Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà

Chương 167: Yêu ma đến rồi

67@-

Vào mỗi dịp trăng máu, yêu ma này sẽ hiện thân trong những trấn này, dẫn dụ những nam nữ thanh niên đi, nhưng tu sĩ lại rất khó nắm bắt được tung tích của nó.


Mà một trong những trấn chịu ảnh hưởng, trong mấy ngày tiếp theo rất có thể yêu ma sẽ xuất hiện ở nơi này, bọn họ phải sắp xếp xong kế hoạch, bố trí trận pháp trước.


Thứ nhất là vì bảo vệ người dân nơi đây không bị yêu ma làm hại, thứ hai là để yêu ma không thể chạy về núi.


Sở Tinh Lan mở đá truyền tin ra báo bình an với sư môn, báo cáo về những gì bọn họ gặp phải.


Minh Huyền phát hiện mình vừa bước chân ra khỏi cửa, Sở Tinh Lan đã lén chạy theo sau đến đây, khiến hắn như mọc thêm mấy cục u trên đầu.


Đồ đệ không lúc nào khiến hắn bớt lo.


Đại sư huynh ló đầu ra: [Tiểu sư đệ, sao ngươi cũng qua đây nộp mạng vậy? Bọn ta còn đang lạc đường ở trong sương mù đây.]


Minh Huyền: [Làm càn, có đồ đệ như các ngươi đúng là phúc khí của vi sư, chờ về rồi vi sư sẽ nói chuyện đàng hoàng với các ngươi. Đang ở bên ngoài, cẩn thận là trên hết, pháp bảo giữ mạng chuẩn bị sẵn sàng.]


Sở Tinh Lan: [Sư tôn, con sai rồi.]


Lần sau cũng không sửa.


Báo cáo xong tin tức trước mắt, Sở Tinh Lan và bọn họ tiếp tục chuẩn bị kế sách đối phó yêu ma.


"Hiện giờ chúng ta nhân lúc trời vẫn chưa tốt, bố trí trước trận pháp bắt yêu, đợi đêm xuống thử bắt xem thế nào, ban ngày thì vào trong trấn thăm dò tin tức." Bọn họ định trước một vài kế hoạch, chuẩn bị gặp con yêu ma này một phen, "Làm tốt công tác chuẩn bị trước, có phòng mới không lo. Tích Nguyệt, Đoạn công tử, trận pháp của các ngươi thế nào?"



Trong vòng nửa ngày bố trí trận pháp bao phủ khắp trấn Xuân Dương, chuyện này với ba tu sĩ mà nói là một công trình lớn.


Cũng vì mỗi lần y và Sở Tinh Lan thân mật đều bị người khác làm phiền, Minh Tích Nguyệt cảm thấy cứ tiếp tục như vậy không ổn chút nào, vậy nên y đã quyết định chăm chỉ học trận pháp.


Sau này gặp chuyện gì không chắc chắn thì cứ bố trí một cái trận pháp, không ai vào được, y không tin còn có người có thể làm phiền bọn họ!


Minh Tích Nguyệt cũng có chút năng khiếu trong lĩnh vực này, thật sự đạt được thành tựu nhỏ, vừa hay có thể dùng ngay lúc này.


Trận pháp của Đoạn Trình Tuyết không ổn lắm, nhưng vẫn có thể giúp đỡ, hắn nói mình giá trị vũ lực của mình rất được, có thể làm dự bị.


Mọi người sắp xếp xong kế hoạch, bắt đầu bày bố trận pháp khắp nơi trong trấn.


"Con yêu ma này tốt nay có đến không?" Đoạn Trình Tuyết ở cạnh giúp đỡ, tò mò hỏi Sở Tinh Lan. "Nhiều trấn như thế, cũng chẳng biết nó sẽ đi trấn nào."


"Trăng máu kéo dài những mấy ngày, chỉ có thể ngồi yên xem vận khí thôi. Sư tôn đã đến những trấn khác rồi, lại còn có đạo hữu ở phía trước, kiểu gì cũng có một người gặp được." Sở Tinh Lan đưa cho Đoạn Trình Tuyết đá truyền tin do cậu luyện chế, "Chẳng phải lúc trước ngươi nói đá truyền tin bị thu rồi sao? Cầm lấy, tiện cho việc liên lạc với bọn ta."


Đôi mắt của Đoạn Trình Tuyết bỗng dưng sáng rực: "Đạo hữu! Ngươi đúng là một người tốt!"


Hảo cảm của hắn đối với Sở Tinh Lan đột nhiên tăng vọt.


Đồ đệ của Minh Huyền chân nhân quả nhiên giống ngài ấy, là một người có phẩm chất cao thượng.


"Có thể mà cũng mua chuộc được ngươi rồi? Còn dám chắc chắn như vậy, xem ra người nhà ngươi bảo vệ ngươi rất tốt." Sở Tinh Lan bó tay trước biểu hiện dễ dàng tin tưởng người khác của Đoạn Trình Tuyết, "Đại thiếu gia ngươi nên cẩn thận một chút đi, gặp ngươi tốt như bọn ta coi như ngươi may mắn, nếu hai người bọn ta mà là người xấu, bây giờ ngươi đã bị bọn ta bán đi đào quặng than rồi."


Cũng chẳng biết hắn ăn gì để lớn nữa.



Gặp người khác mưu mô thâm sâu, sớm đã bị ăn không chừa vụ xương rồi.


Đoạn Trình Tuyết cãi lại: "Đây là lần đầu tiên ta đi xa nhà, không đủ kinh nghiệm. Ngươi là đồ đệ của Minh Huyền chân nhân, ta không tin ngươi sẽ bán ta."


Tuy cách nhà cũng không bao xa, nhưng hắn vẫn mang theo một đống pháp bảo, dù xảy ra chuyện hắn cũng có cơ hội thoát thân.


Minh Tích Nguyệt: "Đến lúc ta bán ngươi vào Hợp Hoan Tông bọn ta, cho ngươi tự lực cánh sinh."


Ba người vừa nói tào lao vừa bố trí trận pháp.


Bởi vì không đủ người, Sở Tinh Lan dùng pháp khí giám sát giả làm lá cây đặt ở khắp nơi, y như mở thiên nhãn vậy, âm thầm quan sát xem có yêu ma lẻn vào trong trấn không.


Ngay lúc bọn họ đang làm việc, đột nhiên có một thanh miên không biết từ đâu chui ra bắt đầu làm loạn.


Thanh niên này trông như một kẻ điên, đầu tóc bù xù, trên mặt vẽ đầy những phù văn cổ quái, xuất hiện với ý đồ phá hoạn trận pháp của bọn họ, điên cuồng dẫm đạp nhưng không xảy ra chuyện gì.


Hắn vừa dẫm lên trận pháp nói năng lung tung!


"Tại sao các ngươi lại phải hại nàng! Đám đồng lõa các ngươi không muốn nàng được yên ổn! Các ngươi là những tu sĩ độc ác, còn chưa hiểu rõ đầu đuôi, mở miệng ra là trảm yêu trừ ma! Người xấu!"


Đầu óc trông không bằng trẻ mười tuổi.


Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt như đã nhìn thấy manh mối quan trọng nào đó đang xuất hiện trước mặt bọn họ, dụ dỗ hắn nói tiếp: "Vậy ngươi có thể nói với bọn ta, yêu ma này như thế nào? Nàng có oan ức gì, bọn ta nhất định sẽ xử lý công tâm."


Sở Tinh Lan nói thầm, biết ngay trưởng trấn ấp a ấp úng như vậy nhất chắc chắn là đang chột da.



Sợ nhất là giết nhầm, tạo thành sai lầm không thể cứu vãn.


Tên ngốc này sững lại, nước dãi vương vãi nhìn về phía bọn họ: "Các ngươi muốn nghe?"


Sở Tinh Lan: "Xin hãy nói ra câu chuyện của ngươi, tại hạ bằng lòng nghe kỹ."


Minh Tích Nguyệt: "Ta cũng vậy."


Đoạn Trình Tuyết cũng phụ họa theo: "Vậy ta cũng muốn nghe."


"Nàng là vị hôn thê của đại ca ta, là người nơi khác đến đây, đôi tình nhân ân ái ước hẹn chung thân, nào hay........"


Ba người lập tức dựng đứng lỗ tai nghe kể chuyện.


k*ch th*ch.


Thì ra tại nơi thôn trấn hương dã này cũng có kiểu tình yêu vượt giống loài giữa người và yêu ma, đây chính là bạch nương tử phiên bản tu chân giới sao?


Có vẻ như thanh niên này đã nhớ lại chuyện gì đó rất đáng sợ, chịu phải k*ch th*ch dẫn đến rối loạn ngôn ngữ, lắp ba lắp bắp không nói được rõ ràng.


Rồi hắn bất thình lình bỏ chạy, thân ảnh biến mất trong ngõ vắng.


"Đợi đã! Ngươi đi đâu vậy?" Sở Tinh Lan muốn đuổi theo, nhưng còn đang dang dở việc, đành dùng một lá cây làm dấu, sau đó tìm hắn.


Có một người ngồi thuyền ngang qua thấy vậy bèn giải thích.



"Lúc trước hắn chứng kiến đại ca mình bị chém chết nên chịu phải k*ch th*ch, giờ người trông không được bình thường, đừng nghe hắn nói bậy, không tin được đâu."


Tên điên kia gấp gáp rời đi.


Mấy người ngơ ngác nhìn nhau.


Trời dần sập tối, họ phải tranh thủ làm nốt việc.


Sau một hồi tất bật, trời đã về đêm, sao lấp lánh trên trời, trăng máu dần ló ra sau tầng mây.


Ba người bọn họ nấp sau cột gác lầu trong trấn, dùng pháp thuật che giấu thân mình, không để yêu ma phát hiện ra có người đang rình bắt nó.


Mọi người không dám nói chuyện, chỉ có thể dùng đá truyền tin để liên lạc.


Tôm hùm đất: [Tinh Lan, ta bảo vệ các ngươi. Nghe nói yêu ma thích đi đường thủy, ta sẽ canh trừng.]


Đêm dài đằng đẵng, trăng máu lên cao, từ đầu đến cuối vẫn không thấy bóng dáng của yêu ma.


Lẽ nào con yêu ma này chê chỗ này nghèo nàn, tối nay đã hiện thân ở thành trấn khác rồi?


Trong lúc mọi người nghĩ rằng đêm nay yêu ma đi trấn khác, thì bỗng một khúc nhạc du dương cất lên, như xa như gần, từ trong núi tiến lại gần thành trấn.


Một luồng khí yêu ma cường đại đang dần tiến lại gần bọn họ.


Sở Tinh Lan lập tức đề cao cảnh giác, báo tin với hai người còn lại.


[Đến rồi.]


Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Story Chương 167: Yêu ma đến rồi
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...