Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 209
Chương 209: Đi thôn Hoàng Tịch
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Trong khi Nguyễn Tiêu đang suy nghĩ, Thôi Nghĩa Xương đã nhanh chóng nói qua điện thoại: "An Thành rất xa, tao muốn đi ngay nên không nói nhiều với mày được. Vé máy bay đã đặt xong, tao phải ra sân bay bây giờ. Thôi nhé, lão tứ, vất vả cho mày và lão tam rồi. Đợi tìm được Thúy Nhi, tao sẽ quay lại thay bọn mày ngay. Mày xem xem chuyện này rắc rối quá..."
Nguyễn Tiêu vội vàng đáp: "Không sao đâu lão đại, tao cũng nên góp sức mà. Mày đi đi, nếu gặp chuyện gì khó giải quyết nhớ gọi điện cho tụi tao, anh em mình cùng bàn bạc."
Thôi Nghĩa Xương ừ một tiếng rồi cúp máy ngay lập tức.
Cuộc nói chuyện khá lớn tiếng nên Tông Tuế Trọng đứng bên cạnh đều nghe thấy hết.
"Xin nghỉ phép à?"
Nguyễn Tiêu gật đầu, có chút ngại ngùng: "Chắc phải xin thật rồi anh. Nhưng không phải để chăm sóc lão nhị, mà là đi một chuyến đến thôn Hoàng Tịch." cậu dừng một chút, "Vốn dĩ em định đợi Mục Triết đi điều tra thì đi theo, giờ Lữ Doanh Thúy mất tích, Mục Triết chắc chắn cũng sẽ đi thôn Hoàng Tịch, vừa khéo."
Tông Tuế Trọng sớm đã đoán được ý định của Nguyễn Tiêu, dứt khoát đồng ý: "Ừ. Việc ở đây để tôi lo."
Nguyễn Tiêu ngẩn ra, nói: "Em sẽ giải quyết nhanh rồi về."
Thực ra, rất nhiều lần cậu và học trưởng đều như hình với bóng. Lần này học trưởng không đi cùng, sâu trong lòng cậu vẫn có chút thất vọng... Đương nhiên, cậu hiểu rõ ai cũng có công việc riêng, nhất là học trưởng còn phải điều hành cả một tập đoàn giải trí lớn, dù cố gắng sắp xếp cũng sẽ có lúc không thể dứt ra được. Chỉ là, muốn được ở bên người mình để ý... người mình thích mọi lúc mọi nơi cũng là chuyện thường tình mà? Làm sao có thể kiểm soát cảm xúc tốt đến thế được?
Nguyễn Tiêu nén sự luyến tiếc xuống đáy lòng, tranh thủ lúc chưa tan làm cố gắng xử lý công việc thay Tông Tuế Trọng. Bận rộn thêm vài tiếng đồng hồ, cậu mới cáo từ ra về.
Tông Tuế Trọng đã dần chuyển giao nhiều công việc cần sự phối hợp cho Nguyễn Tiêu. So với những người khác —— kể cả đoàn thư ký hay trợ lý, hiệu suất làm việc vẫn kém hơn một chút. Giờ Nguyễn Tiêu đi rồi... anh đành tiếp tục tăng ca vậy.
Nguyễn Tiêu không về biệt thự mà đến thẳng đoàn phim.
Bác Dương vẫn đang say mê diễn xuất như mọi khi. Nhan Duệ đứng bên cạnh tranh thủ đọc sách chuyên ngành, thấy Nguyễn Tiêu đến liền ngẩng đầu hỏi: "Đến rồi à?"
Nguyễn Tiêu gật đầu: "Lão đại đi lúc nào?"
Nhan Duệ nhớ lại: "Gọi điện cho mày xong là đi luôn, cũng được vài tiếng rồi. Mày xin nghỉ được chưa?"
Nguyễn Tiêu đáp: "Xong rồi. Xử lý mấy văn kiện khẩn cấp với học trưởng xong, phần còn lại đành gác lại. Tình hình lão nhị thế nào, hai hôm nay ổn không?"
Nhan Duệ: "Cũng tàm tạm, không khác gì mấy hôm trước. Vẫn cứ bảo nằm mơ thấy Mục Triết, Mục Triết luôn ở bên cạnh nó các kiểu."
Nguyễn Tiêu "À" một tiếng, thầm nghĩ: Thì đúng là luôn ở bên cạnh mà. Cậu ngước nhìn về phía gốc cây cổ thụ bên cạnh. Mục Triết đang đứng đó, chăm chú nhìn Bác Dương không chớp mắt. Thấy Nguyễn Tiêu đến, hắn mới quay sang chào hỏi.
"Tam ca, tao đến rồi thì tao trông cho, mày đi nghỉ ngơi đi. Trước khi ngủ gọi cho lão đại hỏi thăm tình hình xem sao."
Nhan Duệ thu dọn sách vở, đồng ý rồi đi về phía phòng nghỉ —— mấy hôm nay cả phòng ký túc xá đều cắm chốt ở đây.
Nguyễn Tiêu nhìn theo Nhan Duệ đi khuất rồi mới lặng lẽ bước đến gốc cây cổ thụ.
Mục Triết thấy cậu đến, hơi lùi sang một bên: "Thành Hoàng gia."
Nguyễn Tiêu hạ giọng hỏi: "Cậu biết được bao nhiêu tin tức về Lữ Doanh Thúy?"
Mục Triết sắp xếp lại từ ngữ rồi nói: "Vốn dĩ tôi định sau khi tổng hợp lại trải nghiệm của mình sẽ đi báo mộng cho Lữ Doanh Thúy. Đương nhiên tôi không định lộ mặt, chỉ muốn để cô ấy trải nghiệm lại những gì tôi đã trải qua. Nếu cô ấy nhận ra đôi nam nữ kia thì chắc chắn sẽ có phản ứng. Lúc đó tôi sẽ biết họ là ai để đi điều tra tiếp. Nhưng khi tôi đến thì cô ấy không có ở ký túc xá, sau đó mới biết cô ấy đã về An Thành." hắn tiếp tục, "...Sau mấy ngày củng cố, cảm xúc của Dương Tử đã ổn định hơn nhiều. Tôi đang định xin phép ngài để cùng các vị quỷ thần đại nhân đi thôn Hoàng Tịch, nhưng nghe cuộc điện thoại của Thôi Nghĩa Xương biết ngài sẽ tới, lại đang là giờ hành chính của ngài nên tôi đợi ở đây."
Nguyễn Tiêu tán đồng việc hắn ưu tiên ổn định cảm xúc cho Bác Dương trước. Suy nghĩ một chút, cậu nói: "Hiện tại dưới trướng tôi, thích hợp đi cùng cậu có Đầu Trâu Mặt Ngựa và Hắc Bạch Vô Thường. So ra thì thực lực Hắc Bạch Vô Thường mạnh hơn. Lần này cậu phải đối phó với chủ nhân của luồng quỷ khí oán độc kia, chưa biết năng lực đối phương thế nào. Để an toàn, hãy đi cùng Hắc Bạch Vô Thường."
Mục Triết biết Nguyễn Tiêu lo cho sự an toàn của mình, trong đó ít nhiều có nể mặt Bác Dương, nhưng điều này rất tốt.
"Đa tạ Thành Hoàng gia." Hắn cười nói, "Vậy phiền hai vị quỷ thần đại nhân tối nay xuất phát cùng tôi luôn được không?"
Nguyễn Tiêu nói: "Các cậu tự bàn bạc đi. Tôi sẽ nói với họ lần này lấy cậu làm chủ."
Khảo sát mà, ngoại lực chỉ để bảo vệ an toàn và giám sát, không thể lấn át vai trò chính.
Mục Triết đáp: "Vâng, tôi sẽ dốc toàn lực."
Sau cuộc trò chuyện ngắn gọn, Nguyễn Tiêu để Mục Triết tiếp tục ngắm Bác Dương, còn mình đứng dưới gốc cây một lát rồi tìm ghế ngồi xuống, vừa suy nghĩ về những thông tin có được, vừa xem Bác Dương quay phim.
.
Thời gian trôi nhanh, chẳng mấy chốc trời đã tối.
Một trận gió âm thổi tới, hai bóng quỷ lờ mờ hiện ra từ màn sương đêm, xuất hiện trước mặt Nguyễn Tiêu.
Một người thè lưỡi dài, mặt trắng bệch; một người kéo xiềng xích kêu leng keng. Chính là Hắc Bạch Vô Thường.
Mục Triết đang đứng cạnh Nguyễn Tiêu, thấy Hắc Bạch Vô Thường đến liền cung kính hành lễ.
Hắc Bạch Vô Thường biết Mục Triết sau này khả năng cao sẽ trở thành Phán Quan đứng đầu chúng quỷ thần, chỉ dưới mỗi Thành Hoàng. Tuy hiện tại hắn chỉ là một tình quỷ mạnh mẽ nhưng họ cũng không dám nhận trọn lễ, bèn nghiêng người né đi một nửa.
Không hàn huyên nhiều, Nguyễn Tiêu trực tiếp phân phó: "Mục Triết muốn đi điều tra thôn Hoàng Tịch và nguyên nhân cái chết của cậu ấy. Hai người đi cùng cậu ấy, trừ khi cậu ấy gặp nguy hiểm đến tính mạng, còn lại không cần ra tay."
Hắc Bạch Vô Thường không tiếng động đồng thanh đáp: "Tuân lệnh." Giọng nói của họ cũng quỷ dị vô cùng.
Mục Triết nói với Hắc Bạch Vô Thường: "Làm phiền hai vị đại nhân."
Hắc Bạch Vô Thường đáp lại: "Không cần khách sáo."
Các quỷ thần thống nhất xong liền cáo biệt Thành Hoàng. Tiếp đó, vài bóng quỷ mờ ảo lướt đi về phương xa.
Chỉ vài giây sau, ngay cả bóng dáng cũng biến mất tăm.
Nguyễn Tiêu nhìn theo họ, đợi đi xa rồi mới soạn một tin nhắn, chọn chế độ gửi hẹn giờ, sau đó nương theo hướng quỷ khí, bám theo Mục Triết và Hắc Bạch Vô Thường đến thôn Hoàng Tịch.
Sáng hôm sau, Nhan Duệ nhận được một tin nhắn.
[Tam ca, lão đại đi một mình tao không yên tâm, đã xin học trưởng người đi cùng rồi. Bọn tao đang trên đường đến thôn Hoàng Tịch. Chuyện của nhị ca nhờ mày lo liệu. Tao cũng nhờ một người bạn đến giúp, anh ấy tên là La Tường Vũ, sẽ thay tao túc trực ở đoàn phim. Mọi việc liên quan đến nhị ca, anh ấy sẽ nghe theo sự sắp xếp của mày. Tao đi đây, đừng lo lắng.]
Nhan Duệ nhìn tin nhắn, nhíu mày.
Đúng là thời buổi rối ren... Tuy nhiên, lúc lão đại đi y cũng không yên tâm. Dù sao Lữ Doanh Thúy và ba mẹ cô ấy đều mất liên lạc, ai biết đã xảy ra chuyện gì? Nhưng họ là vợ chồng sắp cưới (ngầm hiểu), lão đại làm vậy là có trách nhiệm, y cũng không tiện ngăn cản. Giờ lão tứ nhờ Tông đổng cử người đi hỗ trợ thì y cũng yên tâm hơn phần nào. Phía lão nhị cũng không thể bỏ bê, trạng thái hiện tại của cậu ấy hơi quỷ dị, nhỡ có chuyện gì thì không hay. Lão tứ cũng chu đáo, còn nhờ bạn đến giúp đỡ...
Vừa nghĩ đến đó, quả nhiên có một thanh niên đẹp trai xuất hiện, trông lớn tuổi hơn y một chút, tự giới thiệu là "La Tường Vũ", mặt mày tươi cười, trông rất đàng hoàng.
Nhan Duệ hàn huyên vài câu rồi chấp nhận để La Tường Vũ thay ca với mình.
Đợi Bác Dương quay xong, Nhan Duệ giới thiệu La Tường Vũ cho cậu làm quen.
Bác Dương bất đắc dĩ nói: "Tao thật sự không sao mà, lão tam, mày không cần phải canh chừng tao như vậy đâu. Còn cả lão tứ nữa, thật là..."
Nhan Duệ đẩy gọng kính: "Cứ coi như bọn này lo bò trắng răng đi, mày chịu khó chút."
Bác Dương hết cách, đành vừa cảm động vừa cạn lời mà chấp nhận.
La Tường Vũ mỉm cười đứng sang một bên.
Nhiệm vụ của y không quá nặng nề, đại khái là bảo vệ Bác Dương và Nhan Duệ, đồng thời tranh thủ đi tuần mỗi khi thay ca. Tuy nhiên nhiệm vụ đơn giản là thế nhưng cũng không thể lơ là. Vừa nghĩ, y vừa sờ chiếc bình nhỏ tinh xảo như tác phẩm nghệ thuật treo bên hông. Trong chiếc bình này chứa cậu em trai đáng yêu của y- Dạ Du Thần Miêu Tiểu Hằng.
.
Quỷ thần di chuyển rất nhanh. Mục Triết dẫn đường, Hắc Bạch Vô Thường theo sát, Nguyễn Tiêu bám theo ở phía xa hơn nữa. Ba người phía trước đều không nhận ra sự hiện diện của Nguyễn Tiêu.
Chẳng bao lâu sau đã đến An Thành. Mục Triết nhanh chóng dẫn Hắc Bạch Vô Thường đi theo con đường quốc lộ hẻo lánh, một lúc sau thuận lợi đến một thị trấn nhỏ.
Đúng vậy, là thị trấn nhỏ chứ không phải thôn Hoàng Tịch.
Mấy ngày trước, tuy Mục Triết luôn ở bên cạnh để ổn định cảm xúc cho Bác Dương nhưng cũng âm thầm điều tra tình hình quanh thôn Hoàng Tịch. Đặc biệt khi nghe nói thị trấn gần thôn Hoàng Tịch là nơi Lữ Doanh Thúy sống, hắn càng điều tra kỹ hơn, thậm chí còn tra ra được địa chỉ cụ thể. Vì vậy, hiện tại hắn đi thẳng đến nhà Lữ Doanh Thúy. Dù sao Lữ Doanh Thúy là người ở đây, ít nhiều cũng có giá trị manh mối. Ngoài ra, Mục Triết cũng không muốn Thôi Nghĩa Xương xảy ra chuyện, bởi hắn biết rõ Bác Dương coi trọng mấy người bạn cùng phòng thế nào, hắn không muốn Bác Dương phải đau lòng thêm nữa.
Nhà Lữ Doanh Thúy nằm ở mặt đường, là một tòa nhà ba tầng. Tầng một là cửa hàng, chủ yếu bán trà và một số đồ bách hóa, đủ để trang trải cuộc sống. Tầng hai và tầng ba là nơi sinh hoạt của gia đình.
Xung quanh có các cửa hàng buôn bán đủ loại mặt hàng. Có nhà cũng ở kết hợp kinh doanh như họ, có nhà chỉ thuê mặt bằng. Do khoảng cách gần gũi, hoàn cảnh sống tương đồng nên quan hệ hàng xóm láng giềng khá tốt.
Mục Triết đứng trước cửa hàng, sắc mặt có chút ngưng trọng.
Kỳ lạ, tòa nhà này dường như không có hơi người sống? Hắn hít hít mũi, đột nhiên trừng lớn mắt. Không đúng, nơi này không có hơi người, nhưng lại có mùi máu tanh rất nhạt!
Giây tiếp theo, Mục Triết lần theo hướng mùi máu tanh tìm kiếm. Nhưng kỳ lạ hơn nữa là mùi máu này không phát ra từ cửa hàng hay các tầng trên, mà là từ... tầng hầm?
Hết chương 209.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 209
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 209
