Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 227
Chương 227: Tìm kiếm miếu Sơn Thần
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Khi tia nắng đầu tiên chiếu lên mặt, Nguyễn Tiêu mở mắt. Cảm nhận một bên má cọ vào cơ bắp săn chắc, cậu sực nhớ ra tình cảnh hiện tại, hơi thở bỗng trở nên dồn dập vì mất tự nhiên.
Cùng lúc đó, một giọng nói trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu: "Tỉnh rồi à?"
Nguyễn Tiêu ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt thâm thúy của Tông Tuế Trọng.
Cậu mím môi, nở nụ cười rạng rỡ: "Dạ. Mấy giờ rồi ạ?"
Tông Tuế Trọng đáp: "7 giờ."
Nguyễn Tiêu sững sờ, sau đó bật dậy: "Vậy chúng ta phải nhanh lên, không thì muộn làm mất!"
Tông Tuế Trọng cũng ngồi dậy, xoa đầu cậu: "Không sao." Anh ngừng một chút, "Chúng ta dùng súc địa thành thốn đi."
Nguyễn Tiêu nghẹn họng. Trong lòng bỗng trào dâng một cảm xúc phức tạp... Vị học trưởng cuồng công việc và từng không tin vào quỷ thần ngày trước, sau khi yêu đương lại muốn dùng kỹ năng thần thánh này để "gian lận" tránh trễ giờ làm! Thật không biết nên diễn tả cảm giác này thế nào cho phải.
Tông Tuế Trọng thì rất bình thản vén chăn bước ra, nhanh chóng cởi áo ngủ, thay quần áo ngay trong phòng.
Nguyễn Tiêu nhìn thân hình nam tính cường tráng với bờ vai rộng và vòng eo săn chắc trước mặt, yết hầu chuyển động lên xuống —— Học trưởng làm cái gì vậy trời? Không biết c** đ* trước mặt kẻ ái mộ đang tuổi thanh niên nhiệt huyết là rất nguy hiểm sao! Cậu chỉ cảm thấy máu nóng dồn lên não, ánh mắt dán chặt vào người ta không dứt ra được.
Sau đó cậu thấy học trưởng quay đầu lại.
Nguyễn Tiêu: "......"
Gần như theo bản năng, cậu cúi gằm mặt xuống bắt đầu c** q**n áo của mình.
Bên kia, một ánh nhìn dừng lại trên người cậu một chút rồi mới dời đi. Lúc này cậu mới như được đại xá mà thở phào nhẹ nhõm... Khoan đã, không đúng, đây là bạn trai của cậu mà! Ngắm bạn trai rồi bị bạn trai ngắm lại thì có gì phải trốn tránh chứ!
Nghĩ vậy, Nguyễn Tiêu quật cường ngẩng đầu nhìn sang lần nữa.
Nhưng thân thể tuyệt đẹp kia đã bị quần áo che khuất hoàn toàn, chẳng còn thấy gì nữa... Thất vọng quá đi.
Thầm thở dài, Nguyễn Tiêu cảm thấy sáng nay mình làm gì cũng lóng ngóng. Cậu đành nén mọi tâm tư xuống, nhanh chóng mặc quần áo chỉnh tề. Đợi đến khi cậu sửa soạn xong xuôi, phát hiện bạn trai đã nhìn mình được một lúc lâu, cậu cũng kiên cường giữ vững phong độ, không để mặt đỏ lên.
Tiếp theo là xuống lầu ăn sáng.
Rồi tiếp nữa, Nguyễn Tiêu dùng thần lực vẽ bùa ẩn thân và thần hành cho cả hai. Một giây đến góc khuất nơi làm việc, một giây đi thang máy riêng lên thẳng tầng cao nhất.
Tông Tử Nhạc bị bỏ lại ở biệt thự: "......"
Sáng sớm tinh mơ thấy đại ma vương dậy muộn, học trưởng cũng dậy muộn theo. Sau đó hai người ăn như rồng cuốn rồi biến mất tăm.
Còn nó thì sao? Có ai còn nhớ nó cũng đang ở trong cái biệt thự này không?
Hít sâu, hít sâu. Quên thì quên, nó... Nó là thanh niên trai tráng đại lượng, nó không thèm chấp nhặt với mấy kẻ mới biết yêu đương!
.
Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng nhanh chóng bắt tay vào công việc, xử lý những văn kiện khẩn cấp và nghiệp vụ quan trọng do đoàn trợ lý, thư ký đưa tới. Hai người phối hợp cực kỳ ăn ý, khi làm việc thì quên hết những nỗi niềm yêu đương vụn vặt, tốc độ xử lý nhanh chóng mặt.
Một buổi sáng trôi qua đã giải quyết được hơn nửa khối lượng công việc. Buổi chiều, Tông Tuế Trọng dẫn Nguyễn Tiêu cùng triệu tập các trưởng bộ phận họp hành, đưa ra ý kiến chỉ đạo và thảo luận những vấn đề cần thiết.
Họp xong, hai người xử lý nốt phần việc còn lại. Xong xuôi, buổi tối lại tiếp tục tăng ca họp hành.
Đến 9 giờ tối, những việc khẩn cấp và quan trọng nhất đều đã được xử lý bước đầu, phần còn lại để các bộ phận tự vận hành triển khai.
Lúc này Nguyễn Tiêu mới thở phào, nhìn đồng hồ.
"Học trưởng, trễ thế này rồi." cậu lo lắng, "Em quên mất chúng ta còn chưa ăn tối. Học trưởng đói rồi đúng không? Để em gọi điện cho đầu bếp Triệu bảo chú ấy làm nhanh chút đồ ăn. Chúng ta mau về thôi, anh ăn tạm chút gì lót dạ kẻo đau bao tử."
Vừa nói Nguyễn Tiêu vừa vội vàng gọi điện về biệt thự. Cậu cảm thấy rất áy náy. Nếu không phải vì muốn đi thôn Liễu Miêu cùng cậu, học trưởng đâu cần đẩy nhanh tiến độ công việc đến mức quên cả ăn tối thế này. Bản thân cậu thì không sao, dù gì cũng không còn là người phàm hoàn toàn, nhưng học trưởng tuy có tàn hồn thần linh nhưng thân xác vẫn là người trần mắt thịt, bỏ đói vài bữa chắc chắn sẽ đau dạ dày.
Gọi điện xong, Nguyễn Tiêu lục lọi ngăn kéo, mở một chiếc hộp ra, lấy một quả linh quả đổi từ chỗ Hoàng Đại Tiên, vội vàng nhét cho Tông Tuế Trọng.
Tông Tuế Trọng nhìn Nguyễn Tiêu bận rộn chạy tới chạy lui với ánh mắt dung túng. Khi cậu đút trái cây, anh cũng ngoan ngoãn há miệng ăn.
Bận rộn một hồi, Nguyễn Tiêu mới dừng lại, có chút lúng túng.
Tông Tuế Trọng ấn vai cậu, nói: "Tôi không sao, sau này sẽ chú ý. Chúng ta về thôi."
Nguyễn Tiêu sờ mũi, nói: "Học trưởng, em... không có kinh nghiệm yêu đương, có lẽ sau này sẽ phạm sai lầm. Anh... anh đừng trách em nhé. Nếu có gì không hài lòng, anh cứ nói với em, em sẽ sửa."
Tông Tuế Trọng khựng lại, sau đó kéo Nguyễn Tiêu vào lòng, hôn nhẹ l*n đ*nh đầu hắn.
Thân thể Nguyễn Tiêu cứng đờ.
Tông Tuế Trọng nói: "Tôi cũng là lần đầu tiên hẹn hò. Nhiều người bảo tôi cổ hủ cố chấp, tính cách lạnh lùng cứng nhắc, tôi cũng sẽ có những lúc làm chưa tốt. Nếu em có chỗ nào không vui, cũng hãy nói cho tôi biết. Đừng giận tôi, tôi cũng sẽ sửa."
Nguyễn Tiêu thở phào nhẹ nhõm, nhoẻn miệng cười.
"Vậy chúng ta cùng nhau cố gắng nhé, có chuyện gì cứ nói thẳng, đừng giận dỗi đối phương được không?"
Sắc mặt Tông Tuế Trọng dịu dàng: "Được."
.
Đêm đó, hai người vẫn ngủ chung. Ngày hôm sau, họ lại tỉnh dậy trong vòng tay nhau.
Có lẽ vì sự lúng túng của ngày đầu tiên đã giúp họ chuẩn bị tâm lý, nên từ ngày này trở đi, dù đôi lúc vẫn còn chút căng thẳng hay ngượng ngùng, nhưng nhờ sự ăn ý vốn có, họ dần tìm được nhịp điệu phù hợp, không còn nỗi lo âu của người mới yêu nữa.
Tông Tử Nhạc cuối cùng cũng tìm được chút cảm giác tồn tại, tiếc là yêu cầu đi cùng của nó bị Tông Tuế Trọng bác bỏ thẳng thừng. Tuy nhiên Nguyễn Tiêu vẫn có tâm, sai quỷ thần thông báo cho Điền Bảo Thành dạy Tông Tử Nhạc phép thông thần.
Tông Tử Nhạc mãn nguyện, lập tức đi tìm Điền Bảo Thành.
So với việc đi làm bóng đèn cản trở người ta yêu đương, quả nhiên sớm học được phép thông thần, biết sử dụng đạo pháp vẫn thú vị hơn nhiều.
.
Nguyễn Tiêu nắm tay Tông Tuế Trọng, sử dụng phép súc địa thành thốn, vừa nhớ lại tấm bản đồ đã xem trước đó, vừa lần theo lộ trình tìm kiếm.
Chẳng bao lâu sau, họ đã đến phạm vi đại khái.
Nơi hai người dừng chân là một con đường quốc lộ. Hai bên đường trồng cỏ dại và những hàng cây thẳng tắp. Nhìn qua khe hở giữa những hàng cây về phía bên trái, xa xa còn thấy bóng dáng thôn Hoàng Tịch. Còn phía bên phải lùi về sau là những dãy núi trùng điệp.
Nguyễn Tiêu ngẫm nghĩ rồi nói: "Ngôi miếu Sơn Thần kia tuy nói là bị thổ phỉ phá hủy, nhưng bên đó chưa làm đường, chắc sẽ không bị san phẳng sạch sẽ như thôn Liễu Miêu đâu nhỉ? Chỉ là tên Thích Nhị kia từng quay lại, không biết hắn xử lý ngôi miếu thế nào. Lý Đa Hỉ dù sao cũng bị nhốt, không đến tận nơi xem thì không biết thêm được gì."
Tông Tuế Trọng nói: "Đến xem kỹ rồi tính."
Nguyễn Tiêu gật đầu. Cũng phải, đã đến gần thế này rồi còn đoán già đoán non làm gì? Cứ tìm rồi xem tận mắt.
Hai người nắm tay nhau. Nguyễn Tiêu bước một bước, trong nháy mắt cả hai đã đứng dưới chân núi. Bước thêm bước nữa, họ đã đứng ở lưng chừng núi. Chỉ là tốc độ nhanh như vậy, cưỡi ngựa xem hoa cũng chẳng kịp nhìn rõ cảnh vật hai bên.
Nguyễn Tiêu hơi ngượng: "Ặc, chúng ta làm lại nhé."
Tông Tuế Trọng không phản đối, vỗ nhẹ đầu Nguyễn Tiêu: "Thời gian còn nhiều, cứ từ từ thôi."
Nguyễn Tiêu hít sâu, đưa Tông Tuế Trọng trở lại chân núi, sau đó kìm hãm thần lực để thi triển súc địa thành thốn chậm hơn.
Lần này, cậu không dùng tốc độ dịch chuyển tức thời nữa mà chuyển sang chế độ "tua nhanh". Mỗi bước vẫn đi được rất xa, nhưng tốc độ này đủ để họ quan sát rõ hai bên...
.
Thần linh tuần núi xưa nay đều dễ dàng. Nguyễn Tiêu tập trung tinh thần đi một vòng trong núi nhưng không phát hiện dấu vết miếu Sơn Thần, bèn chuyển hướng sang ngọn núi liền kề...
Khoảng nửa giờ sau, hai người đứng trên sườn của ngọn núi phía sau.
Trước mặt là một con đường nhỏ hẹp, đất bùn chồng chất dày đặc, chỉ lộ ra một lối đi lát đá ở giữa. Mỗi bậc đá dài chưa đến hai thước, đại khái chỉ đủ cho một người đi. Bậc đá nào cũng có vết nứt, khảm sâu vào đất, hai bên còn bị đất đá đè lên khiến lối đi vốn hẹp càng thêm hẹp. Người đi lên e rằng không chỉ trơn trượt mà sơ sẩy chút là ngã xuống vực.
Tuy nhiên, nhìn theo bậc đá lên trên sẽ thấy những vách đá dựng đứng. Có lẽ nhiều năm không được chăm sóc, khe đá mọc đầy cỏ dại dài thượt rủ xuống, như phủ một tấm rèm thưa lên vách núi.
Hai khối vách đá kẹp vào nhau, ở giữa chừa ra một không gian nhỏ tạo thành đài đá rộng chừng một trượng. Trên đài đá dựng một ngôi miếu nhỏ đã bị đập phá tan hoang. Nếu không phải vật liệu xây dựng phần lớn là đá thì e rằng chẳng ai nhận ra đây từng là hình dáng của một ngôi nhà.
Biển hiệu trên miếu không còn, cửa gỗ bị đập nát, những mảnh gỗ mục nát bị giẫm đạp vỡ vụn vương vãi khắp nơi, tạo cảm giác vô cùng rách nát.
Rõ ràng nơi này đã lâu không có người dân miền núi đến dâng hương. Ngôi miếu nhỏ như bị bỏ quên trong dòng chảy lịch sử. Nếu không phải tình cờ có một con ác quỷ còn nhớ đến, e rằng mãi đến rất nhiều năm sau cũng chẳng ai chú ý hay nhớ tới nó.
Nguyễn Tiêu ngửa đầu nhìn, không khỏi nói: "Chắc là đây rồi."
Tông Tuế Trọng trầm ngâm: "Căn cứ vào tài liệu tra được đối chiếu với các ngọn núi này, chỉ có nơi đây là có một ngôi miếu nhỏ. Phương vị của thôn Liễu Miêu quả thực cũng ở gần đây."
Hai người phác thảo lại bản đồ toàn cảnh trong đầu, vị trí quả thực khớp. Chỉ không biết ngôi miếu nhỏ này có phải là miếu Sơn Thần mà ác quỷ nhắc tới hay không.
Nhìn nhau một cái, Nguyễn Tiêu nắm tay Tông Tuế Trọng, cùng bước lên một bước.
Bậc đá hẹp hòi chưa bao giờ là trở ngại với họ...
Giây tiếp theo, hai người đã đứng trước ngôi miếu nhỏ.
Vốn biết miếu nhỏ, nhưng đứng ở đây mới thấy nó còn nhỏ hơn tưởng tượng. Tuy nhiên "chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đều đủ", nhìn từ xa tưởng chỉ có một gian, nhưng lại gần mới thấy có cả chính điện và gian phụ.
Nguyễn Tiêu đi tới cửa, nhìn những mảnh gỗ vụn trên mặt đất. Chắc là tàn tích của cánh cửa bị đập nát năm xưa.
Những mảnh gỗ vụn rất bình thường.
Hết chương 227.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 227
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 227
