Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 205
Chương 205: Tình quỷ
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Nguyễn Tiêu nghe xong, sắc mặt lập tức thay đổi.
Thôi Nghĩa Xương vẫn còn lải nhải trong điện thoại, Tông Tuế Trọng đã trầm giọng hỏi: "Sao vậy?"
Nguyễn Tiêu thở hắt ra, nói: "Chúng ta đừng tìm nữa, về trước đi. Lão đại nói nhị ca có biểu hiện không bình thường. Nghe cậu ta kể thì phản ứng của nhị ca quá đột ngột. Không có lý nào hai tiếng trước còn suy sụp đến mức muốn chết đi sống lại, ngủ một giấc dậy lại như người không có việc gì. Em nghi ngờ... có phải hồn ma của Mục Triết đã tìm đến, báo mộng cho nó không?" Nói đến đây, cậu lại khựng lại, khó hiểu, "Nhưng cũng vô lý. Chúng ta rời đi mới được một lúc, nếu Mục Triết muốn tìm nhị ca thì đáng lẽ phải ở ngay gần đó. Mà nếu cậu ấy ở gần đó, làm sao em lại không phát hiện ra?"
Tông Tuế Trọng cũng thấy kỳ lạ. Suy nghĩ một chút, anh nói: "Có lẽ không phải con quỷ nào em cũng có thể phát hiện kịp thời. Nếu quỷ khí quá yếu, hoặc là có nguyên nhân nào khác..."
Nguyễn Tiêu chần chừ một chút, vẫn không dám khẳng định chắc chắn: "Học trưởng nói cũng đúng. Lúc ấy em quả thực đã kiểm tra quanh người nhị ca và không thấy gì, nhưng cũng không thể loại trừ hoàn toàn các khả năng khác... Thôi, quay về kiểm tra kỹ lại xem sao. Nếu thực sự cậu ấy đi vào giấc mơ của nhị ca thì dấu vết sẽ rất rõ ràng. Kể cả trước đó em có sơ sót không phát hiện ra thì lần này chắc chắn sẽ tìm được."
Tông Tuế Trọng tán thành: "Đi thôi."
Nguyễn Tiêu đáp gọn lỏn một tiếng "Được".
Nói đi là đi, chuyện này vốn dĩ không thể trì hoãn. Nguyễn Tiêu nắm tay Tông Tuế Trọng, dẫn anh bay nhanh trở về Đế Đô.
Nếu thực sự Mục Triết còn ở đó, có một số việc trực tiếp hỏi cậu ấy có lẽ sẽ nhanh hơn.
.
Nguyễn Tiêu không chần chừ. Về đến Đế Đô, cậu để Tông Tuế Trọng vẫn dán bùa ẩn thân đi bên cạnh, còn mình thì hiện hình, sải bước tiến vào đoàn phim.
Từ xa, cậu đã thấy Bác Dương đang quay phim. Tinh thần Bác Dương rất tốt, như thể đột nhiên được tiêm một mũi thuốc trợ tim, không còn chút uể oải chán chường nào như lúc cậu rời đi. Trong lòng cậu lập tức cảm thấy khả năng Mục Triết đã trở về lên đến chín mươi chín phần trăm.
Thôi Nghĩa Xương đứng bên ngoài trường quay, nhìn Bác Dương diễn xuất.
Nguyễn Tiêu bước tới, vỗ nhẹ vai y.
Thôi Nghĩa Xương quay đầu lại, thấy cậu thì như trút được gánh nặng: "Mày xem, có phải lạ lắm không?"
Nguyễn Tiêu gật đầu, không nói gì thêm.
Cảnh quay kết thúc, Bác Dương bước ra khỏi vòng vây máy quay, chạm mặt Nguyễn Tiêu. Nụ cười trên mặt cậu ta hơi cứng lại, có chút áy náy sờ mũi: "Hi, lão tứ. Lúc trước làm mọi người lo lắng, ngại quá."
Nguyễn Tiêu quan sát kỹ biểu cảm của cậu ta. Cũng may, sức khỏe không vấn đề gì, sinh mệnh lực không bị tổn hại, không chịu tổn thương nào... Xem ra cậu ấy thực sự xấu hổ vì sự suy sụp trước đó.
Nghĩ ngợi một chút, Nguyễn Tiêu hỏi thẳng: "Nhị ca, mày ổn chứ?"
Bác Dương khựng lại, thở hắt ra, nói: "Cũng ổn. Hôm qua tao nằm mơ, mơ thấy A Triết."
Nguyễn Tiêu sững sờ.
Bác Dương cười nói: "Trong mơ A Triết không xảy ra chuyện gì cả. Tao cũng đã đồng ý lời tỏ tình của cậu ấy. Hai đứa đã có khoảng thời gian rất vui vẻ bên nhau, sau đó tao còn thành danh trong mơ nữa, A Triết cũng rất mừng cho tao... Tuy mơ lâu rồi tao cũng nhận ra là mình đang mơ, nhưng giấc mơ đó quá chân thực. Có lẽ tao tìm được sự an ủi từ đó nên cảm thấy khá hơn nhiều. Trong mơ A Triết còn bảo tao phải sống tốt. Tao nghĩ, tao cũng nên sống tốt thật, biết đâu ngủ tiếp lại mơ thấy cậu ấy thì sao? Tao còn nghĩ, có khi nào A Triết thấy tao như vậy không yên tâm nên quay về thăm tao không? Lão tứ, mày còn nhớ hồi trước chúng ta gặp quỷ đánh tường không? Trước kia tao thấy sợ, toàn bắt A Triết đi cùng. Giờ tao lại nghĩ, may mà trên đời này có ma quỷ... Không đúng, không phải là 'có thể', mà phải nói nhất định là A Triết, nhất định là cậu ấy đã về thăm tao."
Đoạn đầu Bác Dương nói còn khá logic và cảm xúc, nhưng đoạn sau bắt đầu lộn xộn, nói năng lủng củng.
Nhóm Nguyễn Tiêu nghe xong, thầm thở dài trong lòng.
Thoạt nhìn thì có vẻ Bác Dương đã ổn, nhưng thực tế có phần tự lừa mình dối người. Cố tình Bác Dương lại cứ nửa tỉnh nửa mê, tạo ra trạng thái kỳ quặc này.
Nguyễn Tiêu và Thôi Nghĩa Xương nhìn nhau, đều nghĩ: Thôi bỏ đi, chuyện này không thể nói toạc ra được, cứ tạm thời chiều theo ý nó đã.
Tuy nhiên vẫn lo lắng cho tình trạng tinh thần thực sự của Bác Dương nên hai người không nói nhiều. Vì Nguyễn Tiêu còn công việc tồn đọng cần giải quyết, cũng không muốn ảnh hưởng đến Bác Dương, nên vẫn để Thôi Nghĩa Xương ở lại đây bầu bạn, còn cậu quay về Huyền Hoàng.
Thôi Nghĩa Xương hiểu ý, gọi điện giải thích với bạn gái chuyện phải ở lại với anh em vài ngày rồi cắm rễ ở đây luôn. Không lâu sau, Nhan Duệ cũng tới, thay phiên nhau với Thôi Nghĩa Xương túc trực bên cạnh Bác Dương.
Sau khi rời đi cùng Tông Tuế Trọng đang ẩn thân, Nguyễn Tiêu thấp giọng hỏi: "Học trưởng, anh phát hiện ra gì không?"
Tông Tuế Trọng gật đầu: "Cũng giống như những gì em thấy."
Nguyễn Tiêu nói: "Tối nay chúng ta quay lại nhé. Bây giờ người đông mắt tạp, không tiện."
Tông Tuế Trọng "Ừ" một tiếng.
Đương nhiên ở chỗ không ai nhìn thấy, Nguyễn Tiêu đã dùng ấn Thành Hoàng triệu hoán Dạ Du Thần tới.
Ban ngày thần lực của Dạ Du Thần sẽ bị giảm sút, nhưng việc trông chừng một người thì không thành vấn đề —— ít nhất là vì luồng quỷ khí oán độc gây ra cái chết của Mục Triết, cộng thêm chuyện giấc mơ kỳ lạ của Bác Dương, cậu không yên tâm để Bác Dương ở lại một mình như vậy.
.
Đêm xuống, cảnh quay đêm của đoàn phim cũng đã xong. Các nghệ sĩ và nhân viên đều tìm chỗ nghỉ ngơi. Bác Dương cũng không ngoại lệ, sớm trở về phòng nghỉ đi ngủ.
Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng quay lại đoàn phim, liền cảm nhận được một luồng quỷ khí mạnh mẽ đang xoay quanh phòng nghỉ, gần như bao trùm cả căn phòng, kín kẽ đến mức nước tạt không lọt, có chút đáng sợ.
Nguyễn Tiêu nhíu mày, sải bước tới, dùng thần lực bao bọc lấy mình và Tông Tuế Trọng, cùng xuyên tường vào trong.
Trong phòng, người trực đêm nay là Nhan Duệ, đang nằm ngủ say trên ghế sô pha cách đó không xa. Trợ lý Lưu cũng ngủ say dưới sàn nhà.
Bác Dương đang ngủ ngon trên giường. Quỷ khí nồng đậm gần như quấn chặt lấy cậu thành một cái kén. Nhưng kỳ lạ là quỷ khí tuy dày đặc và mạnh mẽ nhưng lại không hề có chút ác ý nào, càng không gây ra bất kỳ tổn thương gì cho Bác Dương.
Ngược lại, được bao bọc trong luồng quỷ khí này, Bác Dương ngủ rất an tường, khí sắc hồng hào.
Chứng kiến cảnh này, Nguyễn Tiêu dùng thần lực búng tay một cái thật khẽ.
Cái búng tay này không ảnh hưởng đến những người đang ngủ, nhưng lại khiến luồng quỷ khí kia đột ngột khựng lại.
Giây tiếp theo, một làn khói đen bốc lên từ cánh tay Bác Dương, mắt thường có thể thấy được nó dần biến thành hình người, đáp xuống trước mặt Nguyễn Tiêu.
Đường nét quen thuộc, biểu cảm y hệt khi còn sống, ánh mắt nhìn Bác Dương vẫn dịu dàng như thế, cùng vóc dáng cao ráo... Không phải Mục Triết thì còn ai vào đây?
Nguyễn Tiêu nhìn cậu ta, giật mình: "Hóa ra là Tình Quỷ." Rồi nói thêm một câu, "Quả nhiên là cậu."
Mục Triết lẳng lặng nhìn Nguyễn Tiêu, sau đó cúi người hành lễ.
"Gặp qua Thành Hoàng gia."
Khi còn sống, Mục Triết đương nhiên không nhận ra thân phận thực sự của Nguyễn Tiêu. Nhưng sau khi chết, hắn có thể nhìn thấy thần quang trên người cậu, từ đó nhận ra cậu là một vị thần linh.
Là một hồn ma thuộc quyền quản hạt của đối phương, khi gặp thần linh, hắn bắt buộc phải cung kính.
Nguyễn Tiêu miễn lễ cho hắn, sau đó mới thổn thức:
"Sao tôi lại không nghĩ ra nhỉ? Cậu là Tình Quỷ, thảo nào ban đầu tôi không phát hiện ra. Cậu trốn trong hình xăm đúng không?" cậu thở dài, "Cái hình xăm đó, chính là hình xăm đôi trên cánh tay của cậu và nhị ca phải không?"
Thực ra không cần Mục Triết trả lời, mắt thần của Nguyễn Tiêu đã nhìn thấu tất cả.
Trên cánh tay trái của Mục Triết có hình xăm rỗng màu đen, còn cánh tay phải của Bác Dương là hình xăm rỗng màu trắng. Hình xăm giống hệt nhau, mô phỏng hình bộ xương người. Đen trắng đại diện cho âm dương, cộng thêm lời tỏ tình bị bỏ lỡ giữa hai người... Khiến Mục Triết biến thành Tình Quỷ, thật chẳng có gì lạ.
Tình quỷ hình thành do nhiều nguyên nhân: Có người khi sống tương tư đơn phương, chết đi không muốn quên mối tình này; có đôi lứa yêu nhau nồng nàn thì một người chết đi, người kia nhớ thương vô cùng, nỗi nhớ của người sống gọi người chết trở về; hoặc người này yêu người kia sâu đậm nhưng bị phản bội dẫn đến cái chết; hay đủ loại bi kịch khiến hai người yêu nhau không thể đến được với nhau... Nhưng dù là loại nào, đều bắt nguồn từ tình yêu nồng cháy, hoặc từ yêu sinh hận, không cam lòng, chấp niệm... Tình quỷ sau khi chết sẽ không đi vào quỷ môn, mà gửi thân vào vật có liên kết chặt chẽ nhất với người mình yêu/hận. Yêu hận càng mãnh liệt, tình quỷ càng mạnh mẽ.
Tình nghĩa từ nhỏ đến lớn giữa Bác Dương và Mục Triết được khắc ghi lên da thịt khi tình cảm thắm thiết nhất. Hình xăm giống hệt nhau chính là mối liên kết mạnh mẽ nhất giữa họ. Trước khi chết, Mục Triết đã tỏ tình với Bác Dương, hắn chết đi mang theo niềm hy vọng được đáp lại, nỗi "tình oan" ấy đương nhiên nồng đậm. Bác Dương sau khi Mục Triết chết mới phát hiện ra sự thật bị che giấu, nghe được lời tỏ tình, trong đau khổ tột cùng cũng bùng ph*t t*nh cảm vốn dĩ còn ngây thơ, trở thành chất xúc tác mạnh mẽ.
Vì vậy, Mục Triết chết đi không buông bỏ được chấp niệm lớn nhất đời mình nên hóa thành tình quỷ. Tình quỷ không phải lệ quỷ. Trong lúc mơ hồ, Mục Triết tìm đến hình xăm của Bác Dương, ý thức gần như hỗn độn. Theo tình cảm gia tăng của Bác Dương, tình quỷ nhanh chóng thành hình. Chỉ là khi thần linh như Nguyễn Tiêu đến, trong cõi u minh sinh ra cảm giác nguy cơ nên hắn không dám ló mặt. May mắn là Nguyễn Tiêu rời đi nhanh chóng. Tình quỷ lớn mạnh thần tốc, từ yếu ớt cùng cực trở nên vô cùng mạnh mẽ chỉ trong vài giờ ngắn ngủi. Lúc đó hắn mới tỉnh táo lại, và nhìn thấy một Bác Dương gần như đã chết đi một nửa... Đau lòng khôn xiết.
Nguyễn Tiêu nhìn Mục Triết đang im lặng, ngẫm nghĩ rồi nói: "Cho nên sau khi trở về, thấy nhị ca đau khổ quá, cậu liền chui vào giấc mơ của cậu ấy, tạo ra một tương lai giả tưởng để xoa dịu cảm xúc, lại nửa thật nửa giả nói cho cậu ấy biết cậu vẫn còn ở đây, để cậu ấy từ từ hồi phục?"
Mục Triết: "Vâng."
Mục Triết làm như vậy khiến Nguyễn Tiêu không biết phải nói gì cho phải. Tình quỷ sinh ra vì yêu, hoặc yêu quá hóa hận, tính độc chiếm cực kỳ mạnh. Tình yêu vốn dĩ đã là một loại cảm xúc bài trừ kẻ khác, khi đến cực đoan khó tránh khỏi hại người hại mình. Từ xưa đến nay tình quỷ xuất hiện không ít, đa số đều gây hại nặng nề. Người sống được tình quỷ yêu thương sẽ bị ảnh hưởng rất lớn, sinh khí hao mòn rồi cuối cùng biến thành quỷ để được ở bên tình quỷ mãi mãi —— đó mới là suy nghĩ của phần lớn tình quỷ. Kể cả không g**t ch*t thì cũng sẽ giam cầm người yêu, để người đó ngày đêm chỉ tiếp xúc với một mình mình... Càng không cần nói đến trường hợp bị tình quỷ hận, chắc chắn sẽ đòi mạng để cùng chết.
Vậy mà Mục Triết chẳng những không làm những chuyện đó, ngược lại còn giúp Bác Dương phấn chấn lên. Người sống yêu nhau còn khó kiềm chế, tình quỷ mà làm được như vậy, khắc chế được bản năng của chính mình, thì càng đáng quý hơn gấp bội.
Hết chương 205.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 205
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 205
