Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 185
Chương 185: Bắt rắn
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
La Tường Vũ vẫn giữ thái độ ôn hòa, nhưng nội dung lời nói thì chẳng khiến người nghe vui vẻ chút nào.
"Tôi thấy cô bây giờ cũng chẳng sợ hãi gì mấy, chi bằng cứ thế đi về đi. Chắc là đợi cô chạy ra không xa thì trời cũng sáng rõ rồi, vừa lúc ăn bữa sáng để trấn an tinh thần."
Thiếu nữ: "......"
Đôi mắt cô ta đảo lia lịa như đang suy tính lý do gì đó. Đột nhiên, sắc mặt cô ta trở nên trắng bệch, trên trán túa ra mồ hôi đầm đìa như thể đột phát bệnh nặng. Sau đó, cô ta lảo đảo thân mình, ngã sấp về phía trước.
La Tường Vũ: "......"
Ngay lập tức, y nghiêng người né sang bên trái.
"Bịch!"
Thân thể mềm mại của thiếu nữ đập mạnh xuống đất, phát ra một tiếng vang nặng nề.
La Tường Vũ bỗng nhiên bật cười: "Vị..." y ngừng một chút, giọng điệu có phần kỳ quái, "...tiểu cô nương này. Nghe tiếng ngã của cô, cân nặng chắc phải đến tám trăm tám mươi cân ấy nhỉ?"
Thiếu nữ khựng lại một chút rồi nhanh chóng phản ứng. Đôi mắt xinh đẹp linh động trong nháy mắt biến đổi, hóa thành một đôi mắt rắn lạnh lẽo. Cùng lúc đó, cô ta không còn giữ vẻ yểu điệu thục nữ nữa mà trong chớp mắt thân thể phình to, kéo dài ra, biến thành một con rắn ngũ sắc khổng lồ!
Đây là một con xà yêu!
Nó há cái miệng đỏ lòm như chậu máu, răng nanh chi chít hàn quang, lao thẳng tới cắn vào đầu La Tường Vũ.
La Tường Vũ đã sớm đoán trước, trong tay nhanh chóng xuất hiện một lá cờ nhỏ phất lên. Được bao bọc bởi một luồng thần lực, y nhanh chóng bay lên không, đột ngột nhảy sang trái, tránh thoát cú cắn chí mạng này. Con mãng xà lao tới quá nhanh, đầu đã không kịp quay lại, nhưng cái đuôi rắn vẫn đang ở phía sau lại đột ngột quật ngang, quất thẳng vào thắt lưng La Tường Vũ.
Tuy nhiên La Tường Vũ cũng không phải kẻ dễ chọc. Nhật Du Thần tuần du ban ngày chính là để giám sát chuyện bất bình và hành tung yêu ma chốn nhân gian. Tuy vũ lực bản thân có thể kém hơn một chút so với các quỷ thần chuyên hàng yêu phục ma, nhưng tốc độ của y cực nhanh. Cây Nhật Du Kỳ kia là bảo vật của y, cầm trong tay bao ngày nay y đã sớm nắm rõ cách dùng. Lúc này y nhanh chóng phất cờ, vừa né tránh đòn công kích của đuôi rắn, vừa dùng cán cờ cắm mạnh xuống đất —— chỉ trong thoáng chốc, đuôi rắn bị chặn lại, đau đớn khiến nó buộc phải rụt về hướng khác, tạo nên tiếng gió rít từng trận.
Chỉ vài giây ngắn ngủi, một quỷ thần và một xà yêu đã giao tranh kịch liệt. Con mãng xà rất hung hãn, nhưng La Tường Vũ cũng không phải dạng vừa. Thấy không hạ được La Tường Vũ, con mãng xà cũng không còn nhàn nhã như trước, nó há mồm phun ra một luồng độc khí ngũ sắc. La Tường Vũ vội dùng Nhật Du Kỳ chắn trước mặt, cánh tay vung lên cuốn một vòng, toàn bộ độc khí bị cuốn đi như một vật hữu hình, rồi bị ném ra xa trên mặt đất.
"Xèo xèo xèo..."
Nọc độc rơi xuống đất ăn mòn cả một mảng lớn, đủ thấy độc tính kịch liệt đến mức nào.
Khóe miệng La Tường Vũ khẽ giật. Làm Nhật Du Thần bao ngày nay, y cũng từng chế phục vài con tiểu yêu, nhưng chưa gặp phải yêu vật nào lợi hại thế này, đặc biệt là độc tính mạnh như axit đậm đặc. May mà y cũng có chút bản lĩnh, nếu không để thứ độc này dính vào người thì chắc phải tốn rất nhiều thần lực mới giải quyết xong.
Bên này La Tường Vũ đang đề cao cảnh giác, còn con mãng xà sau khi phun độc khí mà không đạt được mục đích thì vô cùng phẫn nộ. Nó bất chấp mục đích ban đầu, quất mạnh đuôi vào ngôi thần miếu!
Đáng tiếc, con mãng xà vẫn coi thường thần miếu của Châu Thành Hoàng, hoặc nói đúng hơn là nó đã đánh giá quá cao bản thân.
"Răng rắc ——"
Hóa ra, ngay khoảnh khắc đuôi rắn quất vào thần miếu, nó đã bị lớp phòng ngự kiên cố không thể phá vỡ phản lại, khiến xương đuôi gãy lìa.
Con mãng xà đau đớn lăn lộn trên mặt đất, đuôi rắn quét qua làm đất đá bay mù mịt. Nếu không phải vì Nguyễn Tiêu ngưng tụ thân xác thần linh và lập thần miếu ở đây, khiến đất đai được thấm nhuần thần lực, thì e rằng dưới vài cú quất mang sức mạnh ngàn cân này, cả khu vực đã sụp đổ trên diện rộng! Dù vậy, hiện tại trên mặt đất cũng đã xuất hiện khá nhiều vết nứt như mạng nhện.
La Tường Vũ làm ngơ trước sự đau đớn của con rắn, nắm lấy cơ hội nói với Tông Tuế Trọng vừa xuất hiện ở cửa miếu: "Tông đổng, hay là mời thêm vài vị đồng liêu ra cùng nhau thu thập thứ này?"
Tông Tuế Trọng nhìn con mãng xà, khẽ gật đầu: "Đương nhiên."
Thế là, Đầu Trâu Mặt Ngựa từ hai bên sườn Tông Tuế Trọng bước ra, tiếng bước chân rầm rập vang lên. Họ sải bước tiến lên phối hợp cùng La Tường Vũ, vây quanh con mãng xà và tấn công dồn dập —— sức công phá của móc sắt và cương xoa mạnh hơn cờ Nhật Du rất nhiều.
Con mãng xà nhìn thấy hai tôn quỷ thần này thì vô cùng khiếp sợ.
Đầu Trâu Mặt Ngựa! Thế mà lại là quỷ thần! Ngôi miếu này rốt cuộc là thế nào ——
Tuy nhiên, con mãng xà có thắc mắc cũng đã muộn. Dưới sự tấn công dữ dội của ba vị quỷ thần, nó làm sao là đối thủ? Chỉ vài chiêu, cái đuôi rắn không chỉ thương càng thêm thương mà vảy khắp người cũng bị bong tróc hơn một nửa, thê thảm vô cùng. Thân rắn nhanh chóng dựng lên, lao vút lên không trung, cái đuôi rũ xuống bất lực. Đáng tiếc, dù vậy nó cũng không thể trốn thoát. Tốc độ của Nhật Du Thần còn nhanh hơn nó, trong nháy mắt đã bay cao hơn, từ trên xuống dưới dùng cán cờ nhắm thẳng đỉnh đầu con rắn mà cắm xuống!
Con mãng xà điên cuồng giãy giụa. Đôi mắt rắn bỗng nhìn thấy chàng trai trẻ đang đứng trước cửa miếu, nó chẳng màng đến phòng ngự của thần miếu nữa, cả thân hình lao xuống, nhắm thẳng vào người đó!
Đáng sợ hơn là, khi phát hiện mình không thể trốn thoát, và nhận ra sự coi trọng của các quỷ thần đối với chàng trai kia, nó chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: Lợi dụng cơ hội cuối cùng bắt giữ con người đó để đào tẩu!
Con mãng xà nhớ tới một món đồ mình đã không dùng đến suốt nhiều năm. Nếu dùng để chặn đòn tấn công của quỷ thần thì e là không đủ để chạy trốn, nhưng nếu dùng để phá vỡ phòng ngự của ngôi miếu trong chốc lát thì rất có khả năng! Hơn nữa, nó không chỉ lợi dụng thứ đó, mà còn có...
Khi đã hạ quyết tâm, con mãng xà đột ngột phun ra một viên hạt châu màu xanh lục yêu dị, khiến tốc độ lao xuống của nó tăng lên gấp vài lần! Cho dù các quỷ thần đang chằm chằm nhìn vào nó cũng không ngờ sức bật của nó lại mạnh đến thế. Càng không ngờ tới là con yêu xà này đến bước đường cùng vẫn còn âm mưu quỷ kế, mục tiêu lại chính là Tông Tuế Trọng!
Lý Tam Nương, Đàm Tố và La Tường Vũ thầm kêu không ổn, đều tăng tốc đuổi theo, đặc biệt là La Tường Vũ nhanh nhất.
Nhưng cũng không kịp nữa rồi.
Khi họ đuổi tới nơi, con mãng xà đã ném ra một vật trông như hòn đá, va mạnh vào lớp phòng ngự của miếu Thành Hoàng, xé toạc một lỗ hổng nhỏ —— một lỗ hổng rất nhỏ, chỉ cỡ nắm tay, và có lẽ chỉ vài giây sau sẽ tự liền lại. Nhưng, chỉ vài giây đó là đủ.
Viên xà đan màu xanh lục lao qua lỗ hổng nhỏ đó, nhắm thẳng vào giữa trán Tông Tuế Trọng. Chỉ cần yêu đan nhập thể, Tông Tuế Trọng sẽ trở thành con rối của nó, tự động bước ra khỏi cửa miếu. Nó chỉ cần tóm lấy hắn là coi như thắng lợi...
Trong lòng La Tường Vũ tràn đầy tự trách. Thành Hoàng gia coi trọng Tông Tuế Trọng như vậy, nhiều quỷ thần ở đây thế này mà không bảo vệ được anh ta, đợi Thành Hoàng gia trở về, bọn họ chỉ còn nước lấy cái chết để tạ tội.
Đầu Trâu Mặt Ngựa hoảng hốt đến mức suýt hiện nguyên hình mặt quỷ, còn trên mặt con mãng xà lộ ra nụ cười ác độc và đắc ý, trông đặc biệt dữ tợn.
Chỉ có Tông Tuế Trọng là sắc mặt không đổi, như thể không hề nhìn thấy viên nội đan xà yêu đang lao tới cùng con mãng xà đáng sợ kia.
Và điều khiến tất cả mọi người không ngờ tới là, viên nội đan yêu dị vừa tiếp cận Tông Tuế Trọng, khi chỉ còn cách anh hơn nửa mét thì đột nhiên đổi hướng, lao ra phía sau lưng Tông Tuế Trọng rồi biến mất vào hư không.
Cứ như thể bị thứ gì đó nuốt chửng vậy.
Cảnh tượng biến hóa kịch liệt và đáng sợ, nhưng đối với Tông Tuế Trọng, việc cái hố đen nuốt chửng viên hạt châu kia chẳng là gì. Điều thực sự khiến anh để tâm chỉ có hai việc.
Việc thứ nhất, dường như anh có thể điều khiển cái hố đen. Trong lòng anh vừa nghĩ muốn dùng hố đen hút viên hạt châu đi thì nó thực sự bị hút đi.
Việc thứ hai, trước khi viên hạt châu bị hút đi, anh cảm giác như bị ai đó chọc nhẹ một cái... Không phải ai đó chạm vào bất kỳ bộ phận nào trên cơ thể anh, mà là trong cõi u minh, có một thứ gì đó bí ẩn hơn, riêng tư hơn, liên kết chặt chẽ hơn với anh... bị chọc vào. Không đau đớn, chỉ là sau cú chọc ấy, cảm giác lan tỏa khắp toàn thân. Giống như... rõ ràng chỉ bị chọc một điểm, nhưng lại như thể cả người đều bị chọc, một cảm giác vi diệu không thể diễn tả bằng lời.
Nguyễn Tiêu chọc nhẹ vào đoạn thân núi trước mặt. Dù ngón tay đã được bao bọc bởi lớp thần lực dày đặc nhưng cậu vẫn vô cùng căng thẳng. Cậu không biết hành động này có bị coi là mạo phạm hay không, nhưng lại rất muốn biết tàn hồn này còn ý thức thực sự hay không. Nếu có, chắc chắn đây là hành động mạo phạm và cậu sẽ bị trừng phạt. Nhưng cậu nghĩ, tuy Thành Hoàng kém xa Đông Nhạc Đại Đế, nhưng rốt cuộc cậu vẫn còn rất nhiều thần lực, chắc là đủ để chống đỡ sự trừng phạt của một tàn hồn chứ? Đã nhìn thấy Địa ngục, đã biết vật trấn áp, nếu muốn thiết lập liên hệ thì dù thế nào cậu cũng cần phải giao tiếp với đối phương.
Tuy nhiên...
Phản ứng chính là không có phản ứng.
Nguyễn Tiêu có thể cảm nhận được chút thần lực hắn truyền qua cú chọc kia giống như một giọt nước rơi vào sông lớn, căn bản không thể kích khởi dù chỉ một gợn sóng nhỏ, sông lớn đương nhiên cũng sẽ không sinh ra bất kỳ phản ứng nào.
Lúc này, cậu không những không thấy nhẹ nhõm mà ngược lại còn nhíu mày.
Chẳng lẽ cậu phải tăng thêm lực đạo sao...
Nguyễn Tiêu có chút do dự. Trên lòng bàn tay, cậu đã phủ thêm nhiều thần lực hơn. Hay là vỗ nhẹ lên thân núi thử xem? Nhưng chưa kịp thực sự vỗ vào, cậu đột nhiên phát hiện phía trên đỉnh núi sinh ra dị động! Đồng tử hắn co rút lại, nhanh chóng lùi về phía sau, tránh xa hư ảnh Thái Sơn này!
Lùi lại khoảng hai ba mươi mét, Nguyễn Tiêu ngẩng đầu lên mới phát hiện xung quanh thân núi, tại điểm kết nối với hư không nào đó, xuất hiện một vòng xoáy nhỏ. Như thể vừa kết nối với một nơi nào đó trong nháy mắt, rồi từ vòng xoáy ấy rơi xuống một vật tròn vo, chỉ to bằng quả trứng gà, màu xanh lục yêu dị, tràn ngập hơi thở tội nghiệt.
Đó là một viên yêu đan, nội đan của một con yêu xà làm nhiều việc ác.
Viên yêu đan không rơi ra ngoài mà từ trên cao xuyên thẳng vào thân núi. Trong quá trình rơi xuống, thể tích viên yêu đan nhanh chóng thu nhỏ lại, như thể bị thứ gì đó hấp thụ. Khi rơi xuống khoảng gần mười mét, vẫn còn cách Nguyễn Tiêu rất xa, viên yêu đan đã bị "tiêu hóa" sạch sẽ, không còn lại gì.
Cổ họng Nguyễn Tiêu chuyển động khó khăn.
Bị... ăn rồi. Vừa rồi cậu có phải đã quá tìm chết không? Nếu tàn hồn này thực sự không có ý thức thì đâu cần quan tâm cậu có phải cấp dưới hay không. Một khi bị chọc vài cái mất kiên nhẫn, nó dứt khoát nuốt chửng cả thần lực lẫn thân xác thần linh của cậu... thì chẳng phải do cậu tự chuốc lấy sao! May mắn là cú chọc đầu tiên không đánh thức đối phương, cú thứ hai còn chưa kịp ra tay...
Hết chương 185.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 185
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 185
