Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 225


Chương 225: Nhật ký yêu đương


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Ngay lập tức, Nguyễn Tiêu và Tông Tử Nhạc đều chú ý đến cụm từ "những chỗ không thể nói" trong lời Nhan Duệ. Chỗ nào mà không thể nói? Cách diễn đạt mập mờ này thường chỉ hai trường hợp: một là chuyện vô cùng kỳ quái, hai là liên quan đến quan chức cấp cao hoặc những nhân vật/bí mật nhạy cảm. Nếu là trường hợp sau thì thuộc quyền quản lý của người dương thế, còn nếu là chuyện kỳ quái... thì phần lớn thuộc phạm vi quản lý của Thành Hoàng - chính là những thứ ma quỷ yêu quái lộng hành.


Tuy nhiên, xét đến việc Nhan Duệ và Bác Dương đều không biết thân phận thực sự của Nguyễn Tiêu, cậu cũng hùa theo lời Nhan Duệ mà không truy hỏi thêm, chỉ nghe y than vãn vài câu rồi thuận miệng an ủi cho qua chuyện.


Nhan Duệ cũng không muốn nhắc đến án mạng trước mặt bạn bè, chỉ dặn dò: "Tóm lại gần đây nếu không có việc gì thì đừng về trường là được. Đợi phá xong án hoặc anh họ tao tìm ra vấn đề, tao sẽ kể cho bọn mày nghe. Mọi người ngày thường chú ý chút, hạn chế về trường, nếu có về cũng đừng bén mảng đến khu khoa Tin tức, đặc biệt là hiện trường vụ án. Dù có uẩn khúc gì đi nữa, chúng ta tốt nhất đừng dính vào, tránh rước họa vào thân."


Lời này rất có lý, Nguyễn Tiêu đáp: "Tớ biết rồi, mày cứ yên tâm."


Tông Tử Nhạc cũng gật đầu phụ họa.


Bác Dương cười cười, giơ cuốn kịch bản trong tay lên: "Tao dạo này bận quay phim, làm gì có thời gian về trường. Ở đây đông người, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Lão tam mày đừng có lúc nào cũng lo lắng như bà mẹ già thế, nhìn rợn người lắm."


Nhan Duệ đẩy gọng kính, mắt kính phản chiếu một tia sáng sắc lạnh, trông y hệt cảnh trong truyện tranh anime khi nhân vật sắp tung chiêu.


Nguyễn Tiêu buồn cười.


Bác Dương vội vàng giơ hai tay đầu hàng, lùi lại phía sau.


Nhan Duệ lúc này mới hừ một tiếng: "Cũng nể tình lát nữa mày còn phải đi quay phim, chứ không tao nhất định sẽ dùng nắm đấm cho mày hiểu thế nào là khuôn mặt rợn người thực sự."


Bác Dương: "...Đa tạ bạn cùng phòng ơn không hủy dung."


Trêu chọc nhau vài câu, mọi người tạm gác chuyện này sang một bên.


Nhan Duệ đến thay ca cho Nguyễn Tiêu. Bác Dương lại lải nhải bài ca cũ, bảo mình không cần người bên cạnh trông, đừng lãng phí thời gian của anh em...



Nguyễn Tiêu nháy mắt với Nhan Duệ.


Nhan Duệ buồn cười, cũng dùng lý lẽ tương tự như Nguyễn Tiêu đã nói với Bác Dương trước đó: y đến đây cũng có lợi cho bản thân, vừa học hỏi vừa giải tỏa căng thẳng. Bác Dương nghe xong mới thôi không khuyên can nữa.


Cuối cùng mọi người thống nhất: Nguyễn Tiêu và Thôi Nghĩa Xương rảnh rỗi sẽ đến thăm ban, Nhan Duệ khi cần thiết sẽ đến đoàn phim, lúc không cần thì có mặt hay không cũng tùy ý. Coi như giải quyết xong chút khúc mắc trong lòng Bác Dương.


Lúc này cũng đã đến giờ cơm tối.


Nguyễn Tiêu tạm biệt Bác Dương và Nhan Duệ.


Bác Dương thắc mắc: "Tối nay tao được nghỉ quay sớm, đang định tìm thời gian mời bọn mày đi ăn cơm, sao lão tứ lại đòi về?"


Nguyễn Tiêu nghĩ ngợi rồi nghiêm túc đáp: "Tao về ăn cơm với học trưởng."


Bác Dương sững sờ —— Câu này nghe hơi sai sai thì phải.


Nhan Duệ nhìn Nguyễn Tiêu với vẻ mặt vi diệu, hỏi: "Về với tiểu Tông đổng? Nhìn tư thế này của mày, ngày nào cũng về ăn cùng à?"


Biểu cảm của Nguyễn Tiêu cũng trở nên vi diệu.


Tông Tử Nhạc đứng bên cạnh kéo áo Nguyễn Tiêu, thì thầm: "Họ vẫn chưa biết à?"


Nguyễn Tiêu khẽ gật đầu.


Tông Tử Nhạc: "Thế thì..."


Bác Dương thấy hai người xì xào to nhỏ, không nhịn được hỏi: "Hai người nói gì mà bí mật thế, bọn này không nghe được à?"


Nhan Duệ trầm ngâm, tâm trạng càng thêm kỳ quái.


Nguyễn Tiêu suy nghĩ một chút, cảm thấy cũng chẳng có gì phải giấu giếm. Dù sao chuyện đại sự cả đời cũng đã cơ bản định đoạt, trước mặt anh em tốt cũng phải cho học trưởng một danh phận chứ?



Thế là cậu hắng giọng, trịnh trọng tuyên bố: "Ngay hôm qua, tao đã vui mừng chào đón một người bạn trai."


Bác Dương: "Hả?"


Nhan Duệ: "Hả?"


Tông Tử Nhạc: "Khụ."


Nguyễn Tiêu sờ mũi, giải thích rõ ràng hơn: "Ý tao là, hôm qua tao đã tỏ tình với học trưởng, học trưởng đã chấp nhận, sau đó bọn tao bắt đầu yêu đương. Cho nên ——" cậu lấy hơi nói một lèo, "Từ nay về sau tao là người đã có chủ! Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hai đứa tao sẽ bên nhau cả đời."


Lời tuyên bố này tuy âm lượng không lớn nhưng sức nặng ngàn cân, đập vào tai người nghe đau điếng.


Đặc biệt là... ba người còn lại ở đây: một kẻ vừa sinh ly tử biệt với người yêu, và hai tên cẩu độc thân.


Sau một hồi tĩnh lặng chết chóc.


Bác Dương cười gượng: "Vậy... vậy chúc mừng hai người."


Nhan Duệ cũng hoàn hồn: "Chúc mừng chúc mừng."


Nói xong Nguyễn Tiêu vốn cũng hơi ngại ngùng, nhận được lời chúc mừng mới thở phào nhẹ nhõm: "...Hôm nào tao và học trưởng tìm thời gian mời mọi người một bữa. Đúng rồi nhị ca tam ca, hai người có thời gian thì thay tao báo tin cho lão đại một tiếng nhé. Giờ chắc nó chưa về đâu, đợi xong việc bên kia rồi về."


Bác Dương và Nhan Duệ không có ý kiến gì. Nhan Duệ thật lòng mừng cho Nguyễn Tiêu, rốt cuộc y cũng thấy Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng quá thân thiết, phát triển thành quan hệ này cũng chẳng có gì lạ. Chỉ có Bác Dương là sống mũi hơi cay cay, bởi cậu lại nhớ đến chuyện mình và bạn thân đã bỏ lỡ nhau như thế nào. Nhưng rất nhanh Nhan Duệ vỗ vai cậu, cậu vội vàng xua đi chút cảm thương đó —— Dù sao đây cũng là chuyện vui của lão tứ, cậu ở bên cạnh khóc tang cái gì chứ?


Nhưng cậu không biết, Mục Triết - người cậu luôn tâm niệm - cũng đang ở ngay bên cạnh. Khi phát hiện hốc mắt cậu nóng lên, Mục Triết đã nửa ôm lấy cậu, âm thầm an ủi...


.


Cáo biệt Nhan Duệ và Bác Dương, Nguyễn Tiêu cùng Tông Tử Nhạc rời khỏi đoàn phim.


Hai người nhìn đồng hồ, không vội về biệt thự mà bắt xe đến thẳng cao ốc Huyền Hoàng, đứng dưới sảnh gọi điện cho Tông Tuế Trọng.



Nguyễn Tiêu vui vẻ chạy ra đón.


Vừa nhìn thấy Nguyễn Tiêu, ánh mắt Tông Tuế Trọng gần như lập tức trở nên nhu hòa.


Tông Tử Nhạc đứng phía sau nhìn thấy mà không khỏi tặc lưỡi.


Nó sớm biết Đại Ma Vương tiêu chuẩn kép rồi, nhưng không ngờ lại đến mức này. Nó đường đường là em họ, một người sống sờ sờ đứng lù lù bên cạnh thế này mà Đại Ma Vương hoàn toàn ngó lơ, trong mắt chỉ có mỗi mình Nguyễn ca? Chẳng lẽ khi dùng thân xác dương thế Nguyễn ca còn phát ra thần quang gì đó chói lóa, thu hút mọi ánh nhìn của Đại Ma Vương sao? Chậc chậc chậc...


Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng thực ra chẳng vì thần quang gì cả, mà là người đang yêu ấy mà, ai cũng hiểu, hận không thể dính lấy nhau từng giây từng phút. Ngay cả lúc bận rộn cũng thi thoảng nhớ đến nhau, huống chi giờ là lúc tan làm về nhà? Cho nên Nguyễn Tiêu quả thực không đợi nổi khoảng thời gian chờ Tông Tuế Trọng về biệt thự. Còn Tông Tuế Trọng thì sao? Ngày thường anh là kẻ cuồng công việc, giờ nhận điện thoại xong là xuống ngay, tất cả đều là do sức mạnh của tình yêu!


Người ta nói, tình yêu khiến kẻ cuồng công việc tan làm đúng giờ, tình yêu khiến người ta về sớm, tình yêu khiến người ta trốn việc... chính là đạo lý này.


Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng nhìn nhau một lúc. Họ cảm thấy thời gian rất ngắn, nhưng thực tế trong mắt Tông Tử Nhạc, đó là màn liếc mắt đưa tình kéo dài cả nửa ngày trời. Sau đó, họ mới sực tỉnh.


Lúc này Tông Tuế Trọng mới chú ý đến thằng em họ đứng bên cạnh. Khi nhìn sang Tông Tử Nhạc, ánh mắt anh lập tức khôi phục vẻ lạnh lùng thường ngày, chẳng còn chút nhu tình hiếm thấy nào nữa.


Tông Tử Nhạc bĩu môi, cảm thấy mình cũng quen rồi.


"Tuế Trọng ca, bọn em đến đón anh về nhà." nó thầm oán thán trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn rất nghiêm túc.


Nguyễn Tiêu cười tít mắt: "Học trưởng lái xe chở tụi em về nhé."


Biểu cảm Tông Tuế Trọng dịu lại, đáp: "Ừ, để tôi đi lấy xe."


Nguyễn Tiêu nói tiếp: "Em vẫn ngồi ghế phụ nhé?"


Tông Tuế Trọng gật đầu: "Ừ."


Tông Tử Nhạc thấy hai người lại bắt đầu "chim chuột", không khỏi thầm mắng lần nữa: Toàn lời thừa thãi, người yêu nhau đúng là lắm lời thừa.


Đương nhiên nó vẫn không dám để Đại Ma Vương và Thành Hoàng gia biết những lời oán thầm này. Thậm chí nó cũng không dám nghĩ quá lâu, sợ Thành Hoàng gia đang yêu đương nồng cháy đột nhiên chú ý đến nó, nghe thấy tiếng lòng của nó thì chết.



Thế là Tông Tử Nhạc ngoan ngoãn đi theo sau hai người, nhìn Đại Ma Vương đi lấy xe, nhìn Thành Hoàng gia mở cửa ghế phụ ngồi vào. Bản thân nó cũng phải phát huy hết tốc lực mở cửa ghế sau chui tọt vào, nếu không nó nghi ngờ đôi uyên ương kia sẽ quên béng mất đứa em đáng thương này mà lái xe đi mất!


Sau đó quả nhiên không ngoài dự đoán của nó. Trên xe hai người vẫn rôm rả trò chuyện, chủ yếu là nói về công việc, rồi đến những chuyện kỳ quái linh tinh. Tóm lại bầu không khí vô cùng tốt, tốt đến mức nó cảm giác mình dù xen vào lúc nào cũng là vô duyên. Sinh ra 20 năm, lần đầu tiên Tông Tử Nhạc cảm nhận được hóa ra có thứ còn đáng sợ hơn cả bóng ma tâm lý do Đại Ma Vương để lại —— đó chính là bóng ma cực đại khi Đại Ma Vương được buff thêm hào quang tình yêu! Tóm lại một câu: Nghẹn họng trân trối, không muốn nhìn, muốn nhảy xe.


Dần dần... trong hoàn cảnh gian nan đó, Tông Tử Nhạc đành phải bịt tai làm ngơ trước cuộc trò chuyện của hai người phía trước, mặc kệ những cử chỉ thân mật nhỏ nhặt như cọ tay vào nhau của họ, cứng đờ chờ đợi quãng đường này kết thúc.


.


Cuối cùng cũng về đến biệt thự. Tông Tử Nhạc như được đại xá, xe vừa dừng hẳn là nó nhảy xuống ngay lập tức.


Tông Tuế Trọng vừa khéo nhìn thấy động tác vội vàng của nó, nhíu mày, giọng nghiêm khắc: "Xuống xe nhanh quá, rất nguy hiểm."


Nội tâm Tông Tử Nhạc sụp đổ —— Nếu không phải lúc nào cũng có một thứ cơm chó lạnh lùng vô hình tát vào mặt em, thì em có cần phải chạy trối chết thế này không? Kết quả còn bị mắng, em oan uổng quá mà!


Nguyễn Tiêu ho nhẹ một tiếng, nói đỡ: "Lần sau cậu ấy sẽ chú ý, đúng không Tử Nhạc?"


Tông Tử Nhạc uất ức đáp: "...Vâng."


Tông Tuế Trọng vốn dĩ cũng đã đậu xe xong, chỉ là thấy hành động của Tông Tử Nhạc quá hấp tấp, sợ sau này không chú ý sẽ bị thương nên mới nhắc nhở. Nhưng giờ nhìn biểu cảm của Tông Tử Nhạc, lại nhìn sang Nguyễn Tiêu, anh lờ mờ đoán ra điều gì đó nên không nói thêm nữa. Nếu không, một bản kiểm điểm là điều không tránh khỏi với Tông Tử Nhạc.


Ba người vào biệt thự, tìm chỗ ngồi xuống sô pha.


Nguyễn Tiêu kể lại chuyện ở đoàn phim cho Tông Tuế Trọng nghe như kể chuyện phiếm, rồi nhắc đến vấn đề chính: "Người hút khí vận của nhà Mục Triết em rất hứng thú, em muốn tìm ra hắn. Tuy nhiên chuyện này em không cần đích thân ra tay, dù sao cũng là việc nhà Mục Triết, cậu ấy đường đường là Phán Quan, chắc chắn sẽ tìm ra cách giải quyết."


Tông Tuế Trọng khẽ gật đầu: "Giao cho Phán Quan là được."


Nguyễn Tiêu lại nói đến Lữ Diễm Hồng, bất đắc dĩ: "Nói cho cùng em chẳng muốn che chở cho người này chút nào, nhưng vì đại cục nên không thể không bảo vệ cô ta sinh con an toàn. Chỉ là quỷ bình thường qua đó chắc chắn không ổn, quỷ anh ngày càng mạnh, phải đề phòng nó vì bản thân mà gây ra chuyện sai lầm không thể cứu vãn. Cho nên em định cử Hắc Bạch Vô Thường đi canh chừng."


Tông Tuế Trọng suy nghĩ một chút rồi nói: "Cho họ thay phiên nhau đi... Số lượng quỷ thần có thể đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ hiện tại quá ít, chúng ta vẫn cần tuyển thêm nhân sự."


Nguyễn Tiêu hoàn toàn đồng ý. Sau khi Tông Tuế Trọng giúp cậu rà soát lại những chỗ thiếu sót, cậu bổ sung thêm một câu: "Đúng rồi học trưởng, lát nữa có một nơi, em muốn cùng anh đi xem."


Hết chương 225.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 225
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...