Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 226


Chương 226: Nhật ký yêu đương (2)


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Tông Tuế Trọng gật đầu: "Khi nào?"


Nguyễn Tiêu không nhịn được cười: "Học trưởng, anh còn chưa hỏi là chuyện gì đã đồng ý rồi sao?"


Tông Tuế Trọng lặng lẽ nhìn cậu, giọng nói bình thản: "Đương nhiên."


Nguyễn Tiêu bắt gặp ánh mắt anh, bỗng nhiên cảm thấy hơi ngượng ngùng.


"Ồ." cậu lí nhí.


Trên khuôn mặt vốn luôn lạnh lùng của Tông Tuế Trọng cũng theo đó mà nở một nụ cười.


Nguyễn Tiêu ngẩng đầu lên, vừa khéo nhìn thấy nụ cười ấy. Cậu chỉ cảm thấy... ái chà, có lẽ sẽ có người bảo cậu mù quáng vì yêu, nhưng cậu thực sự cảm thấy nụ cười này của học trưởng rất, rất dịu dàng.


Hai người im lặng nhìn nhau ba giây. Đến khi Nguyễn Tiêu hoàn hồn thì khoảng cách giữa hai người trên sô pha đã bị thu hẹp lại, gần như dính sát vào nhau. Cậu càng thêm xấu hổ, nhưng... cậu quyết định không dịch ra nữa. Tương tự, Tông Tuế Trọng cũng không nhúc nhích, hơi thở tỏa ra từ người anh ngược lại càng thêm ôn hòa.


Tông Tử Nhạc ngồi một mình trên ghế sô pha đơn bên cạnh: "......"


Hai người này, có phải đã quên mất sự tồn tại của nó rồi không?


Nguyễn Tiêu không quên, cho nên cũng không có hành động gì thân mật hơn với Tông Tuế Trọng. Cậu quay lại chủ đề chính, sắc mặt hơi nghiêm túc nói: "Em muốn nhờ học trưởng cùng em đi một chuyến đến thôn Liễu Miêu."


Tông Tuế Trọng suy tư một lát rồi hỏi: "Là nơi Lý Đa Hỉ nhắc đến sao?"


Chuyện ở thôn Hoàng Tịch anh đều biết, chi tiết bên trong cũng nhớ kỹ. Nam quỷ Lý Đa Hỉ đã nhấn mạnh đến thôn Liễu Miêu, anh đương nhiên không bỏ qua, chỉ cần nghĩ lại một chút là nhớ ra ngay.



Nguyễn Tiêu gật đầu: "Chính là nơi đó. Em nghi ngờ Thích Nhị chính là Phụng Sơn, muốn qua đó xem sao. Nghe nói thôn Liễu Miêu đã không còn nữa, miếu Sơn Thần cũng bị phá hủy, nhưng em nghĩ ngọn núi đó chắc vẫn còn."


Tông Tuế Trọng trầm ngâm: "Em biết vị trí cụ thể không?"


Nguyễn Tiêu đáp: "Lúc đó Lý Đa Hỉ có nói là núi sau thôn Liễu Miêu. Nhưng em mới về chưa lâu, chưa kịp tra cứu tài liệu. Tuy nhiên em nghĩ chỉ cần tìm được phương vị đại khái của thôn này là có thể xác định được."


Tông Tuế Trọng gật đầu: "Việc tra cứu tài liệu cứ để tôi cho người làm."


Nguyễn Tiêu cười tít mắt: "Dạ được."


Còn về việc cụ thể khi nào đi thôn Liễu Miêu, thì phải đợi tra xong tài liệu đã.


Đồng thời, Nguyễn Tiêu cũng phải bắt đầu tăng ca cùng Tông Tuế Trọng. Nói đi cũng phải nói lại, Tông Tuế Trọng cũng là một tổng tài bận rộn trăm công nghìn việc, đâu ra nhiều thời gian để trốn việc mãi được...


Đợi hai người nói chuyện xong, Tông Tử Nhạc mới tò mò hỏi: "Nguyễn ca, Tuế Trọng ca, hai người nói thôn Hoàng Tịch với thôn Liễu Miêu gì đó là chuyện gì thế?"


Nguyễn Tiêu nhướng mày, chưa kịp nói gì thì Tông Tuế Trọng đã mở lời trước.


"Đừng hỏi nhiều."


Tông Tử Nhạc bĩu môi, làm động tác kéo khóa miệng.


"Được rồi, em không hỏi nhiều là được chứ gì."


Không cho hỏi thì chắc là không tiện nói cho nó biết. Cũng phải, Thành Hoàng gia bận rộn như vậy, đâu thể gặp chuyện gì cũng kể cho nó nghe như kể chuyện cổ tích được... Nhưng Đại Ma Vương đối xử với nó cũng quá thiếu dịu dàng rồi, quả không hổ danh là bóng ma tâm lý của nó mà...


.


Tông Tuế Trọng làm việc xưa nay luôn dứt khoát. Bàn bạc xong xuôi liền gọi điện thoại cho người đi tra cứu ngay. Vì phải chuẩn bị đi thôn Liễu Miêu, cũng chưa biết sẽ đi bao lâu, nên sau khi phân phó xong, anh nhanh chóng lấy những văn kiện khẩn cấp ra xử lý. Nguyễn Tiêu với tư cách là trợ lý ăn ý, cũng lập tức bắt tay vào việc cùng anh.


Chưa đầy một phút, cả hai đã chìm đắm vào công việc.



Tông Tử Nhạc ngồi bên cạnh nhìn thấy cảnh này, khóe miệng giật giật.


—— Nên nói là trời sinh một cặp sao? Rõ ràng vừa mới yêu đương mặn nồng, sao có thể nói chìm đắm vào công việc là chìm đắm ngay được? Quả thực không khoa học!


Nhưng Tông Tử Nhạc cũng chỉ biết cạn lời bật TV lên xem. Rốt cuộc khi bên kia đã vào guồng quay công việc thì nó có muốn xen vào cũng không được, càng không dám quấy rầy.


Hiệu suất làm việc của nhân viên dưới trướng Tông Tuế Trọng cũng không phải dạng vừa. Chỉ sau hơn một tiếng đồng hồ làm việc của hai sếp, tài liệu đã được gửi tới.


Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng ngồi dựa vào nhau, cùng lướt xem những tài liệu cũ kỹ trên máy tính bảng. Xem ra lại phải bận rộn thêm một lúc lâu nữa rồi.


Tông Tử Nhạc cuối cùng không nhịn được nữa, nhỏ giọng nhắc nhở: "...Đói."


Nguyễn Tiêu: "Hả?"


Tông Tử Nhạc lấy hết can đảm tăng âm lượng: "Em đói bụng rồi! Về lâu như vậy rồi, bao giờ mới ăn cơm tối đây!"


Nguyễn Tiêu: "......"


Tông Tuế Trọng: "......"


Một giây sau, Tông Tuế Trọng gọi điện cho đầu bếp sống ở nhà bên cạnh sang nấu cơm.


Nguyễn Tiêu làm khẩu hình "Xin lỗi" với Tông Tử Nhạc, rồi lại tiếp tục cùng Tông Tuế Trọng nghiên cứu tài liệu.


Tông Tử Nhạc hít sâu một hơi, ngậm miệng không nói.


Thôi, chẳng phải do họ có việc bận sao? Nó không giận, cũng không vội. Chẳng phải... chẳng qua là từ một người cuồng công việc biến thành hai người thôi sao? Có gì to tát đâu! Một bên là Thành Hoàng gia, một bên là Đại Ma Vương, nó... Nó không trêu vào được.


Thế là Tông Tử Nhạc khua nắm đấm vào không trung trước mặt mình vài cái để xả giận, rồi quay đầu tiếp tục xem TV. Nó cảm thấy mình nên sớm đi theo đạo trưởng Điền Bảo Thành học phép thông thần. Nó tin rằng khi bản thân có năng lực, chắc chắn nó sẽ có thể tham gia vào những việc này.


.



Vừa vào cửa, ngửi thấy mùi hương độc đáo của Tông Tuế Trọng trong không khí, Nguyễn Tiêu lập tức đỏ bừng từ gót chân lên đến mặt. Cậu cảm thấy cả người nóng ran, kèm theo cảm giác xấu hổ mãnh liệt khiến cậu có vài khoảnh khắc muốn quay đầu bỏ chạy.


Nhưng cuối cùng cậu vẫn kiềm chế được.


Không được, cậu không thể hèn nhát như thế! Làm tròn lên thì đêm nay chính là đêm đầu tiên sau khi họ đính ước. Dù chưa đến mức động phòng hoa chúc ngay lập tức, nhưng ngủ chung giường là điều cần thiết! Rốt cuộc... rốt cuộc là bạn trai rồi mà, đã là bạn trai thì sao có thể ngủ riêng như trước kia? Thế thì khác gì cẩu độc thân đâu!


Cho nên, cho nên...


Nguyễn Tiêu cảm thấy cổ họng ngứa ngáy, hắng giọng một cái rồi mới nói: "Em đi tắm trước nha."


Tông Tuế Trọng ngồi trước bàn làm việc bằng gỗ mây, mở máy tính xách tay ra, điềm tĩnh gật đầu: "Ừ."


Nguyễn Tiêu lề mề đi đến trước cửa phòng tắm, nhỏ giọng hỏi lại: "Vậy... em đi thật đó?"


Trên mặt Tông Tuế Trọng lại hiện lên nụ cười hiếm thấy, giọng điệu cũng ôn hòa hơn: "Đi đi."


Nguyễn Tiêu rối rắm quay người, đi thẳng vào phòng tắm, c** q**n áo, mở vòi hoa sen.


Nói thật, lúc treo quần áo, cậu nghĩ đến việc mỗi lần học trưởng tắm đều treo quần áo ở đây; lúc xỏ dép lê, cậu nghĩ đến việc mỗi lần tắm học trưởng đều đi đôi dép này; lúc lấy sữa tắm dầu gội, cậu nghĩ đến việc học trưởng vẫn luôn dùng những thứ này, mùi hương trên đó cũng giống hệt mùi trên người học trưởng... Chỉ cần tưởng tượng một chút thôi, cậu đã thấy xấu hổ muốn chết.


Nguyễn Tiêu vỗ mạnh vào mặt mình, đánh bay mọi suy diễn và sự thẹn thùng, sau đó nhanh chóng lao vào dưới vòi hoa sen, xả nước ấm từ đầu đến chân, lúc này mới gột rửa đi được chút cảm giác bồn chồn, ngượng ngùng.


Sau đó, cậu hít sâu, thở ra, hít sâu, thở ra.


Ổn rồi, không vấn đề gì —— Trước khi tắm xong, Nguyễn Tiêu vẫn luôn nghĩ như vậy.


Nhưng đến khi tắm xong, lấy khăn tắm sạch sẽ lau khô người, mặc áo choàng tắm chỉnh tề và bước ra khỏi phòng tắm, cậu liếc thấy Tông Tuế Trọng đang nhìn về phía mình vì nghe thấy tiếng động —— Thôi xong, mặt cậu đang nóng lên, chắc chắn là đỏ rồi!


Tông Tuế Trọng nhìn Nguyễn Tiêu, đặt công việc xuống, đứng dậy bước tới.


Nguyễn Tiêu nhìn thanh niên thoạt trông vẫn bình thường như mọi ngày, chỉ cảm thấy đôi mắt đen vốn trầm tĩnh của đối phương giờ phút này dường như có chút... áp bức, khiến cậu không tự chủ được lùi lại một bước.



Nhưng cũng chỉ là một bước thôi, cậu lập tức cưỡng ép bản thân dừng lại ý định co rúm.


"Học... học trưởng." Vừa mở miệng Nguyễn Tiêu đã thấy ảo não. Sao lại nói lắp thế này!


Tông Tuế Trọng nhận ra sự bất thường của Nguyễn Tiêu, cả vẻ mặt không tự nhiên như con mèo sắp xù lông vì ngượng ngùng của cậu. Bất giác, trong lòng anh trào dâng một cảm giác mềm mại ấm áp. Anh không nói gì thêm, chỉ đứng bên cạnh Nguyễn Tiêu, nhẹ nhàng giơ tay lên, định chạm vào má cậu nhưng rồi lại hạ xuống. Giọng anh mang theo chút khàn khàn khó phát hiện, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình thường: "Tôi đi tắm đây. Sàn nhà lạnh, em lên giường trước đi."


Nói xong, Tông Tuế Trọng đi thẳng vào phòng tắm, đóng cửa lại.


Còn lại một mình, Nguyễn Tiêu cảm thấy toàn thân như sắp bốc cháy lần nữa —— Câu nói vừa rồi nghe thì có vẻ bình thường, nhưng mà nhưng mà nhưng mà... trong hoàn cảnh này nói ra thực sự rất ám muội có được không! Không thể ngăn được sự tưởng tượng á! Cậu cũng là một thanh niên huyết khí phương cương mà! Có phải học trưởng tưởng cậu bị lãnh cảm không! Cậu, không, hề, nhé!


Cổ họng Nguyễn Tiêu chuyển động, cậu lại vỗ vỗ mặt mình, lặng lẽ leo lên giường, dùng chăn quấn chặt lấy bản thân.


Trong chăn cũng tràn ngập hơi thở của học trưởng, cảm giác như đang được học trưởng ôm lấy vậy... Còn cứu được nữa không đây? Tại sao khi yêu đương con người ta luôn không kiểm soát được những cảm xúc hỗn loạn của mình thế này...


Không lâu sau, một thân hình săn chắc mang theo hơi nước mát lạnh tiếp cận, đè xuống nửa bên kia giường, khiến nệm hơi lún xuống. Cùng lúc đó, sự hiện diện mãnh liệt của cơ thể ấy bên cạnh khiến người ta không thể nào phớt lờ.


Nguyễn Tiêu co rúm người trong chăn, đến một sợi tóc cũng không lộ ra. Nhưng khi người kia chui vào cùng một tấm chăn, cậu định giữ chặt chăn lại thì phát hiện tay chân mình mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực nào.


Tiếp đó, cơ thể kia ngày càng gần, ngày càng gần. Một cánh tay quen thuộc áp sát, dè dặt đặt lên cánh tay cậu. Cậu nằm im bất động, tim đập như trống trận, căng thẳng đến cực điểm ——


Vài giây sau, như thể chiếc giày thứ hai cuối cùng cũng rơi xuống, cánh tay kia thuận thế vòng qua người cậu, hơi dùng sức kéo.


Nguyễn Tiêu nín thở, cơ thể vẫn mềm nhũn không chút sức lực.


Giây tiếp theo, cả người cậu rơi vào một vòng tay khác, dựa vào lồng ngực rộng lớn rắn chắc của đối phương, nghe tiếng tim đập ngày càng dồn dập, cũng chẳng biết là của chính mình hay của người kia.


Nguyễn Tiêu không tự chủ được nhắm mắt lại.


Cùng lúc đó, cậu được bao bọc trọn vẹn trong vòng tay người ấy, tứ chi quấn quýt, thân mật khăng khít.


Ngay cả bản thân Nguyễn Tiêu cũng không biết, khi da thịt kề da thịt, từ cổ họng cậu không tự chủ được bật ra một tiếng thở dài mong manh nhưng đầy thỏa mãn. Cậu càng không biết rằng, người đang ôm cậu vốn dĩ cũng mang theo sự thấp thỏm, nhưng trước hành động ỷ lại thân mật của cậu, vẻ lãnh đạm cấm dục nơi đáy mắt đã tan biến, thay vào đó là sự dịu dàng rõ rệt.


Hết chương 226.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 226
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...