Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 223


Chương 223: Tra Sổ Sinh Tử


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Vô thức kéo tay áo người ta, Tông Tử Nhạc thấy Nguyễn Tiêu quay đầu lại thì hạ giọng lắp bắp: "Thành... Thành Hoàng gia..."


Nguyễn Tiêu giơ tay ngăn nó lại: "Cứ gọi như trước kia là được."


Tông Tử Nhạc hắng giọng: "Thế thì được, em vẫn gọi là Nguyễn ca nha."


Nguyễn Tiêu "Ừ" một tiếng.


Tông Tử Nhạc liền lí nhí hỏi: "Nguyễn ca, em muốn hỏi chút, vị Thành Hoàng gia mà em kính bái ban đầu cũng là anh phải không? Trước đây báo mộng cho em đều là anh hết hả?"


Nguyễn Tiêu có chút ngượng ngùng, lại "Ừ" thêm tiếng nữa.


Tông Tử Nhạc tò mò: "Em nhớ là... trong mơ mặt anh... không giống bây giờ mà."


Nguyễn Tiêu sờ mũi: "Thần thân mà, cậu hiểu chứ."


Tông Tử Nhạc gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu, nhưng thần sắc lại rất vi diệu.


"Ồ, nhưng tại sao lại muốn..." Làm cái mặt hung tợn như vậy? Nó thầm nghĩ, Đại Ma Vương tìm bạn trai thế này, hình như... hình như khẩu vị cũng hơi mặn đấy nhỉ. Thật không ngờ Đại Ma Vương lại là người như vậy, gu thẩm mỹ thật độc đáo.


Nguyễn Tiêu thấy biểu cảm Tông Tử Nhạc sai sai, vỗ một cái vào gáy nó: "Đang nghĩ cái gì đấy?"


Tông Tử Nhạc trước mặt Nguyễn Tiêu luôn không có sự phòng bị, buột miệng thốt ra: "Đang nghĩ gu thẩm mỹ của Đại Ma Vương thật độc đáo... Ặc, Nguyễn ca, em chưa nói gì cả."



Khóe miệng Nguyễn Tiêu khẽ giật: "Đó là anh đeo mặt nạ."


Tông Tử Nhạc ngớ người: "Nhìn không ra là mặt nạ luôn..."


Nụ cười trên mặt Nguyễn Tiêu cứng đờ.


Tông Tử Nhạc vội vàng chữa cháy: "Em không phải chê thần thân của anh xấu..." Càng nói càng thấy sai, nó cuống quýt sửa lại, "Không đúng không đúng, ý em là như vậy càng phù hợp với trí tưởng tượng, càng uy nghiêm!"


Nguyễn Tiêu bất lực xua tay: "Thôi được rồi, chú mày tốt nhất đừng nói gì nữa."


Tông Tử Nhạc cười gượng: "Nguyễn ca đừng giận nhé..."


Nguyễn Tiêu cũng không thực sự giận. Nói cho cùng, lúc đó cậu cũng vì chê bản thân trông không đủ uy nghiêm nên mới cố ý đeo mặt nạ, giờ bị Tông Tử Nhạc nhắc lại nên có chút xấu hổ mà thôi.


Thế là cậu lại vẫy tay cho qua.


Tông Tử Nhạc yên tâm, thuận đà lấn tới, sán lại gần dò hỏi: "Vậy... vậy Nguyễn ca là Thành Hoàng gia, sau này có thể thu em làm đồ đệ không?"


Nguyễn Tiêu cạn lời, ấn đầu nó xuống: "Cậu đừng có nghĩ linh tinh, anh đâu phải đạo sĩ mà thu đồ đệ?" Nói đến đây, thấy Tông Tử Nhạc tiu nghỉu, cậu bồi thêm một câu, "Đến lúc đó để Điền Bảo Thành dạy cậu cách thông thần. Cậu cứ chăm chỉ dâng hương, anh chia cho chút thần lực cũng như nhau thôi."


Tông Tử Nhạc lập tức vui vẻ, cười hì hì.


"Đa tạ Nguyễn ca!" Nó lớn tiếng nói, "Anh cứ nhìn thành ý của em đi!"


Nguyễn Tiêu: "...Đừng có hét lên."


Tông Tử Nhạc: "Hề hề... Được, được."


Nguyễn Tiêu: "......"



Chuyện thân phận Thành Hoàng coi như đã qua. Tông Tử Nhạc nhớ tới nữ quỷ ban nãy, không khỏi hỏi: "Nguyễn ca, lúc nãy nữ quỷ kia nói..."


Nguyễn Tiêu nhớ lại chuyện Lữ Diễm Hồng, lại thấy đau đầu: "Đừng nhắc nữa, nghĩ đến là thấy uất ức."


Tông Tử Nhạc thắc mắc: "Không thể đợi quỷ anh xử lý xong cái thai thứ chín và báo thù xong xuôi, rồi mình nhảy vào hốt trọn ổ sao? Em nghe nói hình như luôn có quỷ theo dõi mà."


Nguyễn Tiêu rất bất đắc dĩ: "Nói thì dễ, nhưng quỷ anh bị phá bỏ liên tục chín lần là trường hợp từ cổ chí kim chưa từng nghe thấy. Ai biết sau đó nó sẽ biến thành cái dạng gì? Nếu sơ sẩy một chút, quỷ thần anh phái đi không ngăn cản kịp, để nó làm hại người vô tội thì lúc đó nói gì cũng muộn."


Tông Tử Nhạc không nhịn được hỏi lại: "Từ cổ chí kim đều không có hả?"


Nói xong nó tự ngộ ra. Cũng phải, thời xưa nhà nào cũng mong con đàn cháu đống, ai lại nghĩ đến chuyện phá thai? Còn thời nay tuy nói tự do sinh sản, muốn giữ hay bỏ là quyền cá nhân, nhưng phá thai vẫn hại sức khỏe, ai rảnh rỗi lại đi hành h* th*n xác mình như thế? Phá một lèo tám lần, đúng là đủ... biết cách hành hạ.


Tuy nhiên Tông Tử Nhạc cũng hiểu tại sao dù uất ức nhưng Nguyễn ca vẫn chọn giúp Lữ Diễm Hồng giữ thai. Dù quỷ anh đáng thương và vô tội hơn, nhưng nó lại là nhân tố không thể kiểm soát, là trường hợp đặc biệt chưa từng có tiền lệ. Nguyễn ca là Thành Hoàng, biết làm sao được? Chỉ có thể tận tụy với công việc, kiểm soát cái không thể kiểm soát trước đã, còn lại thì đợi đứa bé sinh ra rồi để nó tự tính sổ với mẹ nó sau.


Nghĩ kỹ thì đúng là rất bất lực.


Tông Tử Nhạc chưa học được phép thuật gì nhưng đã cảm nhận được sự khó khăn trong đó, không kìm được thở dài: "Vậy cũng chỉ đành thế thôi. Nhưng Nguyễn ca à, chúng mình vẫn phải cẩn thận, nhỡ quỷ anh phát hiện có gì không đúng mà phản công thì cũng phiền phức lắm."


Nhanh như vậy đã dùng từ "chúng mình" rồi? Nguyễn Tiêu buồn cười nói: "Cái này chắc chắn phải tính đến rồi."


Bị Tông Tử Nhạc xen ngang một chút, Nguyễn Tiêu tuy vẫn thấy ấm ức nhưng cũng đành chấp nhận. So với những chuyện ghê tởm cậu từng gặp khi xử án, việc Lữ Diễm Hồng không ngừng phá thai tự hành hạ bản thân vẫn chưa là gì. Dù sao trước đây cũng đã cho người theo dõi hai năm, lần này bất kể thế nào, nhiều nhất là tám tháng nữa, chuyện này rốt cuộc sẽ có hồi kết.


Tiếp theo, Nguyễn Tiêu dẫn Tông Tử Nhạc đến dưới gốc cây, đứng cạnh Mục Triết.


Vừa rồi vì tránh lộ thân phận nên cậu mới né đi, giờ mọi chuyện đã rõ ràng, Nguyễn Tiêu định giới thiệu Mục Triết với Tông Tử Nhạc. Rốt cuộc Tông Tử Nhạc không phải người ngoài. Nó là người sống đầu tiên, tín đồ đầu tiên cậu quen biết sau khi làm Thành Hoàng, cũng coi như là "ông mai" gián tiếp se duyên cho cậu và Tông Tuế Trọng, kiểu gì cũng là nhân vật đặc biệt.


Mục Triết thấy Nguyễn Tiêu dẫn Tông Tử Nhạc tới, nhìn sắc mặt cậu là hiểu ngay, bèn hơi cúi người hành lễ với Nguyễn Tiêu.


Tông Tử Nhạc tò mò nhìn Mục Triết. Nó thân với Nguyễn Tiêu nên nhất thời chưa sửa được thái độ suồng sã, nhưng với Mục Triết thì khác, nó vội vàng hành lễ đáp lại.



Mục Triết vội nói: "Không cần khách sáo như vậy."


Nguyễn Tiêu cười giới thiệu: "Vị này là Mục Triết, Tử Nhạc trước kia cũng từng gặp rồi."


Tông Tử Nhạc ngẩn ra, nhìn kỹ hơn. Bỏ qua cảm giác xa lạ do bộ trang phục Phán Quan mang lại, nhìn kỹ mặt mày... Một lát sau nó mới nhận ra đúng là người quen thật. Nhưng nó cũng chỉ gặp vài lần ở ký túc xá của Nguyễn ca, hình như là người quen của bạn cùng phòng anh ấy. Cơ hội chạm mặt rất ít nên vẫn thấy lạ lẫm.


Nguyễn Tiêu lại nói với Mục Triết: "Đây là em họ của Tông học trưởng, Tông Tử Nhạc. Là tín đồ đầu tiên của tôi sau khi trở thành Thành Hoàng."


Tông Tử Nhạc: "Hả?"


Nguyễn Tiêu cười với Tông Tử Nhạc: "Kể ra thì dài dòng lắm, chuyện này học trưởng cũng biết."


Tông Tử Nhạc: "À."


Tuy vẫn rất tò mò nhưng nó cũng biết điều, không thể bắt Thành Hoàng gia kể chuyện xưa cho mình nghe... Thôi để lúc nào rảnh đi hỏi Đại Ma Vương vậy.


Sau khi làm quen, Nguyễn Tiêu kể sơ lược về mối quan hệ rối rắm giữa Lữ Diễm Hồng, Mục Triết, Bác Dương, Thôi Nghĩa Xương, Lữ Doanh Thúy... Tông Tử Nhạc mới vỡ lẽ trong đó còn nhiều chuyện phức tạp đến thế, liên lụy đến bao nhiêu người xung quanh, thảo nào khi xử lý mọi việc Nguyễn ca luôn phải đắn đo suy nghĩ.


Biết Mục Triết là Phán Quan mới được sắc phong, khi còn sống lại là người quen, Tông Tử Nhạc không còn e dè như trước, ngược lại cảm thấy thương cảm cho cái chết của đối phương. Nhưng nghĩ lại, chỉ cần Mục Triết nỗ lực làm việc, chức Phán Quan này biết đâu lại là cơ hội để duy trì duyên phận đời đời kiếp kiếp với Bác Dương. Cũng không tính là quá tệ, chỉ là không thể sống cuộc đời bình thường được nữa thôi. Đối với người như Mục Triết thì đây cũng không hẳn là chuyện xấu.


Tông Tử Nhạc nghĩ ngợi rồi hỏi: "Vậy Bác ca hiện tại có biết chuyện của Mục Phán Quan không?"


Mục Triết giờ đã bình tâm hơn nhiều, điềm tĩnh trả lời: "Tôi báo mộng cho cậu ấy mỗi đêm, từ từ kể cho cậu ấy nghe trong mơ." Nói đến đây, hắn khẽ nhíu mày, "Chỉ là tôi vẫn chưa nghĩ ra có nên cho ba mẹ tôi biết hay không."


Nguyễn Tiêu nghe vậy liền nhìn sang.


Mục Triết cười khổ: "Lúc mới tỉnh lại tôi là tình quỷ, trong đầu chỉ nhớ mỗi Dương Tử. Được Thành Hoàng gia coi trọng sắc phong làm Phán Quan, bản thân tôi cũng không nỡ rời xa Dương Tử, nên chắc chắn phải cho Dương Tử biết. Nhưng ba mẹ tôi thì khác. Họ đã chấp nhận sự thật tôi đã chết. Nếu tôi đột ngột xuất hiện, đối với họ chưa chắc là chuyện tốt, có khi còn kéo họ vào những chuyện kỳ quái."


Phải thừa nhận lo lắng của Mục Triết là có lý.



Nguyễn Tiêu cũng không muốn Phán Quan dưới trướng mình cứ mãi lo âu chuyện này, trầm ngâm nói: "Cậu có thể tra tên cha mẹ trên Sổ Sinh Tử, xem cuộc đời của họ thế nào."


Mắt Mục Triết sáng lên, nói "Đa tạ" rồi lập tức tra xét.


Vừa tra xong, biểu cảm của hắn thay đổi liên tục, cuối cùng đông cứng lại vì kinh ngạc.


Không đúng...


[Mục Đức Hưng, sinh ngày x tháng x năm x, dương thọ 85, đại phú đại quý, mệnh có hai con trai. Con trưởng mệnh quý, con út mệnh phú, phối ngẫu Lưu Ngọc Nhu...]


[Lưu Ngọc Nhu, sinh ngày x tháng x năm x, dương thọ 80, mệnh phú quý, mệnh có hai con trai...]


Nguyễn Tiêu nhìn ghi chép trên Sổ Sinh Tử, nhíu chặt mày.


Tông Tử Nhạc thấy biểu cảm hai người đều không ổn, không kìm được hỏi: "Sao thế ạ?"


Nguyễn Tiêu nói với cậu: "Mệnh cách không khớp."


Giọng Mục Triết ẩn chứa sự lạnh lẽo: "Dương thọ khoan hãy bàn, nhưng nhà tôi mấy năm trước đã phá sản nhanh chóng. Nếu không phải ba tôi chấp nhận bán tháo tài sản thì e rằng đã nợ nần chồng chất. Hơn nữa nhà tôi chỉ có một mình tôi, tôi không có em trai, cũng chẳng có anh trai. Dù tôi là con trưởng hay con út theo Sổ Sinh Tử nói, thì tôi cũng không nên có cái mệnh chết sớm như vậy."


Tông Tử Nhạc trừng lớn mắt: "Chuyện... chuyện gì xảy ra vậy?"


Nguyễn Tiêu và Mục Triết cũng không biết chuyện gì đang xảy ra.


Mục Triết lại tra tên của mình, thế mà cũng tra ra thông tin.


Trên Sổ Sinh Tử, hắn đáng lẽ sống thọ đến 90 tuổi. Vốn dĩ hơn hai mươi tuổi sẽ bước vào con đường làm quan chức, cuối cùng làm đến chức quan lớn ở biên cảnh. Lại nhờ có em trai hỗ trợ tài lực và bản thân biết đầu tư nên làm quan rất thanh liêm. Đồng thời gia đình hòa thuận, không bệnh không tai, vừa phú quý vừa an ổn, cống hiến rất nhiều cho đất nước. Đối với người thường, điều duy nhất không tốt là mệnh không có người vợ cố định, cũng không có con nối dõi —— điều này hẳn là ứng với việc hắn và Bác Dương vẫn sẽ đến với nhau, hai người đàn ông đương nhiên không có con. Bởi vì Sổ Sinh Tử cũng ghi rõ: không có vợ, nhưng không phải mệnh cô độc, nghĩa là vẫn sẽ có bạn đời.


Nhưng thực tế thì sao? Hắn đã chết từ sớm.


Hết chương 223.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 223
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...