Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 191
Chương 191: Mẹ
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Thần lực dẫn dắt sợi tơ nhân duyên chầm chậm kéo dài về một hướng. Theo đà kéo dài ấy, tâm trạng Nguyễn Tiêu cũng ngày càng căng thẳng.
Ba mẹ hẳn là đã đầu thai rồi. Đúng vậy, trạng thái này chính là đầu thai, sẽ không có sai sót gì đâu... Rốt cuộc ở dưới địa ngục cậu đã xác nhận không có ba mẹ, hơn nữa ba mẹ cũng đâu phải cô hồn dã quỷ. Từ khi cậu bị Ấn Thành Hoàng "ăn vạ", ở trong căn nhà cũ, cậu chưa bao giờ nhìn thấy hồn ma của ba mẹ cả!
Cuối cùng, sợi tơ nhân duyên như tìm được mục tiêu, khoảnh khắc lao ra khỏi cửa sổ, tốc độ đột ngột tăng nhanh! Chỉ trong nháy mắt đã vươn ra xa tít tắp.
Tim Nguyễn Tiêu đập thình thịch, nhưng nụ cười trên mặt cậu dần tắt ngấm.
Tông Tuế Trọng nhạy bén phát hiện tâm trạng bất thường của Nguyễn Tiêu, bèn bước tới bên cạnh, thấp giọng hỏi: "Nguyễn học đệ, sao vậy?"
Nguyễn Tiêu im lặng ba giây, rồi quay đầu lại với vẻ mặt mếu máo: "Nơi ba mẹ đầu thai vượt quá phạm vi quản hạt của em rồi..."
Tông Tuế Trọng: "......"
Nguyễn Tiêu thở dài thườn thượt, tiếp tục giải thích: "Huyện Thành Hoàng quản hạt phạm vi một huyện, vốn dĩ đều cắm rễ cố định tại đó. Em là mạt đại Thành Hoàng, địa bàn di chuyển theo phạm vi của Ấn Thành Hoàng. Khi còn là Huyện Thành Hoàng, em quản hạt phạm vi mười dặm. Lên đến Châu Thành Hoàng, phạm vi cũng không quá năm mươi dặm. Chỉ riêng diện tích Đế Đô đã lớn hơn thế nhiều. Hơn nữa em thấy nơi ba mẹ đầu thai hình như cũng không ở Đế Đô, sợi tơ nhân quả kia vèo cái đã bay tít đi đâu rồi..."
Tông Tuế Trọng cũng trầm mặc một lát, rồi vỗ nhẹ lên đầu Nguyễn Tiêu: "Thu hồi thần thuật trước đi. Hai ngày nữa tôi đi cùng em một chuyến."
Nguyễn Tiêu ngẩng phắt đầu lên.
Tông Tuế Trọng nói: "Lái xe đi."
Trong lòng Nguyễn Tiêu trào dâng một luồng hơi ấm. Cậu cố nén cảm giác cay cay nơi khóe mắt, nở một nụ cười rạng rỡ: "Cảm ơn học trưởng! Em nhất định sẽ làm việc chăm chỉ kiếm tiền cho anh! Cũng sẽ chăm chỉ kiếm công đức nữa..."
Tông Tuế Trọng khựng lại một chút, giọng điệu ôn hòa: "Không cần khách khí như vậy."
Nguyễn Tiêu "dạ" một tiếng, trong lòng vẫn vô cùng vui vẻ.
Cậu biết học trưởng hẹn hai ngày nữa là để sắp xếp ổn thỏa công việc ở tập đoàn trước. Việc học trưởng nói đích thân đưa cậu đi cũng là vì không muốn chuyện này bị người khác phát giác... Thực ra cậu dùng thần lực đưa học trưởng đi tìm cũng được, nhưng ngay từ đầu học trưởng đã đề nghị lái xe, chính là để cậu tiết kiệm thần lực và giúp hành trình thoải mái hơn —— rốt cuộc, dù Thành Hoàng có thể súc địa thành thốn, nhưng nếu nơi đầu thai quá xa thì việc tìm kiếm cũng chẳng dễ dàng gì.
Tấm lòng này, cậu phải ghi nhớ thật kỹ mới được.
.
Hai ngày sau, Nguyễn Tiêu ân cần chạy vặt cho Tông Tuế Trọng hết mình. Phàm là việc gì có thể làm, cậu đều tranh làm trước. Tông Tuế Trọng hiểu tâm tư của cậu nên cũng không ngăn cản, ngược lại thường xuyên phân công chút việc vặt cho Nguyễn Tiêu để tiểu học đệ yên tâm.
Người của đoàn thư ký và đoàn trợ lý nhìn Nguyễn Tiêu như con ong chăm chỉ bay qua bay lại, bận rộn đủ thứ việc mà chẳng hề sai sót, tâm trạng ai nấy đều vô cùng phức tạp.
Sau lưng, họ bàn tán sôi nổi:
"Quả nhiên chị đại nói đúng, Tiểu Tông đổng của chúng ta tìm được con lừa kéo cối xay hợp ý nhất rồi..."
"Đúng vậy, nhìn Tiểu Nguyễn kìa, cứ như một người phân thân làm tám, thể lực người trẻ tốt thật đấy."
"Cái này không gọi là tốt, mà gọi là b**n th**! Mấy người có để ý không, chỉ cần việc giao cho cậu ấy làm thì chưa bao giờ sai sót."
"Chẳng giống người mới chút nào."
"Tiểu Tông đổng đang 'khai tiểu táo' (ưu ái/bồi dưỡng riêng) cho cậu ấy đấy!"
"Thôi đi, khai tiểu táo cũng phải xem người ta có nuốt trôi không đã. Với lại, nhồi nhét cường độ cao thế này mà gọi là ưu ái à? Tiểu Nguyễn không bị ép thành heo quay là đã giỏi lắm rồi!"
"Kể cũng đúng, Tiểu Nguyễn nhận lương thực tập sinh mà làm việc bằng nửa cái đoàn trợ lý, vĩ đại thật."
"Đáng sợ hơn là cậu ấy làm không biết mệt..."
Cuối cùng, cả đám cùng thở dài.
"Thôi, thế giới của những kẻ cuồng công việc chúng ta không hiểu nổi đâu."
"Đúng đúng, vẫn là nghĩ xem làm sao để tan làm sớm về với bạn gái thì hơn."
"May mà tôi lấy vợ sinh con sớm, chứ không thì với cái đà này thời gian đẻ con cũng chẳng có..."
"Thật hâm mộ mấy người đã kết hôn, cái tập đoàn cẩu độc thân chúng ta không biết bao giờ mới hết kiếp chó. Nhìn tình hình này, khó lắm."
"Đến Tiểu Tông đổng còn chẳng vội..."
"Chuẩn, đó mới là thánh độc thân từ trong bụng mẹ..."
Nguyễn Tiêu hoàn toàn không biết nội tâm phong phú của những anh chị thư ký trợ lý mặt lúc nào cũng nghiêm túc kia. Sau khi quay cuồng như con ong mật quanh Tông Tuế Trọng cả ngày, đến chập tối, cậu được gọi đến trước bàn làm việc.
"Học trưởng, tìm em có việc gì ạ?" Nguyễn Tiêu hỏi đầy hoạt bát.
Thái độ của Tông Tuế Trọng đối với cậu luôn ôn hòa: "Ngày mai có thể đi rồi."
Mắt Nguyễn Tiêu lập tức sáng rực lên: "Thật sao?!"
Tông Tuế Trọng gật đầu: "Hai ngày nay em giúp tôi không ít việc. Công việc trong ba ngày tới tôi đã sắp xếp ổn thỏa. Ngày mai tôi sẽ lái xe đưa em đi, tìm được người xong chúng ta sẽ đi máy bay về."
Nghe sắp xếp chu đáo như vậy, tâm trạng Nguyễn Tiêu càng thêm phấn khởi.
"Tối nay mình ăn gì đây anh?"
Tông Tuế Trọng đáp: "Ăn tôm đi."
Nguyễn Tiêu: "Duyệt!"
Cậu thích ăn tôm nhất!
Sắp xếp xong xuôi mọi thứ, hôm nay Tông Tuế Trọng tan làm đúng giờ.
Khi anh cùng Nguyễn Tiêu rời đi, cấp dưới trong tập đoàn lại được dịp bàn tán xôn xao. Nhưng đã lâu rồi, mọi người cũng quen với mối quan hệ thân thiết của hai người, thậm chí đã chuẩn bị tinh thần chào đón người mới này trở thành đặc trợ chính thức của Tiểu Tông đổng.
Nên họ chỉ có một câu cảm thán.
Giá mà ngày nào sếp cũng tan làm đúng giờ thì tốt biết mấy...
.
Sáng sớm tinh mơ hôm sau, Nguyễn Tiêu đã tỉnh giấc. Vệ sinh cá nhân xong xuôi bước ra cửa, cậu gặp ngay Tông Tuế Trọng cũng vừa đi ra.
"Học trưởng!"
Tông Tuế Trọng gật đầu: "Ăn sáng xong rồi đi."
Nguyễn Tiêu: "Dạ!"
Cùng nhau ăn một bữa sáng ngon lành, Nguyễn Tiêu ngồi lên chiếc xe việt dã mà Tông Tuế Trọng đặc biệt chuẩn bị. Cậu nhìn qua thấy ngoại hình xe khá quen mắt, nhưng dường như nhiều bộ phận đã được cải tiến?
Tông Tuế Trọng nhìn ra thắc mắc của cậu, giải thích: "Hai hôm nay đã được độ lại rồi, thích hợp với hầu hết các loại địa hình."
Nguyễn Tiêu hiểu ngay, đây là để tránh xe gặp sự cố dọc đường, trong lòng lại càng thêm ấm áp.
"...Học trưởng, lần này làm phiền anh quá."
Tông Tuế Trọng: "Nên làm mà."
Nguyễn Tiêu chớp chớp mắt, tâm trạng phơi phới.
Lên xe, Nguyễn Tiêu hít sâu một hơi rồi thi triển thần thuật giống hai ngày trước. Rất nhanh, sợi tơ nhân duyên lại kéo dài ra, bay vút về một hướng xác định.
Tông Tuế Trọng cũng nhìn thấy sợi tơ này, không cần Nguyễn Tiêu nhắc nhở, anh đạp chân ga, bám theo ngay lập tức.
Sợi tơ nhân duyên đi rất nhanh, tốc độ xe cũng không chậm. Hơn nữa giờ này chưa phải cao điểm nên may mắn không bị tắc đường. Chẳng bao lâu sau, dưới sự điều khiển của Tông Tuế Trọng, chiếc xe thuận lợi rời khỏi Đế đô, tiến vào đường cao tốc.
Xe càng chạy càng xa, tâm trạng nôn nao của Nguyễn Tiêu cũng dần bình tĩnh lại. Cậu quay đầu nhìn sườn mặt lạnh lùng của Tông Tuế Trọng, cảm thấy học trưởng trước sau vẫn như một, bất giác nỗi lòng cũng nhẹ nhõm đi nhiều.
Cậu đột nhiên có dự cảm, lần này nhất định sẽ tìm được ba mẹ, nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của họ...
.
Hành trình rất thuận lợi. Hơn năm tiếng sau, xe đến một thành phố cấp ba.
Nguyễn Tiêu có thần lực hộ thân nên tinh thần vẫn dồi dào, nhưng cậu hơi lo lắng cho thân xác phàm trần của học trưởng sẽ mệt mỏi.
Tông Tuế Trọng tạm dừng xe, lấy từ chiếc hộp nhỏ bên cạnh ra một quả trái cây ăn, nói: "Tôi không sao."
Nguyễn Tiêu nhận ra loại quả này do mấy vị ông chủ Hoàng cung cấp. Cậu chợt nhớ học trưởng vẫn luôn giao dịch với họ, chắc tích trữ cũng không ít. Tuy nhiên, thấy học trưởng phải ăn quả để lại sức, rõ ràng là cũng có chút mệt rồi. Đều tại cậu sơ ý không nhớ ra sớm hơn.
Tông Tuế Trọng ấn nhẹ đầu tiểu học đệ, nói: "Đừng nghĩ nhiều."
Tiểu học đệ liên tục dùng thần lực điều khiển sợi tơ nhân duyên cũng mệt lắm chứ.
Nguyễn Tiêu thở hắt ra, đột nhiên nói: "Học trưởng, chúng ta nghỉ ngơi ở đây một đêm đi."
Tông Tuế Trọng ngẩn ra.
Nguyễn Tiêu cười nói: "Nếu ba mẹ em biết em vì tìm họ mà hành hạ sếp thế này, chắc chắn họ sẽ lo em bị sếp đì cho sói trán mất."
Tông Tuế Trọng: "......"
Nguyễn Tiêu cười xòa, kéo tay Tông Tuế Trọng lôi xuống xe: "Đùa thôi, hai ta đi ăn cơm trước đã. Dù học trưởng vừa bổ sung năng lượng nhưng bụng cũng đói rồi chứ gì? Em vừa tra rồi, khách sạn này cũng khá ổn, chúng ta ăn chút gì ở đây, rồi xem phòng ốc thế nào, nếu tốt thì ở lại một đêm..."
Tông Tuế Trọng có chút chần chừ, nhưng cuối cùng không từ chối. Anh cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm lấy tay mình của tiểu học đệ, cùng cậu bước vào khách sạn.
Còn về việc ở phòng gì?
Đương nhiên là phòng tiêu chuẩn hai giường đơn —— giống hệt hôm hai người cùng đi sơn trang suối nước nóng.
.
Ăn cơm, ngủ khách sạn, ăn sáng, lại lên đường, ăn trưa, tiếp tục lên đường...
Đến khi sợi tơ nhân duyên rốt cuộc đi đến điểm cuối, đã là bốn giờ chiều ngày hôm sau.
Điểm đến là một thị trấn nhỏ vùng sâu vùng xa. Phong cảnh rất đẹp, môi trường thanh tịnh. Trên đường có những con ngõ nhỏ lát đá xanh mang lại cảm giác cổ kính, dường như thời gian ở đây trôi chậm lại.
Nguyễn Tiêu ngồi trong xe lẳng lặng cảm nhận một chút, bỗng nói: "Học trưởng, ba mẹ đầu thai ở cùng một thị trấn."
Sợi tơ nhân duyên trước giờ vẫn chập làm một, cậu cứ tưởng chỉ là cùng hướng, nhưng đến đây sợi tơ mới tách ra, khoảng cách tách ra cũng không lớn. Cậu mới phát hiện hóa ra cả ba và mẹ đều ở tại thị trấn nhỏ này.
Tông Tuế Trọng trầm ổn nói: "Rất có duyên."
Nguyễn Tiêu cười, gật đầu thật mạnh: "Vâng, rất có duyên."
Tông Tuế Trọng vừa lái xe vừa hỏi: "Đi bên nào trước?"
Nguyễn Tiêu nói: "Đi xem mẹ trước đi anh. Nói ra thì, kiếp này mẹ là nam hay nữ, sinh trong gia đình thế nào, em cũng chưa biết."
Tông Tuế Trọng không có ý kiến, cứ theo hướng sợi tơ nhân duyên mà lái nhanh về phía nam thị trấn.
Rất nhanh, xe dừng lại bên cạnh một ngôi trường học.
Hai người xuống xe, đi đến một góc khuất. Nguyễn Tiêu sử dụng thần thuật ẩn đi thân hình của cả hai, sau đó nắm lấy tay Tông Tuế Trọng, dùng phép súc địa thành thốn. Chỉ vài giây sau, họ đã đến dưới chân một tòa nhà ký túc xá, rồi nhún người nhảy lên tầng ba.
Khu tập thể giáo viên trường trung học số 1 của thị trấn.
Tầng này có hai hộ gia đình, đều là những người rất bình thường. Hộ bên phải là nhà của một thầy giáo dạy văn. Năm năm trước anh cưới vợ, ba năm trước vợ mang thai sinh được một cô con gái, năm nay lên hai tuổi, hoạt bát đáng yêu.
Nguyễn Tiêu nhìn bé gái đang ngồi trong lòng một người phụ nữ xinh đẹp xem mẹ vẽ tranh, ánh mắt bất giác trở nên dịu dàng.
Kiếp này mẹ vẫn sinh ra làm con gái. Còn nhỏ xíu mà đã phấn điêu ngọc trác thế kia, đợi khi lớn lên nhất định sẽ còn xinh đẹp hơn kiếp trước.
Hết chương 191.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 191
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 191
