Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 248


Chương 248: Một mũi tên trúng nhiều đích


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Nghe Mục Triết kể xong, phản ứng đầu tiên của Nguyễn Tiêu là hỏi: "Tên đối thủ cạnh tranh kia hiện giờ thế nào?"


Biểu cảm của Mục Triết có chút quái dị, trả lời: "Sau khi biết chuyện, tôi đã tra Sổ Sinh Tử. Vận mệnh gốc của tên đối thủ đó là trung niên phá sản —— thời điểm trùng khớp với lúc hắn đấu giá được mảnh đất kia không lâu. Sau khi phá sản, hắn nhảy lầu tự tử ngay từ tầng thượng tòa nhà công ty mình."


Nguyễn Tiêu bừng tỉnh. Nói cách khác, trong cuộc đấu thầu mảnh đất năm xưa, nhà họ Mục thất bại là may mắn. Bởi vì mảnh đất đó có vấn đề, kẻ thắng cuộc mới là người bị kéo sụp tài chính.


Mục Triết tiếp tục: "Nhưng kết cục thực tế của đối thủ cha tôi cũng chẳng tốt đẹp gì. Sau khi thắng thầu, hắn nhanh chóng đầu tư vào vài bộ phim điện ảnh kinh phí thấp trong giới giải trí. Hầu hết đều là lấy vốn nhỏ thắng lớn, lợi nhuận không nhỏ. Điều này khiến hắn ảo tưởng rằng cứ đầu tư điện ảnh là hốt bạc. Sau đó, không thỏa mãn với những dự án nhỏ, hắn rót tiền vào vài đoàn phim đỉnh cấp có vốn đầu tư lớn. Tách riêng ra thì số vốn mỗi phim không quá nhiều, nhưng gộp lại là con số khổng lồ. Những bộ phim đó tuy được quảng bá rầm rộ nhưng cuối cùng doanh thu phòng vé thảm hại, lỗ vốn nặng nề. Tiền của hắn đổ hết vào đó. Cố tình hắn cứ đinh ninh sẽ kiếm lớn nên đã điều động vốn từ các dự án đang thực hiện của công ty, dẫn đến việc các dự án đó cũng đình trệ. Sau đó lại xảy ra chuỗi hiệu ứng domino..." Nói đến đây, biểu cảm của hắn càng thêm quái dị, "Tóm lại, chỉ trong thời gian ngắn hắn mắc nợ cả trăm triệu, không có khả năng chi trả. Cuối cùng, đúng ba năm sau khi nhà tôi phá sản, hắn cũng phá sản, và cũng nhảy lầu tự tử từ tầng thượng công ty."


Nguyễn Tiêu cũng tỏ vẻ kinh ngạc.



Mục Triết nói: "Vì hắn đã chết nên dưới dòng vận mệnh gốc có một hàng chữ son. Ghi chép cho thấy vận mệnh của hắn bị tà thuật quấy nhiễu, kéo dài dương thọ thêm ba năm. Số dương thọ này sẽ bị trừ vào kiếp sau. Còn lại thì dựa vào công tội bản thân để đầu thai, kiếp sau mang mệnh cách người thường."


Nguyễn Tiêu chăm chú lắng nghe, rõ ràng Mục Triết vẫn chưa nói hết.


Mục Triết tiếp tục: "Tôi đã điều tra chuyện năm xưa. Mấy bộ phim kinh phí thấp đại thắng mà hắn đầu tư, vốn dĩ có những người khác định rót vốn, nhưng bị hắn nẫng tay trên. Những người bị hụt mất cơ hội đầu tư đó, theo vận mệnh gốc sẽ nhờ khoản lợi nhuận này mà phát triển hoặc mở rộng sản nghiệp, tăng cường khí vận. Thậm chí có một người vốn thuộc tầng lớp trung lưu, nhờ cơ hội này sẽ đổi đời, nhưng vì bị hắn tranh mất nên con đường đó bị chặt đứt, sau này cứ mãi bình bình, khác biệt rất lớn so với ghi chép trên Sổ Sinh Tử."


"Trước đây suy nghĩ của tôi chưa rõ ràng, nhưng giờ ngẫm lại, trong chuyện này cũng có không ít khí vận bị đánh cắp. Cơ hội đổi đời biến mất, khí vận cũng như bị xóa sổ khỏi cuộc đời họ. Từ lúc nhà họ Mục chúng tôi bị tính kế, chuỗi sự kiện liên tiếp sau đó đã cuốn theo một lượng khí vận không nhỏ. Kẻ đứng sau màn này quả thực là một mũi tên trúng nhiều đích. Đối thủ của cha tôi hoặc người bên cạnh hắn hơn phân nửa có liên hệ với kẻ đứng sau, mới khiến mọi chuyện diễn ra thuận lý thành chương như vậy. Ví dụ như việc xúi giục hắn đầu tư ngay từ đầu... Tôi đã tra rồi, vợ hắn mất sớm, để lại một đôi con cái. Vì cha nhảy lầu nên chúng rất sợ hãi, lại thêm vị thành niên nhận thức chưa đủ, tưởng rằng nợ nần của cha đều phải do mình gánh vác, tinh thần hoảng loạn dẫn đến tai nạn xe cộ mà chết cả. Trước mắt chỉ có thể báo mộng cho người quen cũ của hắn để tìm hiểu xem năm xưa bên cạnh hắn có người lạ nào thân cận không, từ đó lần ra dấu vết kẻ đứng sau."


Nguyễn Tiêu gật đầu: "Chuyện này cậu cứ tùy cơ hành sự."


Sự việc đã qua nhiều năm, dấu vết tìm được e rằng cũng không còn nhiều giá trị. Tuy nhiên muốn bắt Phụng Sơn thì thông tin càng nhiều càng tốt, tìm được bao nhiêu hay bấy nhiêu.


"Đúng rồi, tôi đã tìm ra nơi sinh của Phụng Sơn. Cậu có thể tra trước Sổ Sinh Tử của các thôn dân thôn Liễu Miêu đã khuất, xem có tìm được manh mối hữu ích nào không. Còn về Thích Nhị của thôn Liễu Miêu..." Nguyễn Tiêu thở dài bất lực, "...Sổ Sinh Tử hiện tại chưa hoàn thiện. Tra cứu người thường thì không vấn đề, thuật sĩ gà mờ cũng được, nhưng loại dị nhân mưu toan thành tiên thành thần như Phụng Sơn e là không tra ra được gì. Phải đợi cấp bậc Thành Hoàng của tôi tăng lên nữa mới có thể nắm bắt được hắn."


Mục Triết khựng lại một chút rồi lập tức tra tìm Thích Nhị của thôn Liễu Miêu.



Quả nhiên như Thành Hoàng gia nói, thôn Liễu Miêu có người tên Thích Nhị, nhưng vận mệnh gốc của người này là chết trẻ cùng dân làng trong thảm họa diệt thôn, căn bản không có chuyện được Sơn Thần truyền đạo... Có lẽ do Sơn Thần không nỡ nhìn Thích Nhị chết yểu nên đã can thiệp, vì thế Thích Nhị cuối cùng mới biến thành Phụng Sơn.


Mục Triết lại tra cứu những người khác trong thôn Liễu Miêu. Số mệnh của dân làng đúng là chết trong tay trộm cướp, không có gì quá đặc biệt. Tuy nhiên dưới vận mệnh của một số người có dòng chữ son, ghi lại việc bị tà thuật dụ dỗ, đa phần là những nhà có con gái. Vốn dĩ những cô gái đó trước khi chết yểu sẽ có nhân duyên khác nhau, nhưng thực tế cơ bản đều bị Lý Đa Hỉ làm nhục... Điều này khớp với lời khai của Lý Đa Hỉ.


Thu hồi Sổ Sinh Tử, Nguyễn Tiêu phất tay: "Văn Phán, cậu về trước đi. Hãy nhớ kỹ, khi tìm kiếm dấu vết của Phụng Sơn, hãy đặc biệt chú ý đến những gia đình làm ăn càng lớn, càng phú quý thì càng phải cẩn trọng. Ai biết được họ có phải là những cây hẹ mà Phụng Sơn đang chờ để cắt không?"


Mục Triết đáp: "Tôi hiểu rồi."


Sau đó, hắn xuyên tường rời đi.


Đợi Mục Triết đi khỏi, Nguyễn Tiêu mới ngã người ra sô pha, đau đầu dựa lưng vào ghế.


Thanh niên cao lớn đi đến bên cạnh, dang rộng cánh tay kéo cậu vào lòng, ngón tay nhẹ nhàng ấn lên huyệt thái dương của cậu, day ấn đầy lực đạo.


Nguyễn Tiêu thở dài một hơi thật dài, cứ thế dựa vào ngực học trưởng nhà mình, dụi trán vào cánh tay đang vòng qua người cậu.



"Mệt quá."


Đáp lại cậu là những động tác xoa bóp càng thêm thoải mái.


Nguyễn Tiêu lầm bầm: "Em vốn chẳng phải người thông minh gì cho cam, kết quả lại đụng phải con chuột chũi Phụng Sơn này. Cứ ép em phải chạy khắp nơi tìm manh mối, mà chẳng biết tìm có tác dụng gì không... Hắn mà ló mặt ra thì em còn có thể đối đầu trực diện, đằng này cứ trốn chui trốn nhủi... Em chỉ biết có một người tên Phụng Sơn, còn rốt cuộc hắn là ai, mục đích tà ác là gì thì phí bao công sức mới tra ra được chút ít. Nhưng hắn đang ở đâu thì đến giờ vẫn mù mịt. Em lại không dám điều tra rầm rộ, sợ chưa tìm thấy hắn đã rút dây động rừng, khiến hắn lặn càng sâu hơn..."


Ngón tay Tông Tuế Trọng thoáng dừng lại, v**t v* má cậu, nói: "Ít nhất hiện tại thông tin biết được ngày càng nhiều. Em cũng đã biết bản tính, mục đích của hắn, cũng như những việc hắn bắt buộc phải làm để đạt được mục đích. Tiếp theo cứ từ những phương diện này mà điều tra, chỉ cần hắn còn trên thế giới này, kiểu gì cũng tóm được." Nói đến đây, anh trầm ngâm, "Huống chi, hắn chắc cũng không trốn được bao lâu nữa đâu."


Nguyễn Tiêu ngẩn ra: "Sao lại nói vậy?"


Tông Tuế Trọng giải thích: "Trước đó em chẳng phân tích mấy khả năng khiến những thi thể thiếu nội tạng dễ dàng bị phát hiện sao? Nếu hiện tại xác định là do Phụng Sơn làm, với tâm tư kín đáo và sự kiên nhẫn của hắn, việc hắn để lộ sơ hở dễ dàng như vậy chứng tỏ hắn thực sự đang rất gấp gáp. Hơn nữa, nguyên liệu cho Ngũ Hành Thăng Tiên Đại Trận còn thiếu không nhiều lắm đâu."


Nguyễn Tiêu cau mày, dường như nghĩ đến điều gì đó nhưng chưa chắc chắn.


"Ý của học trưởng là?"


Hết chương 248.



Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 248
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...