Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 208


Chương 208: Không liên lạc được với cô ấy?


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Nghe vậy, những người còn lại đều ngạc nhiên.


Nguyễn Tiêu hỏi dồn: "Quê của chị dâu à?"


Thôi Nghĩa Xương gật đầu: "Ừ, chính là thôn Hoàng Tịch ở An Thành. Trước kia Thúy Nhi không phải kể với chúng ta rồi sao, hồi nhỏ cô ấy sống ở trong thôn, chính là chỗ đó. Ông bà nội Thúy Nhi đều là người gốc Hoàng Tịch. Sau khi ông bà mất, nhà cô ấy và nhà bác cả cãi nhau to, liền dọn ra thị trấn gần nhất sống. Nhưng từ khi rời đi thì Thúy Nhi không quay lại đó nữa, hai nhà coi như cả đời không qua lại với nhau. À đúng rồi, chị họ của Thúy Nhi bọn mày cũng gặp rồi đấy, cái cô Lữ... Lữ gì Hồng nhỉ? Nhớ ra rồi, là Lữ Diễm Hồng, cái người từng đến chỗ chúng ta diễu võ dương oai đó."


Trí nhớ của mọi người đều không tệ, nghe Thôi Nghĩa Xương nhắc là nhớ ra ngay.


Nguyễn Tiêu cau mày. Mục Triết gặp nạn ở thôn Hoàng Tịch, Lữ Doanh Thúy lại là bạn gái của lão đại, hơn nữa cậu chợt nhớ ra Lữ Diễm Hồng chính là cô gái cõng quỷ anh trên lưng. Hình như trước đây có người từng nhắc đến chuyện Lữ Doanh Thúy và mẹ cô ấy đều có điểm kỳ quái? Còn bảo lão đại coi chừng bị Lữ Doanh Thúy "bắt làm chồng"... Lúc đó cậu thấy Lữ Diễm Hồng phẩm hạnh không đoan chính, còn trên người Lữ Doanh Thúy lại không có tội nghiệt, chuyện này còn liên quan đến tình cảm của lão đại nên cậu không tiện hỏi nhiều, tránh làm kẻ xấu xen vào chuyện người khác. Mấy năm nay thấy tình cảm giữa lão đại và Lữ Doanh Thúy rất tốt, cậu càng không nghĩ ngợi gì. Nhưng hiện tại mọi việc xâu chuỗi lại với nhau, còn liên lụy đến mạng sống của Mục Triết... e rằng không thể tiếp tục lơ là được nữa. Ít nhất, Lữ Doanh Thúy từng là người trong thôn đó, đôi nam nữ mà Mục Triết nhìn thấy là ai, cô ấy ắt hẳn là biết...


Nghĩ đến đây, Nguyễn Tiêu nói với Thôi Nghĩa Xương: "Nếu chị dâu vừa khéo là người thôn Hoàng Tịch, nhị ca có gì muốn tìm hiểu thì có thể hỏi qua chị ấy trước xem sao."


Thôi Nghĩa Xương cảm thấy chuyện này chẳng có vấn đề gì, sảng khoái đáp: "Được thôi, lão nhị muốn hỏi gì cứ hỏi. Chị dâu mày sống ở đó đến tận cấp ba, thi thoảng kể chuyện với tao cũng chẳng kiêng dè gì đâu, cứ việc hỏi."


Bác Dương cười: "Vậy quyết định thế nhé, lát nữa tao sẽ đi tìm chị dâu."


Thôi Nghĩa Xương xua tay ý bảo không cần khách sáo.


Mọi người tán gẫu bâng quơ, có vẻ không quá để tâm, nhưng Nguyễn Tiêu và cả Mục Triết đang lặng lẽ đứng bên cạnh đều ghi nhớ trong lòng. Đặc biệt là Mục Triết, vụ án này dù sao cũng là bài khảo sát của hắn, bất kỳ manh mối nào hắn cũng đều rất để ý, chỉ là cụ thể phải làm thế nào thì còn cần cân nhắc thêm.



.


Ăn trưa xong, Nguyễn Tiêu thu dọn hộp cơm rồi quay về đi làm. Thôi Nghĩa Xương và Nhan Duệ ở lại bầu bạn với Bác Dương, nhân tiện tranh thủ hoàn thành bài vở hoặc tìm kiếm thông tin thực tập. Chiều nay Bác Dương vẫn có cảnh quay, tranh thủ lúc nghỉ giải lao thì nghiên cứu kịch bản mới.


Trở lại Huyền Hoàng, Nguyễn Tiêu ở trong văn phòng Tông Tuế Trọng, trực tiếp triệu hồi Thôi Oánh.


Thôi Oánh nhanh chóng xuất hiện, hành lễ với Nguyễn Tiêu, vẻ mặt cung kính và ánh mắt đầy kích động.


"Thành Hoàng gia, ngài có gì phân phó?"


Nguyễn Tiêu trầm ngâm: "Gọi ngươi đến là có chuyện muốn hỏi."


Thôi Oánh vội nói: "Thành Hoàng gia cứ hỏi ạ."


Nguyễn Tiêu đi thẳng vào vấn đề: "Trước kia ta giao cho các ngươi để mắt đến cô gái tên Lữ Diễm Hồng, tình hình hiện tại thế nào rồi? Đứa bé quỷ kia..." Hắn ngừng một chút, "Rốt cuộc đã trả thù chưa?"


Thôi Oánh nghe xong, trong lòng thót một cái rồi lại thở phào.


May mắn là cô đủ cẩn thận, phàm là việc Thành Hoàng gia phân phó đều không dám lơ là. Chuyện quỷ anh và Lữ Diễm Hồng tuy cô không đích thân theo dõi thường xuyên, nhưng cũng đã thuê vài cô hồn dã quỷ làm việc cho mình, cử những kẻ cẩn trọng thay phiên nhau giám sát, cứ vài ngày lại tổng hợp báo cáo một lần. Giờ Thành Hoàng gia hỏi đến, cô hoàn toàn tự tin trả lời.


Thôi Oánh rành rọt báo cáo: "Mấy năm nay, Lữ Diễm Hồng vẫn hư vinh hám tiền như trước, dùng thân xác làm đường tắt để leo lên cao. Nhờ cách này cô ta cũng cặp kè được với vài nhân vật nhỏ, có chút tiếng tăm trong giới. Trong thời gian này, để chiều lòng kim chủ, cô ta vẫn không dùng biện pháp phòng tránh nên lại mang thai... Bốn lần, tất cả đều phá bỏ." Nói đến đây, sắc mặt cô trở nên vi diệu, "Quỷ theo dõi báo lại rằng lần nào mang thai cũng đều là quỷ anh đó đầu thai vào. Quỷ anh này cũng rất chủ động, mỗi lần bị phá bỏ, hình thái của nó lại càng trở nên xấu xí, nhưng thực lực cũng tăng lên rất nhiều. Hiện tại quỷ anh ngày nào cũng bám trên lưng Lữ Diễm Hồng, móng vuốt không còn bám vào cổ nữa mà găm sâu vào vai cô ta, hai móng vuốt cắm ngập vào thịt, gần như cố định bản thân trên người Lữ Diễm Hồng... Theo tôi thấy, dù có mời đạo sĩ cao tay tốn công sức siêu độ cũng không cách nào tách đứa trẻ ra khỏi Lữ Diễm Hồng được nữa."


Nguyễn Tiêu nhíu mày, đi qua đi lại.


"Bốn lần cộng bốn lần trước đó là tám lần... Nếu lại thêm lần thứ chín, e rằng quỷ anh sẽ..."



Thôi Oánh tò mò hỏi: "...Sẽ sao ạ?"


Nguyễn Tiêu bất đắc dĩ nói: "Chín là số cực (số lớn nhất của dương), rất nhiều chuyện âm dương hễ đến số chín là đến hồi kết. Quỷ anh vốn là quỷ đòi nợ, định đầu thai làm con Lữ Diễm Hồng để hành hạ cô ta cả đời, nhưng suy cho cùng đó cũng là kiểu 'cùn dao xẻo thịt', phải mất cả đời mới trả xong nợ. Giữa người và quỷ cũng có sự ràng buộc huyết thống định mệnh, ý trời vốn muốn Lữ Diễm Hồng bị hủy hoại trong tay hậu duệ, coi như một sự trào phúng của vận mệnh. Đáng tiếc Lữ Diễm Hồng phá thai hết lần này đến lần khác, ngược lại khiến quỷ anh xui xẻo. Nhưng mối quan hệ huyết thống này cũng kìm hãm quỷ anh, khiến nó không thể lập tức báo thù. Tuy nhiên hiện tại quỷ anh đã bị giết tám lần, đợi đến lần thứ chín, mọi định mệnh trói buộc sẽ bị phá vỡ. Lúc đó quỷ anh thực sự muốn trả thù Lữ Diễm Hồng thế nào cũng được. Vốn dĩ đây là Lữ Diễm Hồng tự làm tự chịu, nhưng một oán linh phá vỡ gông cùm xiềng xích ở con số cực hung hãn đến mức nào, nghĩ thôi đã biết. Loại hung quỷ này nếu không kiểm soát tốt, sau khi trả thù xong Lữ Diễm Hồng e rằng sẽ quay sang trả thù xã hội..."


Nói thật, ai gặp phải cảnh ngộ như quỷ anh mà muốn trả thù xã hội cũng chẳng lạ, không, phải nói là chuyện đương nhiên! Nhưng Nguyễn Tiêu là Thành Hoàng, sao có thể để mặc nó hại người vô tội? Muốn nói b*p ch*t nguy hiểm từ trong trứng nước... Nhưng cũng vì Nguyễn Tiêu là Thành Hoàng, quỷ anh đã thảm như vậy, cậu phải xử lý công bằng, không thể ngăn cản nó báo thù kẻ đáng tội. Thuyết phục quỷ anh ư? Có khả thi không? Không thể nào. Vậy chỉ còn cách trơ mắt nhìn quỷ anh hóa thành hung quỷ, rồi xem phản ứng tiếp theo của nó mà tùy cơ hành động.


Nguyễn Tiêu suy nghĩ rồi nhìn Thôi Oánh, chần chừ hỏi: "Ngươi có cách nào khiến Lữ Diễm Hồng không mang thai lần thứ chín, hoặc mang thai rồi thì không phá mà sinh ra không?"


Thôi Oánh tuy muốn lấy lòng Thành Hoàng gia để trở thành cánh tay đắc lực, tranh thủ cơ hội được sắc phong, nhưng cô cũng biết Thành Hoàng gia là người làm việc thực tế, không dám chém gió, bèn cười khổ nói: "Cái này... tôi thật sự không nắm chắc. Xin Thành Hoàng gia tha thứ cho tội bất tài của tiểu quỷ..."


Nguyễn Tiêu xua tay: "Sao có thể trách ngươi được? Vốn dĩ là ta làm khó ngươi."


Ngẫm lại cũng phải, duyên nợ giữa quỷ anh và Lữ Diễm Hồng đã đến nước này, Lữ Diễm Hồng lại là người có "tâm cầu tiến" bất chấp thủ đoạn như vậy, nói không chừng cái thai thứ chín đã hình thành rồi, nói gì cũng vô dụng.


Thôi, cứ tiếp tục theo dõi vậy.


Nguyễn Tiêu vì chuyện Lữ Doanh Thúy nên liên tưởng đến Lữ Diễm Hồng mà hỏi thăm tình hình. Hỏi xong, trong lòng đã có tính toán, cậu bèn cho Thôi Oánh lui.


Tông Tuế Trọng lúc này mới ngẩng đầu lên nói: "Tôi sẽ sắp xếp người chú ý một chút."


Nguyễn Tiêu thở dài: "Không cần đâu, người của học trưởng cứ dùng vào việc dương gian đi, chuyện ma quỷ này để em lo là được."


Tông Tuế Trọng tôn trọng ý kiến của cậu, gật đầu: "Tùy em, cần gì cứ nói."


Trong lòng Nguyễn Tiêu ấm áp, cười với anh: "Vâng, cảm ơn học trưởng đã bao bọc."



.


"Lấy cho tôi bản hợp đồng quản lý kia."


"Đây ạ."


"Kế hoạch hôm qua."


"Đã làm lại rồi. Học trưởng xem, phần lớn giữ nguyên theo ý anh hôm qua, chi tiết sửa đổi nằm ở đây."


"Không vấn đề gì. Chuyển sang dự án điện ảnh của đạo diễn Lý."


"Về phần đầu tư vẫn chưa đạt được đồng thuận, ông ấy yêu cầu ít nhất 30 triệu."


"Đưa tôi bản phân tích dự án."


"Đây ạ. Trang một, chín và mười hai có tóm tắt sơ lược và hướng phân tích."


"Được. Cụ thể để Phương Đức Bằng đi đàm phán, tranh thủ lợi ích tối đa. So với kế hoạch trước chỉ có thể cao hơn chứ không được thấp hơn, đầu tư tối đa không vượt quá 40 triệu. Đổi bản tiếp theo."


"Ở đây..."


Đối thoại ngắn gọn, động tác nhanh nhẹn.


Tông Tuế Trọng và Nguyễn Tiêu làm việc với tốc độ chóng mặt. Dưới sự ăn ý của họ, hàng chồng văn kiện được xử lý nhanh chóng. Hơn một tiếng sau, những công việc khẩn cấp nhất đã giải quyết xong. Nguyễn Tiêu mới đứng dậy, đi tới máy pha cà phê rót hai ly cà phê đen, đưa cho Tông Tuế Trọng một ly.



Hai người tranh thủ uống vài ngụm cà phê để lấy lại tinh thần và nghỉ ngơi chốc lát. Uống xong, họ lại chuẩn bị tiếp tục guồng quay công việc. Nhưng đúng lúc này, chuông điện thoại của Nguyễn Tiêu vang lên.


Trong giờ làm việc không được phép nghe điện thoại riêng, Nguyễn Tiêu định tắt máy, nhưng khi thấy màn hình hiện tên "Lão đại", lo lắng Bác Dương xảy ra chuyện gì, cậu chần chừ một chút rồi xin ý kiến Tông Tuế Trọng.


Tông Tuế Trọng gật đầu đồng ý.


Nguyễn Tiêu thở phào, đi ra một góc nghe máy.


"Alo, lão đại, có chuyện gì vậy?"


Giọng nói gấp gáp của Thôi Nghĩa Xương truyền đến từ đầu dây bên kia, có vẻ rất kích động.


"Lão tứ, xin lỗi nhé, hai ngày tới chắc tao không thể ở bên cạnh lão nhị được. Mày xin phép Tông đổng nghỉ một chút được không, mày với lão tam thay phiên nhau trông lão nhị trước đi, tao bên này có chút việc."


Nguyễn Tiêu sững sờ, vội hỏi: "Lão đại, sao thế? Cần giúp gì không? Mày không sao chứ?"


Thôi Nghĩa Xương cũng không giấu giếm, vội vàng nói: "Tao không liên lạc được với Thúy Nhi."


Nguyễn Tiêu: "Hả?"


Thôi Nghĩa Xương kể: "Mấy hôm nay tao ở cạnh lão nhị, chuyện này chắc chắn phải nói với Thúy Nhi, cô ấy cũng ủng hộ. Nhưng hai đứa vẫn giữ thói quen gọi điện thoại mỗi ngày vào lúc 8 giờ sáng để nói chuyện. Hôm qua liên lạc vẫn bình thường, nhưng hôm nay tao gọi di động cô ấy thì không ai nghe máy. Tao tưởng cô ấy dậy muộn, nhưng đến 9 giờ, 10 giờ vẫn không ai nghe. Tao bắt đầu lo lắng, gọi điện đến ký túc xá thì bạn cùng phòng bảo trưa hôm qua cô ấy nhận được một cuộc điện thoại xong thì về nhà rồi. Tao lại gọi về nhà cô ấy, máy bàn không ai nghe, di động của ba mẹ cô ấy cũng không liên lạc được. Cả ba người cùng lúc mất liên lạc thì không bình thường chút nào? Tao nghĩ mình phải đi tìm xem sao. Thà là tao lo xa còn hơn để cô ấy thực sự xảy ra chuyện..."


Nghe Thôi Nghĩa Xương nói, mày Nguyễn Tiêu lại nhíu chặt.


Vừa mới nghe nói Lữ Doanh Thúy có thể liên quan đến manh mối, thì cô ấy liền mất tích. Chẳng lẽ là do Mục Triết đã làm gì đó?


Hết chương 208.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 208
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...