Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 246


Chương 246: Ba con đường


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Vừa nhìn thấy hai chữ Khí Vận, tim Nguyễn Tiêu thót lại một cái. Trong khoảnh khắc này, có lẽ do đột ngột xâu chuỗi được manh mối, cậu nhớ lại vài sự việc, có cái liên quan, có cái tưởng như không liên quan.


Sự việc thứ nhất xảy ra vào thời điểm ban đầu khi cậu mới làm Thành Hoàng. Đàm Tố (hiện giờ là Mặt Ngựa) khi còn sống bất hạnh gặp phải tra nam, sau đó hóa thành lệ quỷ báo thù. Khi thẩm vấn tên tra nam đó, cậu phát hiện gã này đầu tiên mưu đoạt gia sản nhà họ Lư, sau đó lợi dụng mấy lá bùa do một "lão thần tiên" nào đó ban cho để hại chết vài đối thủ trên thương trường, nhờ đó thay đổi vận mệnh, từ nghèo hèn hóa thành phú quý... Hiện tại nghĩ lại, đây cũng là một loại cướp đoạt khí vận.


Năm đó kiến thức của cậu còn hạn hẹp, cũng chưa hoàn toàn thích ứng với chức trách Thành Hoàng, nên không hiểu nổi tại sao lão thần tiên kia lại vô duyên vô cớ giúp đỡ một tên cặn bã. Nhưng bây giờ, nếu nhìn nhận dưới góc độ 'khí vận' thì mọi chuyện trở nên hợp lý —— Nếu nói, "lão thần tiên" kia lợi dụng tên tra nam để mưu đoạt khí vận của người khác, rồi đợi đến khi khí vận của tên tra nam được vỗ béo thì sẽ đến thu hoạch thì sao?


Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán.


Sự việc năm đó đã qua tay cậu thẩm phán. Hiện tại đã sắc phong Văn Phán Quan, Sổ Sinh Tử cũng đã hình thành, trên đó hẳn phải có ghi chép. Lát nữa cậu sẽ bảo Văn Phán đi tra xem vận mệnh thực sự của những người liên quan đến vụ án đó như thế nào, đối chiếu một chút là sẽ rõ ngay.



Sự việc thứ hai, chính là chuyện khí vận của gia đình Văn Phán Mục Triết bị cướp đoạt.


Trên đời này thuật sĩ tà môn ma đạo không ít, nhưng kẻ có năng lực cướp đoạt khí vận thì không nhiều. Liệu có khả năng chuyện này cũng do kẻ đứng sau "Ngũ Hành Thăng Tiên Đại Trận" làm ra, với mục đích chế tạo Khí Vận Châu? ... Điều này chưa thể khẳng định. Lúc trước cậu đã giao vụ án này cho Văn Phán tự mình đi báo mộng, dò hỏi, điều tra, nhưng vì bận rộn nên vẫn chưa hỏi lại kết quả. Lát nữa phải gọi Văn Phán đến hỏi xem cậu ta có phát hiện manh mối gì từ cha mẹ mình không.


Sự việc thứ ba, chính là những gì Phụng Sơn đã làm với nhà họ Tông.


Một gia tộc có thể dung nạp tàn hồn của Đông Nhạc Đại Đế đời đầu (Sơn linh Thái Sơn) đầu thai vào thì mệnh cách phải cực quý, khí vận phải cực mạnh. Sau khi được tàn hồn che chở, nhà họ Tông lấy lại được khí vận, phát triển thành gia tộc giàu có hàng đầu, càng chứng tỏ khí vận kinh người —— đây là trong trường hợp khí vận đã từng bị tổn hại nặng nề.


Ngẫm kỹ lại, có thể thấy thời điểm thế hệ trước của nhà họ Tông bắt đầu chết dần chết mòn, đúng là lúc họ phát triển cực thịnh ở nước ngoài. Sau khi chỉ còn lại bà cô út ốm yếu, việc giữ được sản nghiệp đã là rất khó khăn, không thể so với phong quang trước kia, rất giống biểu hiện của việc khí vận bị xói mòn lượng lớn. Sau này đến vụ tai nạn xe hơi, lại đúng vào lúc nhà họ Tông phát triển cực tốt trong nước, khí vận đang lên như diều gặp gió. Nếu không phải học trưởng can thiệp đầu thai vào đúng lúc đó, khiến cả nhà họ Tông không bị chết sạch, thì luồng khí vận khổng lồ đó chẳng phải sẽ chảy về phía kẻ đứng sau màn... là Phụng Sơn sao?


Tuy lúc đó chưa dám khẳng định chắc chắn, nhưng khi xâu chuỗi lại tình hình thế hệ trước của nhà họ Tông, Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng đã cơ bản phán đoán là Phụng Sơn hại nhà họ Tông. Rốt cuộc Phụng Sơn trước tiên quyến rũ bà cô cả nhà họ Tông rồi giả chết. Hắn vừa giả chết xong, người nhà họ Tông liền chết gần hết chỉ trong vài năm ngắn ngủi. Khó khăn lắm gia nghiệp mới khởi sắc thì lại liên tiếp xảy ra chuyện... Ngoài kẻ từng làm con rể nhà họ Tông, có mối liên hệ mờ ám với gia tộc này như hắn, những kẻ khác dù muốn tính kế nhà họ Tông cũng phải xem đầu mình có đủ cứng không, đối đầu với gia tộc có mệnh cách quý hiển như vậy liệu có bị phản phệ không. Ngay cả gia đình Mục Triết có mệnh cách kém xa nhà họ Tông, khi bị người ngoài tính kế, tuy sa sút mấy năm, Mục Triết thậm chí còn mất mạng, nhưng sau khi chết cậu vẫn được sắc phong Văn Phán, khôi phục một phần khí vận. Huống chi là nhà họ Tông?


Nguyễn Tiêu cau mày.


Lần nào cậu cũng tự hỏi liệu mình có nghĩ nhiều quá không, nhưng lần nào cũng xảy ra những chuyện tuy không thể xác định trăm phần trăm, nhưng lại khiến cậu cảm thấy hơn phân nửa là mình không nghĩ sai.



Quay trở lại vấn đề Khí Vận Châu.


Khí Vận Châu là thứ ngưng tụ khí vận thành thực thể, mỗi viên ít nhất cũng phải to bằng ngón tay cái. Thông thường mà nói, gom hết khí vận của một hai hộ gia đình giàu có bình thường cũng chưa chắc ngưng tụ được một viên, huống chi cần đến 81 viên? Ví dụ, nhìn vào ba sự việc cậu vừa nghĩ tới: Nếu tên tra nam kia được nuôi béo, khí vận ước chừng có thể lấp đầy nửa viên Khí Vận Châu; nếu là nhà họ Mục, đại khái tối đa được một viên; nhưng nếu là nhà họ Tông... Một gia tộc như nhà họ Tông mà chết sạch thật sự, khí vận ít nhất sẽ trực tiếp ngưng tụ thành 36 viên Khí Vận Châu!


Gia đình có khí vận càng nhiều thì càng khó tính kế. Phụng Sơn khổ tâm tìm cách tiếp cận nhà họ Tông, sau đó tính kế suốt mấy chục năm để đoạt lấy khí vận. Nếu không phải hắn có mục đích bắt buộc phải làm như vậy, thì có đáng để đối đầu sống chết với nhà họ Tông không? Hắn có thể dành mấy chục năm cho nhà họ Tông, tại sao không dứt khoát tìm thêm vài chục gia đình giàu có bình thường khác? Vậy chắc chắn là nhà họ Tông có điểm không thể thay thế. Giống như... làm trót lọt vụ này thì bằng làm cả mấy chục vụ khác cộng lại.


Xâu chuỗi lại, xâu chuỗi lại.


Nếu như...


Phụng Sơn tính kế nhà họ Tông —— vì khí vận khổng lồ —— khí vận khổng lồ ngưng tụ thành mấy chục viên Khí Vận Châu —— trong lúc đó tiện tay xử lý vài gia đình giàu có khác để ngưng tụ những viên Khí Vận Châu còn lại —— mục đích cuối cùng là bố trí Ngũ Hành Thăng Tiên Đại Trận.


Thông suốt rồi.


Tuy nhiên, Nguyễn Tiêu lại có chút thắc mắc.



Trước đó cậu còn gặp không ít chuyện khác, bên trong đều có bóng dáng của Phụng Sơn. Tên này sai tâm phúc đi thu thập yêu quỷ để luyện chế Mười Hai Nguyên Thần Đồ... Nếu nói Ngũ Hành Thăng Tiên Đại Trận cũng là do Phụng Sơn giở trò, vậy cái 12 Nguyên Thần Đồ kia là thế nào?


Nghĩ đến đây, Nguyễn Tiêu chợt nhớ lại lúc Bạch Hằng bị nhốt, nghe Bính đạo nhân nhắc tới việc rất nhiều phú hào phát đạt đều có bàn tay của Phụng Sơn đạo nhân. Những phú hào đó bị hắn nuôi béo rồi làm thịt, cứ đến giai đoạn nhất định sẽ bị hắn thu hoạch... Lúc đó không đầu không đuôi, không biết Phụng Sơn muốn cướp tiền tài hay cái gì. Giờ liên hệ lại xem, cái nuôi béo rồi giết này, liệu có phải là khí vận không?


Đi đi lại lại, Nguyễn Tiêu suy tư.


Khi bố cục Thập Nhị Nguyên Thần Đồ, Phụng Sơn đã phát triển rất nhiều tâm phúc và xây dựng mạng lưới quan hệ khổng lồ. Trong tình huống đó, hắn có thể âm thầm thu thập nhiều yêu quỷ như vậy, đương nhiên cũng có thể âm thầm lấy nội tạng của người ngũ hành, dùng tà pháp bắt hồn họ. Đây là kiểu hai tay cùng bắt, tay nào cũng cứng.


Ngũ Hành Thăng Tiên Đại Trận là để thành Tiên, Mười Hai Nguyên Thần Đồ là để thành Thần. Phụng Sơn có lẽ đang chuẩn bị song song hai con đường. Nếu thành Thần không được thì chuyển sang thành Tiên, nghĩ rằng kiểu gì cũng có một con đường đi thông? Không không, có lẽ là ba con đường. Hắn từng thấy bài vị Sơn Thần và Chuyển Hồn Kỳ trong hang rắn, đó đại khái cũng là một đường lui... Phụng Sơn có thể trù tính nhiều năm như vậy, xảo quyệt như vậy, việc chuẩn bị cho mình vài đường lui cũng chẳng có gì lạ.


Càng nghĩ càng thấy đau đầu. Đột nhiên, có tiếng gõ cửa vang lên.


Nguyễn Tiêu sững sờ, quay đầu lại.


Đứng ở cửa là thanh niên anh tuấn lạnh lùng, chính là Tông Tuế Trọng.



Tâm trạng Nguyễn Tiêu bỗng chốc thả lỏng: "Học trưởng, anh đi làm về rồi à?"


Tông Tuế Trọng "Ừ" một tiếng, bước tới dùng ngón tay vuốt phẳng đôi lông mày đang nhíu chặt của Nguyễn Tiêu, nói: "Đừng nghĩ nhiều quá." Nói đến đây, anh dừng lại, hơi cúi người, hôn nhẹ lên giữa trán Nguyễn Tiêu.


Mặt Nguyễn Tiêu nóng lên, sờ sờ trán, nở nụ cười: "Dạ, em biết rồi."


Lúc này Tông Tuế Trọng mới ngồi xuống bên cạnh cậu: "Phát hiện ra gì rồi?"


Nguyễn Tiêu thở hắt ra một hơi, kể lại toàn bộ những phát hiện và suy luận của mình.


Tông Tuế Trọng trầm ngâm suy nghĩ, gật đầu nói: "Mời Văn Phán Quan đến đây trước đi."


Nguyễn Tiêu gật đầu, triệu hoán Mục Triết.


Không bao lâu sau, Văn Phán Quan Mục Triết hiện thân.


Hết chương 246.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 246
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...