Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 206


Chương 206: Thôn Hoàng Tịch


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Trong lòng Nguyễn Tiêu chợt nảy ra một ý tưởng, nhưng cậu tạm thời nén lại.


—— Không được, tuy nhìn qua có vẻ thích hợp nhưng vẫn không thể quyết định vội vàng như vậy.


Nguyễn Tiêu suy tư một lát rồi hỏi Mục Triết: "Sau này cậu định thế nào?"


Mục Triết rũ mắt xuống, nói: "Cứ ở bên cạnh Dương Tử thôi, ở đến khi nào không thể ở được nữa thì thôi."


Nguyễn Tiêu im lặng.


Lời này của Mục Triết có thể hiểu ngầm là đợi đến khi bên cạnh Bác Dương có người khác thay thế hắn, hoặc cũng có thể là đợi đến khi Bác Dương qua đời. Nhưng tình quỷ muốn buông bỏ chấp niệm là vô cùng khó khăn. Mục Triết hiện tại có thể kiềm chế, nhưng nếu Bác Dương thực sự có người yêu, liệu hắn còn kiềm chế được không? Nếu kiềm chế được thì quá tàn nhẫn với Mục Triết. Nếu không kiềm chế được mà ra tay, Nguyễn Tiêu vì Bác Dương chắc chắn sẽ không đứng nhìn, lúc đó đối với Mục Triết cũng là kết cục quá tàn khốc.


Mục Triết nhìn biểu cảm của Nguyễn Tiêu, đột nhiên cười cười: "Thực ra đôi khi tôi cũng rất lo lắng cho chính mình. Không ngờ ngài lại là Thành Hoàng gia, đây ngược lại là một chuyện tốt."



Nguyễn Tiêu nghe là hiểu ngay, Mục Triết đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng cho mọi tình huống, khiến cậu càng thêm cảm thán.


Không khí hơi trầm xuống, có chút gượng gạo.


Nguyễn Tiêu thở dài: "Khoan nói chuyện khác đã. Trước đó tôi có đến nơi cậu gặp nạn xem xét, không giống tai nạn đơn thuần, ở đó còn lưu lại khí tức của ác quỷ... Cậu nghĩ kỹ lại xem, trước đó có gặp phải chuyện gì bất thường không?"


Mục Triết cau mày suy nghĩ. Đột nhiên, như nhớ lại điều gì, quỷ khí trên người hắn bốc lên ngùn ngụt, biểu cảm trên mặt cũng trở nên vặn vẹo, dần dần âm trầm.


Đây là nhớ ra cái gì rồi? Nguyễn Tiêu lẳng lặng quan sát, không làm phiền. Rất nhiều quỷ hồn khi nhớ lại cảnh mình chết đều không kiểm soát được bản thân, nhưng Mục Triết ở phương diện này lại vượt trội hơn nhiều con quỷ khác, khiến ý tưởng trong lòng Nguyễn Tiêu càng thêm kiên định.


Để mặc Mục Triết suy nghĩ, Nguyễn Tiêu quay sang nhìn Tông Tuế Trọng.


Giữa Tông Tuế Trọng và Nguyễn Tiêu có sự ăn ý ngầm. Nhớ lại những lời phàn nàn hay kể lể thường ngày của Nguyễn Tiêu, anh nhìn Mục Triết, suy tư một lát rồi gật đầu: "Cũng được đấy."


Nguyễn Tiêu cười, vui vì được học trưởng tán đồng. Trước kia cậu làm việc chủ yếu dựa vào bản năng, may là kết quả không tệ. Nhưng nói về khoản nhìn người thì cậu vẫn còn thiếu sót. Học trưởng thì khác, quản lý cả tập đoàn Huyền Hoàng to lớn, dưới trướng nhân tài vô số đều do anh tinh mắt chọn lựa. Có anh giúp xem xét Mục Triết, ý định của Nguyễn Tiêu càng thêm chắc chắn bảy tám phần.


Tuy nhiên, trước đó cần phải làm rõ nguyên nhân cái chết của Mục Triết.


Khoảng vài phút sau, Mục Triết đã bình tĩnh trở lại.



Nguyễn Tiêu chăm chú lắng nghe.


Mục Triết chậm rãi kể lại, giọng điệu bình thản, không chút xao động của một tân quỷ.


"Đó là kịch bản phim cận đại có yếu tố thần quái, bối cảnh khoảng 50 năm trước, liên quan nhiều đến phong tục dân gian nên cần di chuyển địa điểm quay khá nhiều. Muốn phim chất lượng thì tốt nhất là quay cảnh thật. Đạo diễn phim này rất nghiêm túc và có tâm, khi gửi kịch bản đã chọn sẵn vài địa điểm quay thật. Đa phần là những nơi hẻo lánh nhưng kiến trúc thời xưa được bảo tồn tốt, phong tục tập quán vẫn được giữ gìn. Nếu phù hợp thì cũng không có gì không tốt. Tuy nhiên những nơi như vậy, có chỗ có thể phù hợp về bối cảnh nhưng không khí lại âm u quỷ dị, quay phim ở đó sẽ ảnh hưởng đến trạng thái của Dương Tử, không tốt cho sức khỏe cậu ấy."


Nguyễn Tiêu hiểu, đó là lý do Mục Triết phải đích thân đi từng nơi một. Vì hắn là người hiểu Bác Dương nhất, chỉ có hắn mới biết nơi nào thực sự thích hợp cho Bác Dương.


Mục Triết tiếp tục: "Mấy địa điểm trước tôi thấy Dương Tử chắc không vấn đề gì. Nơi cuối cùng tôi đến là thôn Hoàng Tịch. Thôn này không lớn, gần đó có thị trấn Thạch Bắc và vài thôn khác. Hoàng Tịch là thôn xa thị trấn nhất, núi sau thôn cũng hoang vu nhất. Khi vào thôn, cảm giác của tôi không được thoải mái cho lắm." hắn ngừng một chút, "Không phải cảm thấy trong thôn quỷ dị, mà là vừa vào đã thấy mấy người cãi vã đánh nhau, lời qua tiếng lại rất khó nghe, người khác cũng chẳng buồn can ngăn. Nghe dân làng bàn tán thì phẩm hạnh mấy người này không tốt..."


Lúc đó trời đã sẩm tối, Mục Triết đến nơi cũng khá mệt, lại gặp ngay cảnh chướng tai gai mắt ở đầu thôn nên ấn tượng không tốt, tâm trạng đương nhiên cũng tệ theo. Nếu là ban ngày, có lẽ hắn đã lái xe ra thị trấn ở, cùng lắm hôm sau quay lại xem. Nhưng trời sắp tối, hắn lại không thạo đường xá khu vực này, để đề phòng vạn nhất nên đành tìm một nhà trọ trong thôn ngủ tạm một đêm, định bụng sáng mai xem xong sẽ đi ngay.


Đêm đó Mục Triết ngủ không ngon. Vận đen của hắn chưa dứt, mấy người cãi nhau ban chiều lại ở ngay gần nhà trọ. Nhà trọ cách âm kém, tiếng cãi vã ầm ĩ suốt đêm khiến tâm trạng hắn càng thêm bực bội.


Sáng hôm sau, ăn sáng xong, Mục Triết đi dạo một vòng trong thôn. Hắn nhận thấy thôn Hoàng Tịch có rất nhiều ngôi nhà cổ mang đậm nét xưa cũ của vài chục năm trước, thậm chí cả những cửa tiệm tạp hóa cũng vậy. Trong thôn còn có một miếu Thổ Địa cũ nát, đã lâu không có hương khói, nhưng dù sao cũng là di tích xưa nên toát lên một khí chất khác biệt. Nghe người dân nói, trên núi sau thôn còn có miếu Sơn Thần và những ngôi mộ tổ rất cổ xưa, từng xảy ra những sự kiện thần quái gì đó. Truyền thuyết ở đây rất nhiều, thảo nào lại lọt vào mắt xanh của đạo diễn.


Xem xong trong thôn, Mục Triết lên núi sau, leo lên xem miếu Sơn Thần và khu rừng cùng những ngôi mộ tổ hoang vắng gần đó. Bia mộ đều đã mục nát, trông vô cùng cổ kính.


Mục Triết quan sát một vòng, thấy cảnh quan cũng được, rất hợp để quay phim. Nhưng sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, hắn vẫn quyết định bỏ qua địa điểm này. Muốn quay phim trong thôn thì sự hợp tác của dân địa phương là rất quan trọng. Hôm qua mấy người kia làm ầm ĩ như thế mà không thấy người có tiếng nói trong thôn đứng ra giải quyết, chứng tỏ năng lực quản lý ở đây có vấn đề. Nếu đoàn phim đến thật, e rằng việc giao thiệp sẽ gặp nhiều khó khăn, lãng phí thời gian và ảnh hưởng đến tiến độ.



Nghĩ vậy, Mục Triết coi như đã đưa ra quyết định, chuẩn bị xuống núi.


Đúng lúc hắn định rời đi thì từ xa ngửi thấy mùi máu tanh. Theo bản năng, hắn tìm một ch* k*n đáo nấp vào, im lặng quan sát.


Cách chỗ hắn nấp không xa có một cây hòe cổ thụ to lớn, dưới gốc cây có một cái gò đất. Một đôi nam nữ đang lén lút xách một cái túi đi tới. Mục Triết không ngờ lại gặp người quen —— chính là cặp vợ chồng cãi nhau ầm ĩ hôm qua.


Đôi vợ chồng này rất căng thẳng, nhìn đông nhìn tây một hồi mới đến trước gò đất, mở túi ra, đổ thứ bên trong lên gò đất ——


Tiếng "tí tách" vang lên, mùi máu tanh nồng nặc xộc tới. Đồng tử Mục Triết co rút lại.


Máu! Là máu người! Hắn không ngửi nhầm!


Mục Triết cố gắng thở thật nhẹ, trong lòng rối bời, nhất thời không đoán ra đôi vợ chồng này đang làm trò gì. Tại sao lại dùng máu tưới lên gò đất này? Chẳng lẽ đây là một hủ tục đặc biệt nào đó? Và máu người này ở đâu ra... Khoan đã, ánh mắt hắn dừng lại trên cánh tay hai vợ chồng. Thị lực hắn rất tốt, thấy trên tay áo người đàn ông có một vết máu nhỏ, như là máu chưa cầm hẳn dính vào. Chẳng lẽ gã tự rút máu mình? Nhưng mục đích là gì?


Quan sát kỹ hơn, Mục Triết nhíu mày.


Không đúng, lượng máu này khá nhiều, vượt xa giới hạn rút máu một lần của một người. Hơn nữa người đàn ông kia trông không có vẻ gì là hiến máu quá độ. Nếu chỉ một mình gã tuyệt đối không thể rút ra nhiều như vậy —— cậu nhìn sang người phụ nữ, thầm nghĩ, hai người cũng không đủ. Họ lấy máu ở đâu ra? Hay là họ cứ cách vài tháng rút một lần, tích trữ mấy năm trời? Thế thì cũng vô nghĩa quá...


Mục Triết cũng nghĩ đến khả năng có phải họ lấy máu của nhiều người khác không. Nhưng nếu vậy thì đôi vợ chồng này lén lút làm gì? Tại sao chỉ có hai người họ đến đây, những người khác đâu? Nghĩ thế nào cũng không thông.



Máu! Máu biến mất rồi!


Máu vừa tưới lên gò đất đang thấm vào bên trong với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, cứ như thể... như thể bị gò đất hút sạch vậy.


Tim Mục Triết đập thình thịch. Gò đất này rốt cuộc là thứ gì? Tại sao lại biết hút máu? Đôi vợ chồng này rốt cuộc đang làm cái quái gì vậy! Quá quỷ dị, quả thực đảo lộn thế giới quan của hắn. Nhưng hắn vẫn cố nén không phát ra tiếng động, gắt gao kiềm chế bản thân.


Sau khi thấy máu đã thấm hết vào gò đất, trên mặt đôi vợ chồng lộ ra biểu cảm vừa mừng rỡ vừa sợ hãi. Họ cùng quỳ xuống trước gò đất, lầm rầm khấn vái điều gì đó. Khấn xong, người chồng lấy ra một xấp giấy và mấy tấm ảnh đốt trước gò đất, còn người vợ bất ngờ rút từ sau lưng ra một cây đinh dài, cắm phập xuống đỉnh gò đất.


Giây phút đó, gió dường như ngừng thổi. Đôi vợ chồng hoảng hốt dập đầu lia lịa. Còn Mục Triết lại cảm thấy một luồng hơi lạnh toát ra từ gò đất khiến cơ thể hắn cứng đờ. Đợi đôi vợ chồng dập đầu xong rời đi, Mục Triết cũng vội vã đứng dậy, nhân lúc mặt trời còn gay gắt, chạy thục mạng xuống núi. Có lẽ do vừa chạy vừa phơi nắng nên hắn toát một thân mồ hôi lạnh, cảm giác lạnh lẽo kia cũng biến mất.


Sau đó Mục Triết không dám chần chừ, lập tức lên xe rời khỏi thôn. Vì vừa gặp chuyện quỷ dị, hắn không tự lái xe mà để tài xế đi cùng —— thực ra là vệ sĩ hắn thuê —— cầm lái.


Tiếp đó, Mục Triết gặp tai nạn trên đường cao tốc. Khoảnh khắc ấy hắn đang mơ màng sắp ngủ, nhưng đột nhiên bị thứ gì đó lạnh buốt đánh thức. Khi tỉnh lại thì đã muộn, xe lao ra khỏi đường quốc lộ, rơi thẳng xuống vực, hắn cứ thế mà chết. Trước khi chết, hắn nhìn sang tài xế, thấy anh ta vẻ mặt hoảng loạn tột độ, tay chân cứng đờ như bị đông cứng, hoàn toàn không thể kiểm soát tay lái. Cuối cùng, người vệ sĩ kiêm tài xế cũng chết cùng cậu.


Mục Triết nói: "Trước đó tôi không tỉnh lại nên không biết chuyện của tài xế được xử lý thế nào. Nhưng suy cho cùng, cái chết của anh ấy rất có thể là do chuyện tôi gặp phải gây ra. Đợi chuyện này điều tra rõ ràng, nếu đúng là vậy... tôi sẽ bảo Dương Tử xử lý hậu hĩnh cho gia đình anh ấy theo hợp đồng."


Nguyễn Tiêu không ngờ Mục Triết còn chú ý đến chuyện của tài xế, dù sao bản thân hắn cũng là nạn nhân. Cậu mỉm cười.


Hơi chần chừ một chút, cậu hỏi: "Cậu có nguyện ý chấp nhận sự khảo sát của tôi không?"


Hết chương 206.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 206
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...