Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 207
Chương 207: Khảo sát Phán Quan
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
—— Khảo sát?
Mục Triết khó hiểu, ngạc nhiên nhìn Nguyễn Tiêu: "Xin Thành Hoàng gia chỉ giáo rõ hơn."
Nguyễn Tiêu và Mục Triết dù sao cũng không phải người xa lạ, còn có thể coi là bạn bè. Hai ba năm qua họ tiếp xúc không ít, nên Nguyễn Tiêu đương nhiên sẽ không đối xử với hắn như những quỷ hồn mới quen khác. Cậu thẳng thắn nói: "Khảo sát để làm Phán Quan."
Mục Triết sững sờ, sau đó mới hoàn hồn, nhất thời không biết nên biểu lộ cảm xúc gì.
"Phán Quan... Khảo hạch? Ý của Thành Hoàng gia là..."
Nguyễn Tiêu trầm ngâm rồi đáp: "Tôi đảm nhiệm chức Thành Hoàng cũng được một thời gian không ngắn, đã sắc phong Đầu Trâu Mặt Ngựa, Hắc Bạch Vô Thường, Nhật Dạ Du Thần. Dưới trướng họ còn có không ít quỷ binh và quỷ hồn sai vặt. Về lý thuyết, ai cũng có thể độc lập đảm đương công việc. Nhưng thân là Thành Hoàng, vị trí quan trọng nhất trong số các thuộc hạ —— Phán Quan, tôi vẫn chưa tìm được người thích hợp." Nói đến đây, cậu nhìn Mục Triết, "Tôi không ngờ cậu lại gặp tai nạn này. Nói ra cũng là sơ suất của tôi, lẽ ra phải thường xuyên xem khí sắc cho các cậu, nếu không đã chẳng đến nỗi không phát hiện ra kiếp số này."
Mục Triết là người thông minh. Chết cũng đã chết rồi, trách móc Thành Hoàng gia không phát hiện sớm thì có ích gì? Mọi người đều không còn là trẻ con, đâu có kè kè bên nhau mỗi ngày, ai cũng bận rộn cả. Người ta chịu quan tâm một chút đã là tình nghĩa, chứ đâu có nợ nần gì mình. Huống chi hiện tại còn cho hắn cơ hội làm Phán Quan, người bình thường có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Thực ra so với một Bác Dương chỉ thích làm đỏm và muốn thành đại minh tinh, Mục Triết là người rất có tham vọng. Nếu còn sống, hắn muốn dựa vào nỗ lực của bản thân và các mối quan hệ để leo lên từng chút một, dùng năng lực của mình che chở cho Bác Dương, để Bác Dương thỏa sức làm điều mình thích. Hắn luôn tích cực thể hiện bản thân, dù phải tốn bao nhiêu năm cũng không từ bỏ khát vọng đứng trên đỉnh cao. Chỉ là hắn không ngờ mình lại chết giữa đường... Nhưng chết rồi mà vẫn có cơ hội được sắc phong, đây quả là niềm vui bất ngờ. Đồng thời hắn cũng nhanh chóng suy luận ra, e rằng hắn có cơ hội này là do tổng hợp nhiều yếu tố: khi còn sống hắn là người có năng lực, hắn biết kiềm chế d*c v*ng để đối xử dịu dàng với người mình yêu, và sau khi thành quỷ vẫn giữ được lý trí...
Trong thoáng chốc, lòng Mục Triết dâng lên vô số suy nghĩ, nhưng rồi nhanh chóng đè nén tất cả xuống.
Dù thế nào đi nữa, nếu có thể trở thành Phán Quan thì chắc chắn lợi nhiều hơn hại, ít nhất Phán Quan cũng mạnh hơn tình quỷ. Hắn nắm chắc rằng nếu mình còn sống, vị Thành Hoàng gia này sẽ không can thiệp vào chuyện giữa hắn và Bác Dương. Nhưng giờ hắn đã chết thành quỷ, lại là tình quỷ có d*c v*ng chiếm hữu mạnh mẽ đối với Bác Dương, ai biết được liệu cậu ấy có vì thế mà cho rằng hắn cản trở Bác Dương, khiến hắn vĩnh viễn không thể ở bên Bác Dương nữa hay không? Rốt cuộc, vị này là bạn tốt của Bác Dương, đối với hắn chắc chắn tình cảm sẽ kém hơn một chút.
Mục Triết thầm nghĩ, cuộc khảo sát Phán Quan này e rằng không chỉ vì Thành Hoàng gia cần một quỷ thần làm việc, mà còn là cho hắn và Bác Dương một cơ hội... Cũng không biết nếu hắn thực sự làm Phán Quan, liệu có thể...
Đêm dài lắm mộng, Mục Triết không dám chần chừ, lập tức nói: "Đương nhiên tôi nguyện ý, xin Thành Hoàng gia cứ việc khảo sát."
Thực tế suy nghĩ của Mục Triết không sai. Nguyễn Tiêu cần Phán Quan, Mục Triết quả thực là ứng cử viên thích hợp, nhưng không có nghĩa là Mục Triết không thể thay thế. Hiện tại Thành Hoàng tuy vẫn nghèo nhưng không gặp nguy hiểm gì đến tính mạng, Phán Quan cũng không phải cần tìm gấp gáp. Nguyễn Tiêu nhắm trúng Mục Triết ít nhất một nửa nguyên nhân là vì mối tình đầy tiếc nuối giữa hắn và Bác Dương.
Thấy Mục Triết biết điều như vậy, Nguyễn Tiêu đương nhiên rất hài lòng.
"Rất tốt, cậu nguyện ý chấp nhận khảo sát là tốt rồi." Nói đến đây, biểu cảm của cậu ôn hòa hơn nhiều, chuẩn bị khích lệ Mục Triết, "Tôi cũng không giấu cậu, tình cảm giữa cậu và nhị ca sâu đậm như vậy, cho dù cậu báo mộng cho nó, nhưng nếu cứ mãi thế này thì tinh thần nó chuyển biến tốt cũng chỉ là tạm thời. Lâu ngày tôi sợ nó sẽ bị tâm thần phân liệt mất. Hơn nữa cậu dù sao cũng là quỷ, lại tồn tại nhờ tình cảm của nó, bản năng chỉ muốn ở bên cạnh nó. Nhưng người sống ở gần quỷ lâu ngày sẽ tổn hại sức khỏe, dù cậu có kiềm chế thế nào thì chuyện giữa hai người cũng không bền lâu. Nhưng nếu cậu làm Phán Quan, mọi chuyện sẽ khác."
Mục Triết lập tức xốc lại tinh thần, chăm chú lắng nghe những lời tiếp theo của Nguyễn Tiêu.
Thấy vậy, Nguyễn Tiêu cười nói: "Phán Quan là quỷ thần, không phải quỷ hồn đơn thuần. Sức mạnh trên người sẽ chuyển hóa thành thần lực quỷ thần, không còn âm hàn như trước, không gây hại cho người sống. Ngoài ra, Phán Quan có thể tích lũy công đức và tăng cường thần lực. Đến lúc đó cậu không những có thể hiện hình trước mặt nhị ca mà còn có thể để nó chạm vào cậu, chỉ là tốn chút thần lực thôi. Hơn nữa, cậu cũng có thể tích lũy công đức để chuyển thế, có được thân xác dương thế. Lúc đó, sau khi cậu sinh ra, tôi có thể đánh thức ký ức kiếp trước của cậu. Cậu sẽ giống như tôi, vừa có thân phận người trần, vừa có thể xuất hồn hiện hóa thần thân."
Mục Triết khắc ghi từng lời Nguyễn Tiêu nói vào tâm khảm, không dám bỏ sót chữ nào. Nghe xong tất cả, dù bình thường điềm tĩnh đến đâu, giờ hắn cũng không kìm được niềm vui sướng tột độ.
"Thành Hoàng gia, ý ngài là chỉ cần tôi đủ mạnh, tôi có thể ở bên Bác Dương giống như khi còn sống ——" Giọng hắn run run, "Vậy... vậy nếu tôi đợi đến khi Dương Tử sống thọ chết già rồi cùng cậu ấy chuyển thế, kiếp sau chúng tôi có thể còn..."
Mục Triết nghe mà tim đập thình thịch.
Tuy nhiên, giọng Nguyễn Tiêu bỗng trở nên lạnh lùng: "Nhưng cậu phải hiểu rằng, tất cả những điều này đều dựa trên cơ sở cậu có thể trở thành Phán Quan. Hơn nữa thần lực và công đức đều không dễ kiếm, dù cậu được sắc phong cũng phải nỗ lực làm việc hết mình mới có thể đạt được. Ngoài ra, nếu cậu không làm được một Phán Quan công chính nghiêm minh, không hoàn thành tốt thần chức này, tôi sẽ không vì nể nang quan hệ của cậu với nhị ca mà bỏ qua. Tôi chắc chắn sẽ tước đoạt thần vị của cậu —— cậu hiểu chưa?"
Mục Triết hít sâu một hơi quỷ khí, nghiêm túc đáp: "Tôi hiểu. Thành Hoàng gia, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng, xin ngài... cứ việc ra đề khảo sát."
Nguyễn Tiêu rất hài lòng với thái độ của hắn, cũng không vòng vo nữa, nói thẳng: "Bài khảo sát của tôi rất đơn giản. Bài thứ nhất là: cậu cùng vài quỷ thần đi điều tra sự việc ở thôn Hoàng Tịch. Đợi cậu hoàn thành bài này, tôi sẽ sắp xếp tiếp."
Mục Triết nghe xong, quỷ thể khẽ chấn động.
Tra thôn Hoàng Tịch... Nói cách khác là để hắn tự đi điều tra nguyên nhân cái chết thực sự của mình, đi tìm kẻ thù của mình. Hắn có thể đoán được, những quỷ thần đi cùng chắc là để giám sát hắn.
Nhưng không sao cả, hắn sẽ kiềm chế bản thân. Kẻ thù thì đã sao? Hắn biến thành lệ quỷ không phải để báo thù, mà là... tình quỷ muốn được mãi mãi ở bên Bác Dương.
Mục Triết trịnh trọng nói: "Thành Hoàng gia yên tâm, tôi nhất định sẽ dốc toàn lực."
Lúc này, một giọng nói trầm thấp vang lên: "Đi đi."
Mục Triết sững sờ, ngước mắt nhìn lên mới phát hiện một thanh niên lạnh lùng đang đứng ở góc phòng. Người đó rõ ràng không hề che giấu, nhưng tại sao trước đó hắn lại không hề phát hiện ra? Và thanh niên này hắn có quen, thậm chí khá quen thuộc. Đây chẳng phải là Tiểu Tông đổng của Huyền HSo? Tiểu Tông đổng thế mà... cũng biết chuyện của Thành Hoàng gia, còn luôn đi theo bên cạnh? Nhưng nhìn qua thì đối phương dường như không phải quỷ thần? Nếu không phải quỷ thần, tại sao lại mang lại cảm giác... nguy hiểm đến thế? Thậm chí còn nguy hiểm hơn cả Thành Hoàng gia. Không phải nói thần lực của anh ta mạnh hơn, mà là một cảm giác khiến hắn sởn gai ốc.
... Nếu Mục Triết thông qua khảo sát trở thành Phán Quan, biết vị này đeo trên lưng một cái hố đen thông thẳng xuống Địa ngục thì sẽ không thấy lạ nữa. Địa ngục mà, đối với quỷ hồn thì đương nhiên là nơi nguy hiểm nhất!
Nhưng hiện tại, Mục Triết nhận ra sự nguy hiểm xong cũng không nói gì, chỉ cảm thấy quan hệ giữa Tông Tuế Trọng và Thành Hoàng gia không bình thường, bèn lặng lẽ hành lễ với anh.
Nguyễn Tiêu thấy cảnh này liền nhướng mày. Quả nhiên thông minh, học trưởng là tàn hồn của cựu Đông Nhạc Đại Đế, đẳng cấp rất cao, cái lễ này hoàn toàn nhận được.
Mục Triết cũng coi như đang thăm dò, thấy Nguyễn Tiêu không phản ứng gì thì đại khái hiểu ra: vị Tiểu Tông đổng này dù lai lịch thế nào thì ít nhất cũng ngang hàng với Thành Hoàng gia. Dù hắn có thành Phán Quan thì vẫn phải kính trọng...
.
Ngày hôm sau, Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng cùng đi làm. Nhưng đến trưa, cậu rất trượng nghĩa gọi vài món ngon, xách hộp cơm đến đoàn phim.
Đoàn phim bận rộn ăn uống thất thường, hộp cơm này của Nguyễn Tiêu có thể nói là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết, vừa khéo lấp đầy cái bụng đói meo của mấy thằng bạn cùng phòng.
Vốn dĩ sáng nay người phụ trách chăm sóc Bác Dương là Thôi Nghĩa Xương, nhưng Nhan Duệ có lẽ cũng cùng ý tưởng với Nguyễn Tiêu, sau khi ngủ bù thay ca cho Thôi Nghĩa Xương xong thì trưa lại mò tới. Nhan Duệ không mang cơm, định bụng đợi mọi người nghỉ thì đi ăn gần đó. Giờ Nguyễn Tiêu đến, bộ tứ cùng phòng coi như đông đủ.
Bác Dương vừa quay xong một cảnh, lấy kịch bản từ túi xách của trợ lý Lưu ra xem. Nhan Duệ và Thôi Nghĩa Xương mở hộp cơm bày biện món ăn, sau đó gọi Bác Dương.
"Lão nhị nhìn cái gì thế? Lại đây ăn cơm trước đi!"
Nguyễn Tiêu cũng ngồi vào bàn, liếc thấy kịch bản trên tay Bác Dương, mắt tinh nhận ra ngay, bèn hỏi: "Nhị ca, hình như kịch bản mày đang xem không phải của bộ phim này?"
Bác Dương cầm kịch bản đi tới, nói: "Ừ, không phải." Cậu đặt kịch bản sang bên cạnh, bưng bát cơm lên, "Đây là kịch bản mà A Triết rất tâm đắc và đã đi khảo sát giúp tao. Tao muốn diễn bộ này."
Nhan Duệ ngập ngừng: "Lão nhị, mày không suy nghĩ lại à? Nghe nói đó là phim kinh dị, không phải mày..."
Lời chưa dứt nhưng ai cũng hiểu.
Thôi Nghĩa Xương và Nguyễn Tiêu cũng nhìn sang.
Bác Dương cười uể oải: "Tao không sợ. Chẳng phải A Triết đã về rồi sao? Có cậu ấy ở đây, tao sợ con quỷ nào chứ! A Triết đã liều mạng đi khảo sát nơi đó cho tao, nếu tao không diễn cho tốt thì sao xứng với sự vất vả của cậu ấy."
Thôi Nghĩa Xương và Nhan Duệ nhìn nhau, đều cảm thấy Bác Dương hơi si ngốc, trong lòng rất lo lắng.
Còn Nguyễn Tiêu ngẩng đầu nhìn về phía sau lưng Bác Dương.
Tuy không hiện hình nhưng Mục Triết quả thực luôn túc trực bên cạnh Bác Dương...
Bác Dương đại khái biết suy nghĩ của các bạn cùng phòng, nhưng cậu mặc kệ. Cậu cầm kịch bản lên, lật đến trang cuối cùng, nói: "Mọi người xem, địa điểm cuối cùng A Triết đi khảo sát chính là chỗ này, thôn Hoàng Tịch. Tao muốn đến đó xem..."
Thôi Nghĩa Xương kinh ngạc thốt lên: "Đâu? Thôn Hoàng Tịch á?"
Mọi người đều nhìn sang: "Sao thế?"
Thôi Nghĩa Xương gãi đầu: "Quê của Thúy Nhi (bạn gái Thôi Nghĩa Xương) ở đó mà."
Hết chương 207.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 207
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 207
