Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 218


Chương 218: Diễn hóa Sổ Sinh Tử


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Sau khi Mục Triết thụ phong, Hắc Bạch Vô Thường tiến lên chào hỏi.


Nếu xét theo thứ bậc, thần chức của Mục Triết cao hơn, coi như là cấp trên của Hắc Bạch Vô Thường. Tuy nhiên đây là thời đại mới, Nguyễn Tiêu lại là một tân Thành Hoàng trẻ tuổi, nên dù cấp bậc vẫn phân chia rõ ràng nhưng thực tế không quá câu nệ. Mọi người đều là đồng liêu, hòa thuận với nhau là được.


Mục Triết cũng hiểu rõ điều này nên không vì mình chức cao mà tự cao tự đại. Thời đại nào rồi chứ, chỉ cần giữ thể diện cần thiết cho nhau, những thứ khác không quan trọng.


Tất cả quỷ thần đều chú ý tới, ngay khi mọi người chính thức làm quen với nhau, Sổ Sinh Tử trên tay Mục Triết bỗng tỏa sáng lấp lánh, thấp thoáng có vô số chữ viết đang được rót vào bên trong.


Cảnh tượng này khiến Nguyễn Tiêu cũng tò mò.


Mục Triết rất biết nhìn mặt đoán ý, dùng bút Phán Quan điểm nhẹ lên cuốn trục. Cuộn giấy đen lập tức mở ra, lơ lửng như một dải lụa trước mặt các quỷ thần.


Nguyễn Tiêu ngước nhìn lên.


Dòng chữ đầu tiên ghi lại vụ án đầu tiên cậu thụ lý, sau đó là thông tin về thôn Lý Tử Truân nơi cậu từng ở, các thôn xóm lân cận, rồi xa hơn là huyện Kháo Sơn... Vô số cái tên dày đặc hiện ra, chớp mắt đã có hàng vạn hàng vạn cái tên lướt qua, tất cả đều là những dòng chữ nhỏ li ti.


Nói cũng lạ, rõ ràng cuộn giấy trông không dài lắm, đừng nói hàng vạn, chỉ vài trăm cái tên cũng đủ kín chỗ. Thế nhưng những dòng chữ nhỏ ấy lại vô cùng rõ nét, có thể cảm nhận rõ ràng tất cả đều được nhét vào trong đó. Hơn nữa mỗi cái tên không chỉ chiếm một chỗ nhỏ mà là cả một dòng dọc, ngoài tên họ còn có ngày sinh tháng đẻ, ngày mất, tóm tắt cuộc đời, công đức tội nghiệt...



Cũng phải thôi, Sổ Sinh Tử là thần vật. Hiện tại Nguyễn Tiêu đã là Châu Thành Hoàng, Văn Phán Quan được sắc phong đương nhiên không phải dạng sơ cấp. Đầu Trâu Mặt Ngựa, Hắc Bạch Vô Thường, Nhật Dạ Du Thần đều là những quỷ thần có năng lực. Vì vậy, thần khí ngưng tụ trong tay họ cũng không tầm thường, cấp bậc Sổ Sinh Tử được nâng cao không ít, nội dung ghi chép được cũng nhiều hơn —— tuy nhiên, có lẽ do Nguyễn Tiêu vẫn chỉ là Châu Thành Hoàng nên trước mắt Sổ Sinh Tử chỉ có thể ghi chép đại khái về kiếp này của cư dân trong khu vực quản hạt của cậu.


Tuy nhiên, sau khi ghi chép xong huyện Kháo Sơn và các vùng lân cận, Đế Đô cũng bắt đầu xuất hiện trên sổ.


Nguyễn Tiêu kinh ngạc phát hiện, phàm là nơi nào cậu từng thụ lý vụ án thì Sổ Sinh Tử sẽ lấy vụ án đó làm trung tâm, lan tỏa ra xung quanh, từ phạm vi mười dặm đến vài chục dặm. Dường như khu vực đó đã mặc định trở thành địa bàn quản hạt của cậu. Sổ Sinh Tử ghi lại sinh tử công tội của cư dân những nơi ấy, kết cục của các vụ án đã xử lý cũng được ghi nhớ rõ ràng. Ví dụ như vụ án kẻ buôn người, lúc đó phải đợi công an dương gian xét xử, nhưng hai năm trôi qua, vụ án đã kết thúc, Âm phủ cũng đưa ra hình phạt tương ứng: Dương gian xử bắn, quỷ sai câu hồn đưa vào địa ngục... Tất cả đều được ghi chép rành mạch trên Sổ Sinh Tử.


Kinh ngạc qua đi, Nguyễn Tiêu lộ ra vẻ vui mừng.


Đúng rồi, cậu là vị Thành Hoàng cuối cùng, không giống các Thành Hoàng cố định địa bàn trước kia. Cậu ở đâu thì khu vực quản hạt ở đó, chỉ là diện tích mỗi lần không cố định mà thôi. Sổ Sinh Tử trong tay Phán Quan dưới trướng cậu đương nhiên cũng diễn hóa theo bước chân cậu. Đợi đến khi có thể chứa đựng sinh tử của cư dân khắp thiên hạ, cuốn Sổ Sinh Tử này cũng chẳng kém gì cuốn của Diêm Vương là bao.


Chỉ là, khi chữ viết trên Sổ Sinh Tử ngày càng nhiều, cuộn giấy đột nhiên run rẩy, chỗ trục cuốn thậm chí xuất hiện một vết nứt nhỏ. Cùng lúc đó, sắc mặt Mục Triết cũng đột ngột trắng bệch!


Nguyễn Tiêu thầm kêu: "Không ổn!"


Sổ Sinh Tử chứa quá nhiều thông tin khiến thần khí quá tải, gián tiếp ảnh hưởng đến Phán Quan! Nhưng chuyện này không phải không có cách giải quyết. Cậu lấy Ấn Thành Hoàng ra, phun một luồng thần quang bao phủ lấy Sổ Sinh Tử. Giây tiếp theo, cuốn sổ lập tức ổn định lại, vết nứt nhanh chóng liền lại như cũ, hoàn mỹ không tì vết.


Chữ viết tiếp tục diễn sinh. Nguyễn Tiêu tạm thời không thu hồi Ấn Thành Hoàng. Cậu sắc phong quỷ thần bằng công đức của chính mình, thần khí sinh ra theo quỷ thần tự nhiên cũng ngưng tụ từ công đức. Bình thường chỉ cần 500 điểm công đức để tạo ra Phán Quan, nhưng hiện tại Sổ Sinh Tử vượt quá dự kiến nên cần bổ sung thêm công đức thiếu hụt là được.


Khoảng nửa giờ sau, chữ viết trên Sổ Sinh Tử hoàn tất. Cuốn sổ lơ lửng vững vàng, sắc mặt và thần thân của Mục Triết cũng khôi phục bình thường.


Nguyễn Tiêu khẽ gật đầu: "Vậy là ổn rồi."


Mục Triết dùng bút Phán Quan điểm lên Sổ Sinh Tử một cái. Trong chốc lát, một dòng chữ hiện lên——



Dòng chữ này viết về gia đình Lữ Đại Phúc.


[Lữ Đại Phúc, sinh ngày xx tháng xx năm xx, dương thọ 71, bình sinh tầm thường, mệnh có một con gái. Cả đời không tích lũy công đức, phạm nhiều tội nghiệt... Trong đó có tội lớn giết người thân, tội ác tày trời, đáng tước dương thọ mười năm. Nay dương thọ còn 61 năm. Sau khi dương thế xét xử, xuống Âm phủ chịu hình phạt địa ngục...]


Dòng chữ này vốn nhỏ xíu, nhưng khi nhảy ra ngoài thì phóng đại lên, để tất cả quỷ thần có mặt đều nhìn thấy rõ.


Nguyễn Tiêu đối chiếu từng chút một, khẽ gật đầu.


Xem ra việc tước dương thọ không cần cậup phải cân nhắc. Dương thọ liên quan đến sinh tử, với kẻ vốn đã mang tội nghiệt, ngay khi phạm tội giết người thân, Sổ Sinh Tử sẽ tự động ghi lại số năm dương thọ bị cắt giảm.


Đợi mọi người xem xong, Mục Triết vẫy tay thu dòng chữ nhỏ về lại trong sổ.


Nguyễn Tiêu nói: "Đi xem nhà Lữ Đại Thuận chút đi."


Tuy với tư cách Thành Hoàng, cậu đã giao việc hậu sự của nhà Lữ Đại Thuận cho Phán Quan Mục Triết, nhưng với tư cách người trần, cậu vẫn lo cho Thôi Nghĩa Xương. Vì vậy phải cùng nhau đi xem một chút mới yên tâm.


.


Đến nhà Lữ Đại Phúc, vì chuyến đi lên núi mất khá nhiều thời gian nên nhóm Lữ Đại Thuận không còn ở nhà kho nữa mà đã đưa người lên phòng khách.


Vì tội ác tày trời của anh trai, Lữ Đại Thuận ngồi trên sô pha, nhưng trước đó ông đã cẩn thận trói gô vợ chồng Lữ Đại Phúc lại, ném nằm lăn lóc trên nền đất lạnh lẽo.


Thôi Nghĩa Xương và Lữ Doanh Thúy cũng đã đến nơi, ngồi bên cạnh Lữ Đại Thuận, mắt ai nấy đều đỏ hoe.



Khi Nguyễn Tiêu đến, cậu nhìn thấy chính là cảnh tượng này.


Quan sát kỹ một chút, cả gia đình này tuy đau thương nhưng chưa đến mức suy sụp. Lữ Đại Thuận tuy đau đớn vì mất vợ nhưng việc bảo vệ được con gái vẫn là chỗ dựa tinh thần cho ông, nhìn chung vẫn ổn... Vậy thì màn "giả thần giả quỷ" tiếp theo cậu cũng không có hứng thú xem nhiều, chỉ ra hiệu cho Mục Triết rồi quay người định bay ra ngoài.


Lúc này, Mục Triết giữ cậu lại, hạ giọng hỏi: "Xin hỏi Thành Hoàng gia, có nên tiết lộ thân phận của ngài cho Thôi Nghĩa Xương không?" hắn bổ sung, "Trước đó Thôi Nghĩa Xương đã nhìn thấy tôi rồi."


Nguyễn Tiêu ngẩn ra, đáp: "Có thể không nói thì đừng nói. Đến lúc buộc phải nói thì nói cũng không sao."


Mục Triết hiểu ý: Tóm lại là cố gắng bảo mật, nhưng không bắt buộc.


Sau đó không còn việc gì nữa, Nguyễn Tiêu để Hắc Bạch Vô Thường lại giao lưu tình cảm đồng nghiệp với Mục Triết, còn mình thì lắc lư bay về hướng Đế Đô.


Đã quá nửa đêm, muộn chút nữa trời sẽ sáng. Cũng không biết học trưởng đang làm gì... Chắc ngủ rồi nhỉ? Ngủ có ngon không? Phải về xem thử, về xem thử...


.


Trở lại biệt thự, Nguyễn Tiêu xuyên qua cửa đi thẳng lên tầng hai.


Bên trong có tiếng hít thở đều đều. Chẳng cần nhìn, cậu cũng nghe ra đó là tiếng hít thở của học trưởng mà cậu thầm thương trộm nhớ... Đúng vậy, là yêu thầm.


Nguyễn Tiêu khôi phục thân xác dương thế, dựa lưng vào tường, không vào phòng cũng không về phòng mình.


Không vì gì cả, cậu chỉ muốn ở gần người mình thích một chút, nhưng lại không muốn làm phiền đối phương nghỉ ngơi.



Nguyễn Tiêu lặng lẽ nghĩ, tình cảm thầm kín này bắt đầu từ khi nào nhỉ? Nói thật cậu không nhớ rõ. Nhớ lại lúc mới quen, vì muốn giữ thể diện trước tín đồ đầu tiên Tông Tử Nhạc, cộng thêm việc bị "bắt quả tang" hai lần khiến cậu thẹn quá hóa giận, cậu đã tìm đủ cách dọa học trưởng, kết quả lại tự làm mình tức chết... Giờ nghĩ lại thấy trẻ con thật. Nhưng lúc đó cậu thấy học trưởng cổ hủ, bản thân lại có chút thù người giàu, ghen tị với sự cao phú soái của người ta. Sau này tiếp xúc gần hơn, chỉ qua vài bữa cơm, cái nhìn của cậu về học trưởng đã thay đổi nhiều —— rốt cuộc người ta có bản lĩnh thật sự mà! Cũng không hoàn toàn là vì chỉ có ở bên học trưởng mới được ăn cơm ngon!


Rồi lại sau này...


Nguyễn Tiêu lần lượt hồi tưởng lại quá trình quen biết và kết giao với học trưởng. Càng nghĩ càng thấy, việc mình yêu thầm một người đẹp trai, tính cách khoan dung, lòng dạ rộng lượng, làm việc chu đáo, phẩm hạnh tốt đẹp lại còn đặc biệt chăm sóc mình... âu cũng là lẽ thường tình! Chỉ là, muốn làm rõ mình bắt đầu yêu thầm từ lúc nào... Cậu vẫn bó tay, không rõ được.


Cân nhắc một hồi, Nguyễn Tiêu cảm thấy... sao cũng được, không cần thiết phải rạch ròi quá. Học trưởng có quá nhiều điểm thu hút cậu, ai biết được là điểm nào, lúc nào, cơ hội nào đã chọc trúng tim cậu, khiến cậu động lòng chứ? Sau đó năm rộng tháng dài, tình cảm cứ thế tích tụ, rồi bừng tỉnh nhận ra thôi.


Chỉ là, bây giờ còn một vấn đề rất nghiêm trọng.


Nguyễn Tiêu sờ sờ cằm, có chút rối rắm —— cậu nên tiến tới, hay là không?


Trước vụ việc lần này, Nguyễn Tiêu vốn định chờ thêm chút nữa. Bởi vì cậu chưa hiểu rõ tâm tư của học trưởng. Có lúc cậu cảm thấy học trưởng thích mình, có lúc lại sợ mình tự mình đa tình. Nghĩ đến nhỡ học trưởng không thích cậu, sau khi tỏ tình quan hệ hai người sẽ trở nên gượng gạo, không còn thân thiết như bây giờ thì sao? Cậu không muốn xa lạ với học trưởng chút nào!


Nhưng vụ việc lần này đã gióng lên hồi chuông cảnh báo cho Nguyễn Tiêu.


Lão đại và Lữ Doanh Thúy vốn lưỡng tình tương duyệt, nhưng Lữ Doanh Thúy là con gái Cấm Bà, khi xem bát tự tìm đối tượng đã biết chuyện Lý Đa Hỉ. Có lẽ vì sợ lão đại biết sẽ có khoảng cách nên càng thích càng không dám nói, cứ kéo dài mãi đến khi bị bắt đi, lão đại vẫn chẳng hiểu mô tê gì. Nếu cô ấy nói sớm hơn, lão đại cũng là người từng gặp ma quỷ, thà tin là có còn hơn không, chắc chắn sẽ bàn bạc với cả nhóm. Cậu biết chuyện sẽ sớm giải quyết Lý Đa Hỉ, đâu đến nỗi xảy ra cơ sự này?


Còn Mục Triết và lão nhị nữa. Nhìn biểu hiện của lão nhị sau khi Mục Triết chết là biết cậu ấy thích mà không tự biết. Mục Triết chắc chắn cũng nắm chắc phần nào mới dám gửi tin nhắn tỏ tình, kết quả lời tỏ tình lại thành lời vĩnh biệt. Nếu không phải bạn cùng phòng của cậu ấy là Thành Hoàng, Mục Triết sẽ không có cơ hội làm Phán Quan. Dù có là tình quỷ đi nữa, chuyện tình người - ma cũng chỉ là bi kịch mà thôi!


Cho nên, không thể chờ đợi thêm được nữa.


Cho nên... có phải cậu nên đưa kế hoạch theo đuổi học trưởng lên lịch trình ngay và luôn không?


Hết chương 218.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 218
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...