Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 219


Chương 219: Không cần theo đuổi


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Đầu óc Nguyễn Tiêu rối bời, cảm xúc mãnh liệt cuộn trào trong lồng ngực. Tâm trạng cậu chao đảo giữa do dự, thấp thỏm và mong muốn bộc bạch tất cả.


Cuối cùng, cậu thở hắt ra một hơi, thầm tự cổ vũ bản thân: "Chết đi sống lại mình còn làm được, chẳng lẽ lại sợ mặt dày đeo bám sao? Thời gian còn dài mà, dũng cảm lên một chút, dũng cảm lên nào..."


Sau đó, Nguyễn Tiêu hít sâu một hơi, hạ quyết tâm nhìn về phía phòng Tông Tuế Trọng lần cuối rồi sẽ đi ngủ.


Nhưng không ngờ, ngay khi cậu vừa xoay người, cánh cửa phòng đối diện đột ngột mở ra.


Tông Tuế Trọng mặc đồ ngủ đứng ở cửa, bốn mắt nhìn nhau với Nguyễn Tiêu.


Khoảnh khắc này, tình cảm trong mắt Nguyễn Tiêu chưa kịp che giấu đã bị Tông Tuế Trọng nhìn thấu.


Luyến tiếc, ái mộ, tình cảm nồng nàn không thể che giấu.


Tông Tuế Trọng sững sờ.


Ánh mắt của học đệ... là dành cho ai?


Đột nhiên, Tông Tuế Trọng nhận ra hướng nhìn của Nguyễn Tiêu chính là phòng mình, nên mới bị anh bắt gặp đúng lúc như vậy. Trong lòng anh bỗng nảy sinh một dự cảm, chẳng lẽ... Anh nhìn chằm chằm vào mặt Nguyễn Tiêu.


Bị Tông Tuế Trọng nhìn như vậy, Nguyễn Tiêu hoảng sợ.


Không, không phải đâu, còn chưa kịp tỏ tình đã bị học trưởng phát hiện rồi sao? Không không không, chắc học trưởng sẽ không vô cớ nghĩ nhiều đâu. Nhưng mà hình như lại không đúng, ánh mắt này của học trưởng... Tim đập như trống trận, Nguyễn Tiêu thầm mắng mình một câu, rốt cuộc đang nghĩ cái quỷ gì vậy!


Tông Tuế Trọng dừng một chút, bước ra ngoài một bước.


Nguyễn Tiêu theo bản năng lùi lại một bước.


Tông Tuế Trọng: "......"



Nguyễn Tiêu: "......"


Không khí nhất thời rơi vào trầm mặc.


Cổ họng Nguyễn Tiêu chuyển động, cười gượng gạo: "Học trưởng, em đánh thức anh à?"


Tông Tuế Trọng gần như đồng thời lên tiếng: "Về nhanh vậy sao?"


Hai người lại rơi vào im lặng.


Cuối cùng vẫn là Tông Tuế Trọng mở lời trước: "Không làm phiền tôi đâu."


Nghe anh nói vậy, không hiểu sao trong lòng Nguyễn Tiêu thả lỏng hơn một chút, bèn nói: "Lần này sự việc rất trùng hợp, đi một chuyến mà gặp liên tiếp mấy chuyện, giải quyết một lèo luôn. Cụ thể nếu học trưởng muốn nghe, em sẽ kể chi tiết sau. À đúng rồi, còn phải nhờ học trưởng mở cửa Địa ngục nữa. Lần này lại bắt được một ác quỷ đáng xuống địa ngục, án phạt không thời hạn. Đây là loại quỷ hại người rồi còn ăn thịt đồng loại, bị tra tấn đến hồn phi phách tán chính là kết cục tốt nhất..."


Trong lúc Nguyễn Tiêu thao thao bất tuyệt, Tông Tuế Trọng lặng lẽ tránh sang một bên, nhường chỗ.


Nguyễn Tiêu vô thức đi theo ý anh vào phòng, ngồi xuống chiếc ghế sô pha rộng rãi trong phòng ngủ.


Tông Tuế Trọng ngồi ở mép giường, lắng nghe Nguyễn Tiêu kể lại từng sự việc xảy ra trong đêm.


Thấy Tông Tuế Trọng hứng thú, Nguyễn Tiêu càng kể càng hăng say, giọng điệu cũng giàu cảm xúc hơn. Thi thoảng Tông Tuế Trọng đặt câu hỏi, cậu đều giải thích cặn kẽ.


Đợi đến khi kể xong toàn bộ sự việc, Tông Tuế Trọng đột nhiên hỏi: "Câu cuối cùng em nói muốn dũng cảm một chút, ý là gì?"


Nguyễn Tiêu theo thói quen buột miệng: "Dũng cảm một chút để theo đuổi học trưởng... Ặc."


Nói đến đây, giọng cậu im bặt.


Biểu cảm của Nguyễn Tiêu đột nhiên trở nên kinh hoàng.


Thân thể Tông Tuế Trọng hơi cứng lại, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc hiếm thấy.


Nhìn rõ phản ứng của Tông Tuế Trọng, Nguyễn Tiêu mím chặt môi.


Sao cậu lại buột miệng nói ra thế này? Không phải lúc, thật sự quá không đúng lúc.



Dũng khí vừa mới nhen nhóm của Nguyễn Tiêu đột ngột tan biến, thay vào đó là sự rụt rè. Nhất thời cậu không biết nên nói gì. Có lẽ cậu nên cho học trưởng thời gian để suy nghĩ, không nên tiếp tục ngồi đây... Nghĩ vậy, cậu đột ngột đứng dậy, quay đầu định bước ra ngoài.


Nhưng Nguyễn Tiêu chưa kịp đi. Đứng dậy thì thuận lợi đấy, nhưng vừa bước được vài bước, cổ tay cậu đã bị người phía sau nắm chặt.


Nguyễn Tiêu giãy nhẹ một cái, nhưng lực kéo từ phía sau càng mạnh hơn. Cậu... căn bản không thể nào toàn lực chống cự, chỉ lảo đảo một cái rồi ngã vào vòng tay người phía sau, bị ôm chặt lấy.


Khoảnh khắc này, Nguyễn Tiêu trợn tròn mắt.


Đồng thời, giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu.


"Học trưởng mà em nói là tôi phải không?" Ngừng một chút, anh nói tiếp, "Không cần theo đuổi."


Thân thể Nguyễn Tiêu khẽ run lên.


Tông Tuế Trọng đã bình tĩnh nói tiếp: "Ý tôi là, nếu học trưởng em nhắc đến là tôi, thì em có nguyện ý kết giao với tôi, lấy hôn nhân làm tiền đề không?" Nếu nghe kỹ, sẽ nhận ra trong giọng nói của anh có một tia run rẩy, "Tôi thích em, và cũng hy vọng em trở thành bạn đời của tôi."


Tim Nguyễn Tiêu đập càng lúc càng nhanh.


Cậu từng đoán già đoán non rằng có lẽ học trưởng cũng có chút ý tứ với mình, nhưng cậu chưa bao giờ nghĩ học trưởng sẽ đột ngột nói những lời này. Rõ ràng cậu định chủ động theo đuổi học trưởng, sao đột nhiên lại thành học trưởng tỏ tình rồi? Có phải cậu nên nói "Em đồng ý" không?


Hơi hé miệng, Nguyễn Tiêu bỗng nhiên căng thẳng tột độ. Câu "Em cũng rất thích học trưởng" đã lên đến cổ họng lại nghẹn lại không thốt nên lời. Điều này khiến cậu càng thêm luống cuống, nhỡ học trưởng đợi lâu mất kiên nhẫn thì sao... Nhưng cũng chính lúc này, cậu chợt nhận ra tiếng tim đập kịch liệt y hệt mình đang vang lên bên tai. Nguồn gốc của nhịp đập ấy là... học trưởng.


Giây phút này, Nguyễn Tiêu đột nhiên hết căng thẳng.


Có lẽ bởi vì người để tâm đến mối tình này không chỉ có một mình cậu. Học trưởng cũng căng thẳng như cậu, cũng thấp thỏm chờ đợi câu trả lời của đối phương.


Sự lo lắng trong lòng bỗng chuyển hóa thành một dòng nước ấm. Nguyễn Tiêu khẽ gật đầu, sau đó trịnh trọng nói: "Em đồng ý. Em... em cũng thích học trưởng." cậu nhấn mạnh, "Rất thích."


Giây tiếp theo, Nguyễn Tiêu cảm thấy vòng tay ôm mình siết chặt hơn.


Nguyễn Tiêu không để ý đến lực đạo mạnh mẽ ấy mà giơ tay lên, ôm lấy eo lưng đối phương, vùi mình sâu hơn vào lồng ngực anh, siết chặt hơn nữa. Cảm nhận cơ bắp săn chắc dưới cánh tay, lồng ngực bằng phẳng rộng lớn, đôi lông mày cậu giãn ra, nở nụ cười rạng rỡ. Niềm vui sướng trào dâng, biến thành sự hân hoan, hạnh phúc —— cậu cực kỳ vui sướng! Từ giờ trở đi, cậu đã được ở bên học trưởng rồi!


Cảm nhận được động tác của Nguyễn Tiêu, ánh mắt vốn còn vương chút căng thẳng của Tông Tuế Trọng cũng trở nên mềm mại.


Người trong lòng gầy nhưng không yếu đuối, mang cảm giác dẻo dai của lứa tuổi chuyển giao giữa thiếu niên và thanh niên. Em ấy như được sinh ra để dành cho vòng tay anh, lấp đầy lồng ngực anh, lấp đầy cả trái tim anh không còn một kẽ hở.



Đột nhiên sinh ra một cảm giác mà anh chưa từng có... đó là sự thỏa mãn.


Hai người cứ lặng lẽ ôm nhau rất lâu, mãi đến khi một tia nắng sớm chiếu vào phòng, họ mới kinh ngạc phát hiện ra mình đã ôm nhau hơn một tiếng đồng hồ. Không chỉ trời đã sáng, mà mặt trời cũng đã lên cao.


Lát sau, hai người rất ăn ý cùng buông tay ra.


Nguyễn Tiêu lùi lại một bước, ngẩng đầu lên.


Học trưởng hiện tại khác hẳn mọi khi. Trước kia học trưởng xa cách, cấm dục, trầm ổn. Dù sau này quen thân hơn, anh gần gũi với cậu hơn nhiều, nhưng chưa bao giờ có vẻ mặt hòa hoãn, ánh mắt ấm áp như hiện tại... Cùng với tình cảm dành cho cậu, tuy không mãnh liệt trào dâng nhưng lại rõ ràng có thể nhìn thấy.


Đây chẳng lẽ là sự khác biệt giữa đàn em thân thiết và... bạn trai mới nhậm chức sao?


Nguyễn Tiêu không nhịn được cười. Cậu to gan lớn mật nhón chân lên, đột ngột áp môi mình lên môi bạn trai mới. Dán chặt ba giây rồi dứt khoát buông ra, chuẩn bị lùi lại.


Nhưng lần này cậu không thể thoát được. Cảm xúc trong mắt bạn trai mới trở nên thâm trầm. Anh nắm lấy cậu, trực tiếp nhấc bổng lên, áp sát vào mình, một lần nữa môi kề môi.


Nguyễn Tiêu bị cắn nhẹ vào môi, không kìm được hé miệng ra. Hơi thở nóng bỏng lập tức tràn vào, quấn quýt thân mật lấy cậu, như thể... như thể muốn nuốt trọn cậu vào bụng.


Cậu lại không nhịn được cười. Học trưởng thế này chẳng giống bình thường chút nào, nhưng cậu rất vui, chưa bao giờ vui đến thế. Cậu giơ tay ôm cổ bạn trai, không chút khách khí đáp trả nồng nhiệt, cùng nhau triền miên...


.


Đợi đến khi hai người bình tĩnh lại thì đã hơn 8 giờ sáng.


Nguyễn Tiêu l**m l**m đôi môi hơi sưng, đứng trước bếp, cầm muôi khuấy nồi cháo trắng.


Bên cạnh cậu, thanh niên dáng người cao lớn dùng ngón tay thon dài giữ chặt cây lạp xưởng nóng hổi trên thớt, tay kia cầm con dao sắc, cắt từng lát mỏng đều tăm tắp.


Cả hai đều không nói gì, nhưng không bầu không khí lại yên tĩnh và ấm áp lạ thường. Rõ ràng là lần đầu tiên cùng nhau làm bữa sáng, nhưng không hiểu sao lại như đã làm cả ngàn lần, phân công hợp tác nhịp nhàng, không chút gượng gạo.


Nguyễn Tiêu khuấy thêm vài cái rồi lấy hai chiếc bát nhỏ từ tủ bát, múc đầy cháo trắng. Bên kia Tông Tuế Trọng cũng vừa cắt xong, ung dung bày ra đĩa. Nguyễn Tiêu vớt hai quả trứng muối từ một cái nồi khác ra, lặng lẽ đặt lên thớt. Tông Tuế Trọng vừa bày xong lạp xưởng, thấy trên thớt có thêm hai quả trứng muối liền nhanh tay cắt đôi, bày lên đĩa ăn. Nguyễn Tiêu bật máy làm sữa đậu nành, dùng hai chiếc ly thủy tinh cao hứng dòng sữa nóng hổi. Còn Tông Tuế Trọng lại cắt một quả dưa chuột, trộn với dầu mè, giấm thơm và chút gia vị, bày ra một đĩa nhỏ.


Người qua kẻ lại, phối hợp ăn ý, chẳng mấy chốc bữa sáng đã sẵn sàng.


Hai người lần lượt bưng đồ ăn lên bàn rồi ngồi đối diện nhau.



Thoạt nhìn thì bữa sáng cũng chẳng khác gì mọi ngày, thậm chí vì tự làm nên có phần đơn giản hơn. Nhưng đối với hai người họ, đây là bữa sáng đầu tiên sau khi xác định quan hệ, cũng là lần đầu tiên cùng nhau vào bếp... Tóm lại là rất nhiều cái "lần đầu tiên", nên đặc biệt ý nghĩa.


Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng nhìn nhau, bỗng nhiên cùng nở nụ cười rạng rỡ.


Vẫn là rất vui...


Cậu đã có bạn trai, lại là người cậu thực sự thích, là người cậu có thể hoàn toàn thẳng thắn, là người hợp ý với cậu về mọi mặt. Thậm chí họ đã sống chung rất lâu rồi, chẳng cần phải mất thời gian làm quen nữa.


Tông Tuế Trọng cũng rất vui, chỉ là khả năng kiểm soát cảm xúc của anh vốn tốt hơn Nguyễn Tiêu, lại lớn tuổi hơn, trải đời nhiều hơn nên không lộ rõ ra mặt như Nguyễn Tiêu.


Tuy nhiên... anh bóc một quả trứng muối, dùng đũa tách lòng đỏ ra, bỏ vào bát của Nguyễn Tiêu.


Nguyễn Tiêu cười tít mắt ăn cùng cháo trắng, rồi cũng chủ động bóc một quả trứng cho Tông Tuế Trọng.


Tông Tuế Trọng ung dung thưởng thức.


Hai người vừa ăn sáng vừa thỉnh thoảng liếc nhìn nhau, gắp cho nhau một đũa thức ăn. Rõ ràng không có hành động gì quá khích, nhưng lại toát ra cảm giác dính dính nhớp nháp ngọt ngào... Đó là cảm nhận đầu tiên của Tông Tử Nhạc khi bước vào cửa và nhìn thấy cảnh này.


Đương nhiên, tiếng mở cửa cũng kinh động hai người đang ăn sáng.


Nguyễn Tiêu nhìn thấy Tông Tử Nhạc, tâm trạng đang rất tốt nên cười hỏi: "Hôm nay sao lại qua đây? Ăn sáng chưa?"


Biểu cảm của Tông Tử Nhạc hơi đờ đẫn, nhưng miệng vẫn thành thật trả lời: "Chưa anh ơi."


Nguyễn Tiêu vẫn cười: "Trong bếp có cháo trắng, trứng muối, lạp xưởng, còn có thể ép sữa đậu nành nữa. Cậu muốn ăn gì?"


Tông Tử Nhạc: "A, em ăn gì cũng được."


Nguyễn Tiêu nhanh nhẹn đứng dậy đi vào bếp.


"Được, vậy ăn giống bọn anh đi, lạp xưởng ngon lắm đấy."


Tông Tử Nhạc: "......"


Hết chương 219.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 219
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...