Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 222
Chương 222: Giữ thai trong uất ức
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Nữ quỷ rất quy củ, mở miệng liền gọi: "Thành Hoàng gia, chị Thôi Oánh bảo thuộc hạ đến báo với ngài một tiếng. Lữ Diễm Hồng quả nhiên lại mang thai rồi. Tuy nhiên cái thai này tạm thời vẫn ổn định, cô ta hình như không muốn phá, đang có ý đồ mẫu bằng tử quý."
Nguyễn Tiêu: "......"
Ngàn vạn lần không ngờ tới, tránh được mùng một không tránh được ngày rằm, cuối cùng vẫn bị lộ tẩy.
Thực ra chuyện này cũng không thể trách nữ quỷ. Cô ta làm sao biết Tông Tử Nhạc sở hữu mắt Âm Dương phiên bản thiếu? Một con nữ quỷ to đùng đứng gần như vậy, Tông Tử Nhạc nhìn thì lờ mờ nhưng nghe thì rõ mồn một!
Đương nhiên, nghe xong, Tông Tử Nhạc ban đầu vẫn chưa phản ứng kịp.
Thành Hoàng gia? Cái gì Thành Hoàng gia? Gọi ai cơ... Khoan đã, nữ quỷ này đang gọi Nguyễn ca của nó là "Thành Hoàng gia" á! Cái quỷ gì thế này? Nó đang gặp ảo giác hay đang nằm mơ? Chuyện này không khoa học!
Tông Tử Nhạc cứng đờ quay đầu lại, cổ họng phát ra tiếng răng rắc từng nấc, vẻ mặt đầy sự không thể tin nổi.
"Anh... Nguyễn ca? Thành Hoàng gia?"
Nguyễn Tiêu ho nhẹ một tiếng, gượng gạo gật đầu: "Ừ."
Biểu cảm của Tông Tử Nhạc dần chuyển từ không thể tin nổi sang kinh hoàng. Nó ngàn vạn lần không ngờ tới, vị Thành Hoàng gia mà mình cung kính thờ phụng mấy năm nay, mẹ kiếp, lại vẫn luôn ở ngay bên cạnh nó, lại còn là đàn anh có quan hệ rất tốt, hiện tại là bạn trai của anh họ nó nữa chớ!
Sao lại... sao lại là Thành Hoàng gia được chứ?
Trong nhất thời, tâm trạng nó vô cùng phức tạp, vô cùng chấn động, vô cùng... vô cùng đến mức không biết diễn tả thế nào!
Nguyễn Tiêu cũng có thể cảm thông cho tâm trạng của Tông Tử Nhạc, cậu hắng giọng nói: "Thực ra cũng không có gì to tát đâu."
Cổ họng Tông Tử Nhạc khô khốc —— Sao mà không có gì to tát được!
Nguyễn Tiêu nghĩ ngợi rồi nói: "Dù sao thì cậu có sốc đến mấy thì đây cũng là sự thật." Nói đến đây, cậu vỗ vai Tông Tử Nhạc, "Người trẻ tuổi à, cậu đã là người lớn trưởng thành rồi, phải học cách chấp nhận hiện thực đi."
Tông Tử Nhạc nheo mắt.
Em, chấp, nhận, không, nổi!
—— Nó cực kỳ muốn hét lên như thế.
Nhưng cuối cùng, Tông Tử Nhạc vẫn chỉ thốt ra một câu khô khốc: "...Đại ma vương có biết không?"
Tông Tử Nhạc úp mặt vào lòng bàn tay, cảm thấy cả thế giới tối sầm lại.
Nguyễn Tiêu hiểu tâm trạng này chắc cần một thời gian để bình phục nên không nói thêm gì kích động nó nữa, quay sang nhìn nữ quỷ.
Nữ quỷ cũng nhận ra mình hình như đã làm sai chuyện, đang vẻ mặt hổ thẹn mà cáo tội.
Nguyễn Tiêu xua tay: "Thôi bỏ đi, chắc đây là ý trời. Nhưng sau này các ngươi phải chú ý, khi bên cạnh ta có người ngoài, trừ học trưởng Tông, thì xưng hô và báo cáo sự việc phải cẩn thận."
Nữ quỷ nghiêm mặt, vội vàng đáp ứng: "Vâng, Thành Hoàng gia yên tâm, thuộc hạ sẽ không phạm sai lầm lần nữa, cũng nhất định sẽ nhắc nhở các anh chị em khác cẩn thận hành sự."
Nguyễn Tiêu yên tâm, lúc này mới bắt đầu hỏi chuyện Lữ Diễm Hồng.
Nữ quỷ vốn đến vì việc này nên thành thật báo cáo lại từng chi tiết mà các cô biết được.
.
Lữ Diễm Hồng sau tám lần phá thai vẫn không từ bỏ thói hư vinh, tìm mọi cách luồn cúi và lại bám được vào một kim chủ mới. Kim chủ lần này là ông Lý, chủ một công ty vật liệu xây dựng, tài sản không ít. Ông ta đã có vợ nhưng vợ chỉ sinh được một cô con gái đã đi lấy chồng. Ông Lý rất muốn có con trai nối dõi nên những năm gần đây bao nuôi không ít nhân tình, chưa bao giờ dùng biện pháp phòng tránh, cốt để các cô này sinh con cho mình. Tuy nhiên, ông Lý đã giao hẹn từ đầu: nếu sinh con gái thì ông không nhận, chỉ cho một khoản tiền rồi đuổi đi; còn nếu là con trai thì nhất định sẽ nhận tổ quy tông, và cũng sẽ nuôi cả mẹ của đứa bé.
Tiếc thay, có không ít phụ nữ nguyện ý sinh con cho ông Lý, nhưng ngặt nỗi ông ta không có duyên con cái. Sau này cũng chỉ có một cô sinh được con gái nhưng sức khỏe rất yếu, ba tuổi đã chết non. Còn lại thì... chẳng được mống nào.
Ông Lý bao nuôi Lữ Diễm Hồng, một là vì thấy cô ta trẻ đẹp, hai là trông cô ta có vẻ khỏe mạnh, mắn đẻ.
Cô tính toán kỹ rồi, sinh con gái cũng không sao. Sinh được nghĩa là cô có khả năng sinh nở. Nhà ông Lý ít con cái, cô sinh thì ông ta nuôi thôi. Chỉ cần nuôi dạy cho xinh đẹp, ông Lý nỡ không nhận à? Ít nhất cũng có tác dụng liên hôn chứ? Hơn nữa sinh con gái cô cũng nhận được một khoản tiền. Với lại cô còn trẻ, sinh đứa này xong lại sinh đứa tiếp, đẻ đến khi nào ra con trai thì thôi, kiểu gì cô cũng thắng!
Không cần suy nghĩ nhiều, Lữ Diễm Hồng có thể nói là đã lên kế hoạch đâu ra đấy cho cuộc đời mình. Sau vài lần hiến ân cần, cô thuận lợi leo lên giường ông Lý. Chưa đầy hai tháng sau, cô mang thai thật.
Cái thai này cũng chính là cái thai thứ chín.
Thôi Oánh vẫn luôn theo dõi Lữ Diễm Hồng, nhưng ban đầu cũng không biết cô bám lấy ông Lý là để sinh con. Rốt cuộc Thôi Oánh đâu có đi điều tra ông Lý, cũng không biết ông ta khao khát con trai đến phát điên. Lữ Diễm Hồng lại rất khôn khéo, trong lòng tính toán nhưng ngoài mặt khi ở một mình cũng không bô bô cái mồm chuyện sinh con. Hơn nữa bình thường thời gian cô ở một mình không nhiều, không phải đang trên đường đi quyến rũ kim chủ thì cũng là đang ở trên giường với kim chủ, hoặc là chạy show ở các đoàn phim nhỏ... Ban đầu Thôi Oánh theo dõi rất sát sao, nhưng lâu dần, cô dù sao cũng là con gái, khi còn sống cũng gọi là có chút tâm cầu tiến, nhưng chết rồi đi theo Lữ Diễm Hồng mới được mở mang tầm mắt thế nào là cay mắt thực sự. Thế là về sau cô chỉ theo dõi từ xa, đảm bảo phát hiện được nếu Lữ Diễm Hồng và quỷ anh xảy ra chuyện, chứ không đến mức phải nghe lén mấy âm thanh ân a ân ái của cô ta...
Cứ như vậy, cho đến hai ngày gần đây Lữ Diễm Hồng đột nhiên nôn khan, đột nhiên đi bệnh viện kiểm tra thai, Thôi Oánh mới phát hiện ra mục đích thực sự của cô ta! Cái thai thứ chín chưa đầy hai tháng này được Lữ Diễm Hồng coi trọng vô cùng. Từ ăn uống đến đi lại, cô ta đều cẩn thận từng li từng tí, quyết tâm phải sinh đứa bé này ra bằng được!
Thôi Oánh bắt đầu rối rắm. Trước đó Thành Hoàng gia đã phân tích với cô, nếu cái thai thứ chín này vẫn bị phá bỏ, quỷ anh chắc chắn sẽ trở nên vô cùng hung tàn và tác quai tác quái. Nhưng nếu có thể thuận lợi sinh ra, nó sẽ có thân xác con người, mối đe dọa ngược lại không lớn, chỉ là sống để hành hạ nhau với Lữ Diễm Hồng mà thôi.
Vốn dĩ Lữ Diễm Hồng muốn sinh cái thai này, nhìn qua thì có vẻ giải quyết được vấn đề quỷ anh đúng không? Nhưng mà, đã bị g**t ch*t tám lần rồi, dù trước kia quỷ anh có ý định đầu thai làm người để trả thù thế nào thì hiện tại nó cũng chẳng còn hứng thú đó nữa.
Thôi Oánh nhìn rất rõ, khi quỷ anh thấy bộ dạng cẩn thận nâng niu đầy vẻ "tình mẫu tử" của Lữ Diễm Hồng, biểu cảm trên mặt quỷ của nó càng thêm hung dữ. Đôi móng vuốt càng dùng sức bấu chặt lấy Lữ Doanh Thúy, như muốn moi tim gan cô ta ra. Luồng quỷ khí vặn vẹo đó thực sự vô cùng kinh khủng. Thôi Oánh lập tức biết chuyện này không xong rồi, Lữ Diễm Hồng e là khó mà sinh hạ được cái thai thứ chín.
Quả nhiên, ngay ngày hôm sau khi Lữ Diễm Hồng đang đắc ý, cô ta đi xuống cầu thang thì đột nhiên trẹo chân ngã xuống. Cái thai mới chưa đầy hai tháng, nếu bụng đập xuống đất thế này thì còn giữ được sao? Thôi Oánh nhìn rõ nụ cười dữ tợn của quỷ anh, biết chuyện này là do nó mượn quỷ khí gây ra. Thôi Oánh mang nhiệm vụ trên mình, không còn cách nào khác đành phải ra tay cứu giúp, dùng quỷ khí của mình đỡ bụng Lữ Diễm Hồng, không để cô ta sảy thai như vậy...
Có lẽ do bám trên người Lữ Diễm Hồng quá lâu, trước khi Lữ Diễm Hồng mất đi đứa con thứ chín, quỷ anh lại không thể tùy ý di chuyển như ban đầu —— cũng liên quan đến việc chấp niệm thù hận của nó ngày càng mạnh. Vì thế quỷ anh chỉ có thể giam cầm Lữ Diễm Hồng, dùng ánh mắt đầy sát ý nhìn chằm chằm Thôi Oánh, nhìn đến mức Thôi Oánh tê dại da đầu nhưng lại không dám tự ý rời bỏ vị trí.
Nghĩ thấy chuyện này e là nghiêm trọng, Thôi Oánh đành phải đích thân ở lại canh chừng, bảo vệ cái bụng của Lữ Diễm Hồng, đồng thời cử nữ quỷ này đến báo tin cho Thành Hoàng gia, xin ý kiến chỉ đạo xem bước tiếp theo phải làm thế nào.
Ngọn nguồn sự việc là như thế. Nguyễn Tiêu nghe nữ quỷ kể xong cũng không khỏi đau đầu.
Ý định của cậu đương nhiên vẫn là để Lữ Diễm Hồng sinh đứa bé ra. Như vậy sẽ không có lần thứ chín (phá thai), quỷ anh không đến mức hóa thành hung quỷ hại nhân gian. Còn việc sau khi đầu thai nó sẽ hành hạ Lữ Diễm Hồng và nhà ông Lý thế nào, đó là quả báo họ tự chuốc lấy.
Ngặt nỗi quỷ anh không chịu. Nếu trước kia nó còn nguyện ý từ từ hành hạ Lữ Diễm Hồng, thì hiện tại? Hiện tại nếu không phải chưa đủ năng lực, e là nó muốn trực tiếp xé xác Lữ Diễm Hồng ngay lập tức!
Lại thêm một điều nữa, loại người như Lữ Diễm Hồng... Nguyễn Tiêu nhíu mày. Nếu muốn cô ta thuận lợi sinh con, cậu còn phải phái quỷ binh dưới trướng đến túc trực bảo vệ cô ta 24/24... Cô ta không những không có công đức gì, thậm chí còn ích kỷ độc ác, chưa kể cả nhà cô ta còn làm ra cái trò tráo đổi bát tự, đẩy em họ vào minh hôn, hãm hại em họ để lũ lưu manh làm nhục... Loại người này sao xứng đáng được quỷ binh tùy thân bảo vệ? Cho dù là cực chẳng đã phải làm vậy để ngăn chặn đại họa do quỷ anh gây ra, cũng khiến người ta cảm thấy uất ức vô cùng.
Nữ quỷ thành thật đứng bên cạnh, vẫn đang đợi lệnh của Nguyễn Tiêu.
Nguyễn Tiêu nhíu mày suy nghĩ hồi lâu, tạm thời cũng chưa nghĩ ra cách nào tốt hơn, chỉ có thể khó chịu nói: "Được rồi, ngươi bảo Thôi Oánh cứ giữ cái thai này cho Lữ Diễm Hồng trước đã. Những chuyện khác đợi ta nghĩ kỹ rồi quyết định sau."
Nữ quỷ tuân lệnh. Đợi Nguyễn Tiêu dứt lời, cô ta hành lễ lần nữa rồi nhẹ nhàng bay đi.
Đợi cô ta đi rồi, Nguyễn Tiêu vẫn còn trầm tư suy nghĩ. Đúng lúc này, tay áo cậu bị ai đó kéo nhẹ.
Nguyễn Tiêu giật mình, quay đầu lại thấy Tông Tử Nhạc. Cậu chợt nhớ ra vừa rồi mình bị lộ tẩy, Tông Tử Nhạc đang ở bên cạnh xây dựng lại thế giới quan. Sau đó cậu mải nghe nữ quỷ kể chuyện về quỷ anh mà quên béng mất sự hiện diện của Tông Tử Nhạc.
Tông Tử Nhạc cũng vậy, nó đứng bên cạnh rối rắm một hồi lâu vẫn chưa đâu vào đâu thì bị câu chuyện nữ quỷ kể thu hút. Nghe xong, tâm trạng nó cũng bình tĩnh lại nhiều.
Thôi kệ, giống như Nguyễn ca... à không, Thành Hoàng gia nói, dù sao nó cũng phải chấp nhận hiện thực, nghĩ nhiều làm gì? Dù sao... dù sao cũng là chuyện tốt mà nhỉ? Nói thế nào thì nhà họ Tông hiện tại với Thành Hoàng gia cũng là... ừm, cũng là quan hệ thông gia đấy chứ.
Hết chương 222.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 222
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 222
