sáng rõ, không chờ họ từ chối liền mời họ vào phủ nghỉ ngơi, nói là để thương nghị sự tình.
Mọi người theo ông vào phủ.
Trong phủ đã có mấy nhóm tu sĩ từ các tông môn khác, thấy người đến là Sở Tinh Lan nổi danh trong đại hội, bèn vội vàng tới chào hỏi.
"Thì ra là Sở đạo hữu và Minh đạo hữu, ngưỡng mộ đã lâu."
Bọn họ cũng xã giao vài câu.
Sở Tinh Lan mới biết hóa ra là người của Thiên Âm Các.
Trong nhóm người của Thiên Âm Các đột nhiên có một người hừ lạnh, nhìn thấy Sở Tinh Lan thì bắt đầu mỉa mai châm chọc: "Đây chẳng phải Sở Tinh Lan giết Thường Vũ Thư trước mặt công chúng sao? Hắn mà cũng có lòng tốt đến đây trảm yêu trừ ma? Cũng chẳng biết vì cớ gì mà Minh Huyền chân nhân lại mù mắt nhìn trúng ngươi mà thu làm đồ đệ, đúng là làm bại hoại môn phong!"
Mê hồn dược của Thường Vũ Thư tuy đến muộn nhưng cuối cùng cũng phát huy tác dụng, đang đợi Sở Tinh Lan ở đây.
Sở Tinh Lan nghe những lời châm chọc quen thuộc này, đầu lại nhói lên: "Ngươi đang cảm thấy bất công thay Thường Vũ Thư? Không phục thì chúng ta đấu pháp, chê ta độc ác, vậy ta để ta tiễn ngươi đi theo hắn làm đôi uyên ương dưới suối vàng!"
Vừa nãy cậu vừa nhìn, trên người của người này cũng có dây tơ hồng trong cấm địa, lại là một kẻ bị coi là dưỡng liệu!
Cũng đâu phải cậu không đánh được!
Tiếp tục đánh một trận, đánh tỉnh bọn chúng!
Trước đó Ôn Viễn Sơn thấy được hiệu quả rất rõ ràng, Sơ Tinh Lan đúng là diệu thủ hồi xuân.
Đoạn Trình Tuyết, fan only sư tôn nghe không nghe nổi người khác nói xấu Minh Huyền, lập tức nhảy dựng lên: "Liên quan gì đến ngươi?! Minh Huyền chân nhân không nhận hắn làm đồ đệ, chẳng lẽ nhận ngươi? Ngươi là thứ gì mà dám nói nhãn lực của chân nhân không tốt? Ta đánh chết các ngươi!"
Đây là hiện trường choảng nhau giữa fan only của hai nhà
Hai người đỏ cả mắt, ai cũng không nuốt trôi được cục tức này, ầm ĩ đến nỗi đánh nhau ngay tại chỗ.
Tu sĩ vừa nãy hình như là đồng môn của tên điên này, vội vàng giảng hòa: "Thừa Đức, đừng làm loạn! Chuyện gấp trước mắt là tiêu diệt yêu ma, yêu ma chưa đến chúng ta đã tự đánh trước, còn ra thể thống gì nữa!"
Minh Tích Nguyệt lôi Đoạn Trình Tuyết lại: "Đại thiếu gia! Đừng kích động! Lần này ngươi qua đây để giải quyết yêu ma, tìm phụ huynh của ngươi, chứ không phải đến cãi nhau."
Sở Tinh Lan đang nghĩ xem có nên trùm bao đánh cho một trận không.
Trong bầu không khí ngượng ngùng quỷ dị này, trưởng trấn tiếp tục nói chuyện với bọn họ.
"Các tiên sư, thanh niên trong trấn chúng ta đều bị yêu ma độc ác trong núi bắt đi rồi! Kính xin các tiên sư ra tay giúp đỡ chúng ta xử lý!"
Tốc độ nói của hắn rất nhanh, giống như đang nói cho có lệ vậy.
Sở Tinh Lan không nghi ngờ gì việc trấn trưởng đã lặp đi lặp lại những lời này đến thuộc lòng, gặp ai cũng nói như vậy.
Sở Tinh Lan nhắc đến một chuyện khác.
"Nghe nói yêu ma gây hại tứ phương là xương trắng chịu oan uổng hóa thành, chẳng hay có khúc mắc gì với nơi này không? Hay có oan tình gì đó?
Đến trảm yêu trừ ma, cậu cũng phải hiểu rõ đầu đuôi ra sao, nơi hương dã non xanh nước biếc như vậy mà cũng có thể sinh ra yêu ma hại người.
Nhắc đến chuyện này, sắc mặt trưởng trấn trở nên không tự nhiên, ậm ừ nửa ngày cũng không nói ra được nguyên nhân.
"Một con yêu ma thì có liên quan gì đến phàm nhân bọn ta chứ! Nó muốn bọn ta không được sống yên, gây gại cho ngươi vô tội như bọn ta. Tiên sư cứ việc diệt trừ nó là được!"
Trông thế này, ba người vừa nhìn là biết trưởng trấn còn có chuyện giấu bọn họ, chỉ lặp đi lặp lại mấy câu nói cũ, chẳng hé lộ chút manh mối nào.
Tu sĩ Thừa Đức thấy Sở Tinh Lan hỏi chuyện, mở miệng châm chọc: "Yêu ma xuất hiện, chúng ta thân là tu sĩ thẳng tay diệt trừ là được! Ngươi bé gan thì đừng có tới góp vui!"
Tuy hiện giờ Sở Tinh lan không có thời gian để ý đến hắn, nhưng vẫn có thể dạy dỗ một chút: "Thuật cấm ngôn!"
Tu sĩ này lập tức mất tiếng.
Trông càng tức giận hơn rồi!
Đỏ mắt muốn đánh với Sở Tinh Lan một trận!
Minh Tích Nguyệt rút kiếm: "Vị đạo hữu này, còn không quản được đồng môn của ngươi, động tay động chân với đạo lữ của ta thì đừng trách tàn nhẫn."
Tu sĩ đó trầm mặc một giây, thẳng thừng đánh ngất hắn ta.
Âm thanh ồn ào không ngừng lập tức biến mất.
Mọi người bắt đầu nghiêm túc trao đổi, thảo luận tình báo.
"Yêu vật kia rất hiếm người tận mắt thấy được, nhưng hễ người nào ngẫu nhiên gặp phải ả đều nói ả rất xinh đẹp, giọng hát cũng cực kỳ hay."
Chỉ nghe nói đây là một yêu ma đẹp tuyệt trần, giọng ca lả lướt, mỗi dịp trăng máu sẽ xuất hiện xung quanh các trấn, như hải yêu cất tiếng hát quyến rũ, ai nghe trúng đều mê mẩn, đặc biệt là những thanh niên đang ngủ say, dễ dàng bị dụ dỗ mà bỏ nhà theo đi.
Chuyến đi này một đi không trở lại.
Đợi đến ngày mai, trong nhà có người mất tích sẽ phát hiện ra người đang nằm nghỉ trong nhà đã không thấy tung tích, trong chăn lạnh lẽo, có lẽ đã biến mất từ nửa đêm rồi.
Dù có cầu trời khấn đất, cũng không tìm được người mất tích, tiên sư tìm người cũng khó mà lần ra được tung tích của yêu ma, thậm chí còn biến mất cùng nhau.
Những ngọn núi xung quanh mây mù giăng kín, thi thoảng lại vang lên tiếng reo hò và âm thanh ăn mừng rung chuyển đất trời. Mọi người đều đoán rằng, ấy là yêu ma sau khi đạt được mưu đồ đã mở tiệc ăn mừng, cũng là để thị uy.
Còn có lời đồng rằng bọn họ đã chết thảm, không còn ngày trở về nữa.
Không cần biết thực hư ra sao, vẫn phải nhìn thấy yêu ma hoặc người mất tích trước đã, lú ấy mới có thể biết được tình hình của đối phương.
Bọn họ quyết định ở lại trong trấn, cậu cảm thấy trưởng trấn có chuyện che giấu.
Mấy vị tu sĩ ấy lo lắng sẽ xảy ra xung đột giữa bọn họ, nên quyết định trực tiếp tiến vào trong núi tìm yêu ma.
Hành động này rất mạo hiểm, Sở Tinh Lan có khuyên vài câu, khuyên không được cũng chỉ đành mặc kệ họ, tiếp tục kế hoạch của mình.
Sở Tinh Lan: "Khi nào sẽ có trăng máu?" Cũng không thể cứ đợi trăng máu xuất hiện mãi được."
Bọn họ có nên làm một trận pháp dẫn dụ không nhỉ?
Minh Tích Nguyệt nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy bầu trời tuy chưa tối hẳn, nhưng đã mơ hồ lộ ra sắc đỏ như máu, liền nói:
"Vừa hay, mấy ngày nay sẽ có trăng máu."
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Story
Chương 166: Fan only choảng nhau
10.0/10 từ 12 lượt.