Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 224


Chương 224: Hai đại pháp thuật sửa mệnh


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Từ gia đình Mục Triết cho đến bản thân hắn, mọi thứ diễn ra đều trái ngược hoàn toàn với vận mệnh được ghi chép trong Sổ Sinh Tử. Mà Sổ Sinh Tử sẽ không nói dối, sau khi xuất hiện, chức năng duy nhất của nó là ghi lại vận mệnh. Chỉ có Phán Quan chưởng quản Sổ Sinh Tử và cấp trên của Phán Quan mới có quyền chỉnh sửa. Hơn nữa, dù có chỉnh sửa cũng bắt buộc phải dùng trọn bộ bút Phán Quan, và nếu sửa đổi bừa bãi sẽ gây tổn hại đến công đức, thần lực của người thực hiện... Như vậy, sự mâu thuẫn giữa ghi chép trên Sổ Sinh Tử và thực tế chỉ có một nguyên nhân: Có kẻ đã tự ý sửa mệnh cho gia đình Mục Triết, khiến họ rơi vào hoàn cảnh bi đát như hiện tại.


Từ cổ chí kim không phải không có ai làm được việc sửa mệnh, nhưng kẻ làm được điều này ắt hẳn phải là người tu hành, đạo pháp cao thâm và phải trả một cái giá tương xứng.


—— Vậy rốt cuộc là ai đã gây thù chuốc oán với nhà Mục Triết đến mức phải ra tay sửa mệnh của họ?


Phương thức sửa mệnh có rất nhiều, trong đó thường nghe nhất là "đánh cắp mệnh cách" và "cướp đoạt khí vận".


Đánh cắp mệnh cách thường xảy ra khi một bên có mệnh cách tốt, thuật sĩ dùng thủ đoạn che trời qua biển để kẻ có mệnh cách xấu tráo đổi, chiếm đoạt vận mệnh của người kia.


Cướp đoạt khí vận là hành động hút đi khí vận của những gia đình vốn dĩ đại phú đại quý. Khi khí vận dồi dào bị hút cạn, mệnh cách tất nhiên sẽ thay đổi, từ đại phú đại quý dần biến thành tiểu phú tiểu quý, rồi không còn phú quý, thậm chí là nghèo túng thất vọng...


Việc đánh cắp mệnh cách thường bắt đầu ngay từ khi mới sinh hoặc khi còn nhỏ, càng sớm thì xác suất thành công càng cao. Gia đình Mục Triết vốn dĩ vẫn rất giàu có, biến cố chỉ xảy ra khi Mục Triết học cấp ba. Vậy thì khả năng cao là họ bị cướp đoạt khí vận giữa đường, dẫn đến việc phá sản nhanh chóng sau đó.


Mục Triết xem xong thông tin của mình, trong lòng trào dâng cơn phẫn nộ.


Nếu không phải sau khi chết tình cờ gặp được Nguyễn Tiêu và trở thành Phán Quan dưới trướng Thành Hoàng, hắn sẽ không bao giờ biết được mệnh cách của gia đình mình vốn không phải như thế, mà là bị kẻ gian bóp méo!



Nguyễn Tiêu nhớ lại trước kia từng xem khí sắc cho nhà Mục Triết, quả thực khí vận rất yếu, còn lộ ra dấu hiệu xám trắng hao tài tốn của, hoàn toàn khớp với trạng thái sau khi bị hút đi khí vận.


Cậu trầm tư một lát rồi nói: "Cũng đừng quá tức giận."


Mục Triết hít sâu, nhìn về phía Nguyễn Tiêu.


Nguyễn Tiêu phân tích: "Mạng cậu là đại quý. Tuy cậu đã chết do khí vận cạn kiệt, nhưng nhờ duyên phận với Bác Dương mà cậu liên kết với tôi. Cũng nhờ năng lực cậu thể hiện khi còn sống được tôi coi trọng, cộng thêm việc cậu giữ được sự tỉnh táo sau khi chết nên mới được sắc phong làm Phán Quan... Phán Quan có địa vị không thấp trong giới âm quan, đây cũng là một biểu hiện của mệnh 'quý'. Còn về cha mẹ cậu, mệnh có hai con trai, hiện tại không biết cậu là đứa thứ nhất hay thứ hai, nhưng Sổ Sinh Tử đã ghi rõ ràng. Chỉ cần cha mẹ cậu muốn, dưới sự che chở của cậu, họ hoàn toàn có thể sinh thêm một đứa con lúc tuổi già."


Nói đến đây, cậu lại an ủi Mục Triết: "Sản phụ lớn tuổi sinh con rất nguy hiểm, nhưng Tông học trưởng vẫn luôn giao dịch với Bảo Gia Tiên, có thể đổi lấy những thứ tốt có ích cho con người, đủ để bảo vệ mẹ cậu sinh con khỏe mạnh. Đến lúc đó, cha mẹ cậu cũng có thể tìm thấy sự an ủi nhờ đứa con út này."


Sắc mặt Mục Triết khẽ biến đổi, dần dần hòa hoãn lại.


"Thành Hoàng gia nói phải. Âm quan cũng là quý. Tên thuật sĩ đoạt khí vận nhà tôi tuy lợi hại nhưng cũng không thể kiểm soát tất cả." hắn bỗng nhiên cười cười, "Nhà tôi không bị hại đến mức nhà tan cửa nát, tôi còn có thể đi đường vòng quen biết Thành Hoàng gia. Sau này tôi sẽ nghĩ cách giúp dòng khí vận của gia đình chảy ngược trở lại. Tên kia so với thần linh chân chính còn kém xa, cũng chỉ bắt nạt được người thường mà thôi."


Nguyễn Tiêu cũng cười: "Cậu nghĩ được như vậy là tốt rồi, đừng để cơn giận làm mờ mắt."


Mục Triết gật đầu: "Thành Hoàng gia yên tâm, tôi hiểu rõ."


Tuy nhiên, hiểu thì hiểu, Mục Triết đã có quyết định của riêng mình: Tạm thời không quấy rầy sự bình yên của cha mẹ. Hắn cảm thấy cha mẹ rốt cuộc không còn trẻ, sống an ổn là tốt nhất. Việc hắn cần làm tiếp theo là dùng giấc mơ để ám thị, thăm dò xem cha mẹ có còn muốn sinh con hay không. Nếu muốn, hắn chắc chắn sẽ nghĩ cách giúp họ sinh con bình an, để họ có đứa con nương tựa tuổi già. Còn nếu họ không muốn thì thôi, hắn sẽ thường xuyên về thăm nom, đảm bảo cha mẹ khỏe mạnh trường thọ. Đợi khi dương thọ của cha mẹ đã tận, hắn sẽ đích thân đến đón họ. Đến lúc đó gia đình đoàn tụ, cùng nhau ôn lại tình cảm cha mẹ con cũng chưa muộn.


Đối với quyết định của Mục Triết, Nguyễn Tiêu không can thiệp, ngược lại còn rất tán đồng. Chết là chết rồi, Phán Quan tuy là quỷ thần nhưng công việc bắt ma trừ quỷ cũng khó tránh khỏi nguy hiểm, hà tất phải để bậc trưởng bối lo lắng không yên?


Chỉ là cậu còn một chuyện muốn hỏi: "Chuyện mệnh cách của gia đình, cậu có tính toán gì không?"



Nguyễn Tiêu gật đầu: "Cũng tốt. Mấy năm trước việc kinh doanh nhà cậu xảy ra chuyện liên tiếp với tốc độ quá nhanh, chắc chắn sẽ để lại dấu vết. Chuyện này cậu có thể tự mình điều tra, khi nào có kết quả thì báo cho tôi một tiếng."


Mục Triết đương nhiên không có dị nghị: "Thuộc hạ tuân lệnh."


Trong khi hai người trò chuyện, Tông Tử Nhạc hết bị Sổ Sinh Tử làm cho chấn động lại đến chuyện cướp đoạt khí vận làm cho choáng váng. Thông tin phức tạp đến mức đầu óc nó rối như tơ vò.


Đợi hai người bàn bạc xong, nó mới cảm thán: "Nguyễn ca, em cảm giác anh nên quảng bá bản thân ở ký túc xá một chút. Ba người bọn họ chắc chắn đều không bái Thành Hoàng nên giờ hai người gặp chuyện rồi. Hiện tại còn lại mỗi anh Nhan Duệ thôi nhỉ? Hay là bảo anh ấy mau chóng đi bái một cái đi!"


Nguyễn Tiêu lập tức vỗ nhẹ vào đầu cậu: "Đừng nói bậy."


Nhưng trong lòng cậu lại thót một cái. Bởi vì người khác không biết nhưng cậu thì biết rõ: Lão tam Nhan Duệ của phòng cũng từng bị nữ quỷ thầm thương trộm nhớ, còn anh họ Nhan Bình của cậu ấy cũng từng bị quỷ đánh dấu. Lần đó chính là dịp cậu sắc phong Hắc Bạch Vô Thường... Nghiêm túc mà nói, Nhan Duệ mới là người đầu tiên gặp sự kiện thần quái trong phòng này!


Mục Triết đứng bên cạnh nghe xong, mí mắt khẽ giật.


Hắn không nghĩ Dương Tử và mọi người xui xẻo vì không bái Thành Hoàng, mà ngược lại cảm thấy có lẽ chính vì họ xui xẻo nhưng vẫn còn sót lại chút may mắn nên mới có cơ duyên được làm bạn cùng phòng với thân xác dương thế của Thành Hoàng gia?


Thôi, quan tâm nguyên nhân làm gì, kết quả cuối cùng vẫn là được Thành Hoàng che chở. Còn về mầm độc đinh Nhan Duệ, hắn nghĩ vị Thành Hoàng gia này sau này chắc chắn sẽ để mắt nhiều hơn. Nhưng hắn đâu biết, thực ra cái danh hiệu độc đinh mầm đó cũng chẳng còn ý nghĩa gì từ lâu rồi.


Tông Tử Nhạc thè lưỡi: "Phủi phui cái mồm, em không nói nữa được chưa?"


Nguyễn Tiêu trợn trắng mắt.


Mọi người không tiếp tục bàn luận chủ đề này nữa. Tông Tử Nhạc sau khi trò chuyện với Thành Hoàng gia và Phán Quan Mục Triết cũng thực sự thả lỏng, không còn cảm giác căng thẳng vô thức nữa. Bầu không khí hòa hoãn thấy rõ.



Thời gian trôi nhanh như bay, chẳng mấy chốc buổi sáng đã trôi qua.


Buổi trưa Mục Triết ở lại đoàn phim ăn cơm hộp cùng Bác Dương. Nguyễn Tiêu và Tông Tử Nhạc không có phần nên ra ngoài ăn rồi quay lại. Rất kỳ lạ là mãi đến khi Bác Dương bắt đầu quay cảnh chiều, Nhan Duệ vẫn chưa đến —— điều này hơi bất thường. Nhan Duệ lẽ ra chiều nay sẽ đến thay ca. Chẳng lẽ vì biết Nguyễn Tiêu và Tông Tử Nhạc ở đây nên y tạm thời không đến? Nhưng dù vậy, Nhan Duệ cũng nên gọi điện báo một tiếng mới phải.


Nguyễn Tiêu đang thắc mắc thì điện thoại của Nhan Duệ gọi tới thật.


"Hôm nay khoa Tin tức xảy ra chuyện, anh họ tao đến điều tra án. Trưa nay anh ấy không ăn cơm, cứ làm việc suốt nên tao phải ở lại canh chừng ép anh ấy ăn, chiều nay sẽ đến muộn một chút. Mày cứ bầu bạn với lão nhị trước nhé, có gì bất tiện thì gọi cho tao."


Nguyễn Tiêu sững sờ, sau đó nghĩ lại cũng không thấy lạ. Anh họ Nhan Bình của Nhan Duệ năng lực làm việc rất tốt, từng phá không ít án. Đại học Đế Đô dù sao cũng là đại học nổi tiếng nhất, xảy ra án mạng ở đây là chuyện nghiêm trọng, phái người có năng lực như Nhan Bình đến điều tra là bình thường.


"Được rồi, mày cứ yên tâm lo cho anh họ đi. Bên này không có việc gì đâu, nếu cần giúp đỡ cứ nói. Nhưng mày cũng đừng vì anh họ mà làm mình mệt, nghỉ ngơi nhiều vào."


Nhan Duệ bên kia sảng khoái đồng ý.


Cúp máy, Nguyễn Tiêu kể lại tình hình của Nhan Duệ cho Tông Tử Nhạc và Mục Triết nghe.


Tông Tử Nhạc không kìm được thốt lên: "Thế giới này nhỏ thật đấy. Anh họ của anh Nhan Duệ lại làm cảnh sát, còn trùng hợp điều tra vụ án mạng ở khoa Tin tức nữa."


Nguyễn Tiêu cười: "Lão tam hôm nay đến muộn, anh sẽ ở lại đây đến khi cậu ấy về. Tử Nhạc, cậu thì sao? Ở lại đây với anh hay về biệt thự? Trường học đang có chuyện, cậu tạm thời đừng về đó."


Tông Tử Nhạc nghĩ ngợi rồi nói: "Em ở lại đây với anh."


Trước kia không biết học trưởng là Thành Hoàng gia thì thôi, giờ biết rồi thì phải tranh thủ mọi thời gian bám theo chứ, về trước thiệt thòi lắm.



Tuy nhiên cậu quay sang gọi điện cho Tông Tuế Trọng, báo rằng tối nay nếu Nhan Duệ về thì cậu có thể sẽ về biệt thự, còn nếu Nhan Duệ bị giữ chân không về được thì cậu cũng phải ở lại đây.


Kết thúc cuộc gọi, Tông Tử Nhạc nháy mắt với cậu vài cái đầy ẩn ý.


Nguyễn Tiêu: "Đừng có làm trò quỷ."


Tông Tử Nhạc: "Dạ."


Chuyện còn lại cũng không có gì đáng nói. Nguyễn Tiêu và Tông Tử Nhạc tiếp tục ở đoàn phim với Bác Dương. Còn chuyện Bác Dương bảo họ có thể buông tay không cần canh chừng nữa, vẫn phải đợi Nhan Duệ đến bàn bạc lại rồi tính.


.


Hơn 5 giờ chiều, Nhan Duệ hớt hải chạy tới, vẻ mặt mệt mỏi phong trần.


Đúng lúc Bác Dương diễn xong một cảnh, đang dùng khăn lông Tông Tử Nhạc đưa cho để lau mồ hôi. Thấy bộ dạng Nhan Duệ, cậu quan tâm hỏi: "Lão tam, mày về trường có một chuyến mà sao trông mệt mỏi vậy?"


Nguyễn Tiêu nhận ra Nhan Duệ không được khỏe, rót cho y một cốc nước.


Nhan Duệ đón lấy uống một hơi cạn sạch, mới thở ra nói: "Còn không phải vì vụ án ở khoa Tin tức sao? Vốn dĩ chẳng liên quan gì đến tao, nhưng ông anh họ của tao làm việc là quên ăn quên ngủ. Hơn nữa vụ án hình như rất rắc rối, điều tra phải chạy đôn chạy đáo tìm người. Tao sợ ổng xảy ra chuyện nên giúp chạy vặt tìm người, lại còn phải canh chừng bắt ổng ăn cơm, nếu không kiểu gì cũng đau dạ dày cho xem."


Tông Tử Nhạc tò mò: "Rắc rối lắm ạ? Cụ thể thế nào anh?"


Nhan Duệ ngập ngừng: "Hiện tại án đang điều tra, cụ thể anh không thể tiết lộ. Hơn nữa anh cũng không biết nhiều, chỉ nghe loáng thoáng lúc chạy vặt thôi. Biết đây có thể không phải án thường, lúc khám nghiệm tử thi cũng có những điểm... không thể nói được." Nói đến đây, y khuyên can, "Mọi người cũng đừng truy hỏi nữa. Dù sao cũng là án mạng, cứ giao cho chuyên nghiệp điều tra là tốt nhất. Chúng ta vẫn nên ai làm việc nấy, lo chuyện của mình đi."


Hết chương 224.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 224
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...