Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 190
Chương 190: Muốn tìm cha mẹ
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Trong lòng thoáng hiện lên một ý niệm, nhưng Nguyễn Tiêu không vội vàng phán đoán võ đoán. Cậu bước tới, đưa tay sờ lên tấm bài vị bằng đất nung.
Không sai, thần lực trên đó giống hệt với những mảnh vỡ tượng thần bị ném ra trước đây. Chữ "Sơn" viết bằng văn tự Giáp Cốt đại diện cho vị Sơn Thần mà Phụng Sơn đạo nhân thờ phụng.
Nguyễn Tiêu nhẹ nhàng chạm vào chữ Giáp Cốt kia, dò xét chất liệu của tấm bài vị.
Có đất lấy từ điện thờ đã thấm đẫm thần tính, hẳn là nơi vị Sơn Thần kia từng trú ngụ nhiều năm. Có một ít đá vụn, hẳn là nghiền ra từ mảnh vỡ của bức tượng thần mà Sơn Thần thường xuyên giáng xuống. Ngoài ra còn có hoa cỏ, cành lá, bụi đất... đại khái cũng đều lấy từ ngọn núi đó.
Nguyễn Tiêu ngừng lại một chút, nương theo thần lực trên bài vị để truy tìm phương hướng, nhưng quả nhiên là không tìm thấy. Xem ra, hoặc là ngọn núi đó nằm ngoài phạm vi quản hạt của cậu, hoặc là trải qua bao năm tháng tiêu mòn, ngọn núi đã sớm không còn chút thần lực nào. Những vật chứa thần lực còn sót lại trong tay Phụng Sơn e rằng cũng đã được dùng thủ đoạn che giấu, hoặc bình thường thần lực đều ẩn sâu bên trong... Tóm lại là không tìm ra được. Nhưng cậu cũng không thất vọng. Rốt cuộc trước kia cậu đã từng thử, muốn tìm Phụng Sơn dễ dàng như vậy là chuyện không thể nào. Lần này cũng chỉ là tiện tay thử một lần, phát hiện được thì tốt, không được cũng là chuyện bình thường.
Suy tư một lát, Nguyễn Tiêu thầm nghĩ: Tín ngưỡng tụ tập trên bài vị không ít, nhưng nhìn kỹ thì dường như không phải đến từ con người, mà là... loài rắn?
Cũng không có gì lạ. Tuy tuyệt đại đa số tín ngưỡng của thần linh đều do con người cung cấp, nhưng không có nghĩa chỉ con người mới có thể làm được điều đó. Chính xác hơn là vật sống đều được. Đặc biệt Sơn Thần là vị thần cai quản sinh linh trên núi, thuộc loại thần linh khá đặc thù. Rốt cuộc trên núi đâu chỉ có con người, nhiều hơn cả vẫn là cỏ cây động vật. Cho nên, nếu sinh linh trên núi thành tâm thờ phụng thì cũng có thể cung cấp rất nhiều tín ngưỡng. Ví dụ như loài rắn này, từ xưa đến nay phần lớn đều sống nơi rừng núi. Bầy rắn đông đúc được con Xà Vương kia dẫn dắt thờ phụng Sơn Thần, lại vì chưa khai mở linh trí nên tâm niệm càng thêm thuần túy, quả thực đã tụ tập được không ít tín ngưỡng.
Nguyễn Tiêu trầm ngâm suy tư.
Văn tự Giáp Cốt rất nhiều chữ là chữ tượng hình, chữ "Sơn" này là một trong số đó. Người ta thường nói thế nào nhỉ? Gọi tên nó, mô phỏng hình dáng nó, lâu dần sẽ sinh ra thần tính. Đặc biệt khi có lượng lớn tín đồ thờ phụng, tụ tập tín ngưỡng... Thời cổ đại, rất nhiều Sơn Thần, Thổ Địa hay các tiểu thần khác thường được sinh ra theo cách này: mọi người tin tưởng trước, tin đủ nhiều thì thần sẽ thực sự hiện hữu.
Như vậy xem ra, tấm bài vị chứa đầy tín ngưỡng cùng một nhịp thở với vị Sơn Thần kia, cộng thêm việc Xà yêu dùng cờ Chuyển Hồn tạo ra hồn thể thuần khiết có thể dùng để "bổ sung dinh dưỡng" cho thần linh... Có vẻ như chúng đang muốn hồi sinh vị Sơn Thần đó? Trong thời đại thần linh hưng thịnh, sau khi một vị thần tiêu vong, nếu có người hữu duyên nguyện ý bỏ công sức làm như vậy thì quả thực có thể hồi sinh. Đúng vậy, là hồi sinh chứ không phải hình thành thần linh mới, nếu không thì đâu cần dùng đến những vật liên quan đến vị thần cũ làm gì? Lại nghĩ đến con Xà yêu kia, tuy ở đây không thấy Vạn Yêu Đồ, nhưng rắn vốn là một trong mười hai nguyên thần. Tên Phụng Sơn đó rất âm hiểm, Nguyễn Tiêu không tin hắn sẽ thật lòng đối đãi với con rắn này. Dùng ngón chân cũng đoán được, đợi khi con rắn hết giá trị lợi dụng, chắc chắn sẽ bị biến thành nguyên thần Xà tướng. Đối với Phụng Sơn mà nói, chẳng phải là nhất cử lưỡng tiện sao?
Sau đó, Nguyễn Tiêu lại nở một nụ cười lạnh.
Khi chư thần hủy diệt vào thuở sơ khai, ngay cả Sơn linh Thái Sơn do đầu Bàn Cổ biến thành, vị Đông Nhạc Đại Đế đời đầu —— học trưởng Tông Tuế Trọng của cậu cũng chỉ có thể dùng tàn hồn để đầu thai, nghiêm khắc mà nói đến hiện tại đã không còn là thần linh nữa. Thần linh chân chính duy nhất chỉ có một mình Thành Hoàng là cậu, lại còn là do thiên địa đặc cách cho phép tồn tại. Vậy thì một tiểu Sơn Thần cỏn con làm sao có thể may mắn còn tồn tại ở hậu thế chứ? Hồi sinh? Quả thực là ý tưởng hão huyền, tưởng ông trời không biết cầm dao chắc?!
Khoan đã, không đúng. Tên Phụng Sơn đạo nhân kia dám mưu tính thành thần, không nghi ngờ gì là kẻ cực kỳ cuồng vọng. Nhưng hắn có thể bố cục suốt bao nhiêu năm vì mục đích đó thì càng không thể là kẻ ngốc, không thể nào không hiểu điểm này.
Nghĩ lại xem, chính bản thân hắn muốn dùng cách đó để thành thần đều là lợi dụng kẽ hở, lại còn bị trời giáng xuống một Thành Hoàng như Nguyễn Tiêu để ngáng đường. Hồi sinh Sơn Thần ư? Nực cười thật. Cho nên, Nguyễn Tiêu suy đoán, tên kia hơn phân nửa là muốn chừa cho mình một con đường lui. Lỡ như cách "mười hai nguyên thần hóa rồng" thất bại, hắn có thể quay sang làm Sơn Thần này. Mưu đồ đường lui cũng không phải là không có khả năng!
Tóm lại hiện tại Nguyễn Tiêu thà nghĩ nhiều một chút, còn hơn đánh giá thấp Phụng Sơn để rồi phạm sai lầm.
Nghĩ thông suốt mọi chuyện, Nguyễn Tiêu không chút do dự vận dụng thần lực, bóp mạnh tấm bài vị trong tay —— trong nháy mắt, tấm bài vị vỡ vụn thành bột phấn. Cậu vẫn chưa yên tâm, lại dùng thần lực nghiền nát đám bột phấn đó thêm vài lần, tỉ mỉ đánh tan mọi sức mạnh còn sót lại trên đó cho đến khi không còn gì mới chịu dừng tay.
Tông Tuế Trọng đứng bên cạnh nhìn hành động của Nguyễn Tiêu, suy nghĩ một chút cũng hiểu được nguyên do.
"Giải quyết xong rồi?" Anh hỏi.
Nguyễn Tiêu cười với hắn: "Vâng, tạm thời như vậy là được rồi."
Chuyện Xà yêu coi như đã giải quyết xong, đoàn người Nguyễn Tiêu chuẩn bị rời khỏi Xà cốc.
Các quỷ thần lần lượt bay lên, nhưng mà...
Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng sóng vai đứng dưới đáy cốc, ngẩng đầu nhìn lên trên, lâm vào trầm mặc.
Ừm... Lúc xuống thì Nguyễn Tiêu kéo Tông Tuế Trọng nhảy cái vèo là xong. Nhưng lúc lên, việc kéo tay nhảy lên có vẻ không dễ thực hiện cho lắm. Thực ra, nếu là với người khác, Nguyễn Tiêu hoàn toàn sẽ không do dự chút nào. Nhưng đối mặt không phải là người khác, mà là Tông Tuế Trọng, chuyện này liền có chút... ạch...
Nguyễn Tiêu do dự nhìn sang Tông Tuế Trọng. Khi cậu nhìn sang, lại phát hiện Tông Tuế Trọng cũng đang nhìn mình. Ánh mắt thâm thúy ấy thoạt nhìn giống như trước đây, nhưng lại dường như rất khác biệt.
Đau đầu thật đấy.
Nguyễn Tiêu: "Học trưởng, em bế anh lên nhé?"
Sắc mặt Tông Tuế Trọng hơi khựng lại.
Nguyễn Tiêu nhanh chóng sửa lời: "Em cõng anh lên nhé?"
Tông Tuế Trọng im lặng vươn tay, ôm lấy vai Nguyễn Tiêu.
Nguyễn Tiêu im lặng vươn tay, ôm lấy eo Tông Tuế Trọng.
Giây tiếp theo, Nguyễn Tiêu đã mang theo Tông Tuế Trọng phóng thẳng lên cao, đáp xuống bên trên sơn cốc. Lại giây tiếp theo, hai người như bị điện giật, đồng thời buông tay ra, đều làm ra vẻ mặt bình thường như không có gì.
Nguyễn Tiêu: "Học trưởng, chúng ta về thần miếu chứ?"
Tông Tuế Trọng: "Ừ."
.
Về đến thần miếu, mọi người cũng không còn việc gì khác. Nguyễn Tiêu nghĩ ngợi rồi phất tay cho các quỷ thần giải tán, còn mình thì thu hồi phó ấn, thu lại cả ngôi thần miếu. Sau đó cậu lại suy tính một chút, quyết định để lại một hư ảnh ở nơi này.
Đương nhiên, nói là hư ảnh nhưng thực chất vẫn liên kết với thần miếu thật. Nếu có người vào đây thành tâm kính bái, khoảnh khắc đó thần miếu sẽ hóa hư thành thực —— chẳng qua là tốn chút thần lực thôi, nhưng tín ngưỡng thu được từ sự kính bái ít nhất gấp mấy lần số thần lực bỏ ra, tội gì mà không làm? Đây vốn dĩ cũng là năng lực của Thành Hoàng.
Nguyễn Tiêu tính toán rằng, hiện tại cậu có thêm một "đại gia" tiêu tốn tín ngưỡng. Dù cậu không vội thăng cấp phẩm hàm Thành Hoàng, nhưng tàn hồn của Tông học trưởng vẫn đang khổ sở trấn áp Địa ngục dưới kia. Cậu muốn mượn dùng Địa ngục, chưa tính đến giao tình hiện tại của hai người, cậu cũng phải góp chút sức lực. Huống chi... khụ, dù sao vẫn phải tiếp tục mở rộng lực ảnh hưởng, thỉnh thoảng thể hiện chút "thần tích" cũng chẳng hại gì.
Tông Tuế Trọng liếc nhìn hư ảnh thần miếu, không nói thêm gì.
Nguyễn Tiêu cùng Tông Tuế Trọng quay trở về biệt thự của anh.
.
Sau khi biết rõ lai lịch của mình, Tông Tuế Trọng vẫn sống những ngày tháng bình thường như trước. Chủ yếu là vì anh biết thì biết vậy, nhưng trải nghiệm chân thực thì chưa có, đặc biệt là ký ức không nhiều, nên cảm giác chân thật tuy có nhưng phần lớn vẫn giống như đang xem một bộ phim, không ảnh hưởng quá nhiều đến anh. Tính cách, cách đối nhân xử thế vẫn y như cũ, không có gì thay đổi.
Nguyễn Tiêu hơi ngạc nhiên vì sự "nhiều chuyện" của Tông Tuế Trọng. Rốt cuộc trong lòng cậu, học trưởng không phải người hay quan tâm đến những chuyện vặt vãnh này. Nghĩ lại, trong lòng cậu lại dâng lên niềm vui bí ẩn, đột nhiên cảm thấy, dường như có thể chia sẻ chuyện này.
"Em..." cậu ho nhẹ một tiếng, giọng nói có chút khô khốc, "...Học trưởng, em chỉ đang nghĩ, hiện tại em đã sống lại, lại thăng cấp lên Châu Thành Hoàng, thần lực cũng sung túc... Liệu em có thể xem thử cha mẹ mất sớm của em... hiện tại đã đầu thai chuyển thế đi đâu rồi không. Trên người họ không có tội nghiệt, trong Địa ngục cũng không có quỷ hồn nào liên kết hơi thở với em... Họ nhất định đã chuyển thế rồi."
Tông Tuế Trọng ngẩn người, không ngờ lại là chuyện này. Anh nhìn khuôn mặt ưu sầu của tiểu học đệ, biểu cảm dần trở nên ôn hòa.
"Muốn xem thì cứ xem."
Lần này đến lượt Nguyễn Tiêu sững sờ.
Tông Tuế Trọng nói: "Là cha mẹ của mình, quan tâm là chuyện đương nhiên. Đừng nói chuyển thế một lần, cho dù là đời đời kiếp kiếp, em muốn xem đều có thể đi xem. Đợi đến khi nào em không muốn xem nữa, đó mới là lúc duyên phận đã hết."
Nguyễn Tiêu nghe vậy, lập tức bật cười.
Đúng là như vậy thật, cậu nghĩ nhiều làm gì chứ? Chỉ cần cậu làm tốt bổn phận, đi thăm cha mẹ chuyển thế của mình thì có sao đâu? Đó là nhân chi thường tình mà! Giống như học trưởng, là tàn hồn thần linh bẩm sinh, đầu thai vào nhà họ Tông còn che chở cho cả nhà đấy thôi. Bản thân cậu cũng vậy, ai tín ngưỡng cậu thì cậu che chở, sao đến lượt cha mẹ mình thì cậu lại suy nghĩ lung tung thế này.
Tông Tuế Trọng lại rất hiểu, tiểu học đệ vì quá trân trọng nên mới không dám hành động thiếu suy nghĩ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn sẽ không nhịn được. Làm con cái, trước chịu ơn cốt nhục của cha mẹ thai nghén, sau lại được tình yêu thương của cha mẹ tưới tắm trưởng thành, làm sao có thể không nhớ thương? Nếu thật sự không nhớ thương, đó mới là kẻ nhân phẩm thấp kém.
Nguyễn Tiêu hít sâu một hơi, nói: "Học trưởng nói đúng, hiện tại em nhớ thương cha mẹ, em có thể đi xem họ. Em có thể làm Thành Hoàng, em có thể tìm được cha mẹ, chứng tỏ em và họ vẫn còn duyên phận!"
Nói xong, cậu lập tức bức một giọt máu từ đầu ngón tay ra, dùng thần lực nương theo giọt máu này để tìm kiếm những người có mối liên hệ huyết thống sâu đậm nhất với mình.
Hết chương 190.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 190
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 190
