Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 210


Chương 210: Cấm Bà


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Không do dự, vài vị thần thần quỷ quỷ xuyên tường đi vào, sau đó tìm được lối xuống tầng hầm, theo phương thẳng đứng mà "rớt" xuống.


Tầng hầm được khóa bằng mật mã, đối với người thường thì không thể phá cửa xông vào, nhưng với quỷ thì chỉ là một cú xuyên tường đơn giản. Chúng quỷ nhanh chóng tiến vào, đập vào mắt là cảnh tượng kỳ quái cùng một người phụ nữ gầy gò đã ngất xỉu.


Mục Triết lập tức đi đến trước mặt người phụ nữ kia, vừa định ngồi xổm xuống xem xét thì phát hiện bên dưới thân bà ta có thứ gì đó đang ngọ nguậy, khiến hắn không khỏi lùi lại vài bước.


Lúc này hắn mới nhìn rõ, thứ đang ngọ nguậy là mấy trăm con rết chân dài. Một nửa thân thể chúng bị người phụ nữ đè lên, nửa đầu và chân phía trước vặn vẹo điên cuồng nhưng mãi không bò ra được.


Sắc mặt người phụ nữ vàng như nghệ, khóe miệng rỉ ra một tia máu tươi, giữa mày bao phủ một tầng hắc khí. Cả người bà ta gầy rộc đi, trông như thể bị mất máu quá nhiều.


Nếu là khi còn sống, Mục Triết có lẽ sẽ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng sau khi chết thành quỷ, hắn đột nhiên nảy sinh một suy đoán.


"...Bị phản phệ?"


Hắc Bạch Vô Thường đứng dựa vào tường, không đưa ra gợi ý nào cho Mục Triết.



Nguyễn Tiêu cũng đi theo bọn họ vào trong. Vì thần lực của cậu vượt xa Hắc Bạch Vô Thường nên khi cậu dùng thần lực hộ thể để ẩn thân, Hắc Bạch Vô Thường không thể phát hiện ra. Còn tình quỷ Mục Triết ngay cả một thần chức cũng chưa có thì càng không thể nhận biết.


Vào đến nơi, cậu cũng chú ý đến người phụ nữ nơi góc tường. Nhưng thấy Mục Triết đã qua đó kiểm tra, cậu bèn chuyển tầm mắt sang những cảnh tượng quỷ dị khác trong phòng.


Căn phòng kín mít, bốn bức tường đều vẽ đầy những hình thù cổ quái. Người thường nhìn vào có lẽ chỉ tưởng là tranh vẽ bậy, nhưng trong mắt Nguyễn Tiêu, hắn nhận ra đó là các hình thái khác nhau của một loại đồ đằng (totem).


Vào thời thượng cổ, đồ đằng cũng là vật ký thác của thần linh. Thậm chí rất nhiều thần linh thượng cổ vốn chỉ là dã thú hay chim chóc hung mãnh, nhờ được con người thành tâm tôn kính lâu dài mà đạt được thần tính, từ đó thực sự trở thành thần linh. Ngay cả năng lực của chúng cũng thường tương ứng với lời cầu nguyện của cư dân thượng cổ, nhằm thỏa mãn nguyện vọng của họ... Chuyện này tạm thời không nhắc tới. Trước kia, người có thể dẫn dắt dân chúng hiến tế cho đồ đằng chính là Vu. Theo sức mạnh của đồ đằng ngày càng lớn, quyền lực của Vu cũng càng mạnh. Họ có thể mượn sức mạnh của đồ đằng để thi triển thần tích, phô diễn năng lực, từ đó càng nâng cao địa vị của mình. Khi đó, mối quan hệ giữa Vu và thần linh đồ đằng thậm chí còn chặt chẽ hơn quan hệ giữa đạo sĩ và thần linh Đạo giáo hiện nay.


Ánh mắt Nguyễn Tiêu lại rơi vào bảy cái bàn được bày biện trong phòng. Trên mỗi bàn đều đặt những vật chứa có hình thù kỳ lạ, có cái đậy kín, có cái mở hờ. Mặt bàn cũng vẽ những hình thù tương tự đồ đằng trên tường, và những vật chứa này dường như có sự hô ứng mơ hồ với các đồ đằng đó.


Không còn nghi ngờ gì nữa, những vật chứa này dùng để luyện Cổ. Kẻ làm Vu ắt biết Vu thuật, mà Vu Cổ, Cổ thuật chính là một loại Vu thuật.


Nguyễn Tiêu nhíu mày suy tư, nhìn về phía người phụ nữ thấp bé kia, thấy mấy con rết dưới thân bà ta —— rết bình thường không có màu sắc và ngoại hình như thế, đó là Rết Cổ (Cổ trùng rết) —— lại nhìn thấy một số khí tức thần bí trên người bà ta, cậu chợt hiểu ra. Người phụ nữ này thế mà lại là một... Vu bà? Hay cũng có thể gọi là Cấm Bà. Điều khiến cậu kinh ngạc hơn là, người phụ nữ này có dung mạo tương tự Lữ Doanh Thúy, lại đang ở trong tầng hầm nhà cô ấy. Vậy thì Cấm Bà này... chính là mẹ của Lữ Doanh Thúy?


Giây phút này, Nguyễn Tiêu cảm thấy sự việc có chút gai góc.


Cậu từng nghĩ Lữ Doanh Thúy có thể đang che giấu điều gì đó, nhưng không ngờ mẹ cô ấy lại là một Cấm Bà. Rốt cuộc, cậu không hề thấy bất kỳ sự khác thường nào trên người Lữ Doanh Thúy. Nhưng nếu mẹ cô là Cấm Bà, vậy bản thân cô... liệu có am hiểu thuật Vu Cổ hay không?


Nguyễn Tiêu không nhịn được nghĩ kỹ về lão đại Thôi Nghĩa Xương, sau đó lắc đầu cười mình đa nghi.


Thuật Vu Cổ đúng là có lưu phái mê hoặc lòng người, nhưng cậu đường đường là một vị thần linh, nếu Cấm Bà có thể thao túng Thôi Nghĩa Xương ngay dưới mắt cậu mà không bị phát hiện thì bà ta đừng gọi là Cấm Bà nữa, gọi là Cấm Bà Thần Toán đi cho rồi.



Hiện tại điều đáng chú ý nhất là tại sao Cấm Bà này lại ngất xỉu ở đây với bộ dạng bị phản phệ nghiêm trọng như vậy. Đồng thời, những hũ Cổ trên bàn kia cũng cần phải xem xét từng cái một.


Nghĩ vậy, Nguyễn Tiêu liền lần lượt kiểm tra.


Có thể thấy, Cấm Bà này vẫn luôn luyện cổ, chưa từng buông bỏ tay nghề. Xung quanh những hũ cổ có vương vãi chút máu người, bên trong hũ cũng phát ra tiếng sột soạt bò trườn. E rằng bà ta đang trong quá trình luyện một mẻ cổ mới...


Vì đây là bài khảo sát dành cho Mục Triết nên Nguyễn Tiêu không thực sự chạm vào các hũ cổ, chỉ đứng cạnh mở mắt thần quan sát kỹ. Trong mỗi hũ đều có ít nhất mười con cổ trùng đang chém giết lẫn nhau. Xác những con chết bị các con khác ngấu nghiến cắn nuốt. Mỗi lần nuốt xong một miếng, trên thân cổ trùng lại lóe lên một tia sáng, khiến màu sắc lớp vỏ giáp xác của chúng càng thêm thâm trầm.


Nguyễn Tiêu phân biệt từng loại. Cậu có ký ức truyền thừa lại, tuy Thành Hoàng không học thuật Vu Cổ nhưng qua bao năm tháng thẩm vấn vô số vụ án, đương nhiên có rất nhiều vụ liên quan đến Vu Cổ. Vì vậy cậu có thể nhận ra những cổ trùng này. Do được cho ăn các loại dược liệu khác nhau, mượn sức mạnh đồ đằng khác nhau nên cuối cùng luyện ra loại cổ trùng cũng khác nhau. Thông thường cùng một phương pháp nuôi dưỡng sẽ cho ra các loại cổ trùng gần giống nhau.


Ví dụ, ở đây ngoài những loại cổ trùng hại người thường thấy như Chạch Cổ, Âm Xà Cổ, Sinh Xà Cổ, Kim Tằm Cổ... còn có vài loại cổ trùng hiếm gặp, luyện chế gian nan nhưng tác dụng kỳ diệu.


Trong đó có hai loại thu hút sự chú ý của Nguyễn Tiêu —— Thế Thân Cổ và Trấn Tà Cổ.


Nguyễn Tiêu trầm ngâm. Hai loại cổ trùng này cơ bản đã gần thành hình. Xác suất thành công cao như vậy, liệu trước kia bà ta đã từng luyện thành công chưa? Vừa nghĩ đến đó, bên kia Mục Triết đã tìm cách bẻ bàn tay đang nắm chặt của Cấm Bà ra. Nhìn vào thì thấy trong đó có xác chết của một con cổ trùng dung mạo bình thường. Không phải Trấn Tà Cổ thì là gì?


Nguyễn Tiêu đã có kết luận, nhưng đối với Mục Triết thì không dễ dàng như vậy. Dù sao hắn cũng không nhận biết được những cổ trùng này là gì, chỉ có thể nhìn ra dấu hiệu phản phệ và đoán rằng lũ sâu bọ này có thể là Cổ.


Sau khi quan sát Cấm Bà, Mục Triết không dừng bước mà đi tới bàn, ánh mắt dừng lại trên những hũ Cổ. Hắn nhanh chóng quan sát từng cái, xác nhận là Cổ, đáng tiếc không phát hiện thêm được gì nhiều. Hắn chỉ nhận ra trong một cái hũ, hình thái con cổ trùng đang nuốt chửng cái xác cuối cùng rất giống với xác con sâu trong tay người phụ nữ. Ngay sau đó, hắn đi quanh phòng vài vòng, tìm kiếm mọi ngóc ngách có thể, nhưng vẫn không có phát hiện gì thêm. Tầng hầm này dường như chỉ dùng để luyện cổ. Manh mối khác? Cơ bản là không có.


Chần chừ một chút, cuối cùng Mục Triết nhẹ nhàng dịch chuyển thi thể người phụ nữ thấp bé sang một bên.



Nguyễn Tiêu vẫn luôn theo dõi hành động của Mục Triết, lại thấy phía sau đám Rết Cổ, tại nơi bị thi thể Cấm Bà đè lên còn có một con cổ trùng màu vàng kim trong suốt, đã chết từ lâu. Đó chính là Thế Thân Cổ.


Cậu chợt hiểu ra. Cấm Bà chết hơn phân nửa là do gặp đại nạn, Thế Thân Cổ đã chết thay một mạng. Đáng tiếc thứ này chỉ có một con, chỉ thế được một mạng. Sau đó nguy hiểm lại ập đến lần nữa thì hết cách. Còn Trấn Tà Cổ e rằng cũng là một phần của sự nguy hiểm đó, nó chết vì không trấn áp được tà ma, gây phản phệ lên Cấm Bà.


Vậy thì... thứ thực sự hại chết Cấm Bà, chẳng lẽ chính là tà ma mà Trấn Tà Cổ muốn trấn áp sao?


Nguyễn Tiêu cũng đi một vòng quanh phòng, cuối cùng nhận ra một luồng hơi thở rất nhạt, tràn ngập tội nghiệt. Dường như là quỷ khí, trong đó còn toát ra vẻ tà dị, xem ra khá mạnh. Tình quỷ, tình ý trong lòng càng đậm thì thực lực càng mạnh. Mục Triết chết chưa lâu nhưng quả thực đang ngày càng mạnh lên. Nếu hắn đối đầu với con ác quỷ kia, chưa biết ai thắng ai thua?


Đồng thời, mày cậu lại nhíu lại. Không biết lão đại thế nào rồi... Mẹ của Lữ Doanh Thúy thân là Cấm Bà mà còn chết thảm như vậy, kẻ địch gặp phải chắc chắn rất mạnh. Vậy Lữ Doanh Thúy và cha cô ấy đâu? Còn lão đại đi tìm Lữ Doanh Thúy thì sao? Tuy nói trên người lão đại có dấu ấn thần lực của cậu bảo vệ được một thời gian, nhưng tà ma kia lợi hại như vậy, e là chút thần lực đó không đối phó nổi. Dù hiện tại lão đại chưa xảy ra chuyện —— nếu không ít nhiều cậu cũng sẽ có cảm ứng —— nhưng nếu để lâu thêm chút nữa thì khó nói trước được.


Đáng tiếc là hơi thở lưu lại quá mỏng manh, Nguyễn Tiêu muốn lần theo để tìm kiếm cũng không thể. Hiện tại việc nên làm là...


"Phụt."


Một tiếng nổ nhỏ vang lên rõ mồn một trong tầng hầm yên tĩnh.


Bên kia, Mục Triết khẽ kêu lên một tiếng, cả người lùi lại phía sau.


Sự việc càng thêm quỷ dị xảy ra. Nguyễn Tiêu thấy trên ngực thi thể nữ giới phanh trần kia đột nhiên xuất hiện một cục u. Tiếng nổ nhỏ vừa rồi chính là do cục u này vỡ ra. Từ trong đống da thịt nát bấy bò ra một con sâu yếu ớt, đỏ như máu, trông như vừa ăn no máu tim. Nó bò xuống đất, di chuyển một cách khó nhọc nhưng rất nhanh, để lại một vệt máu dài. Mỗi khi bò được một đoạn, thân thể nó lại nhỏ đi một vòng. Đợi đến khi gian nan bò đến điểm cuối, toàn thân nó đột nhiên héo rút, khô quắt thành một đoạn xác sâu, bất động.


Nguyễn Tiêu sững sờ.



Mục Triết đã nhanh chóng bước tới, cúi đầu nhìn.


Nguyễn Tiêu cũng ghé mắt sang.


Trên mặt đất hiện lên mấy chữ nhỏ màu đỏ máu, xiêu xiêu vẹo vẹo như dùng hết sức bình sinh để viết:


[Hoàng Tịch, Lữ, Đại phòng, Cứu.]


Đồng tử Nguyễn Tiêu co rút lại.


Mục Triết không khỏi lên tiếng: "Đến nhà họ Lữ chi cả ở thôn Hoàng Tịch cứu người, hay là đến nhà họ Lữ chi cả ở thôn Hoàng Tịch để cứu Lữ Doanh Thúy?" hắn ngừng một chút, "Là ý nào đây?"


Gia đình Lữ Doanh Thúy đã trở mặt với đại phòng (lứa cả), ở đây lại không thấy Lữ Doanh Thúy, cha cô và Thôi Nghĩa Xương đâu. E rằng khả năng thứ hai cao hơn... Tuy nhiên, dù là ý nào thì đi đến thôn Hoàng Tịch trước luôn không sai.


Nguyễn Tiêu có cùng suy nghĩ với Mục Triết, nhưng cậu hiểu rõ hơn cậu. Con sâu bò ra từ ngực Cấm Bà e rằng là Bản Mạng Cổ, không biết dùng cấm thuật gì nuôi dưỡng, phong ấn trong tim. Có lẽ cảm nhận được người lạ đến nên nó mới liều chết thoát ra cầu cứu. Đây cũng là nỗ lực cuối cùng của Cấm Bà trước khi chết, bà ta có thể không chắc chắn liệu có ai đến hay không, nhưng đó là sự trông chờ trong tuyệt vọng của một người mẹ, một người vợ.


Bên kia, Mục Triết xoay người, xuyên tường bay ra ngoài.


Hướng hắn đi chính là thôn Hoàng Tịch.


Hắc Bạch Vô Thường theo sau, Nguyễn Tiêu cũng lập tức bám theo.


Hết chương 210.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 210
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...