Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 192
Chương 192: Ba
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Cô bé con vừa xem mẹ vẽ tranh vừa vỗ tay bôm bốp, cười rộ lên để lộ hai cái má lúm đồng tiền, trông đáng yêu vô cùng. Người phụ nữ trẻ vẽ được vài nét lại ngừng tay, ánh mắt dịu dàng nhìn con gái. Cô dùng mu bàn tay cọ nhẹ lên má bé xem có mồ hôi không, rồi lại sờ bụng bé xem con có bị đói hay lạnh không.
Cảnh tượng ấm áp đến mức Nguyễn Tiêu đứng nhìn mà khóe mắt cay cay.
Thật sự quá tốt. Cậu thấy rất rõ, người phụ nữ kia tuy rất chú tâm vào bức tranh và thực sự yêu thích hội họa, nhưng vẫn luôn đặt con gái lên hàng đầu. Cô ấy là một người mẹ tuyệt vời.
Nguyễn Tiêu cứ đứng nhìn mê mải rất lâu, Tông Tuế Trọng cũng lặng lẽ đứng bên cạnh cùng cậu.
Hơn một giờ trôi qua, học sinh tan học, khu giảng đường cách đó không xa bắt đầu ồn ào. Một người đàn ông nách kẹp cặp tài liệu, bước chân vội vã chạy về, lao thẳng vào phòng vẽ tranh hôn vợ rồi hôn con gái.
"Bảo bối lớn và bảo bối nhỏ ơi, còn nửa tiếng nữa là ăn cơm nhé. Vẽ xong nhớ rửa tay." Người đàn ông trông rất nho nhã, tính cách lại hào sảng nhưng không kém phần nhu tình. Dặn dò vợ con xong, anh đặt cặp tài liệu sang một bên, nhanh chóng vào bếp nấu cơm.
Tay nghề nấu nướng của anh không tồi chút nào, đúng nửa tiếng sau đã làm xong ba món mặn một món canh. Tuy món ăn không nhiều nhưng đủ dinh dưỡng cho cả nhà.
Năm phút trước giờ cơm, người phụ nữ như được cài đồng hồ báo thức, nhanh chóng đưa con gái đi rửa tay, sau đó cả nhà cùng ngồi vào bàn ăn. Chúc nhau "ăn ngon miệng" xong, họ bắt đầu dùng bữa. Cô bé con tuy mới hai tuổi nhưng có lẽ được mẹ dạy dỗ cẩn thận, tuổi còn nhỏ mà dùng thìa rất thành thạo. Thi thoảng trên mặt dính vài hạt cơm trắng trông lại càng đáng yêu, khiến đôi vợ chồng trẻ nhìn nhau cười, trong lòng ấm áp như có dòng nước ấm chảy qua.
Thấy ánh mắt ngẩn ngơ của Nguyễn Tiêu, Tông Tuế Trọng vẫn kiên nhẫn đứng bên cạnh.
Mãi đến khi trời tối hẳn, Nguyễn Tiêu mới ngập ngừng mở miệng: "Như vậy tốt quá rồi, đúng không anh?"
Tông Tuế Trọng: "Ừ."
Chứng kiến gia đình nhỏ thân mật ăn cơm, ăn xong lại cùng nhau đi tản bộ, Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng lặng lẽ đi theo sau họ một đoạn. Trong lòng Nguyễn Tiêu mềm nhũn, tâm trạng cũng tốt lên rất nhiều.
Đi được một lúc, đôi vợ chồng trẻ ra khỏi khu tập thể giáo viên, đưa con gái cưng đến một quảng trường giải trí trong thành phố. Ở đó có một khu vui chơi nhỏ với nhiều trò chơi cho trẻ em.
Nguyễn Tiêu vẫn đi theo, nhìn cô bé mũm mĩm vui vẻ lao vào nhà hơi. Chỉ lơ đễnh một chút, từ cầu trượt bỗng lao xuống một cậu nhóc béo tròn, nhanh như chớp ôm chầm lấy cô bé, cả hai cùng lăn một vòng trên đệm hơi.
Cô bé không hề sợ hãi, chỉ nũng nịu nói: "Bạn... Bạn làm gì thế! Đồ béo!"
Cậu nhóc béo nhe răng cười: "Tớ không phải đồ béo! Bạn mới là vợ bé nhỏ của tui!"
Nguyễn Tiêu: "......"
Biểu cảm của cậu bỗng trở nên quái dị. Vốn dĩ sau khi nhìn thấy mẹ, vì lo lắng cho mẹ có phần yếu đuối nên cậu định tối nay mới đi thăm ba và cũng không dùng thần thuật nữa. Không ngờ chưa kịp đi thì đã gặp ngay ở đây. Hơn nữa, lần đầu tiên chạm mặt ba mình chuyển thế, lại là cảnh ổng đang... đùa giỡn mẹ mình?
Cùng lúc đó, bên cạnh vang lên tiếng cười "phụt". Một người đàn ông cao to ôm một người phụ nữ đẫy đà bước ra từ phía bên kia. Người phụ nữ giả vờ tức giận quát: "Thôi đi ông tướng, béo như thế mà còn đè người ta, đừng có bắt nạt con gái nhà người ta chứ!"
Người đàn ông cao to thấy thằng con béo ục ịch có vẻ không phục, bèn giơ nắm đấm lên dọa: "Thích ăn đòn nát mông không hả?"
Cậu nhóc béo bĩu môi, ương ngạnh không chịu buông tay.
Cô bé con nhẹ nhàng kéo áo cậu nhóc: "Bạn đi chơi lâu đài nhỏ với tui được không?"
Thằng bé béo ú vừa được rủ rê liền mềm nhũn, cười hì hì: "Được, đi luôn!"
Sau đó, nó nhanh chóng bò dậy, tay trong tay cùng cô bé chui vào lâu đài nhỏ phía sau, vui vẻ chơi trò gia đình.
Cặp vợ chồng cao to vội vàng bước tới, xin lỗi đôi vợ chồng trẻ nho nhã: "Xin lỗi anh chị nhé, thằng nhóc nhà tôi nghịch quá, về nhà chúng tôi nhất định sẽ dạy dỗ lại nó."
Đôi vợ chồng trẻ cũng không giận. Trẻ con mà, mới hai ba tuổi đầu, đứa nào cũng mũm mĩm, lại chơi trên đệm hơi nên ngã cũng không đau. Họ cười nói: "Không sao đâu, tôi thấy Quả Quả cũng thích chơi với bé nhà anh chị lắm, cứ để chúng chơi cùng nhau đi."
Cặp vợ chồng cao to thở phào nhẹ nhõm, cười đáp: "Được được, để bọn trẻ chơi. Nhưng chúng ta cũng không thể đứng nhìn không được, để tôi đi mua mấy cốc trà sữa. Quán lão Chu toàn dùng nguyên liệu tự làm, sạch sẽ lắm."
Vợ chồng cao to: "Phải mời chứ, phải mời chứ."
Hai nhà khách sáo qua lại một hồi, cuối cùng hai ông bố rủ nhau đi mua trà sữa, còn hai bà mẹ ở lại trông chừng lũ trẻ. Quan hệ giữa hai gia đình dần trở nên thân thiết, hòa khí vui vẻ.
Nguyễn Tiêu nhìn cảnh này, từ cảm giác dở khóc dở cười ban đầu chuyển sang nhẹ nhõm.
Tông Tuế Trọng vỗ nhẹ vai Nguyễn Tiêu: "Ổn chứ?"
Nguyễn Tiêu hít sâu một hơi: "Dạ, em thấy rất tốt. Ba mẹ đầu thai ở cùng một thành phố, lại gặp nhau từ khi còn nhỏ thế này. Ba em vẫn giống kiếp trước, cứ thấy mẹ em là mắt sáng lên không nhìn thấy ai khác, còn mẹ em thì vẫn trị được ba em... Kiếp này, nếu em nhìn không lầm, họ sẽ còn kết hôn làm vợ chồng, sinh thêm một đứa con đáng yêu nữa. Có thể là con trai, cũng có thể là con gái, không biết có được tính là em trai em gái của em không nữa. Thật sự rất tốt."
Tông Tuế Trọng thấy ánh mắt Nguyễn Tiêu lấp lánh nước nhưng không nói gì thêm. Anh hiểu tâm trạng hiện tại của tiểu học đệ là điều mình không thể hoàn toàn thấu cảm, chỉ cần đứng đây lắng nghe là đủ.
Nguyễn Tiêu quả nhiên bắt đầu lải nhải kể chuyện. Đại thể đều là những chi tiết về cuộc sống chung với cha mẹ kiếp trước, so sánh những điểm tương đồng trong cách họ đối xử với nhau ở kiếp này. Nói liên miên hơn một tiếng đồng hồ, giọng cậu ngày càng nhỏ dần rồi cuối cùng im bặt.
Bên kia, lũ trẻ chơi lâu cũng đã mệt.
Cô bé con được cậu nhóc béo dắt tay đi ra, tay kia dụi mắt, ngáp một cái rõ to.
Hai bên cha mẹ đã trao đổi phương thức liên lạc. Đều là người mới nuôi con nhỏ, con cái lại hợp nhau, sau một hồi trò chuyện họ phát hiện nghề nghiệp của nhau cũng khá ổn —— một bên là giáo viên dạy văn, bên kia là chủ chuỗi cửa hàng lẩu —— nên đều sẵn lòng kết giao thêm bạn bè.
Cứ thế, hai đứa trẻ vừa ra thì mỗi nhà bế một đứa về.
Cậu nhóc béo vẫn còn vẫy vẫy bàn tay múp míp hẹn cô bé lần sau chơi tiếp, cô bé con cũng ngoan ngoãn đáp lại: "Dạ..."
Hai bên cha mẹ nhìn nhau cười rồi mới bế con mình đi, để mặc bọn trẻ lưu luyến chia tay.
Lần này Nguyễn Tiêu không đi theo cô bé Quả Quả về nhà nữa, mà đổi hướng đi xem hoàn cảnh sống của cậu nhóc béo. Nghiêm túc mà nói, điều kiện gia đình cậu nhóc béo tốt hơn một chút, nhưng xét về môi trường giáo dục thì gia đình giáo viên vẫn thích hợp với cô bé con hơn.
Cậu quan sát khí vận của ba mẹ kiếp này, thấy cuộc đời họ đều rất tốt, an khang, suôn sẻ. Hơn nữa họ còn có duyên phận vợ chồng ở kiếp này... Không còn gì tốt hơn thế nữa.
.
Đêm đó, Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng vẫn ở lại khách sạn trong thị trấn nhỏ. Suốt đêm, Nguyễn Tiêu không ngủ mà cứ trò chuyện với Tông Tuế Trọng về quá khứ của mình, như muốn trút hết những kỷ niệm với cha mẹ cho anh nghe.
Tông Tuế Trọng cũng yên lặng lắng nghe, không tùy tiện phát biểu ý kiến, thi thoảng chỉ ậm ừ đáp lại để chứng tỏ mình vẫn đang nghe.
Cứ thế nói đến tận sáng sớm, Nguyễn Tiêu chợt nhớ ra học trưởng vẫn chưa nghỉ ngơi, bèn nhắm mắt lại, chủ động đề nghị đi ngủ.
Tông Tuế Trọng đương nhiên hiểu ý, cũng nhắm mắt lại, chiều theo ý cậu.
Có lẽ vì khúc mắc sâu kín trong lòng cuối cùng cũng được gỡ bỏ, Nguyễn Tiêu ngủ rất ngon. Tông Tuế Trọng tuy phá vỡ giờ giấc sinh hoạt thường ngày để ngủ bù nhưng cũng ngủ rất an ổn.
Bất tri bất giác, mãi đến giữa trưa hai người mới tỉnh dậy.
Nguyễn Tiêu có chút ngượng ngùng: "Học trưởng, em..." cậu thở hắt ra, "Em coi như đã hoàn thành tâm nguyện rồi. Ăn trưa xong chúng ta về thôi."
Tông Tuế Trọng nhìn cậu, vẻ mặt vẫn bình thản như mọi khi: "Đi xem thêm lần nữa đi."
Nguyễn Tiêu mỉm cười với anh: "Dạ."
Ăn xong, Nguyễn Tiêu quả nhiên lại đi xem một lần nữa. Cậu thấy cuộc sống thường ngày của hai đứa trẻ vẫn đáng yêu và được cưng chiều hết mực. Thân nhân của ba mẹ kiếp này đều rất tốt, không thiên vị, không trọng nam khinh nữ, không mưu toan lợi ích của người thân, càng không có chuyện bắt nạt. Thậm chí Nguyễn Tiêu còn đi xem qua ông bà nội ngoại kiếp này của họ, đều là những người bình thường tốt bụng. Những người như vậy có lẽ không có nhiều công đức lớn lao, nhưng tổng thể vẫn hướng thiện, quan hệ gia đình hòa thuận.
Đến lúc này, Nguyễn Tiêu không còn gì để lo lắng nữa.
"Học trưởng, về thôi anh."
Tông Tuế Trọng vững vàng lái xe: "Sau này có cơ hội có thể quay lại thăm."
Nguyễn Tiêu hào hứng đồng ý. Hiện tại cậu cũng cảm thấy, thích thì cứ đến xem, miễn không làm phiền cuộc sống của họ là được. Người sống một đời, chỉ cần giữ được cái tâm ngay thẳng, hà tất phải so đo quá nhiều tiểu tiết? Nghĩ nhiều chỉ tổ mệt óc.
Nói về là về, suốt dọc đường đi hai người đều thuận buồm xuôi gió. Tông Tuế Trọng lái xe đến sân bay ở thành phố gần nhất, gửi xe lại nhờ người trông coi rồi sẽ cho người đến lấy sau. Hai người lên chuyến bay sớm nhất, bay thẳng về Đế Đô.
Tuy nhiên do hết vé hạng nhất, hai người cũng không so đo gì nhiều, chấp nhận ngồi ghế phổ thông.
Vé ngồi cạnh nhau, hai người ngồi ở dãy bên trái, hơi ngả lưng ghế ra sau.
Chỗ ngồi trên máy bay này bố trí hơi chật chội. Tuy ở giữa có tay vịn ngăn cách nhưng khoảng cách giữa hai người vẫn quá gần, gần đến mức khiến Nguyễn Tiêu có chút ngượng ngùng.
Tông Tuế Trọng hơi nghiêng đầu: "Sao vậy?"
Nguyễn Tiêu lắc đầu: "Không có gì ạ. Em chỉ cảm thấy lần này cứ để học trưởng lái xe suốt, chắc anh mệt lắm phải không?" cậu thực sự thấy áy náy, "Xin lỗi anh, em có bằng lái nhưng tay lái yếu quá, không dám múa rìu qua mắt thợ."
Tông Tuế Trọng nói: "Không sao, em cẩn thận là đúng."
Nguyễn Tiêu ngượng ngùng nói: "Nhưng học trưởng yên tâm, về em sẽ tìm thời gian luyện tập đàng hoàng. Dù sao sau này em chắc chắn phải đi công tác cùng anh, không thể lúc đó vẫn để anh làm tài xế cho em được."
Trong mắt Tông Tuế Trọng hiện lên ý cười: "Có tài xế mà."
Nguyễn Tiêu vẫn kiên trì: "Cũng không thể lúc nào cũng dựa vào tài xế được, nhỡ đâu có chuyện đột xuất thì sao? Em vẫn nên luyện tập cho tốt, bình thường không dùng đến thì thôi, chứ lúc cần kíp em cũng phải góp chút sức lực chứ."
Tông Tuế Trọng tán thành suy nghĩ của Nguyễn Tiêu, gật đầu: "Học thêm cũng tốt."
Nguyễn Tiêu cười: "Đúng không anh?"
Tông Tuế Trọng: "Ừ."
Thực ra hai người cũng chẳng nói chuyện gì quá sâu sắc, chỉ là tán gẫu linh tinh nhưng tâm trạng đều rất vui vẻ.
Chỉ tiếc, niềm vui thường dễ bị phá vỡ. Cách đó không xa bên phải, đột nhiên có người òa lên khóc nức nở.
Hết chương 192.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 192
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 192
