Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 249


Chương 249: Tin tức từ Bạch Vô Thường


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Tông Tuế Trọng trầm ngâm phân tích: "Dựa trên các tài liệu hiện có, Phụng Sơn đã hơn 130 tuổi. Dù thuật pháp của hắn tà môn đến đâu, e rằng thọ mệnh cũng chẳng còn bao nhiêu. Muốn thăng tiên hay thành thần, hắn không thể đợi đến lúc gần đất xa trời mới thực hiện. Rốt cuộc, khi đó cơ thể suy nhược, làm chuyện đại sự như vậy xác suất thành công sẽ giảm đi rất nhiều... Ngoài ra, chúng ta và Bảo Gia Tiên đều đã tìm ra vài tên tà đạo sĩ, phía Huyền môn cũng đang tích cực truy quét, các nơi đều ráo riết tìm kiếm, giám sát, lại còn phá hủy được vài bản Bách Yêu Đồ. Phụng Sơn có lẽ không biết chính xác là chúng ta đang tìm hắn, cũng không biết Thành Hoàng đang đốc thúc cả hai giới yêu - huyền, nhưng hắn chắc chắn hiểu mình không thể trì hoãn thêm nữa. Thậm chí tôi nghi ngờ, số Bách Yêu Đồ trong tay hắn chưa chắc đã đủ để luyện chế 12 Nguyên Thần Đồ. Có lẽ con đường thành Thần của hắn đã không còn nhiều hy vọng... Trong khi đó, nguyên liệu cho Ngũ Hành Thăng Tiên Đại Trận tuy còn thiếu một chút, nhưng không quá nhiều. Hắn không thể tiếp tục chậm rãi trù tính che giấu, bởi thời gian càng kéo dài, hành động của hắn càng dễ bị chú ý. Vì thế, cân nhắc mọi mặt, hiện tại hắn hẳn đang muốn dùng tốc độ nhanh nhất để thu thập cho đủ số còn thiếu, sau đó thi pháp giúp bản thân đạt được địa vị tiên thần và sức mạnh vô biên. Vì muốn nhanh, việc che giấu tung tích đương nhiên sẽ kém đi."


Đồng tử Nguyễn Tiêu co rút mạnh: "Có lý." cậu suy nghĩ một chút rồi nói, "Vậy nhờ học trưởng giúp em chú ý đến các công ty đột ngột phá sản trên thị trường gần đây. Còn em cũng nên lấy thân phận Thành Hoàng gặp gỡ các thuật sĩ Huyền môn và Bảo Gia Tiên một lần, yêu cầu họ tản ra các nơi, theo dõi sát sao tất cả các vụ án chết đột ngột, tìm kiếm dấu vết của Phụng Sơn, ép hắn phải lộ diện sớm hơn. Đồng thời cũng phải giám sát các hiện tượng dị thường ở khắp nơi, tránh để Phụng Sơn âm thầm thăng cấp thành tiên thần mà chúng ta không hay biết."


Tông Tuế Trọng gật đầu: "Có thể thử xem."


Nguyễn Tiêu hít sâu một hơi: "Vậy cứ quyết định thế đi."



Tóm lại, tuyệt đối không thể để tên Phụng Sơn kia thành công.


Cả ba con đường lui của hắn, Nguyễn Tiêu đều muốn chặn đứng tất cả.


.


Có lẽ trong cõi u minh cũng đã đến lúc kết thúc chuyện này. Những ngày tiếp theo, phía Huyền môn và Bảo Gia Tiên liên tiếp có tin tức về Phụng Sơn. Nhờ có tấm ảnh chụp rõ nét trong tay —— không chỉ Huyền môn, sau khi cân nhắc kỹ, Nguyễn Tiêu cũng gửi ảnh cho nhóm Bảo Gia Tiên —— các vị trưởng lão, tộc trưởng đã triệu tập những thành viên lớn tuổi trong môn phái, gia tộc để cẩn thận hồi tưởng và đối chiếu. Kết quả, quả thực có người từng nhìn thấy Phụng Sơn vào khoảng một trăm năm trước.


Nguyễn Tiêu giật mình, nhìn Bạch Vô Thường đang báo tin, hỏi: "Có chắc chắn không?"


Bạch Vô Thường nghiêm túc đáp: "Thuộc hạ đã hỏi đi hỏi lại nhiều lần, đối phương khẳng định chắc chắn."


Nguyễn Tiêu nhíu mày, chắp tay sau lưng đi lại vài vòng trong phòng, rồi nói: "Kể hết những gì ngươi biết cho ta nghe."



Sau đó, cô cẩn thận thuật lại toàn bộ thông tin thu thập được.


.


Những năm cuối triều đại trước, các thế lực khắp nơi đua nhau nuôi dưỡng tư binh. Sau khi triều đình sụp đổ, quần hùng tranh nhau khởi nghĩa, tạo thành cục diện quân phiệt hỗn chiến, ai cũng muốn chiếm trọn giang sơn, không ai phục ai. Trong khoảng thời gian đó, bá tánh vốn đã khổ sở vì sự hủ bại của triều đình cũ nay càng sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng. Có nơi quân phiệt còn chút lòng dân, cố gắng cho dân chúng cuộc sống tốt hơn đôi chút. Nhưng có nơi quân phiệt chỉ chăm chăm muốn làm hoàng đế, bóc lột dân chúng tận xương tủy, sinh tử của người dân nằm trong tay kẻ khác, so với thời trước càng thêm bấp bênh, nay sống mai chết.


Cuộc hỗn chiến kéo dài hơn mười năm, liên miên binh đao khói lửa, tranh giành lẫn nhau khiến quốc lực tiêu hao trầm trọng. Tính cách các quân phiệt mỗi người một vẻ, vì chinh chiến mà nhiều thế lực trở thành tử địch không đội trời chung. Vào giai đoạn giữa và cuối cuộc hỗn chiến, một thế lực quân phiệt tầm trung ở phương Bắc đột nhiên liên tiếp thôn tính vài tử địch đang tranh chấp địa bàn với mình, giết sạch cả nhà thủ lĩnh đối phương, chiếm trọn địa bàn, thế lực bành trướng nhanh chóng, đe dọa đến cả các đại quân phiệt. Vốn dĩ chuyện cá lớn nuốt cá bé trong giai đoạn đầu hỗn chiến không hiếm, nhưng thời điểm đó cục diện đã tương đối ổn định, sự trỗi dậy bất ngờ này khiến các tờ báo lớn nhỏ và các thế lực khác không thể không chú ý.


Qua tìm hiểu, người ta phát hiện vị quân phiệt kia được một vị đại sư bí ẩn giúp đỡ, dùng phép thuật nguyền rủa thế lực đối địch. Ngoài ra, vị đại sư đó còn thường xuyên bói toán, giúp quân phiệt tránh được nhiều nguy hiểm, tìm được tài nguyên đắc lực. Cứ thế, bên này giảm bên kia tăng, thế lực tự nhiên lớn mạnh. Lúc ấy để khuếch trương thanh thế cho đại sư, vị quân phiệt còn tung ra không ít chiêu trò. Đại sư cũng giúp quân phiệt thu phục lòng người bằng một loạt hoạt động tâm linh, nâng cao sự đoàn kết của dân chúng trong vùng quản hạt —— Đương nhiên, cũng có những người trí thức coi đây là mê tín dị đoan, đứng lên chống đối, gây ra một số cuộc biểu tình và sóng gió, đều được báo chí tạp chí thời đó ghi lại —— và nằm trong số tư liệu Nguyễn Tiêu thu thập được.


Đồng thời, thấy vị quân phiệt kia nếm được trái ngọt, các quân phiệt khác cũng học theo, công khai hoặc ngầm mời các thuật sĩ dân gian về, dù không lập đàn làm phép thì cũng để bảo vệ gia quyến. Vì thế phong trào "mời thuật sĩ" rộ lên nhất thời. Không chỉ quân phiệt hỗn chiến mà các thuật sĩ cũng thường xuyên đấu pháp với nhau, gây ra cảnh chướng khí mù mịt. Có vài thuật sĩ trỗi dậy mạnh mẽ, thậm chí còn áp chế được vị đại sư xuất hiện ban đầu. Các thế lực quân phiệt đấu đá lẫn nhau, có kẻ mở rộng, có kẻ thu hẹp. Một số quân phiệt còn tổ chức hoạt động chiêu hiền đãi sĩ rộng rãi, thu hút không ít bà cốt, thầy pháp, phô trương thanh thế vô cùng...


Cứ thế vài năm trôi qua, số người chết trong chiến tranh quân phiệt ngày càng nhiều. Một số thế lực đại quân phiệt không tham gia vào trào lưu mê tín này bắt đầu bành trướng, hình thành thế giằng co Nam Bắc. Có những đại quân phiệt hùng cứ một phương ra tay trừng trị các quân phiệt mê tín dị đoan, liên tiếp giành thắng lợi, chiếm được không ít địa bàn. Giới trí thức các tỉnh cũng sôi nổi công kích hành vi của thuật sĩ... Sau đó, vài quân phiệt tự phát động phong trào "bài trừ mê tín", đuổi đi hoặc thậm chí g**t ch*t các thuật sĩ nương nhờ mình. Tuy nhiên thế lực của họ cũng tổn thất không ít trong các cuộc chinh phạt lẫn nhau. Trừ một số rất ít may mắn sống sót, những kẻ khác cũng đều bị tiêu diệt. Cùng lúc đó, những thuật sĩ từng một thời kiêu ngạo cũng sớm nở tối tàn, biến mất không dấu vết.



Việc các thuật sĩ dân gian cấu kết với quân phiệt gây ra bao chuyện thị phi, giới Huyền môn chính thống đều biết. Tuy nhiên, đối với chuyện nội loạn quốc gia, thay đổi triều đại, họ giữ nguyên tắc không can thiệp. Vì thế ngay từ cuối triều đại trước khi loạn lạc bắt đầu, các đại phái đã phong tỏa sơn môn, không màng thế sự, khiến người ngoài không tìm thấy lối vào... Cũng chính vì vậy, khi họ biết chuyện thì đã quá muộn, các thuật sĩ tà đạo đã hình thành quy mô, thậm chí còn đổ thêm dầu vào lửa.


Huyền môn chính thống không muốn rước rắc rối, nhưng phần lớn thuật sĩ bị quân phiệt lôi kéo đều là tà thuật sĩ không được Huyền môn dung thứ. Họ không thể để mặc đám tà đạo này lộng hành. Khi đó, các phái đã cử một số ít đệ tử có ý chí kiên định và bản lĩnh cao cường xuống núi, ngầm điều tra xem đám tà thuật sĩ được quân phiệt nuôi dưỡng đang làm trò gì. Nếu chúng làm điều ác thì phải âm thầm phá hoại.


Sau này, Lưu trưởng lão - người điềm tĩnh nhất phái Mao Sơn lúc bấy giờ - được phái xuống núi. Ông phát hiện có một quân phiệt nuôi dưỡng tà thuật sĩ, kẻ này ác ý kích động lửa giận giữa các quân phiệt. Khi họ đại chiến, hắn ngầm cho người thu gom không ít thi thể từ chiến trường, thậm chí có những thi thể bị ném ra bãi tha ma sau đó bị mổ bụng, không biết để làm gì. Thậm chí lờ mờ còn có dấu hiệu những người chưa chết hẳn cũng bị bắt đi mất tích.


Lưu trưởng lão suy tính trước sau, quyết định tiết lộ tin tức này cho vị quân phiệt đang nuôi dưỡng tà thuật sĩ, khiến ông ta kinh sợ và nảy sinh ý định g**t ch*t kẻ kia —— Tên tà thuật sĩ đó Lưu trưởng lão đã từng cố ý đi xem mặt, trùng khớp hoàn toàn với Phụng Sơn trong ảnh. Chỉ là hắn trông trẻ hơn trong ảnh, thủ đoạn cũng non nớt hơn, nếu không đã chẳng dễ dàng bị Lưu trưởng lão phát hiện.


Vị quân phiệt này ra tay còn sớm hơn cả phong trào "bài trừ mê tín". Đáng tiếc thuật sĩ kia rất nhạy cảm với nguy hiểm, trước khi quân phiệt kịp ra tay đã tìm cách đào tẩu. Lưu trưởng lão không muốn chạm mặt quân phiệt nên luôn giám sát ở gần đó, bám riết lấy tên tà thuật sĩ không buông. Tuy nhiên thủ đoạn của tên này rất cao minh, dù bị thương nhưng cuối cùng vẫn thuận lợi trốn thoát.


Lưu trưởng lão vẫn luôn hối hận về chuyện này. Giá như lúc đó ông không kiêng kỵ nhiều thứ mà ra tay sớm hơn thì tốt biết bao. Nhưng ông cũng không ngờ rằng, tên tà thuật sĩ tưởng chừng đã bặt vô âm tín, có lẽ đã chết từ lâu ấy, lại chính là Phụng Sơn đang âm thầm gây sóng gió hiện nay.


Hơn nữa tính toán thời gian, Phụng Sơn quả thực đã ẩn núp quá lâu rồi.


Hết chương 249



Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 249
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...