Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 245
Chương 245: Cấm thuật
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Thi thể mất gan... Giây phút này, Nguyễn Tiêu lập tức nhớ đến tin tức mà Vô Thường sống Phó Quân mang tới. Tại sao cậu vừa gặp chuyện người ngũ hành thiếu hụt nội tạng thì bạn cùng phòng lại đụng ngay phải nữ thi mất gan? Chuyện này có phải quá trùng hợp không? Thật sự là ngay bên cạnh rồi... Trong nhất thời, Nguyễn Tiêu nảy sinh cảm giác cảnh giác cao độ.
Tuy nhiên, trong lòng thì thầm nhưng ngoài mặt cậu không biểu lộ gì.
Thôi Nghĩa Xương tiếp tục nói:
"Cô gái kia không phải từng phẫu thuật cắt gan, mà là toàn bộ lá gan đều biến mất. Hơn nữa cô ấy cũng không phải trường hợp đầu tiên. Nghe nói ở các thành phố khác cũng có những vụ án tương tự, hình như là mất thận, mất phổi gì đó. Anh họ của lão tam bực bội là ở chỗ này, căn bản không phải án đặc biệt, các nạn nhân chẳng có đặc điểm chung nào, muốn nói hoàn toàn không liên hệ... thì khả năng cũng không cao. Hiện tại cục cảnh sát đã thành lập tổ trọng án chuyên để phá vụ này. Dù chưa thể khẳng định đây là án liên hoàn nhưng vẫn phải cẩn trọng." Y ngừng một chút, "Tao thấy vụ án này rất tà môn. Lão tứ mày nghĩ xem, không có gan không có phổi mà còn sống được ư? Thế mà họ vẫn sống, cách một thời gian dài mới chết đột ngột, quá kỳ quái."
Nguyễn Tiêu gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, nhưng thực tế cậu càng thêm đề phòng. Chuyện này rõ ràng do cùng một người hoặc cùng một thế lực làm ra. Chỉ là trước đó chúng hành động rất kín đáo, sao đột nhiên lại lộ ra vài vụ bị cảnh sát phát hiện? Chẳng lẽ phỏng đoán trước đó của cậu là sai, kẻ đứng sau màn căn bản không muốn che giấu? Nhưng cũng không đúng, nếu thực sự không muốn giấu, vụ án lớn thế này cảnh sát đã sớm lập án, truyền thông cũng đã đưa tin rầm rộ, đâu cần đợi đến bây giờ mới lập tổ trọng án. Hơn nữa, nếu không muốn giấu thì cần gì phải để nạn nhân sống thêm vài tháng rồi mới chết, lúc đó móc ra là xong chuyện...
Trước kia che che đậy đậy, giờ đột nhiên liên tiếp bại lộ. Nói là ngẫu nhiên sơ suất cũng không đúng... Vậy thì, là kẻ đứng sau đã đạt được đủ lợi ích nên không còn kiêng dè, hay là hắn đột nhiên gấp gáp không màng đến việc bại lộ? Hoặc giả đối phương chỉ còn thiếu ít ngũ tạng nữa là đủ, nên muốn nhanh chóng thu thập cho xong, dù chuyện này có bại lộ cũng không sao...
Âm thầm nhíu mày, Nguyễn Tiêu cũng không đoán ra rốt cuộc là thế nào.
Hiện tại chỉ hy vọng đối phương chưa đạt được mục đích, cũng chưa thu thập đủ ngũ tạng. Nếu không... chẳng biết phía sau còn tà thuật khủng khiếp nào đang chờ đợi. Dùng ngón chân cũng biết, tà thuật cần dùng đến nhiều ngũ tạng người ngũ hành như vậy chắc chắn không phải thứ tốt lành gì.
Thôi Nghĩa Xương nói xong thấy Nguyễn Tiêu im lặng, nhẹ nhàng vỗ vai cậu: "Lão tứ, không bị dọa đấy chứ?"
Nguyễn Tiêu hoàn hồn, lắc đầu: "Tao chỉ cảm thấy chuyện này thật là tạo nghiệp."
Thôi Nghĩa Xương thở dài: "Ai bảo không phải đâu."
Kẻ làm ra chuyện này, đúng là cùng hung cực ác.
Hai người không nói nhiều nữa. Nguyễn Tiêu không định để bạn cùng phòng là người thường biết thêm chi tiết. Cậu chỉ âm thầm tính toán, nếu cảnh sát đã chú ý đến chuyện này, cậu nên cử quỷ thần bám theo. Bên kia có tiến độ hay phát hiện gì, cậu bên này cũng cần phải biết, tránh bỏ lỡ thông tin quan trọng...
Đêm đó, Nguyễn Tiêu giao nhiệm vụ này cho các quỷ thần. Trong đó Nhật Dạ Du Thần chuyên trách việc giám sát tuần tra, hiện tại dưới trướng họ cũng có không ít cô hồn dã quỷ sai vặt, nên chủ yếu vẫn do hai người họ đảm nhận. Trên người cặp anh em này bao phủ một tầng kim quang nhàn nhạt, đối với việc tích lũy công đức thế này, họ luôn làm việc rất tích cực và hiệu quả.
Nhờ thế, vị Thành Hoàng Nguyễn Tiêu này rốt cuộc cũng có thể rảnh tay hơn một nửa, không cần phải như thuở hàn vi, bất kể ngày đêm đều phải đích thân đến đồn cảnh sát canh chừng.
.
Nguyễn Tiêu trở lại biệt thự của Tông Tuế Trọng, cùng anh chỉnh lý đống tư liệu đã sàng lọc từ nhà cũ, đối chiếu từng cái một, cái nào xác định không phải thì cho vào máy hủy giấy, lặp đi lặp lại để tinh giản. Dần dần, một số thuật sĩ tự do có tiếng tăm trong giới Huyền môn thời đó được lọc ra, mỗi người đều được lập một hồ sơ tương đối chi tiết.
Đang lúc bận rộn, đột nhiên ngoài cửa sổ bay vào hai cái bóng lớn, chính là Đầu Trâu Mặt Ngựa.
Hai vị quỷ thần vào cửa, hành lễ với Nguyễn Tiêu rồi bẩm báo: "Thành Hoàng gia, các đạo sĩ Huyền môn đã gửi tới một số tin tức, giao cho Điền Bảo Thành."
Nguyễn Tiêu giật mình, ngẩng đầu lên.
"Ồ?" cậu rất hứng thú, vội hỏi, "Là liên quan đến Phụng Sơn hay liên quan đến người ngũ hành ngũ tạng?"
Đầu Trâu Đàm Tố đáp: "Là liên quan đến người ngũ hành ngũ tạng."
Mặt Ngựa Lý Tam Nương tiếp lời: "Các đạo sĩ tìm được trong sách cổ mấy môn cấm thuật cần dùng đến ngũ tạng của người theo ngũ hành, đều tà môn vô cùng. Nghe nói từng có đệ tử đạo quan không chịu nổi việc tu hành từng bước chậm chạp, đã bí quá hóa liều, dùng cấm thuật mưu toan khiến bản thân trở nên vô cùng mạnh mẽ hoặc đạt được trường sinh. Sau khi vắt óc tìm được cấm thuật để tu tập, kết cục không ai là không đi hại người khắp nơi, thậm chí mất đi bản tính con người. Hơn nữa... càng là thiên tài lại càng thích đi đường tắt, đi mãi rồi thành đi vào đường tà. Từ xưa đến nay, phàm là môn phái Huyền môn có lịch sử lâu đời thì hầu như đều từng xuất hiện những đệ tử thiên tài như vậy, sau đó đều bị trục xuất khỏi sư môn. Vì thế các lão đạo sĩ khi nghe chuyện này liền nhanh chóng tìm lại những ghi chép bí mật, trong đó có cấm thuật mà những kẻ phản đồ từng dùng. Họ lọc ra những thuật có liên quan đến ngũ hành, ngũ tạng, chỉnh lý lại rồi gửi tới đây."
Hai quỷ thần nói xong, nhìn nhau rồi mỗi người lấy từ trong ngực ra mấy cuốn sổ mỏng, hai tay dâng lên cho Nguyễn Tiêu.
Hai người này tuy ban đầu đi theo Nguyễn Tiêu còn coi hắn như bạn bè, thái độ cung kính nhưng trong lòng thực ra chưa đến mức quá kính sợ, chủ yếu coi cậu như em trai để yêu thương, lúc ở chung cũng khá thoải mái. Nhưng thời gian trôi qua, thần uy trên người Nguyễn Tiêu ngày càng nặng, họ dần nảy sinh lòng kính sợ thực sự.
Giống như hiện tại, quả thực là tôn trọng từ trong thiên tính.
Nguyễn Tiêu không để ý những điều đó. Khó khăn lắm bên Huyền môn mới tra ra được tin tức, cậu đương nhiên muốn nhanh chóng xem qua.
Cậu nhận lấy tất cả các cuốn sổ, bắt đầu đọc nhanh.
Cơ thể con người rất kỳ diệu, cấm thuật nhắm vào ngũ hành cơ thể cũng có khá nhiều, chỉ là sức sát thương lớn nhỏ khác nhau. Phía Huyền môn có lẽ sợ bỏ sót sẽ hỏng việc nên gửi tất cả những gì có liên quan đến. Tuy nhiên, có lẽ cũng sợ bí kíp lọt ra ngoài gây họa, nên các lão đạo sĩ không ghi chép chi tiết cách thi triển, chỉ ghi tên cấm thuật, số người bị hại, và hậu quả sau khi hại người là để đạt được mục đích gì...
Sau khi lướt nhanh qua, ánh mắt Nguyễn Tiêu dừng lại ở một môn cấm thuật.
Tên của cấm thuật này là: Ngũ Hành Thăng Tiên Đại Trận.
Nguyên lý của cấm thuật cũng có chút cơ sở. Đại ý là con người sống được nhờ lượng lớn sinh khí, trong cơ thể chứa đầy sinh khí, mà ngũ tạng là nơi mật độ sinh khí cao nhất. Hơn nữa ngũ tạng phân theo ngũ hành, chứa đựng sinh khí ngũ hành, có sự tuần hoàn, phù hợp với chí lý thiên địa. Đặc biệt nếu nội tạng trùng với mệnh ngũ hành của người đó thì sinh khí càng thêm nồng đậm. Tuy nhiên theo thời gian, ngũ tạng lão hóa, ngũ hành khó tránh khỏi mất cân bằng, con người cũng dần già đi và chết. Người muốn thành tiên thì phải làm cho vòng tuần hoàn ngũ hành này luôn giữ được sự cân bằng, đồng nhất với thiên địa, từ đó có thể cộng hưởng và giao tiếp với thiên địa...
Vì thế, kẻ thi triển dùng một lượng lớn nội tạng ngũ hành để bày trận. Sau khi trận thành, người ở trong trận sẽ hấp thụ sinh khí tinh thuần bị trận pháp bòn rút để gột rửa bản thân, trút bỏ phàm thai. Lại phối hợp với chín chín tám mươi mốt viên Khí Vận Châu để ngăn cản lôi kiếp, người đó có thể... thành tiên.
Hết chương 245.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 245
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 245
