Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 220
Chương 220: Chết đột ngột
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Bầu không khí bữa sáng hôm nay khiến Tông Tử Nhạc cảm thấy kỳ quặc. Nó cứ có cảm giác học trưởng và Đại Ma Vương hôm nay có điểm gì đó khác thường so với mọi khi, nhưng rốt cuộc khác ở chỗ nào thì nó chịu chết... Hình như cũng không thay đổi nhiều lắm, nhưng tại sao sự thay đổi nhỏ ấy lại khiến nó thấy sai sai? Nghĩ mãi không ra, nghĩ mãi không ra.
Mãi đến khi ăn xong, Tông Tử Nhạc vẫn chưa nghĩ thông suốt, chỉ phát hiện ra mình đã vô thức ăn quá nhiều.
Nguyễn Tiêu thu dọn bát đũa, Tông Tuế Trọng cũng đứng dậy, cùng cậu mang bát đũa vào bếp.
Tông Tử Nhạc liếc mắt nhìn vào bếp. Học trưởng và Đại Ma Vương vào trong đó mãi không thấy ra, bên trong còn văng vẳng tiếng nước chảy và tiếng thì thầm to nhỏ... Nó vặn người ngó vào, thấy học trưởng đang xếp bát đũa vào máy rửa bát, còn Đại Ma Vương đứng bên cạnh thu dọn đồ đạc. Sự phối hợp này, sự ăn ý này, tư thế này, lại còn nhìn nhau cười nữa...
Càng nhìn càng thấy không đúng. Nếu không phải vì cả hai đều là đàn ông, nó còn tưởng mình đang nhìn thấy đôi vợ chồng son... Khoan đã, tại sao nó lại thấy học trưởng và Đại Ma Vương giống vợ chồng son? Trước kia thỉnh thoảng nó cũng hay nghĩ linh tinh để trêu chọc, nhưng lần này nó cảm thấy... hình như không phải là mình nghĩ linh tinh nữa rồi?!
Biểu cảm của Tông Tử Nhạc trở nên quái dị, tâm trạng càng thêm vi diệu.
Không thể nào, chẳng lẽ học trưởng... bị Đại Ma Vương... Mà nói đi cũng phải nói lại, kiểu người như Đại Ma Vương mà cũng thoát kiếp độc thân được sao? Biết đâu nó đoán sai thì sao...
Đang suy nghĩ lung tung, Tông Tử Nhạc thấy hai người từ trong bếp bước ra. Tuy người trước người sau nhưng người đi trước theo bản năng dừng lại chờ người phía sau một chút. Thật là càng nhìn càng thấy thân mật.
.
Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng phối hợp giải quyết xong bữa sáng, vừa bước ra khỏi bếp đã bắt gặp ánh mắt đầy vẻ dò xét của Tông Tử Nhạc, không khỏi nhướng mày.
"Tử Nhạc, nhìn cái gì thế?"
Tông Tử Nhạc ho khan một tiếng, nhìn Nguyễn Tiêu rồi lại nhìn Tông Tuế Trọng, vẻ mặt như muốn hỏi nhưng lại không dám mở miệng.
Nguyễn Tiêu bật cười, tâm trạng vui vẻ quay sang nhìn Tông Tuế Trọng, trưng cầu ý kiến.
Tông Tuế Trọng trực tiếp quàng tay lên vai Nguyễn Tiêu, kéo cậu về phía mình, nói: "Sau này Nguyễn học đệ sẽ là người nhà thực sự của chúng ta."
Cổ họng Tông Tử Nhạc chuyển động, nuốt nước bọt một cái rõ to.
Nguyễn Tiêu càng thẳng thắn hơn, cười nói: "Nói cách khác, anh và học trưởng đang yêu đương đấy. Trẻ con thì đừng có lo lắng nhiều thế làm gì."
Tông Tử Nhạc: "......"
Không phải chứ, sao học trưởng có thể nói chuyện yêu đương với Đại Ma Vương một cách vui vẻ như thế được? Còn nữa, ai là trẻ con!
Thấy Tông Tử Nhạc ngây ra như phỗng, Tông Tuế Trọng khẽ nhíu mày.
Tông Tử Nhạc dù đang đờ đẫn nhưng vẫn luôn sống dưới cái bóng của Đại Ma Vương, gần như lập tức phát hiện ra tâm trạng Tông Tuế Trọng không tốt, phản xạ có điều kiện thốt lên: "Chúc hai người hạnh phúc mỹ mãn, bạch đầu giai lão, sớm sinh quý tử..."
Nguyễn Tiêu buồn cười, gập ngón tay cốc đầu Tông Tử Nhạc một cái.
"Càng nói càng sai, anh có thể mang thai hay là học trưởng có thể sinh?"
Tông Tử Nhạc liếc thấy sắc mặt Tông Tuế Trọng trầm xuống như sắp vắt ra nước, nội tâm gần như sụp đổ, vội vàng sửa lại: "Không có không có, sai rồi sai rồi! Em em em có thể sinh được chưa..."
Nguyễn Tiêu: "Phụt."
Tông Tuế Trọng: "......"
Anh biết thừa cái nết của thằng em họ này, chỉ biết lắc đầu bất lực.
Sau một hồi náo loạn, Tông Tử Nhạc cuối cùng cũng bình tĩnh lại, ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh.
Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng ngồi cạnh nhau, không quá mức thân mật, chỉ là vai kề vai. Khi nói chuyện, thỉnh thoảng họ lại nhìn nhau một cái. Có lẽ vì cả hai đã âm thầm nảy sinh tình cảm từ lâu, cũng đã sống chung một thời gian dài, nên sau khi nói rõ lòng mình, mọi thứ tự nhiên chuyển biến thành phương thức chung sống thế này.
Nhưng dưới "ánh mắt thành kiến" của Tông Tử Nhạc, cảnh tượng này lại khiến nó cảm thấy ngại ngùng, đỏ mặt, chỉ muốn quay đi chỗ khác.
Nguyễn Tiêu rót một cốc nước trái cây trên bàn trà đưa cho Tông Tử Nhạc, chủ động hỏi: "Hôm nay đâu phải ngày nghỉ, cậu không có tiết sao, sao lại qua đây sớm thế?"
Nghe Nguyễn Tiêu hỏi, Tông Tử Nhạc uống một ngụm nước, sắc mặt hơi thay đổi.
Nguyễn Tiêu sững sờ.
Tông Tử Nhạc thở dài: "Sự việc rất đột ngột. Sáng nay em dậy sớm chuẩn bị chạy bộ thì nghe thấy tiếng còi cảnh sát, mới biết là có người chết. Nghe nói nạn nhân đột tử khi đang chạy bộ buổi sáng, không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào, dọa mấy người đang đọc sách trong rừng cây gần đó chết khiếp, sau đó họ báo cảnh sát. Hiện tại khu vực đó đã bị phong tỏa, rất nhiều người đang bàn tán. Em thấy sáng nay không có tiết, cũng không muốn hùa theo đám đông bàn tán nên về đây trốn cho yên tĩnh."
Nguyễn Tiêu nhìn Tông Tử Nhạc, nhẹ giọng hỏi: "Cậu có thân với người bạn đó không?"
Tông Tử Nhạc lắc đầu: "Không thân, nhưng có gặp qua."
Nếu thực sự rất thân thì lúc về nó đã chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến bầu không khí khác thường giữa học trưởng và Đại Ma Vương, chắc chắn lòng dạ rối bời rồi. Hiện tại nó chỉ cảm thấy thổn thức. Nó còn nhớ đó là một cô gái rất tự giác kỷ luật, hình như từng bị chế giễu vì ngoại hình bình thường nhưng vẫn rất kiên cường, còn từng đạt học bổng, là một người rất ưu tú.
Nguyễn Tiêu thở dài, hỏi tiếp: "Anh nhớ mắt cậu lúc linh lúc không, có nhìn thấy hồn ma của cô gái đó không?"
Tông Tử Nhạc lại lắc đầu: "Em không cố ý nhìn, có lẽ có, có lẽ không. Việc này đã có cảnh sát xử lý." Nó ngừng một chút rồi nói, "Kể cả em có đi xem, cùng lắm cũng chỉ thấy cái bóng mờ, không nghe được cô ấy nói gì cũng chẳng giúp được gì, tốt nhất không nên đi thêm phiền phức."
Nguyễn Tiêu gật đầu, không l* m*ng xông vào là tốt. Tông Tử Nhạc khác với bọn họ, bản thân nó ngoài việc thi thoảng nhìn thấy ma ra thì không có năng lực gì khác. Dù có ấn ký Thành Hoàng che chở nhưng khi gặp chuyện ma quỷ vẫn chỉ có thể bị động phòng thủ mà thôi. Người chết biến thành ma quỷ, nếu nguyên nhân cái chết không bình thường thì khó tránh khỏi trở nên nguy hiểm. Người thường dù có nhìn thấy chút gì đó, vì an toàn của bản thân vẫn không nên tiếp cận là tốt nhất.
Thấy Tông Tử Nhạc tự biết lượng sức, Nguyễn Tiêu cũng không nói thêm về chủ đề này nữa, chỉ bảo nó cứ ở nhà nghỉ ngơi, điều chỉnh tâm trạng để chuẩn bị cho tiết học buổi chiều.
Thấy Nguyễn Tiêu kéo tay Tông Tuế Trọng đi ra ngoài, Tông Tử Nhạc không nhịn được hỏi: "Nguyễn học trưởng, anh đi làm cùng Tuế Trọng ca à?"
Nguyễn Tiêu cười đáp: "Học trưởng đi làm, còn anh xin nghỉ rồi, anh đi một chuyến đến đoàn phim."
Tông Tử Nhạc thắc mắc: "Đến đoàn phim?"
Dù sao nó cũng chỉ là em họ Tông Tuế Trọng, thân với Nguyễn Tiêu nhưng không có giao thiệp gì với bạn cùng phòng của cậu. Chuyện của Bác Dương và Mục Triết đương nhiên nó không rõ.
Nguyễn Tiêu cũng không giải thích chi tiết, chỉ nói: "Anh có người bạn cùng phòng đang quay phim ở đó, qua thăm ban thôi."
Tông Tử Nhạc hứng thú hẳn lên, lập tức đứng dậy: "Em chưa đến đoàn phim bao giờ, cho em đi cùng xem với được không? Nguyễn học trưởng, anh cho em đi ké đi?"
Nguyễn Tiêu nghĩ ngợi, thấy cũng chẳng có gì không được, cho cậu nhóc đi theo giải sầu cũng tốt. Hiện tại chuyện bên đó cũng giải quyết hòm hòm rồi, đi cũng không sao.
"Vậy cậu đi cùng bọn anh đi."
Tâm trạng Tông Tử Nhạc hơi phấn chấn lên nhờ đề tài mới, nhanh nhẹn đứng dậy.
Tông Tuế Trọng nãy giờ vẫn im lặng đứng bên cạnh, nghe hai người chốt xong mới nhấc chân đi ra cửa.
Nguyễn Tiêu đi bên cạnh anh, hai người vẫn kề vai sát cánh. So với trước kia tuy sóng vai nhưng luôn giữ khoảng cách nhất định, hiện tại "khoảng cách an toàn" đó đã biến mất, chứng tỏ quan hệ của họ đã thay đổi nghiêng trời lệch đất, không còn khắc chế như xưa...
Tông Tử Nhạc nhìn mà ngẩn ngơ một lúc rồi mới đuổi theo.
Thực ra cũng tốt, có Nguyễn học trưởng ở bên, ít nhất Đại Ma Vương sẽ không phải cô độc quãng đời còn lại. Khá tốt.
Haizz, hiện tại nó cũng chẳng có tư cách gì mà nói Đại Ma Vương. Rốt cuộc Đại Ma Vương đã thoát ế, còn nó thì vẫn là cẩu độc thân... Nghĩ lại đúng là chuyện đời khó lường.
.
Tông Tuế Trọng đưa Nguyễn Tiêu và Tông Tử Nhạc đến phim trường trước rồi mới quay đầu đi công ty.
Nhìn theo chiếc xe đi xa, Tông Tử Nhạc mới xoay người thở phào một hơi.
Nguyễn Tiêu cười trêu: "Căng thẳng thế à?"
Tông Tử Nhạc đối với Nguyễn Tiêu luôn rất thoải mái, bèn giơ ngón tay cái lên với cậu: "Anh dám yêu đương với Đại Ma Vương, đúng là dũng sĩ thực thụ."
Nguyễn Tiêu cũng cười, trêu lại: "Cậu biết rõ anh và học trưởng đang yêu đương mà còn dám gọi anh ấy là Đại Ma Vương trước mặt anh, không sợ anh mách lẻo à?"
Tông Tử Nhạc: "Em tin tưởng tình bạn của chúng ta không phải là tình bạn plastic."
Nguyễn Tiêu sờ cằm: "Cũng plastic phết đấy."
Tông Tử Nhạc: "......"
Nguyễn Tiêu cười lớn vỗ vai nó, đi trước dẫn đường.
"Đi thôi."
"Nguyễn ca đợi em với!" Nói sửa là sửa luôn.
"...Cậu nhanh chân lên!"
.
Đoàn phim vẫn hoạt động như mọi khi. Bác Dương gần đây nỗ lực như Biện Mệnh Tam Lang*, dù còn rất sớm nhưng đã lao vào quay phim miệt mài.
(*hoặc Tam lang liều mạng: là biệt danh của nhân vật Thạch Tú trong tiểu thuyết Thủy Hử. Chi tiết hơn mời bạn Google nha)
Nhan Duệ ngồi một bên làm tài liệu, thấy Nguyễn Tiêu dẫn người đến liền đứng dậy chào hỏi.
Tuy không thân nhưng mọi người đều học cùng trường Đại học Đế Đô, những lúc Tông Tử Nhạc đến tìm Nguyễn Tiêu, họ cũng đã gặp qua nhau nên đều nhận ra.
Tông Tử Nhạc chào hỏi Nhan Duệ.
Nhan Duệ nhìn Nguyễn Tiêu, hạ giọng hỏi: "Không phải hôm qua mày mới đi thôi sao, về nhanh thế?"
Nguyễn Tiêu cười đáp: "Dùng biện pháp đặc biệt để đi. Tao thấy chuyện bên đó đều là việc nhà họ, lão đại vẫn ổn nên không làm phiền, xem qua rồi về luôn. Tam ca, lát nữa mày đừng nhắc với lão đại nhé, nó không sao là được rồi, nói ra lại làm nó có thêm gánh nặng."
Nhan Duệ trầm ngâm: "Cũng đúng, mày đã nói vậy thì tao không nói với lão đại nữa, miễn không sao là được." Y ngừng một chút rồi hỏi, "Không xảy ra chuyện gì chứ? Lữ Doanh Thúy cô ấy..."
Nguyễn Tiêu suy nghĩ một chút rồi vẫn tiết lộ: "Bên đó là mẹ chị dâu xảy ra chuyện, lão đại đang ở bên cạnh chị ấy. Hình như chị dâu có nhắc đến việc người nhà đại phòng đã làm gì đó, cụ thể tao cũng không rõ, không tiện hỏi thăm. Tóm lại, lát nữa gọi điện cho lão đại hỏi khi nào về là được. Chuyện khác lão đại nói thì nghe, không nói thì thôi."
Nhan Duệ nghe xong tỏ vẻ đã hiểu: "Chuyện này đúng là không tiện hỏi kỹ. Đợi gần trưa tao sẽ gọi cho lão đại. Tao đang định về trường một chuyến lấy ít đồ, vốn định đợi La Tường Vũ đến thay ca thì đi. Nếu mày đã về rồi thì thay tao trông chừng một lúc nhé, lát nữa tao quay lại."
Nguyễn Tiêu đương nhiên không có ý kiến, gật đầu sảng khoái: "Đi đi, mày cũng tranh thủ nghỉ ngơi nhiều chút."
Nhan Duệ vẫy tay chào cậu, thu dọn đồ đạc rồi đi trước.
Tông Tử Nhạc không nghe lỏm chuyện hai người nói, chỉ tò mò nhìn đông ngó tây. Đột nhiên nó nhìn thấy gì đó, không nhịn được đưa tay kéo tay áo Nguyễn Tiêu.
"Nguyễn... Nguyễn ca! Nhìn kìa, nhìn kìa..."
Hết chương 220.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 220
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 220
