Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 187
Chương 187: Suy đoán
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Tông Tuế Trọng không biết Nguyễn Tiêu đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy vẻ mặt tiểu học đệ lúc này vô cùng khiếp sợ. Anh thầm nghĩ, việc hố đen của anh cần công đức để lấp đầy, tiểu học đệ đã biết từ trước và cũng chẳng tỏ ra ngạc nhiên đến thế. Vậy viên nội đan của xà yêu kia có gì đặc biệt chăng?
Tuy nhiên, anh vẫn gật đầu xác nhận: "Tôi thấy con xà yêu đó ném một hòn đá tới, có lẽ để phá vỡ một chút phòng ngự của thần miếu. Sau đó nó ném viên nội đan về phía tôi, nhưng rồi bị hố đen nuốt trửng."
Nguyễn Tiêu ngơ ngác hỏi tiếp: "Yêu đan đó... trông như thế nào?"
Tông Tuế Trọng ngẫm nghĩ, dùng ngón tay mô phỏng kích thước, miêu tả: "Cỡ chừng này, màu xanh lục yêu dị, trông rất quỷ quái, bên trên còn quấn quanh một lớp tội nghiệt rất dày." Ngừng một chút, anh cũng ước lượng và nói ra khoảng thời gian viên nội đan bị ném tới và bị nuốt đi.
Sắc mặt Nguyễn Tiêu chợt đỏ chợt trắng, trong lòng nổi lên sóng to gió lớn. Nhưng kỳ lạ thay, giờ khắc này đầu óc cậu lại vô cùng bình tĩnh và tỉnh táo. Sau khi nhanh chóng xâu chuỗi rất nhiều sự kiện, cậu đi đến một phỏng đoán khiến bản thân cũng phải kinh hãi.
Chẳng lẽ... Học trưởng chính là tàn hồn chuyển thế của Đông Nhạc Đại Đế?!
Nguyễn Tiêu đi đi lại lại, trong nhất thời chẳng màng đến Tông Tuế Trọng đang đứng bên cạnh.
Cậu nhớ lại lúc trước, khi học trưởng còn chưa tin vào chuyện quỷ thần, cậu đã thử kéo sinh hồn của anh ra để chứng minh, kết quả là kéo mãi không được. Khi đó cậu chỉ nghĩ lai lịch của học trưởng chắc chắn không tầm thường. Giờ ngẫm lại, nguyên nhân không chỉ đơn giản là lai lịch bất phàm, mà rất có thể sinh hồn của học trưởng căn bản không nằm trong cơ thể, mà đang ở dưới Âm phủ, đang trấn áp Địa ngục!
Còn về cái hố đen sau lưng học trưởng, nó có lực hút, ngẫm kỹ thì đại khái chính là nơi kết nối với đỉnh của ngọn núi tàn hồn khổng lồ kia. Nó hấp thụ ngoại lực —— bao gồm thần lực, quỷ lực, yêu lực... —— hẳn là để bổ sung cho thân núi. Học trưởng cần nhiều công đức như vậy, cái hố đen lại sâu không thấy đáy... Ngọn núi lớn nhường ấy, cần nhiều là phải rồi!
Về phần những quỷ hồn bị hút vào, nếu bọn chúng đã có dã tâm với học trưởng thì chắc chắn không thiếu việc làm ác. Hố đen thông với Địa ngục, bị hút vào đó e rằng sẽ bị ném thẳng xuống các tầng ngục. Kể cả trước đó chưa làm quá nhiều chuyện ác, chỉ nhất thời bị ma quỷ ám ảnh, nhưng lần này đá phải tấm sắt, trực tiếp bất kính với Đông Nhạc Đại Đế... à không, tàn hồn của ngài, thì cũng phải xuống địa ngục thôi?
Sau đó, Nguyễn Tiêu lại lục tìm trong ký ức về nhà họ Tông giàu có, những người đã cung cấp cho cậu nguồn tín ngưỡng đầu tiên giúp vượt qua giai đoạn nghèo khó. Cậu còn nhớ lần đầu gặp Tông Tử Nhạc, tên nhóc này bảo cả nhà cậu ta đều dễ gặp ma, dương hỏa cực yếu, nhưng khi Nguyễn Tiêu nhìn kỹ thì lại thấy sinh mệnh lực của cậu ta đặc biệt mạnh mẽ...
Nguyễn Tiêu suy luận, nếu học trưởng thực sự là tàn hồn chuyển thế, việc chuyển thế thành công có lẽ là do thiên địa nhắm mắt làm ngơ, cho phép cậu mượn thai người để che giấu. Nhưng dù vậy, tàn hồn của một vị thần linh, muốn chuyển thế thành công thì tuyệt đối không phải gia đình người thường nào cũng có thể gánh vác nổi. Đó phải là một gia tộc phúc vận lâu dài, công đức hùng hậu, mọi sự suôn sẻ mới đúng. Theo lý thuyết, không thể có chuyện dương hỏa yếu đến mức dễ gặp ma như vậy! Thần linh mượn thai là chuyện đôi bên cùng có lợi, mang đến sự che chở và phúc khí, chứ không phải thường xuyên gặp xui xẻo đụng tà ma.
Như vậy...
Tim Nguyễn Tiêu đập mạnh một cái. Có một khả năng!
Cậu chậm rãi thở ra một hơi. Tông Tử Nhạc từng nói, cả nhà cậu ta, trừ anh họ cả Tông Tuế Trọng, ai cũng dễ gặp ma. Vậy nên dương hỏa của cả nhà họ chắc đều yếu như nhau. Cho nên... có một khả năng là, năm đó gia đình này vốn dĩ đã gặp đại nạn, cả nhà cùng gặp chuyện không may. Nhưng đúng lúc đó, tàn hồn của Đông Nhạc Đại Đế mượn thai người để trùng sinh, vô tình che chở cho cả gia tộc. Vì thế, tuy dương hỏa của họ yếu đi (do bị tàn hồn ảnh hưởng hoặc do đại nạn), nhưng dưới sự che chở vô thức của tàn hồn, sinh mệnh lực lại trở nên vô cùng mạnh mẽ, giúp họ sống thuận lợi đến tận bây giờ.
Thậm chí, trong đầu Nguyễn Tiêu còn nảy ra một phỏng đoán khác. Nếu nhà họ Tông là gia tộc phúc vận lâu dài, công đức thâm hậu thì không nên có kết cục cả nhà bỏ mạng. Liệu có phải... họ vốn dĩ đã bị người ta tính kế hãm hại, suýt chút nữa cả nhà đều mất mạng, nhưng chính nhờ phúc vận vốn có đã tranh đoạt được một đường sinh cơ, thu hút tàn hồn Đông Nhạc Đại Đế đến mượn thai?
... Mối quan hệ huyền diệu ở đây, tuy không biết đoán có đúng hay không, nhưng quả thật rất khó nói rõ ràng.
Tim Nguyễn Tiêu đập càng lúc càng nhanh, những suy đoán trong đầu ngày một nhiều. Có lẽ vì giữa cậu và Tông Tuế Trọng có quá nhiều sự trùng hợp và liên kết, nên cậu lờ mờ cảm thấy những suy đoán có vẻ "bay bổng" này của mình, nói không chừng lại đúng đến tám chín phần mười.
Vậy vấn đề lại nảy sinh: Kẻ nào có thể hại cả nhà họ Tông, khiến họ suýt chút nữa mất mạng?
Liệu có phải... là tên Phụng Sơn đạo nhân giấu mặt rất kỹ kia không?
Nhưng khác với những suy đoán có cơ sở trước đó, việc nghi ngờ Phụng Sơn đạo nhân hoàn toàn là do gần đây cậu cứ thấy đám tâm phúc của hắn nhảy nhót lung tung nên sinh nghi. Không thể xác định chắc chắn được, rốt cuộc, không thể vì Phụng Sơn thích gây chuyện mà đổ mọi tội lỗi lên đầu hắn, đúng không?
Nguyễn Tiêu nhanh chóng thu hồi tâm trí, lộ ra biểu cảm "một lời khó nói hết".
Do dự một lát, cậu mới hỏi: "Học trưởng, lúc em còn ở dưới Âm phủ, khoảng chừng..." cậu nói ra một mốc thời gian ước chừng, "...lúc đó, anh có cảm giác gì đặc biệt không?"
Vốn dĩ Tông Tuế Trọng thấy Nguyễn Tiêu đang rối rắm suy nghĩ gì đó nên không quấy rầy, nhưng anh không ngờ khi hoàn hồn lại, tiểu học đệ lại hỏi vấn đề này. Anh nhớ lại khoảng thời gian tiểu học đệ nhắc đến, tâm trạng cũng có chút... khó tả.
Tuy nhiên, Tông Tuế Trọng không bao giờ nói dối hay qua loa với người mình coi trọng, nên vẫn trả lời: "...Có."
Nguyễn Tiêu: "......"
Ặc... ồ.
Nguyễn Tiêu đối với tàn hồn Đông Nhạc Đại Đế ở dưới kia - một cấp trên xa lạ, có thể rất kính sợ, ngay cả thử cũng phải rón rén. Nhưng đối với vị học trưởng luôn chăm sóc mình này, cậu lại có thể thoải mái hơn nhiều. Lúc này, cậu rõ ràng có chút xấu hổ, nhưng không hiểu sao sau một thoáng chần chừ, vẫn ma xui quỷ khiến mà buột miệng hỏi:
"Vậy... đó là cảm giác gì?"
Tông Tuế Trọng: "......"
Cuối cùng Tông Tuế Trọng vẫn không miêu tả cụ thể —— loại cảm giác đó anh cũng không biết diễn tả ra sao, chỉ đành nói mơ hồ: "Cảm giác như toàn thân bị chọc một cái vậy."
Điều này càng khớp với suy đoán. Nguyễn Tiêu cũng không dám hỏi kỹ hơn, cứ cảm thấy nếu hỏi sâu thêm thì không tốt lắm.
Tông Tuế Trọng cũng khôi phục vẻ bình thường. Thấy Nguyễn Tiêu không hỏi nữa, trong lòng anh thầm thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, anh tiếp tục chủ đề dang dở lúc trước, kể lại chi tiết việc hố đen nuốt chửng nội đan yêu xà cho Nguyễn Tiêu nghe.
Nguyễn Tiêu nghe xong, trầm tư một lát rồi nói: "Xử lý như vậy cũng tốt." Ánh mắt cậu hướng về phía Đầu Trâu Mặt Ngựa, dừng lại trên con rắn nhỏ bị Lý Tam Nương xách trên tay. Quả nhiên, tội nghiệt nặng nề, thảo nào khí của yêu đan lại xấu xí đến thế. "Em ở đây không có việc gì nữa. Tam Nương, Đàm tỷ, mọi người đi tiêu diệt ổ rắn kia đi. Em còn chút việc muốn nói với học trưởng. Khi nào tìm được địa điểm thì báo tin cho em, em sẽ cùng học trưởng qua đó xem sao."
Đầu Trâu Mặt Ngựa đương nhiên tuân lệnh.
Cùng lúc đó, một số ít quỷ binh còn lại trong thần miếu cũng đi theo họ ra ngoài làm việc.
Sau đó, Nguyễn Tiêu nhập lại vào thân xác của mình, rồi ngẩng đầu nhìn Tông Tuế Trọng với vẻ rất do dự.
Trực giác Tông Tuế Trọng mách bảo có chuyện lớn xảy ra, anh chủ động hỏi: "Nguyễn học đệ, sao vậy?" Anh khựng lại một chút, "Có phải... ở dưới Âm phủ em đã gặp chuyện gì liên quan đến tôi không?" Liên kết với mốc thời gian và câu hỏi ban nãy của tiểu học đệ, dường như anh có dự cảm gì đó, nhưng nó lướt qua quá nhanh, chưa kịp suy nghĩ sâu.
Nguyễn Tiêu do dự thì có do dự, nhưng việc cậu đuổi khéo thuộc hạ đi khi chưa biết học trưởng có muốn lộ thân phận hay không, chứng tỏ cậu đã quyết định sẽ nói rõ mọi chuyện. Giờ bị hỏi thẳng, cậu mím môi, nói: "Em chỉ có một suy đoán, học trưởng cứ nghe thử xem sao... Em cảm thấy anh cần thiết phải biết chuyện này."
Rốt cuộc, vấn đề không chỉ nằm ở lai lịch của học trưởng mà còn là sự nguy hiểm tiềm tàng mà nhà họ Tông có thể luôn phải đối mặt. Dù là ai, muốn ra tay với nhà họ Tông có tàn hồn Đông Nhạc Đại Đế bảo hộ là điều không thể, nhưng không thể vì thế mà để học trưởng mù mờ không biết gì được. Hơn nữa, dù tính mạng không nguy hiểm, nhưng những chuyện khác thì chưa chắc.
Dù sao đi nữa, trong lòng hiểu rõ vẫn tốt hơn.
Đã quyết định nói, Nguyễn Tiêu liền bắn liên thanh, nhanh chóng kể ra toàn bộ suy đoán của mình cùng những khả năng có thể xảy ra. Trong lúc nói, cậu hơi rũ mắt xuống, không dám nhìn thẳng vào biểu cảm của Tông Tuế Trọng.
Tông Tuế Trọng quả thực không ngờ tiểu học đệ lại nói với mình chuyện này. Tuy nhiên, theo lời kể của Nguyễn Tiêu, trong đầu anh dường như đột ngột hiện lên rất nhiều hình ảnh. Rất nhiều thứ mơ hồ không rõ, nhưng từ những hình ảnh đó, dường như cho thấy suy đoán của tiểu học đệ phần lớn là đúng, nhưng cũng có chi tiết chưa chính xác...
Nói một hơi xong, Nguyễn Tiêu hít sâu, ngẩng phắt đầu lên.
Ngoài dự đoán, cậu phát hiện vị Tông học trưởng này đang trầm ngâm suy tư chứ không hề khiếp sợ như cậu tưởng tượng.
Nguyễn Tiêu sững sờ, không nhịn được hỏi: "Học trưởng, anh thấy thế nào?"
Tông Tuế Trọng trầm ngâm nói: "Tôi cảm thấy, tôi không phải là vị Đông Nhạc Đại Đế mà em nói."
Nguyễn Tiêu: "Hả?" Hắn buột miệng thốt lên, "Không thể nào!"
Tông Tuế Trọng hiếm hoi nở một nụ cười, trầm giọng nói: "Đông Nhạc Đại Đế có phu nhân, nhưng trong những hình ảnh tôi vừa 'nhìn' thấy, tôi không có phu nhân. Hơn nữa, tôi cũng cảm thấy, tôi chưa từng có phu nhân."
Nguyễn Tiêu bắt gặp ánh mắt có chút thâm thúy của Tông Tuế Trọng, "Ặc" một tiếng, mặt mũi nóng bừng.
Cái này, thực ra thì... haizz...
Thấy Nguyễn Tiêu không nói nên lời, Tông Tuế Trọng lại cười cười, không tiếp tục đề tài này nữa mà nghiêm mặt lại, nói: "Chuyện em nói tôi từng là tàn hồn, cái này là thật. Tôi lờ mờ có ấn tượng rằng mình đã ngủ say rất lâu trong sâu thẳm Thái Sơn. Sau đó thiên địa không dung tha cho sự tồn tại của thần linh. Khi chư thần toàn diệt, tất cả thần linh trên Thái Sơn đều tan thành mây khói. Tôi bị liên lụy, chỉ còn lại tàn hồn, lay lắt sống qua ngày. Nhưng cũng vì thần linh không còn, ác quỷ trong địa ngục muốn thoát ra. Tôi từng trấn áp địa ngục, dù sau này đã chuyển giao cho người khác, nhưng khi người đó không còn, tôi vẫn còn ý thức, trách nhiệm liền quay về với tôi. Tôi dùng sức mạnh của tàn hồn để trấn áp địa ngục, tàn hồn cũng vì thế mà không ngừng tiêu hao, ngày qua ngày. Vốn dĩ tôi cũng sẽ hoàn toàn biến mất, nhưng đúng lúc tôi sắp không duy trì nổi nữa thì có một đoàn xe đi qua trước Thái Sơn. Tất cả mọi người trên xe lẽ ra sẽ chết trong một vụ tai nạn liên hoàn, nhưng gia đình này phúc trạch thâm hậu, không đáng gặp vận rủi này. Tôi đột nhiên nảy ra ý định, biết đây là cơ hội của mình, nên lập tức tiến vào một trong những chiếc xe đó, đầu thai vào bụng người phụ nữ vừa mới mang thai, trở thành con của bà ấy... Nhưng tôi chỉ có tàn hồn, không thể thu liễm sức mạnh, khác với việc thần linh hoàn chỉnh đầu thai, nên tàn hồn vẫn trấn áp ở địa ngục, dùng hố đen liên kết với thai người, để ý thức của tôi điều khiển thân xác này, sinh ra làm một con người."
Hết chương 187.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 187
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 187
