Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 186


Chương 186: Rời khỏi Âm phủ


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Nguyễn Tiêu không dám manh động thêm nữa. Cậu trấn tĩnh tinh thần, suy tư một hồi lâu rồi cung kính lùi lại phía sau, lấy ấn Thành Hoàng ra, rót thần lực vào và trịnh trọng nói: "Mạt đại Châu Thành Hoàng Nguyễn Tiêu thỉnh cầu Đại Đế ân chuẩn, cho phép đưa ác quỷ dưới trướng vào Địa ngục."


Bóng núi không có bất kỳ phản ứng nào.


Nguyễn Tiêu hít sâu, lặp lại lần nữa: "Mạt đại Châu Thành Hoàng Nguyễn Tiêu thỉnh cầu Đại Đế ân chuẩn, cho phép đưa ác quỷ dưới trướng..."


Bóng núi vẫn im lìm bất động.


Nguyễn Tiêu kiên nhẫn lặp lại lần thứ ba, thứ tư, rồi thứ năm.


Sau bảy tám lần cầu khẩn mà bóng núi vẫn không đưa ra bất kỳ hồi đáp nào, rốt cuộc cậu cũng xác định được một điều: Tàn hồn của Đông Nhạc Đại Đế e rằng thực sự không còn chút ý thức nào. Nếu đã vậy, dù cậu có nói thêm một trăm lần cũng vô dụng. Xem xét tình hình trước mắt, tàn hồn này cần một lượng lớn công đức và nội đan yêu vật để bồi bổ. Đợi đến khi được bồi bổ đến một mức độ nhất định, có lẽ nó mới có thể khôi phục ý thức. Nếu cậu muốn thỉnh cầu Đông Nhạc Đại Đế cho phép thiết lập liên hệ với Địa ngục, thì chỉ còn cách đợi đến khi đối phương tỉnh lại.


Nghĩ đến đây, Nguyễn Tiêu nhìn ngọn núi khổng lồ trước mặt mà không khỏi tối sầm mặt mũi.


Chuyện này... cần phải tốn bao nhiêu công đức cho đủ đây!


Hơn nữa, hiện giờ Đông Nhạc Đại Đế không có ý thức, muốn giúp ngài ấy nhận được công đức thì chỉ có thể... cậu, kẻ về lý mà nói là thuộc cấp của Đại Đế, trong những lần hành sự tiếp theo phải mang theo tượng của ngài ấy bên mình để thờ phụng, xướng danh hiệu của ngài ấy. Như vậy trời cao sẽ tự nhiên "trả lương" cho vị Đại Đế này... chắc là vậy đi. Cậu lờ mờ cảm thấy, nể tình ngài ấy đang trấn áp Địa ngục, dù cho phần lớn thần linh đã định sẵn phải tiêu vong, nhưng biết đâu đấy, chỉ cần Đại Đế chưa hoàn toàn phục vị, thiên địa sẽ có sự châm chước.



Nghĩ thông suốt, Nguyễn Tiêu vuốt mặt, không muốn tiếp tục ở lại đây nữa. Dù sao có ở lì cũng vô dụng, hắn nên mau chóng trở về, cùng học trưởng và các thuộc hạ nghiên cứu kỹ lại chuyện này để đưa ra một quy trình cụ thể.


Hơn nữa...


Tính sơ qua thời gian, cậu đã ở dưới Âm phủ vài tiếng đồng hồ rồi. Nếu không quay lên, học trưởng và mọi người chắc sẽ lo lắng lắm...


Nguyễn Tiêu không do dự nữa, nhanh chóng hạ xuống, bay nhanh theo đường cũ trở về.


Quỷ Môn có thể mở ở bất cứ đâu, nhưng khu vực này có quá nhiều lối đi dày đặc, cậu vẫn nên tìm một nơi thanh tịnh rồi hãy mở cửa.


Sau khi thoát khỏi con đường Hoàng Tuyền cũ nát, Nguyễn Tiêu mới mở Quỷ Môn.


Cánh cửa này dẫn thẳng về hướng thần miếu của cậu.


.


Sau khi nội đan của con mãng xà khổng lồ bị hố đen phía sau Tông Tuế Trọng nuốt chửng, đám quỷ thần gần như chết lặng. Con mãng xà ngay lập tức phun ra một ngụm máu tươi, thân hình khổng lồ rũ xuống bất lực, toàn bộ sức mạnh dường như biến mất trong nháy mắt —— "Rầm" một tiếng, nó rơi nặng nề xuống đất.


Các quỷ thần tuy ngỡ ngàng nhưng cũng không bỏ lỡ cơ hội, nhanh chóng lao tới.


Cương xoa của Đàm Tố trong nháy mắt phóng to, lao vút về phía con mãng xà, ghim chặt thân rắn xuống đất. Con rắn đau đớn ngóc đầu dậy, thân hình giãy giụa muốn vùng lên, nhưng lại bị mũi nhọn của cương xoa cứa sâu vào da thịt, máu tươi chảy đầm đìa. Nó rít lên một tiếng bi thảm rồi tuyệt vọng nằm bẹp xuống. Cùng lúc đó, Lý Tam Nương cũng kịp thời đuổi tới, dùng móc sắt móc vào hàm trên của con rắn, khiến nó lại một trận quằn quại r*n r* không ngừng.


Tuy nhiên, sinh mệnh lực của con mãng xà này cực kỳ mạnh mẽ. Dù mất đi yêu đan, trọng thương đến mức này nhưng vẫn chưa chết. Thấy vậy, các vị quỷ thần lần lượt tiến lại gần, thi triển thần lực.



Tông Tuế Trọng lúc này mới hoàn hồn, liếc nhìn con rắn yêu đã bị thu nhỏ, rồi đóng cửa miếu lại.


.


Trong thần miếu.


Tông Tuế Trọng đứng trước thân xác của Nguyễn Tiêu, hỏi: "Con rắn này, bình thường các vị xử lý thế nào?"


Các quỷ thần nhìn nhau, thật thà đáp: "Thông thường phải do Thành Hoàng gia đích thân thẩm tra xử lý. Tông đổng xem, hay là chúng tôi tạm thời nhốt nó ở đây, đợi Thành Hoàng gia trở về?"


Tông Tuế Trọng khẽ gật đầu: "Cứ làm theo quy trình cũ của các vị đi. Nhưng tốt nhất vẫn nên tra hỏi trước xem nó có đồng bọn không, nếu có thì đừng để chúng chạy thoát. Ngoài ra..." anh ngừng lại một chút rồi nói tiếp, "Nguyễn học đệ từng nhắc tới việc tâm phúc của Phụng Sơn đạo nhân đều có một mảnh vỡ tượng Sơn Thần chứa thần lực. Vừa rồi tuy tôi đứng ở cửa miếu nhưng không bước ra ngoài, viên yêu đan kia chắc chắn không thể ném lọt vào được. Tôi để ý thấy con rắn đó đã ném một hòn đá vào trước."


Lời nói đến đây đã quá rõ ràng.


La Tường Vũ lên tiếng: "Ý của Chủ tịch Tông là, con yêu xà này cũng là tâm phúc dưới trướng Phụng Sơn đạo nhân?"


Đầu Trâu Mặt Ngựa cũng hồi tưởng lại. Lúc giao chiến, con mãng xà đã chạy trước một bước, thân hình khổng lồ của nó che khuất tầm nhìn khiến họ chỉ thấy viên yêu đan phát sáng. Giờ nghĩ lại, yêu đan không thể phá vỡ phòng ngự thần miếu, vậy thì trước đó e rằng đúng là có một vật thể nhỏ bé không bắt mắt đã được ném vào trước! Chỉ là có lẽ cũng giống những mảnh vỡ trước kia, sau khi phá vỡ một chút phòng ngự của thần miếu, mảnh vỡ đó đã cạn kiệt sức mạnh và hóa thành tro bụi, khiến họ đuổi theo sau không nhận ra.


Tông Tuế Trọng bình tĩnh đáp: "Hơn phân nửa là vậy."


La Tường Vũ nhíu mày: "Nếu thế, e là lần này chúng ta phải vượt quyền một lần, tra khảo con xà yêu này trước, ít nhất phải biết nó có đồng bọn hay không."


Tông Tuế Trọng gật đầu: "Việc này cứ để các vị lo liệu."



Sau khi bàn bạc xong, các quỷ thần tiên lễ hậu binh, vái lạy tượng đất của Nguyễn Tiêu một cái rồi Lý Tam Nương xách con rắn đi về một góc thần miếu. Khi thẩm vấn trong thần miếu, nghi phạm không thể nói dối. Tuy Thành Hoàng gia không có mặt, nhưng mấy vị quỷ thần hợp lực lại thì vẫn có thể tùy cơ ứng biến.


Tông Tuế Trọng vẫn canh giữ trước thân xác Nguyễn Tiêu, không tham gia vào quá trình thẩm vấn để tránh hiềm nghi.


Vài phút sau, các quỷ thần mang theo con xà yêu đang thoi thóp quay lại.


La Tường Vũ báo cáo: "Những tâm phúc trước đây của Phụng Sơn đều bị ếm bùa cấm khẩu, chúng tôi đoán con xà yêu này cũng không ngoại lệ. Vì vậy chúng tôi không hỏi nó có phải tâm phúc của Phụng Sơn hay không, mà chỉ hỏi sào huyệt nó ở đâu, có đồng bọn nào khác không." Nói đến đây, y thở phào nhẹ nhõm, "Đây là Yêu Vương của một thung lũng gần đây, nơi đó là một cái ổ rắn quy mô không nhỏ, nhưng ngoài nó ra thì không còn con nào tu luyện thành hình người. Nó mò đến đây là vì thấy ánh sáng khi thần miếu xuất hiện, tưởng có bảo vật nên phái bầy rắn đi tìm. Sau khi tìm đến nơi, những con rắn có chút yêu khí nhưng chưa thành tinh không chịu nổi thần uy, nên nó mới đích thân tới, lại phát hiện ra một ngôi miếu thờ thần dị..."


Nghe La Tường Vũ kể lại, Tông Tuế Trọng nhíu mày: "Xà yêu này cũng phải sống mấy trăm năm rồi. Nghe Nguyễn học đệ nói, thời đó hẳn vẫn còn thần linh, nó chưa từng thấy thần miếu bao giờ sao?"


La Tường Vũ vốn là người cẩn trọng, đương nhiên không bỏ qua chi tiết này, bèn đáp: "Tôi cũng đã hỏi vấn đề đó. Nó thành yêu mới hơn ba trăm năm, thời gian trước đó còn mông muội vô tri. Sau khi thành yêu, thực lực ban đầu chưa cao nên chỉ dám trốn trên núi trộm bắt người ăn thịt, chưa từng trêu chọc đạo sĩ hay thần linh. Nơi nó ở là một thung lũng hoang vu, hai ngọn núi hai bên đều không có Sơn Thần được sắc phong, chỉ có mấy yêu vật tu lâu năm tự phong làm Sơn Thần. Hơn nữa nó chuyên ăn thịt người, nếu có thần linh chân chính đi ngang qua, nó ngửi thấy hơi từ xa đã chuồn lẹ, nói gì đến việc nhìn thấy thần miếu do thần linh hiện hóa —— nó làm gì có cơ duyên đó? Nó cũng không phải không nhận ra thần lực, chỉ tưởng rằng đây là di tích của thần linh thời trước, nay đến lúc xuất thế nên hiện ra, muốn đến kiếm chác chút đỉnh."


Nói đến đây, y lắc đầu cười khổ: "Nhưng đầu óc nó cũng đơn giản, còn tưởng ngôi miếu này có người thường đi lạc vào. Nó biết thân là xà yêu không phá nổi phòng ngự, nên định lừa người thường mở cửa cho nó vào. Đến lúc đó, không những vơ vét được đồ tốt trong miếu mà còn có thêm vài món điểm tâm ngon lành. Ha ha, từ xưa đến nay, lũ yêu quái muốn ăn thịt người luôn thích biến thành cô nương xinh đẹp để làm giảm sự cảnh giác của con người. Lần này nó cũng giở trò đó, nhưng làm sao biết được, một thân tội nghiệt trên người nó không qua mắt được thiên địa quỷ thần, tôi liếc mắt một cái là biết ngay nó không phải người!"


Cũng như vậy, Tông Tuế Trọng cũng liếc mắt là nhận ra ngay, bèn nhắc nhở một câu: "Đám thuộc hạ của nó vẫn nên xử lý sớm đi."


La Tường Vũ hiểu ý, tán đồng: "Chúng tôi cũng quyết định như vậy. Tam Nương còn ở đây canh giữ con rắn kia, Đầu Trâu cũng ở lại hộ pháp cho thần miếu. Các quỷ thần khác đều đã đi ra ngoài tìm bầy rắn, phàm là con nào mang theo huyết khí, tội nghiệt đều giết bỏ, chắc sẽ không bỏ sót đâu."


Tông Tuế Trọng: "Vất vả cho các vị rồi."


La Tường Vũ đáp: "Đều là chức trách của chúng tôi mà."


Tông Tuế Trọng và các quỷ thần không quá thân thiết, trao đổi vài câu xong thì ai nấy đều bắt tay vào việc như đã bàn.



Sau khi các quỷ thần rời đi, Tông Tuế Trọng vô thức nhìn sắc trời bên ngoài.


Trời đã sáng hẳn, ánh mặt trời chan hòa khắp nơi. Khoảng nửa giờ nữa thôi là trời sẽ bắt đầu nắng nóng.


Nhưng mà... Tông Tuế Trọng thầm nghĩ, tiểu học đệ vẫn chưa trở lại. Rốt cuộc ở dưới Âm phủ đã xảy ra chuyện gì?


May mắn thay, lần này Tông Tuế Trọng không phải lo lắng quá lâu. Cánh cửa sắt bên cạnh đột nhiên rung nhẹ. Tông Tuế Trọng giật mình, lập tức nhìn về hướng đó.


Không làm anh thất vọng, cánh cửa mở ra.


Một thiếu niên mặc quan phục đỏ bước ra từ bên trong. Vừa ngẩng đầu thấy anh, vẻ mặt vốn đang ngưng trọng bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một nụ cười rạng rỡ.


Đó chính là vị Tiểu Thành Hoàng vừa vội vã trở về từ Âm phủ, Nguyễn Tiêu.


Tông Tuế Trọng vô thức rảo bước nhanh tới, hỏi: "Có gặp rắc rối gì không?"


Nguyễn Tiêu hiện tại đang mang thêm một gánh nặng trên vai, cảm thấy hơi quá sức. Thấy sự quan tâm trong mắt Tông Tuế Trọng, tâm trạng cậu khá hơn đôi chút, đáp "Cũng ổn ạ", sau đó nhận ra trong thần miếu thiếu vài vị quỷ thần, bèn hỏi: "Tiểu Hằng và mọi người đâu rồi, sao không thấy ở đây?"


Tông Tuế Trọng đương nhiên kể lại sự việc xảy ra trước khi Nguyễn Tiêu về. Tuy nhiên, khi anh vừa nhắc đến đoạn nội đan của yêu xà bị hố đen hút đi, lời nói liền bị Nguyễn Tiêu cắt ngang.


Nguyễn Tiêu nắm chặt lấy cánh tay Tông Tuế Trọng, khó khăn mở miệng: "...Học trưởng, anh vừa nói cái gì cơ?"


Giây phút này, đầu óc cậu như bị sét đánh trúng, trong đầu chỉ điên cuồng lặp lại một câu —— Không thể nào! Không thể nào đâu nhỉ?!!


Hết chương 186.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 186
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...