Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Chương 165: Gặp phải fan only của sư tôn rồi
68@-
Thiếu niên mặc bào màu đỏ gạch hùng hổ xông đến, nhắm vào mục tiêu là Sở Tinh Lan khiến cậu sững người.
Sở Tinh Lan đã gặp không ít người có ác ý với cậu, rất nhanh đã biết người này không có ý tốt với bọn họ, không có sát ý, chỉ đơn giản là ghét cậu.
Sở Tinh Lan nhìn qua, cậu chưa từng gặp thiếu niên này, sao lại tìm cậu gây chuyện ngay lần đầu gặp mặt.
"Hình như ta chưa từng đắc tội ngươi, cũng chưa đánh người nhà ngươi bao giờ, lần đầu gặp mặt đã ghét ta như vậy, lẽ nào do khuôn mặt này của ta khiến người nhìn sinh lòng thù hận?"
Khoảng thời gian này, thanh danh của Sở Tinh Lan thẳng đường đi lên, không ngờ vẫn còn có người ghét cậu như vậy.
Lẽ nào là kẻ ái mộ Thường Vũ Thư?
Không phải chứ.
Người cũng luân hồi lâu thế rồi, chẳng lẽ vẫn bỏ bù mê thuốc lú cho người ta được?
Tu chân giới thật kỳ lạ.
Minh Tích Nguyệt mặt tỉnh bơ, vẫn không biết xấu hổ như thường: "Có lẽ là do chúng ta quá đẹp lại còn ân ái, nên bọn họ ghen tỵ, ai bảo chúng ta đẹp như vậy, thiên phú tốt như thế, có người nhìn không thuận mắt cũng là chuyện thường."
Cũng rất hợp lý.
Người ưu tú luôn bị một số kẻ kỳ lạ đố kỵ, chuyện này không cần lý do, chỉ cần nhìn không thuận mắt thì sẽ gây phiền phức cho ngươi mọi lúc mọi nơi.
Thiếu niên kia da dẻ mịn màng, ăn mặc bóng bẩy, trông không giống đệ tử môn phái tu tiên, mà giống công tử nhà giàu trốn nhà ra ngoài hơn, nhìn là biết được nuông chiều từ nhỏ.
Hắn vừa mở miệng, Sở Tinh Lan đã hiểu rõ vì sao hắn có hành vi như vậy.
"Ngươi là kẻ có ý đồ mờ ám với Minh Huyền chân nhân, sao ngươi lại bái nhập vào môn hạ của ngài ấy, ngươi có ý đồ với ngài ấy đúng không?! Ngươi cách xa Minh Huyền chân nhân một chút, không được làm ảnh hưởng thanh danh của ngài ấy! Thanh danh của Minh Huyền chân nhân do ta bảo vệ!"
Hỏng rồi! Tên này sùng bái sư tôn! Hắn hiểu lầm to rồi!
Vẻ ngoài của sư tôn đúng thật là rất xuất chúng, tu vi lại tốt, thỉnh thoảng còn ra ngoài cứu thế cứu dân, trảm yêu trừ ma, thanh danh trong tu chân giới cũng tốt, rất có tiếng nói, đúng là có không ít người ngưỡng mộ cường giả.
Những người này chỉ ngưỡng mộ mỗi một người, trong mắt không dung nổi bất kỳ kẻ nào có thể ảnh hưởng đến danh của người mà mình thần tượng.
Trong mắt thiếu niên, Sở Tinh Lan là tai họa, chuyện này cậu không lường trước được, nhịn không được mở miệng phản bác.
"Ngươi chớ có nói bậy, làm vấy bẩn sự trong sạch của ta và sư tôn! Thiên địa chứng giám, ta và sư tôn chỉ tình sư đồ, không còn quan hệ khác! Người ăn nói bậy bạ làm hỏng thanh danh của bọn ta, ta làm thịt ngươi."
Sở Tinh Lan kính trọng sư tôn như cha.
Một ngày làm thầy cả đời làm cha, lấy đâu ra mấy thứ tình cảm vớ vẩn, ngươi đọc thoại bản của sư tôn nhiều quá nên lú à?
Đúng là thiếu đòn.
Thiếu niên ấy mở miệng, "Lúc trước ngươi đối xử với Trang Hạ chân nhân tốt như vậy, nghe nói ngươi thích đến mức ai ai cũng biết, còn nghe nói ngươi có đam mê thích sư tôn! Người này không được thì tìm người khác."
Sở Tinh Lan có tiền sử 'lấy lòng' sư tôn cũ Trang Hạ, trong mắt thiếu niên, cậu bái nhập vào Thiên Diễn Tông là có ý xấu, muốn môi nhọ danh tiếng của sư tôn cậu.
Vừa hay gặp phải Sở Tinh Lan, có thế nào hắn cũng phải qua đây cảnh cáo cậu hai câu, không cho cậu làm loạn.
Sở Tinh Lan bị hành vi bổ não của thiếu niên làm cho cạn lời.
Đang nói cái quỷ gì đây.
"Chỗ ngươi vẫn chưa kéo mạng à? Những chuyện xưa cũ này đều đã được thanh minh từ lâu rồi. Các ngươi nghe mấy tin này ở đâu ra?"
Cậu phải cực lực đề nghị Tiên minh cho linh võng phủ sóng khắp tu chân giới mới được, chứ đám tu sĩ này bị dắt mũi hết cả rồi.
Thiếu niên: "Trưởng bối trong nhà thu mất đá truyền tin của ta rồi, ta chỉ đành nhờ người khác mua giúp vài quyển thoại bản, ta đã sưu tập đủ toàn bộ thoại bản của tu chân giới rồi!"
Cũng vì vậy mà hắn bị khí chất ngút trời của sư tôn Minh Huyền trong thoại bản mê muội, luôn hi vọng mình có thể trở thành tu sĩ cường đại như Minh Huyền.
Sở Tinh Lan lần này đã gặp phải fan only của sư tôn rồi.
"Có câu này chẳng biết có nên nói không, ngươi có từng nghĩ đến, ta mới là đạo lữ chân chính của Tinh Lan!" Minh Tích Nguyệt ở cạnh nghe mà sầm cả mặt, xông đến bày ra thân phận đạo lữ của mình, "Đừng có coi ta không ra gì! Tinh Lan, chúng ta vẫn nên thành hôn sớm đi, chiêu cáo thiên hạ, để bọn họ biết chúng ta là một đôi!"
Minh Tích Nguyệt nhân cơ hội nói ra lời mời thành hôn.
Y đứng ở bên cạnh, vậy mà đám người kia đoán lung tung cả đống kẻ không liên quan, sao lại không nghĩ đến y và Tinh Lan?
Đáng ghét!
Đợi lát y sẽ đi hối lộ tác giả tình nghi là Tang Tịnh Viễn, bảo hắn giúp hai bọn họ viết nhiều thoại bản hay một chút, để chuyện tình của bọn họ lan rộng khắp tu chân giới mới được.
Thiếu niên ấy nhìn đến cách ăn mặc phô trương của Minh Tích Nguyệt, lập tức đoán ra thân phận của y: "Các ngươi là một đôi? Lẽ nào những gì viết trong thoại bản đều là thật, ngươi nhất kiến chung tình với hắn, không kìm được lòng cưỡng chế bắt người về......."
Sở Tinh Lan: "......"
Quyển thoại bản rách nát này!
Đừng có đọc lung tung! Còn đọc mấy thứ này nữa não cũng sắp hỏng luôn rồi.
Sau khi nhận được một lượt giải thích, thiếu niên mới biết mình hiểu lầm rồi, nghẹn cả buổi mới nói ra lời xin lỗi.
"Tại hạ Thiên Diễn Tông Sở Tinh Lan, đây là..... đạo lữ của ta, Minh Tích Nguyệt. Chẳng hay cao danh quý tính của đạo hữu, là tu sĩ phương nào?" Sở Tinh Lan hỏi thiếu niên bị thoại bản đầu độc, tò mò không biết là nhà nào nuôi thành thế này.
Thiếu niên ấy tự giới thiệu, tuy được nuông chiều quen nhưng lúc này vẫn rất lễ phép "Tại hạ Đoạn Trình Tuyết, là nhân sĩ Đăng Dương Châu, không có môn phái. Nghe nói gần đây thành trấn xảy ra chuyện, phụ thân và huynh trưởng đến đây giải quyết vấn đề đến nay vẫn chưa trở về. Lòng ta bất an nên lén chạy ra xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sau đó gặp được hai vị."
Là người bản địa.
Còn có tu vi phân thần sơ kỳ, xem ra gia cảnh khá tốt, thiên phú cũng ổn, tán tu ở tuổi này tu luyện được đến mức này cũng rất hiếm gặp.
Sở Tinh Lan tò mò: "Đạo hữu thiên tư thông tuệ, vì sao không tìm đến môn phái tu tiên cầu tiên vấn đạo?"
"Chuyện đó bỏ đi, mạng ta không đủ cứng." Thiếu niên cảm thấy đau khổ trước vấn đề này, "Cứ mỗi lần ta chuẩn bị bái vào môn hạ của ai đó là cả người lại không khỏe, có mấy lần còn suýt chết."
Với thể chất này của hắn, bái sư xong cũng nhập thổ luôn trong ngày được rồi.
Vì nguyên nhân này mà người nhà sống chết không chịu cho hắn bái sư vào môn phái tu tiên, đến nay hắn vẫn đang học công pháp gia truyền, coi như là một tán tu.
Tu chân giới lắm chuyện kỳ lạ, lại còn có thể chất vừa bái sư là cả người không khỏe.
Hắn có thể dựa vào tuyệt học gia truyền tu luyện đến phân thần kỳ, cũng coi như có thiên phú.
Sở Tinh Lan suy nghĩ hai giây, quyết định đưa ra lời mời đồng hành: "Đạo hữu, nếu không ngại thì cùng đi đi. Yêu ma gây họa hại người, thật đáng hận. Chúng ta thân là tu sĩ, nên hành đạo giúp đời, trảm yêu trừ ma, sao có thể thấy chết mà không cứu?"
Người này là dân bản xứ, quen thuộc địa hình, hiểu tiếng địa phương, đi cùng có thể giúp điều tra thuận tiện hơn.
Người này trông cũng không tệ lắm.
Đoạn Trình Tuyết đồng ý: "Vậy bản thiếu gia đành phải miễn cưỡng đồng ý vậy, đừng nghĩ rằng ta sẽ công nhận ngươi."
Minh Tích Nguyệt lặng lẽ ngăn cản hắn đến gần: "Đại thiếu gia, cách xa đạo lữ của ta một chút."
Đừng có miệng nói không công nhận, thân thì lặng lẽ nhích đến gần đạo lữ của ta!
Ta vừa nhìn đã biết người là loại người tâm tại ý ngoại, đang nhắm đến người trong lòng của ta!
Tiểu tử không biết xấu hổ!
"Ai mà mặt dày giống ngươi! Thích ngang ngược cưỡng chế, cường thủ hào đoạt! Ta chỉ muốn giao lưu với đồ đệ của Minh Huyền chân nhân thêm một chút thôi."
"Đó là thoại bản."
Ba người bọn họ ầm ĩ vào trong trấn, chuẩn bị điều tra chuyện mất tích.
_____________
Cấp độ tu vi: Luyện khí, trúc cơ, kim đan, nguyên anh, phân thần, hợp thể, xuất khiếu, luyện hư, độ kiếp, đại thừa, phi thăng
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Thiếu niên mặc bào màu đỏ gạch hùng hổ xông đến, nhắm vào mục tiêu là Sở Tinh Lan khiến cậu sững người.
Sở Tinh Lan đã gặp không ít người có ác ý với cậu, rất nhanh đã biết người này không có ý tốt với bọn họ, không có sát ý, chỉ đơn giản là ghét cậu.
Sở Tinh Lan nhìn qua, cậu chưa từng gặp thiếu niên này, sao lại tìm cậu gây chuyện ngay lần đầu gặp mặt.
"Hình như ta chưa từng đắc tội ngươi, cũng chưa đánh người nhà ngươi bao giờ, lần đầu gặp mặt đã ghét ta như vậy, lẽ nào do khuôn mặt này của ta khiến người nhìn sinh lòng thù hận?"
Khoảng thời gian này, thanh danh của Sở Tinh Lan thẳng đường đi lên, không ngờ vẫn còn có người ghét cậu như vậy.
Lẽ nào là kẻ ái mộ Thường Vũ Thư?
Không phải chứ.
Người cũng luân hồi lâu thế rồi, chẳng lẽ vẫn bỏ bù mê thuốc lú cho người ta được?
Tu chân giới thật kỳ lạ.
Minh Tích Nguyệt mặt tỉnh bơ, vẫn không biết xấu hổ như thường: "Có lẽ là do chúng ta quá đẹp lại còn ân ái, nên bọn họ ghen tỵ, ai bảo chúng ta đẹp như vậy, thiên phú tốt như thế, có người nhìn không thuận mắt cũng là chuyện thường."
Cũng rất hợp lý.
Người ưu tú luôn bị một số kẻ kỳ lạ đố kỵ, chuyện này không cần lý do, chỉ cần nhìn không thuận mắt thì sẽ gây phiền phức cho ngươi mọi lúc mọi nơi.
Thiếu niên kia da dẻ mịn màng, ăn mặc bóng bẩy, trông không giống đệ tử môn phái tu tiên, mà giống công tử nhà giàu trốn nhà ra ngoài hơn, nhìn là biết được nuông chiều từ nhỏ.
Hắn vừa mở miệng, Sở Tinh Lan đã hiểu rõ vì sao hắn có hành vi như vậy.
"Ngươi là kẻ có ý đồ mờ ám với Minh Huyền chân nhân, sao ngươi lại bái nhập vào môn hạ của ngài ấy, ngươi có ý đồ với ngài ấy đúng không?! Ngươi cách xa Minh Huyền chân nhân một chút, không được làm ảnh hưởng thanh danh của ngài ấy! Thanh danh của Minh Huyền chân nhân do ta bảo vệ!"
Hỏng rồi! Tên này sùng bái sư tôn! Hắn hiểu lầm to rồi!
Vẻ ngoài của sư tôn đúng thật là rất xuất chúng, tu vi lại tốt, thỉnh thoảng còn ra ngoài cứu thế cứu dân, trảm yêu trừ ma, thanh danh trong tu chân giới cũng tốt, rất có tiếng nói, đúng là có không ít người ngưỡng mộ cường giả.
Những người này chỉ ngưỡng mộ mỗi một người, trong mắt không dung nổi bất kỳ kẻ nào có thể ảnh hưởng đến danh của người mà mình thần tượng.
Trong mắt thiếu niên, Sở Tinh Lan là tai họa, chuyện này cậu không lường trước được, nhịn không được mở miệng phản bác.
"Ngươi chớ có nói bậy, làm vấy bẩn sự trong sạch của ta và sư tôn! Thiên địa chứng giám, ta và sư tôn chỉ tình sư đồ, không còn quan hệ khác! Người ăn nói bậy bạ làm hỏng thanh danh của bọn ta, ta làm thịt ngươi."
Sở Tinh Lan kính trọng sư tôn như cha.
Một ngày làm thầy cả đời làm cha, lấy đâu ra mấy thứ tình cảm vớ vẩn, ngươi đọc thoại bản của sư tôn nhiều quá nên lú à?
Đúng là thiếu đòn.
Thiếu niên ấy mở miệng, "Lúc trước ngươi đối xử với Trang Hạ chân nhân tốt như vậy, nghe nói ngươi thích đến mức ai ai cũng biết, còn nghe nói ngươi có đam mê thích sư tôn! Người này không được thì tìm người khác."
Sở Tinh Lan có tiền sử 'lấy lòng' sư tôn cũ Trang Hạ, trong mắt thiếu niên, cậu bái nhập vào Thiên Diễn Tông là có ý xấu, muốn môi nhọ danh tiếng của sư tôn cậu.
Vừa hay gặp phải Sở Tinh Lan, có thế nào hắn cũng phải qua đây cảnh cáo cậu hai câu, không cho cậu làm loạn.
Sở Tinh Lan bị hành vi bổ não của thiếu niên làm cho cạn lời.
Đang nói cái quỷ gì đây.
"Chỗ ngươi vẫn chưa kéo mạng à? Những chuyện xưa cũ này đều đã được thanh minh từ lâu rồi. Các ngươi nghe mấy tin này ở đâu ra?"
Cậu phải cực lực đề nghị Tiên minh cho linh võng phủ sóng khắp tu chân giới mới được, chứ đám tu sĩ này bị dắt mũi hết cả rồi.
Thiếu niên: "Trưởng bối trong nhà thu mất đá truyền tin của ta rồi, ta chỉ đành nhờ người khác mua giúp vài quyển thoại bản, ta đã sưu tập đủ toàn bộ thoại bản của tu chân giới rồi!"
Cũng vì vậy mà hắn bị khí chất ngút trời của sư tôn Minh Huyền trong thoại bản mê muội, luôn hi vọng mình có thể trở thành tu sĩ cường đại như Minh Huyền.
Sở Tinh Lan lần này đã gặp phải fan only của sư tôn rồi.
"Có câu này chẳng biết có nên nói không, ngươi có từng nghĩ đến, ta mới là đạo lữ chân chính của Tinh Lan!" Minh Tích Nguyệt ở cạnh nghe mà sầm cả mặt, xông đến bày ra thân phận đạo lữ của mình, "Đừng có coi ta không ra gì! Tinh Lan, chúng ta vẫn nên thành hôn sớm đi, chiêu cáo thiên hạ, để bọn họ biết chúng ta là một đôi!"
Minh Tích Nguyệt nhân cơ hội nói ra lời mời thành hôn.
Y đứng ở bên cạnh, vậy mà đám người kia đoán lung tung cả đống kẻ không liên quan, sao lại không nghĩ đến y và Tinh Lan?
Đáng ghét!
Đợi lát y sẽ đi hối lộ tác giả tình nghi là Tang Tịnh Viễn, bảo hắn giúp hai bọn họ viết nhiều thoại bản hay một chút, để chuyện tình của bọn họ lan rộng khắp tu chân giới mới được.
Thiếu niên ấy nhìn đến cách ăn mặc phô trương của Minh Tích Nguyệt, lập tức đoán ra thân phận của y: "Các ngươi là một đôi? Lẽ nào những gì viết trong thoại bản đều là thật, ngươi nhất kiến chung tình với hắn, không kìm được lòng cưỡng chế bắt người về......."
Sở Tinh Lan: "......"
Quyển thoại bản rách nát này!
Đừng có đọc lung tung! Còn đọc mấy thứ này nữa não cũng sắp hỏng luôn rồi.
Sau khi nhận được một lượt giải thích, thiếu niên mới biết mình hiểu lầm rồi, nghẹn cả buổi mới nói ra lời xin lỗi.
"Tại hạ Thiên Diễn Tông Sở Tinh Lan, đây là..... đạo lữ của ta, Minh Tích Nguyệt. Chẳng hay cao danh quý tính của đạo hữu, là tu sĩ phương nào?" Sở Tinh Lan hỏi thiếu niên bị thoại bản đầu độc, tò mò không biết là nhà nào nuôi thành thế này.
Thiếu niên ấy tự giới thiệu, tuy được nuông chiều quen nhưng lúc này vẫn rất lễ phép "Tại hạ Đoạn Trình Tuyết, là nhân sĩ Đăng Dương Châu, không có môn phái. Nghe nói gần đây thành trấn xảy ra chuyện, phụ thân và huynh trưởng đến đây giải quyết vấn đề đến nay vẫn chưa trở về. Lòng ta bất an nên lén chạy ra xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sau đó gặp được hai vị."
Là người bản địa.
Còn có tu vi phân thần sơ kỳ, xem ra gia cảnh khá tốt, thiên phú cũng ổn, tán tu ở tuổi này tu luyện được đến mức này cũng rất hiếm gặp.
Sở Tinh Lan tò mò: "Đạo hữu thiên tư thông tuệ, vì sao không tìm đến môn phái tu tiên cầu tiên vấn đạo?"
"Chuyện đó bỏ đi, mạng ta không đủ cứng." Thiếu niên cảm thấy đau khổ trước vấn đề này, "Cứ mỗi lần ta chuẩn bị bái vào môn hạ của ai đó là cả người lại không khỏe, có mấy lần còn suýt chết."
Với thể chất này của hắn, bái sư xong cũng nhập thổ luôn trong ngày được rồi.
Vì nguyên nhân này mà người nhà sống chết không chịu cho hắn bái sư vào môn phái tu tiên, đến nay hắn vẫn đang học công pháp gia truyền, coi như là một tán tu.
Tu chân giới lắm chuyện kỳ lạ, lại còn có thể chất vừa bái sư là cả người không khỏe.
Hắn có thể dựa vào tuyệt học gia truyền tu luyện đến phân thần kỳ, cũng coi như có thiên phú.
Sở Tinh Lan suy nghĩ hai giây, quyết định đưa ra lời mời đồng hành: "Đạo hữu, nếu không ngại thì cùng đi đi. Yêu ma gây họa hại người, thật đáng hận. Chúng ta thân là tu sĩ, nên hành đạo giúp đời, trảm yêu trừ ma, sao có thể thấy chết mà không cứu?"
Người này là dân bản xứ, quen thuộc địa hình, hiểu tiếng địa phương, đi cùng có thể giúp điều tra thuận tiện hơn.
Người này trông cũng không tệ lắm.
Đoạn Trình Tuyết đồng ý: "Vậy bản thiếu gia đành phải miễn cưỡng đồng ý vậy, đừng nghĩ rằng ta sẽ công nhận ngươi."
Minh Tích Nguyệt lặng lẽ ngăn cản hắn đến gần: "Đại thiếu gia, cách xa đạo lữ của ta một chút."
Đừng có miệng nói không công nhận, thân thì lặng lẽ nhích đến gần đạo lữ của ta!
Ta vừa nhìn đã biết người là loại người tâm tại ý ngoại, đang nhắm đến người trong lòng của ta!
Tiểu tử không biết xấu hổ!
"Ai mà mặt dày giống ngươi! Thích ngang ngược cưỡng chế, cường thủ hào đoạt! Ta chỉ muốn giao lưu với đồ đệ của Minh Huyền chân nhân thêm một chút thôi."
"Đó là thoại bản."
Ba người bọn họ ầm ĩ vào trong trấn, chuẩn bị điều tra chuyện mất tích.
_____________
Cấp độ tu vi: Luyện khí, trúc cơ, kim đan, nguyên anh, phân thần, hợp thể, xuất khiếu, luyện hư, độ kiếp, đại thừa, phi thăng
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Story
Chương 165: Gặp phải fan only của sư tôn rồi
10.0/10 từ 12 lượt.