Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 228
Chương 228: Miếu Sơn Thần
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Nguyễn Tiêu bước qua đống gỗ vụn, đi thẳng vào trong miếu nhỏ.
Diện tích ngôi miếu thực sự rất khiêm tốn, chính điện tổng cộng chưa đến mười mét vuông, còn nhỏ hơn cả phòng khách của một số gia đình. Sâu bên trong, chính giữa tường có khảm một cái hốc thờ, bên trong tượng thần đã không còn. Nhưng cho dù có, bức tượng đó chắc cũng không quá uy vũ, chiều cao có lẽ chỉ khoảng một mét. Bàn thờ phía trước hốc thờ cũng đã rất cũ nát. Bát hương hình vuông làm bằng đá đặt trên bàn thờ rỗng tuếch, tro cốt không còn, chỉ đọng lại chút bụi bặm do gió cuốn vào. Tàn hương, chân hương gì đó càng không thấy đâu, trống hoác, càng làm tăng vẻ rách nát, tiêu điều.
Nhìn sang hai bên, miếu nhỏ chẳng còn vật gì khác. Góc tường giăng đầy mạng nhện, nhưng ngay cả mạng nhện cũng rách nát, nhện giăng tơ e rằng đã sớm thành xác khô.
Đứng bên phải nhìn vào gian phụ, diện tích nơi này càng nhỏ hẹp hơn, chỉ đủ kê một chiếc giường nhỏ cho một người ngủ và một cái tủ đứng dẹt dựa sát tường. Giữa giường và tủ thậm chí không có chỗ đặt chân. Cuối giường có một chiếc bàn nhỏ dựng sát tường. Có thể tưởng tượng, khi người giữ miếu vào đây ăn cơm, phải đặt bàn lên giường, bản thân ngồi ở cuối giường mới ăn được. Khi lấy quần áo cũng phải ngồi trên giường mới mở được tủ, thậm chí do lối đi quá hẹp nên cánh cửa tủ cũng không thể mở ra hoàn toàn... Phía trên gian phụ có một ô cửa sổ nhỏ, quanh năm có thể đón ánh sáng, nhưng ánh sáng rất yếu ớt, khiến cả gian phòng trông vô cùng âm u.
Xem xét xong, Nguyễn Tiêu lui ra ngoài, nói với Tông Tuế Trọng: "Ngôi miếu này nhỏ quá."
Tông Tuế Trọng đi bên cạnh cậu, nãy giờ vẫn quan sát kỹ lưỡng, nghe vậy gật đầu: "Ừ, gian phụ rất nhỏ. Nếu muốn sống lâu dài ở đây, xung quanh hẳn phải có nguồn nước."
Nguyễn Tiêu nhớ lại: "Trước đó em có nghe thấy tiếng nước chảy, nhưng cách đây không gần, đi bộ phải mất mười mấy phút, đường lên xuống cũng khá vất vả." cậu bổ sung thêm, "Bên kia miếu có ít mảnh sành vỡ, chắc là chum nước ngày xưa bị ai đập nát. Người giữ miếu trước kia... muốn có nước ăn uống sinh hoạt chắc phải gánh nước đổ vào chum trước."
Hai người thảo luận vài câu. Không còn nghi ngờ gì nữa, nơi này rất nhỏ, sinh hoạt cũng bất tiện. Nhưng nếu thực sự quyết tâm ở đây giữ miếu, ít nhất cũng tránh được mưa nắng, vẫn có thể sống qua ngày. Trừ việc hơi quạnh quẽ ra, đối với người xưa mà nói, đây có lẽ cũng là một chốn thế ngoại đào nguyên thực sự, không cần bận tâm đến chuyện thế tục.
Tiếp theo, Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng đi dạo một vòng quanh miếu, quả nhiên tìm thấy dòng suối nhỏ mà Nguyễn Tiêu nghe thấy trước đó. Cây cối hai bên bờ suối mọc um tùm, nhưng dòng chảy của suối vẫn rất rõ ràng. Dưới một gốc cây cổ thụ có một tảng đá lớn bằng phẳng, trông như một chiếc bàn tự nhiên. Phía dưới tảng đá có một cái hốc vuông vức, không biết do tự nhiên hay nhân tạo, không lớn lắm nhưng đủ để nhét vừa cái nồi nhỏ và ít bát đũa. Nghĩ lại thì người giữ miếu trước kia chắc hẳn rửa mặt, tắm giặt, rửa bát đũa đều ở chỗ này.
Cách suối nước không xa, trong rừng cây có một bãi cỏ hoang trông khá khác biệt. Trên đó mọc lộn xộn cỏ dại, xen lẫn vài cây khoai lang, khoai tây, lúa nước...
Nguyễn Tiêu nghi hoặc nói: "Chỗ này trước kia chắc là ruộng nương do người ta khai hoang nhỉ? Người giữ miếu tự cung tự cấp?"
Tông Tuế Trọng tán thành: "Chắc là vậy."
Tuy nhiên, dù những dấu vết này cho thấy ngôi miếu từng có người ở, nhưng ngoài ra chẳng tìm được manh mối nào khác.
Ngôi miếu thờ thần gì, người giữ miếu là ai, manh mối Phụng Sơn để lại... hoàn toàn không có.
Nguyễn Tiêu kéo Tông Tuế Trọng quay lại miếu nhỏ.
"Theo lý thuyết, miếu trong núi phần lớn là miếu Sơn Thần, ngôi miếu này chắc cũng vậy. Nhưng khổ nỗi biển hiệu không còn, tượng thần cũng mất, thế này thì nhìn ra được cái gì chứ?" Nguyễn Tiêu biết Phụng Sơn là cáo già, vốn dĩ không ôm nhiều hy vọng tìm được manh mối ở đây, nhưng đến nơi rồi mà chẳng thu hoạch được gì, trong lòng cậu vẫn thấy khó chịu. Cậu bĩu môi, "Em nhớ mấy tên tay sai của Phụng Sơn đều cầm mảnh vỡ tượng thần, vậy chắc chắn ngôi miếu thờ Sơn Thần kia đã mất tượng, điểm này thì khớp với ngôi miếu này..."
Tông Tuế Trọng lắc đầu: "Năm xưa trong phong trào bài trừ mê tín dị đoan, rất nhiều đền miếu bị đập phá, tượng thần bị xô đổ, điều này không chứng minh được gì cả. Chúng ta không thể dùng thái độ mặc định Thích Nhị là Phụng Sơn để suy diễn ngược lại manh mối được."
Nguyễn Tiêu xụ mặt, ủ rũ nói: "Em biết, nên em cũng chỉ thuận miệng nói vậy thôi."
Thực ra cậu cũng hiểu việc kết luận trước rồi suy diễn ngược là không ổn. Rốt cuộc những điều kiện trùng khớp với Phụng Sơn đều không phải là duy nhất: tín đồ Sơn Thần âm độc, miếu Sơn Thần, tượng thần biến mất... Những điều này chẳng hiếm gặp, nếu chỉ dựa vào đó mà kết luận Thích Nhị là Phụng Sơn thì quá vô lý.
Nhưng không hiểu sao, có thể là linh cảm thần linh, có thể là chức trách mách bảo, Nguyễn Tiêu cứ có trực giác rằng Thích Nhị chính là Phụng Sơn. Nếu không, cậu đã chẳng vội vã chạy đến đây, bất chấp việc lãng phí thời gian.
Không khí trở nên trầm lắng.
Tông Tuế Trọng cau mày suy tư, lát sau mới lên tiếng: "Tôi lờ mờ nhớ rằng, miếu Sơn Thần khác với miếu Thành Hoàng. Miếu Thành Hoàng do chính thần linh xây dựng, tượng thần cũng tự sinh ra. Còn miếu Sơn Thần do người phàm dựng lên, bản thân thần linh ký thác vào bức tượng do người phàm đúc, loại tượng này lộ thiên, rất dễ bị phá hoại."
Bất kể là loại tượng nào, một khi bị phá hoại đều là đòn hủy diệt. Đương nhiên, vì tượng Thành Hoàng đại diện cho căn bản của thần, tượng vỡ thì Thành Hoàng tiêu vong, không thể tồn tại mảnh vỡ. Còn tượng Sơn Thần tuy liên hệ mật thiết với thần, khi bị hủy hoại cũng gây tổn thương nặng nề, nhưng chỉ cần còn mảnh vỡ sót lại thì thần tính vẫn còn chỗ bám víu... Trừ khi bị trời cao trực tiếp xóa bỏ thần tính thì không nói.
Nguyễn Tiêu chợt bừng tỉnh, nở nụ cười: "Học trưởng nói đúng, em quên béng mất. Nếu ngôi miếu này trước kia thực sự có thần linh cư ngụ, mà vị thần đó đúng là Sơn Thần, thì tượng trong miếu cũng tương tự như tượng của em. Và ngôi miếu này đối với Sơn Thần cũng quan trọng như miếu Thành Hoàng đối với em vậy. Nếu thế thì em có một cách, có thể thử xem sao."
Tông Tuế Trọng khẽ gật đầu: "Tôi có thể giúp gì không?"
Nguyễn Tiêu hắng giọng: "Chúng ta nhặt đống gỗ vụn kia ghép lại trước đã."
Tông Tuế Trọng đồng ý, cùng Nguyễn Tiêu ra cửa.
Thứ họ cần nhặt chính là những mảnh gỗ vụn còn sót lại của cánh cửa bị đập nát năm xưa.
.
Những mảnh gỗ vụn to nhỏ lỉnh kỉnh, trông thì bình thường nhưng kỳ lạ là trải qua bao nhiêu năm tháng, mức độ mục nát của chúng rất thấp, việc ghép lại cũng không tốn quá nhiều sức.
Hì hục gần nửa tiếng đồng hồ, cánh cửa cuối cùng cũng được ghép lại. Tuy nhiên vẫn có một số mảnh bị thú rừng tha đi hoặc gió núi thổi bay mất, nên cánh cửa không hoàn chỉnh, chỉ còn giữ được hình dáng tổng thể, lấp đầy khoảng hơn một nửa.
Nguyễn Tiêu không bận tâm, vươn ngón tay điểm một luồng thần quang lên tấm cửa chắp vá.
"Vèo" một tiếng, tấm cửa dựng đứng lên. Sau đó ngón tay Nguyễn Tiêu xoay chuyển, tấm cửa như tự biết đi, bay thẳng vào khung cửa, lắp khít lại. Thật kỳ diệu, ngay khoảnh khắc cánh cửa được lắp vào, cả ngôi thần miếu dường như toát lên một ý vị thần bí hơn hẳn lúc trước.
Nguyễn Tiêu cười, đôi mắt sáng lên: "Không sai, làm thế này quả nhiên có hiệu quả."
Tông Tuế Trọng nhìn Nguyễn Tiêu, ánh mắt dịu dàng đầy khích lệ: "Thử đi."
Nguyễn Tiêu gật đầu mạnh, nói: "Học trưởng, em phải dùng thần lực, anh đợi em ở bên ngoài nhé." Nói đến đây cậu khựng lại, "Nếu có gì bất thường, anh giúp em để ý với."
Tông Tuế Trọng đương nhiên đồng ý, đứng ngay bên ngoài miếu, không đi theo vào trong.
Nguyễn Tiêu hít sâu một hơi chuẩn bị, bước vào miếu nhỏ, đứng vào vị trí vốn dĩ đặt tượng thần.
Giây tiếp theo, Nguyễn Tiêu nhắm mắt lại, giải phóng thần lực.
Thần lực như mạng nhện lan tỏa ra bốn phương tám hướng, từ hốc thờ đến bàn thờ, rồi đến các bức tường trong miếu, lại kết nối với cánh cửa vừa được tu sửa... Từng tấc từng tấc của ngôi miếu nhỏ, từng viên gạch đều bị thần lực của hắn xuyên thấu, khai quật sâu vào bên trong, đánh thức ký ức của nơi này.
Khoảnh khắc cánh cửa được lắp lại, chút thần dị lóe lên đó chính là tia thần tính cuối cùng còn sót lại của ngôi miếu, cũng là hồi quang phản chiếu cuối cùng. Nhân cơ hội này, Nguyễn Tiêu dùng thân phận thần linh cấp cao hơn, lợi dụng chút thần dị đó nên mọi việc mới thuận lợi như vậy.
Đúng vậy, vô cùng thuận lợi.
Chưa đầy vài giây, những đoạn ký ức rời rạc của ngôi miếu bắt đầu hiện lên trong ý thức của Nguyễn Tiêu.
.
Có một đứa trẻ nhỏ, gia đình bao đời đều là trưởng thôn Liễu Miêu. Trên ngọn núi Dương Đầu gần đó có một ngôi miếu Sơn Thần, vị Sơn Thần trong miếu luôn che chở cho thôn Liễu Miêu. Tuy nhiên năm rộng tháng dài, chỉ có gia đình trưởng thôn là trước sau như một thờ phụng, chưa từng gián đoạn. Vì thế cứ cách vài thế hệ, Sơn Thần sẽ chọn một người hữu duyên trong gia đình trưởng thôn để giao tiếp.
Người hữu duyên của thế hệ này chính là đứa trẻ nhỏ kia. Cậu bé lớn lên hoạt bát dưới sự che chở của cha. Từ nhỏ cậu đã có thể nhận được thần dụ từ Sơn Thần, thông qua cha mình làm chủ cho thôn, báo cho dân làng biết để tránh tai nạn.
Ngày qua ngày, đứa trẻ thường xuyên giao lưu với Sơn Thần, tình cảm sâu đậm. Sơn Thần hiền từ và dịu dàng, thay thế vị trí người mẹ trong lòng đứa trẻ.
Hình ảnh bỗng chuyển đổi ——
Sấm chớp rền vang, thiếu niên nhỏ vừa mất cha ướt sũng như chuột lột, cuộn tròn dưới bàn thờ, run rẩy chìm vào giấc ngủ.
Ánh sáng mông lung đi vào giấc mơ của thiếu niên, nhẹ nhàng trấn an, bầu bạn. Vệt nước trên người thiếu niên trong mơ bỗng khô đi, cơ thể được bao bọc trong sự ấm áp cho đến khi tỉnh lại.
"Sơn Thần đại nhân..."
Cái chết đột ngột của cha khiến vị trí trưởng thôn rơi vào tay người khác. Thiếu niên mười hai mười ba tuổi từ đó sống cô độc ở cuối thôn, dùng tiền tiết kiệm ít ỏi của gia đình để sống qua ngày, và vẫn thường xuyên lên núi cúng tế, bầu bạn với Sơn Thần.
Hình ảnh lại chuyển ——
Trong giấc mơ, Sơn Thần hoảng hốt báo cho thiếu niên lúc này đã lớn thêm vài tuổi biết: Thần giới sụp đổ (Hoàng hôn của chư thần), thần linh đang dần tiêu vong. Ngài chỉ là một tiểu thần sơn dã, rồi cũng sẽ có ngày biến mất. Thiếu niên vô cùng lo lắng, xoay vòng quanh không biết khuyên giải an ủi Sơn Thần thế nào. Nhìn thấy thiếu niên như vậy, Sơn Thần bình tĩnh trở lại, bắt đầu dạy đạo pháp cho thiếu niên trong mơ, ban cho cậu sự che chở cuối cùng, để cậu có thể dựa vào đạo pháp mà phòng thân.
Thiếu niên học rất nghiêm túc, tư chất cũng rất tốt, dù học tập vất vả nhưng nhập môn rất nhanh. Cậu nỗ lực làm việc vặt kiếm tiền, tích cóp được bao nhiêu đều mua đồ cúng ngon lành dâng lên Sơn Thần. Cho đến một ngày, cậu bị tên vô lại trong thôn phát hiện.
Nhìn đến đây, Nguyễn Tiêu gần như kinh ngạc.
Gương mặt thiếu niên... quả thực giống hệt Phụng Sơn, nhưng không ngờ Phụng Sơn lại có một quá khứ như vậy?
Hết chương 228.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 228
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 228
