Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 247
Chương 247: Những dòng chữ son
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
"Phương Tài Đức, sinh ngày... tháng... năm..., xuất thân thôn quê, tính cách tự ti lại tự phụ. Năm 20 tuổi vì ghen ghét mà đầu độc bạn cùng phòng, bị xét xử... chịu án 20 năm tù... không vợ không con... chết trong cảnh nghèo túng năm 52 tuổi..."
"Lư Tú Cần, sinh ngày... tháng... năm..., mệnh giàu có. 25 tuổi kén rể... có một trai một gái... dương thọ 71 tuổi..."
"...sinh ngày... tháng... năm..., mệnh giàu có... dương thọ..."
"...sinh ngày... tháng... năm..., giàu có..."
Sổ Sinh Tử như một cuộn tranh mở ra, lơ lửng trước mặt mọi người.
Một chàng trai trẻ mặc quan phục Phán Quan đỏ thắm, đầu đội mũ quan đen đứng dưới Sổ Sinh Tử, dùng bút Phán Quan điểm nhẹ lên mặt giấy. Từng dòng chữ phóng to lần lượt hiện ra.
Người này không ai khác chính là Văn Phán Quan Mục Triết, đang trình bày những thông tin cần thiết cho cấp trên trực tiếp của mình - Thành Hoàng gia.
Nguyễn Tiêu nhìn những dòng chữ này, tâm trạng có chút phức tạp.
Khi Sổ Sinh Tử mới hình thành, cậu đã có thể phát hiện vận mệnh của Phương Tài Đức và Lư Tú Cần không khớp với ghi chép trên sổ. Chỉ là lúc đó cậu không để ý, cũng không nhớ đến chuyện của hai người này nên không xem kỹ...
Ánh mắt cậu dừng lại ở những dòng chữ nhỏ màu đỏ son nằm dưới những dòng chữ to màu đen.
Dưới dòng vận mệnh của Lư Tú Cần, chữ son ghi lại việc bà lấy Phương Tài Đức, cuộc đời diễn ra thế nào, và kết cục cuối cùng là bị lệ quỷ Đàm Tố trả thù, sau đó chuyển thế đầu thai làm người bình thường. Còn dưới dòng của Phương Tài Đức, chữ son ghi lại việc gã dùng tà thuật hại chết năm mạng người, hiện đang chịu phạt ở tầng địa ngục tương ứng. Những người bị Phương Tài Đức hại chết vốn dĩ cũng có mệnh phú quý. Dưới dòng vận mệnh của họ, chữ son ghi rõ họ chết trong tay Phương Tài Đức, hiện đều đã chuyển thế đầu thai. Chỉ là khí vận kiếp này của họ bị kẻ khác đánh cắp, vận mệnh kiếp sau thế nào phải xem công đức tích lũy được trước khi bị hại.
—— Trên Sổ Sinh Tử, sau khi cuộc đời phàm nhân kết thúc, sẽ có những dòng chữ nhỏ màu đỏ son dùng chu sa ghi lại những điểm khác biệt so với vận mệnh ban đầu, cũng như phán quyết sau khi chết và nơi đi chốn về ở kiếp sau.
Lư Tú Cần và Phương Tài Đức đều là trường hợp như vậy.
Ví dụ khác, thời xưa có những người vốn mệnh cách rất tốt, nhưng giữa đường lại giết người phóng hỏa, làm đủ điều ác. Trong cõi u minh sẽ có sự điều chỉnh vô hình, tước đi phúc lộc thọ của họ. Cuối cùng, người vốn thọ trăm tuổi có thể chết sớm ở tuổi bốn năm mươi. Nguyên nhân sẽ được ghi lại bằng chữ son.
Nếu người đó chưa qua đời, ví dụ như cha mẹ Mục Triết, dù mệnh cách đã thay đổi rất lớn nhưng chữ son tạm thời chưa xuất hiện, phải đợi đến khi thọ nguyên kết thúc mới được ghi lại.
Đồng thời, Mục Triết sau khi chết trở thành Văn Phán Quan. Tuy hắn đã chết nhưng không có ghi chép bằng chữ son, bởi vì hắn đã gia nhập hàng ngũ thần chức.
Nguyễn Tiêu thở dài: "Mấy người bị cướp đoạt khí vận này, trước đây tôi không phát hiện thì thôi, giờ đã biết thì nên sửa lại cho đúng... Nếu họ đã đầu thai, Văn Phán, cậu hãy thêm vài nét cho họ, khôi phục khí vận cho họ đi."
Văn Phán Mục Triết nghe lệnh, nâng bút múa nhanh trên Sổ Sinh Tử.
Rất nhanh, trên dòng vận mệnh mới của những người đã chuyển thế kia lóe lên một tầng ánh sáng. Khi ánh sáng tan đi, những khiếm khuyết của kiếp trước đã được bù đắp vào kiếp này —— đây cũng là điều duy nhất mà Thành Hoàng gia như Nguyễn Tiêu có thể làm cho họ.
Tông Tuế Trọng nhìn cảnh này, nói: "Mệnh nghèo thành mệnh giàu, mệnh giàu đều chết bất đắc kỳ tử. Điều này đã chứng minh giả thuyết thứ nhất."
Nguyễn Tiêu gật đầu, nhìn sang Mục Triết, nghiêm túc hỏi: "Văn Phán, việc điều tra của cậu thế nào rồi?"
Mục Triết hiểu ý Thành Hoàng gia, đáp: "Sau hôm đó, tôi đã tìm thời gian báo mộng cho cha mẹ. Họ vẫn rất mong chờ đứa con tiếp theo, nên tôi đã nhờ Tông đổng giúp đỡ, đưa ít linh quả cường thân kiện thể cho Dương Tử. Dương Tử tìm cớ để cha mẹ tôi ăn, sức khỏe họ được bảo dưỡng rất tốt."
Nguyễn Tiêu nghe đến đây, có chút ngạc nhiên.
Mục Triết cười, ánh mắt hiện rõ vẻ dịu dàng.
"Trong mơ, tôi đã từ từ kể cho Dương Tử nghe tình hình của mình. Cậu ấy biết tôi hiện đã thành Phán Quan, cũng biết tôi thường xuyên về thăm, chỉ là chưa tiện hiện hình trước mặt cậu ấy thôi. Cậu ấy rất vui, hứa với tôi sẽ sống thật tốt, đợi khi tôi tích đủ công đức sẽ gặp lại. Cậu ấy cũng nguyện ý tích đức hành thiện, tranh thủ để đời này kiếp sau, hai chúng tôi vĩnh viễn ở bên nhau."
Đối với tình quỷ, không gì hạnh phúc hơn việc được người yêu đáp lại. Cho dù Mục Triết đã có thần chức, bản tính tình quỷ vẫn cắm rễ sâu trong lòng hắn.
Thấy Mục Triết như vậy, Nguyễn Tiêu cũng cười, tâm trạng nặng nề giảm đi đôi chút.
"Như vậy cũng tốt." Gần đây cậu không nghe tin tức gì về Bác Dương, xem ra cậu ấy sống không tệ.
Mục Triết dường như vẫn giữ bí mật về việc Nguyễn Tiêu là Thành Hoàng. Điều này đương nhiên thể hiện sự tận tụy của hắn. Nhưng thực tế, ban đầu Nguyễn Tiêu muốn giữ bí mật vì cậu là người chết đi sống lại, làm Thành Hoàng chỉ để cầu hồi sinh, càng ít người biết càng tốt. Sau này giữ bí mật phần lớn là vì biết càng nhiều càng dễ bị cuốn vào rắc rối. Cậu quan hệ rất tốt với các bạn cùng phòng, đương nhiên không muốn họ vì cậu mà gặp nguy hiểm. Nhưng hiện tại... Lão đại đã từng bị quỷ bắt, lão nhị đang yêu đương với Văn Phán, lão tam cùng anh họ đang đối mặt với vụ án nguy hiểm nhất từ trước đến nay... Việc giữ bí mật hay không còn quan trọng gì nữa đâu? Ba người bạn cùng phòng đều biết cũng chẳng sao, huống chi là Bác Dương - người có liên hệ chặt chẽ nhất.
Ngừng một chút, Nguyễn Tiêu nói với Mục Triết: "Khi cần thiết, không cần giấu giếm Bác Dương."
Mắt Mục Triết sáng lên. Được cho phép, đương nhiên là càng tốt!
"Tôi hiểu rồi, đa tạ Thành Hoàng gia."
Tiếp theo, Mục Triết quay lại chủ đề chính.
"Tôi không nói với cha mẹ về tình trạng hiện tại của mình, cũng không dám để họ nghĩ nhiều. Tôi mất khá nhiều thời gian thăm dò trong mơ mới biết được, hóa ra vài tháng trước khi nhà tôi phá sản, cha tôi đang cạnh tranh một mảnh đất, nhưng đối thủ rất mạnh nên ông khó tránh khỏi lo lắng. Cha tôi thích uống rượu, uống say hay nói ra những chuyện phiền lòng. Một người bạn rượu bảo có ngôi miếu sơn thần rất linh nghiệm, khuyên ông đi bái một cái cho an tâm. Cũng vì uống quá nhiều, lại bị xúi giục nên cha tôi đi theo hắn ta, bái lạy vị thần trong miếu đó. Về nhà tỉnh rượu ông cũng không để trong lòng. Không ngờ đến lúc đấu thầu mảnh đất, đối thủ của cha tôi lại gặp tai nạn xe hơi hôn mê, không chết nhưng lỡ mất cơ hội. Cha tôi không còn đối thủ, trực tiếp lấy được mảnh đất."
"Khi đó, cha tôi cảm thấy trong lòng lạnh toát, trằn trọc không ngủ được. Ông dứt khoát theo trí nhớ đi tìm ngôi miếu kia nhưng không thấy. Ông đi hỏi người bạn rượu, người đó cũng tỏ ra không biết gì, bảo chưa từng đưa ra lời khuyên như vậy. Cha tôi toát mồ hôi lạnh, cảm thấy mình đã gặp ma, không dám đi tìm ngôi miếu đó nữa. Ông âm thầm quyên góp rất nhiều tiền của làm từ thiện mới thấy an tâm hơn đôi chút. Nhưng cha tôi vẫn không ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc. Sau này mảnh đất đó khai thác được hơn một nửa, vốn liếng đổ vào rất nhiều thì xảy ra vấn đề. Các sản nghiệp khác trong nhà cũng lần lượt gặp chuyện, dẫn đến việc nhà tôi phá sản..."
Chuyện này vì có chút quỷ dị nên cha Mục Triết chỉ dám bàn bạc riêng với vợ, chưa từng kể cho con trai nghe.
Đến tận bây giờ, Mục Triết mới biết được ngọn nguồn.
Hết chương 247.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 247
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 247
