Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 188


Chương 188: Thần linh bẩm sinh


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Nguyễn Tiêu không ngờ sẽ nghe được những điều này. Sau khi mất một lúc lâu để tiêu hóa thông tin, cậu mới ngơ ngác hỏi: "Học trưởng, anh nhớ ra hết rồi sao?" cậu cau mày suy tư, "Anh nói anh không phải Đông Nhạc Đại Đế, vậy anh là ai?"


Ánh mắt Tông Tuế Trọng trở nên thâm trầm. Anh giơ tay xoa đầu Nguyễn Tiêu, nói: "Ý tôi là, tôi không phải vị Đông Nhạc Đại Đế mà em biết."


Nguyễn Tiêu: "Hả?"


Tông Tuế Trọng giải thích: "Đông Nhạc Đại Đế không chỉ có một vị."


Mắt Nguyễn Tiêu lập tức trợn tròn.


Tông Tuế Trọng chậm rãi kể tiếp: "Nói về lai lịch thực sự của tôi, thì phải kể đến vị Thái Sơn Thần đầu tiên. Đó là một vị thần linh bẩm sinh do Thái Sơn tự mình thai nghén ra. Nói một cách đơn giản nhất, tôi chính là Sơn linh của Thái Sơn."


Nguyễn Tiêu nhíu mày suy nghĩ: "Sơn linh Thái Sơn... Em nhớ truyền thuyết kể rằng Thái Sơn vốn là... do đầu của Bàn Cổ biến thành?"


Tông Tuế Trọng ngừng một chút: "...Ừ." Không đợi Nguyễn Tiêu hỏi thêm, anh tiếp tục nói, "Trong ký ức của tôi, sau khi Thái Sơn sinh ra linh, tôi đã nhìn thấy sự xuất hiện của loài người và dùng thân phận Sơn Thần để che chở cho cư dân miền núi. Sau này Tam Hoàng trị thế, Phục Hy phong tôi làm Thái Tuế, từ đó lấy Tuế làm họ, lấy Sùng làm tên, xưng là Thái Sơn Phủ Quân, cũng xưng là Đông Nhạc Đế Quân. Khi luân hồi được thiết lập, Âm phủ mở Địa ngục, Thái Sơn thông thiên địa, chưởng quản u minh, nắm giữ sinh tử, thần chức cũng coi như cao quý. Tuy nhiên, đến thời Chu diệt Thương, Bảng Phong Thần xuất hiện. Sau trận chiến, Hoàng Phi Hổ được phong thần làm Đông Nhạc Đại Đế. Tôi bèn nhường lại thần vị, từ đó quay về làm một sơn linh, ngủ say trong sâu thẳm Thái Sơn."


Lông mày Nguyễn Tiêu càng nhíu chặt hơn: "Học trưởng cẩn trọng thủ hộ và che chở người dân lâu như vậy, thế mà chỉ vì một cái Bảng Phong Thần mà bị tước đoạt thần vị sao? Sau này người ta nhắc đến Đông Nhạc Đại Đế đều chỉ biết đến vị được phong thần kia, chẳng ai biết đến sự tồn tại của học trưởng!"


Thực tế, những ký ức thừa kế vụn vặt mà linh hồn của ấn Thành Hoàng để lại cho cậu chủ yếu kể về những chuyện sau thời Thủy Hoàng Đế, tập trung vào các thành trì. Những chuyện xa xưa hơn chỉ được nhắc đến đại khái, không có nội dung thực chất. Cậu chỉ biết mang máng rằng Thành Hoàng xuất hiện sớm nhất là khi khái niệm thành trì ra đời. Khi đó sự vụ chưa nhiều, Thành Hoàng chỉ là tiểu thần, không có nhiều ghi chép, chỉ vài câu lướt qua mà thôi. Vì thế cậu hoàn toàn không biết Đông Nhạc Đại Đế lại có hai vị, và vị đầu tiên lại bị... "vắt chanh bỏ vỏ" như vậy?


Thấy Nguyễn Tiêu bất bình thay mình, lòng Tông Tuế Trọng ấm áp. Anh khẽ lắc đầu nói: "Đều là thuận theo thiên mệnh mà thôi. Nguyễn học đệ không cần tức giận. Thời kỳ đầu, thần chức phần lớn đều do các thần linh bẩm sinh như tôi nắm giữ. Sau này hậu thiên thần linh lớn mạnh, trải qua vài lần thần kiếp lại khiến nhiều thần linh bẩm sinh tiêu vong, thần chức cũng dần bị nhân thần thay thế. Thần chức có cái lợi, nhưng cũng có cái hại. Thần lực của những vị thần có thần vị phụ thuộc vào tín ngưỡng, nếu không có tín ngưỡng thì cuối cùng cũng sẽ suy yếu và biến mất. Còn loại thần linh bẩm sinh như tôi, sinh ra đã có thần lực. Sau khi chuyển giao thần chức, thần lực bản nguyên của tôi vẫn được bảo tồn, không bị tín ngưỡng kìm kẹp. Hơn nữa ——" Anh giữ vẻ mặt bình thản, từ tốn nói, "Tôi vốn dĩ là một sơn linh tự do tự tại. Nếu không vì người dân sống trên Thái Sơn, tôi cũng sẽ không ra tay che chở. Sau này bất đắc dĩ phải quản lý bao nhiêu năm chuyện vặt vãnh, cũng mệt mỏi lắm. Hoàng Phi Hổ thay tôi nhận thần chức cũng là thay tôi làm những việc đó. Những năm tháng ngủ say trong núi sau này, tôi lại càng tiêu dao tự tại hơn."



Về lý trí, Nguyễn Tiêu biết học trưởng nói không sai, nhưng về tình cảm thì cậu vẫn thấy rất khó chịu.


Tông Tuế Trọng chỉ muốn nói rõ lai lịch của mình chứ không định làm tiểu học đệ buồn phiền mãi, bèn chuyển chủ đề: "Nguyễn học đệ, vừa rồi em hỏi tôi có phải đã nhớ lại tất cả hay không."


Nguyễn Tiêu ngạc nhiên ngẩng đầu —— học trưởng nói nhiều như vậy, đương nhiên là nhớ ra rồi chứ?


Nhưng Tông Tuế Trọng lại lắc đầu: "Những gì có thể nhớ lại chỉ là một số ký ức thuở ban đầu và gần đây nhất. Ngoài những chuyện về lai lịch đó ra, những thứ khác đều chỉ là hình ảnh mơ hồ mà thôi."


Nguyễn Tiêu có chút không hiểu.


Tông Tuế Trọng giải thích: "Những gì vừa kể với em là phần lớn những gì tôi nhớ được. Và việc tôi có thể nhớ lại những điều này cũng liên quan rất lớn đến em." Anh giơ tay ngăn Nguyễn Tiêu đặt câu hỏi, "Nguyễn học đệ, chiếc ấn Thành Hoàng trong tay em có thể tồn tại lâu như vậy, lại còn giữ được sự truyền thừa của linh hồn ấn, là bởi vì nó chính là chiếc ấn Thành Hoàng đầu tiên được ngưng tụ khi tòa thành trì đầu tiên xuất hiện. Nó có thể giữ lại chút thần tính cuối cùng cũng là vì thành trì mãi mãi trường tồn. Thành Hoàng chủ quản sinh tử của sinh linh trong thành, cũng chính là cấp dưới chính thức đầu tiên mà tôi có được sau khi được sắc phong làm Đông Nhạc Đế Quân."


Nguyễn Tiêu kinh ngạc thốt lên: "Hai chúng ta còn có mối duyên nợ này sao?"


Tông Tuế Trọng mỉm cười: "Quả là rất có duyên."


Anh còn một điều chưa nói, chính vì mối duyên sâu xa giữa Ấn Thành Hoàng và anh, nên chiếc ấn mới có thể duy trì chút thần tính đó cho đến khi Nguyễn Tiêu xuất hiện. Điều này cũng liên quan đến việc anh chuyển thế thuận lợi. Vị cấp trên đầu tiên từ thuở xa xưa này chưa hề tiêu vong, ít nhiều đã che chở cho linh hồn của Ấn Thành Hoàng, giúp nó cầm cự được lâu hơn. Nếu không, Ấn Thành Hoàng vẫn sẽ phải "ép trâu uống nước" vào phút chót, nhưng chuyện đó có lẽ đã xảy ra mười mấy, thậm chí hai mươi mấy năm trước, và người được chọn hơn phân nửa sẽ không phải là Nguyễn Tiêu của hiện tại.


Tông Tuế Trọng không nhắc đến chuyện này mà quay lại những lời trước đó.


"Nguyễn học đệ, ở Âm phủ em đã dùng Ấn Thành Hoàng chứng minh thân phận, lại dùng thần lực của em đánh thức tôi." Trong lòng anh dâng lên một cảm giác kỳ lạ, tiếp tục nói, "Sau khi trở về, em kể cho tôi nghe những gì em thấy ở dưới đó, tôi mới có thể nhớ lại một số thứ... Tuy nhiên, ngoài những điều này ra, thân thể tôi vẫn là phàm nhân. Thần lực và tàn hồn đều dùng để trấn áp Địa ngục, ngoại trừ cái hố đen liên kết với tàn hồn phía sau, tôi chẳng khác gì người thường."


Nguyễn Tiêu nghe mà vô cùng chấn động, lòng dậy sóng, cứ đi đi lại lại trong thần miếu.


"Vậy nên những quỷ hồn tấn công anh trước đây đều do tàn hồn của anh tự động phản kích, điều khiển hố đen hút chúng xuống Địa ngục?"


Tông Tuế Trọng đáp: "Đúng vậy."



Nguyễn Tiêu vội vàng hỏi tiếp: "Vậy bản thân học trưởng không thể kiểm soát nó sao?"


Tông Tuế Trọng biết hắn muốn hỏi gì, bèn nói: "Mở lối vào thì được."


Mắt Nguyễn Tiêu sáng rực, hỏi dồn: "Vậy học trưởng có thể cho em quyền hạn tống những ác quỷ em đã thẩm vấn xuống Địa ngục không? Khi em đưa chúng xuống, có thể không cần phải đích thân đi một chuyến xuống Âm phủ, mà cứ ném trực tiếp vào hố đen của học trưởng là được, đúng không? Thậm chí nếu em nhờ học trưởng hỗ trợ đánh ác quỷ vào Địa ngục, học trưởng cũng có thể được chia công đức... đúng không? Chắc là được chứ nhỉ?"


Nghe đoạn đầu, Tông Tuế Trọng có chút dở khóc dở cười, nhưng nghe đến đoạn sau, anh bỗng hiểu được tấm lòng của tiểu học đệ.


Ánh mắt anh trở nên ấm áp, trả lời: "Được."


Nguyễn Tiêu lập tức nở nụ cười tươi rói.


Vậy thì tốt quá, quá tốt rồi... Khoan đã.


Nguyễn Tiêu bỗng nhiên lại nhìn Tông Tuế Trọng với vẻ hơi rối rắm: "Đúng rồi học trưởng."


Tông Tuế Trọng: "Sao?"


Biểu cảm của Nguyễn Tiêu rất phức tạp: "Vậy là... ban ngày học trưởng là sếp của em, còn buổi tối... vẫn là sếp của em à?"


Tông Tuế Trọng hiếm hoi bị cứng họng.


Anh nghĩ ngợi một lát mới trầm giọng nói: "Ban ngày là quan hệ thuê mướn bình đẳng, buổi tối..." anh nói trôi chảy câu tiếp theo, "Dù sao tôi cũng đã từ nhiệm từ lâu, lại chuyển thế đầu thai, chỉ còn lại tàn hồn, sớm đã không còn là Đông Nhạc Đế Quân năm xưa. Em cũng không phải là Thành Hoàng của thời đại tôi còn nắm thần chức. Giữa tôi và em không có quan hệ trực thuộc. Sau này tôi trấn áp Địa ngục, em thưởng thiện phạt ác, cùng nhau kiếm công đức, coi như là đối tác bình đẳng."


Thực ra Nguyễn Tiêu cũng chỉ có ý trêu đùa. Dù ban ngày làm thuê cho đối phương, cậu cũng không cảm thấy mình thấp kém hơn, đi làm thôi mà, có phải bán thân đâu. Cậu nói buổi tối vẫn phải gọi sếp cũng không có ý gì sâu xa. Tuy nhiên nghe học trưởng giải thích nghiêm túc như vậy, trong lòng cậu cũng rất thoải mái —— thực ra không cần giải thích đâu, nhưng giải thích rồi, chẳng phải chứng tỏ... học trưởng thực sự rất, rất để ý đến cậu sao? Tâm trạng tốt thật đấy, ha ha.


Thế là Nguyễn Tiêu cười rạng rỡ với Tông Tuế Trọng: "Được! Vậy sau này chúng ta cùng nhau cố gắng nhé?"



Tông Tuế Trọng: "Ừ."


"Đúng rồi học trưởng, thực ra em còn một vấn đề rất muốn biết."


"Vấn đề gì?"


"Cái tên của học trưởng hơi lạ nhỉ, Tông Tuế Trọng... Vừa rồi hình như anh có nhắc tên thật là 'Tuế Sùng' phải không?"


"Ừ. Thái Sơn còn gọi là Đại Tông. Nhà họ Tông đúng lúc bị hãm hại gặp nạn tại Thái Sơn, lại là dòng họ có phúc trạch thâm hậu, có duyên với tôi. Tuế Trọng là hài âm của Tuế Sùng, là do kỵ húy tên thần..."


"...Học trưởng cẩn thận thật đấy."


"Vì mạng sống thôi."


"Sao học trưởng nói chuyện đột nhiên văn vẻ thế?"


"Vừa nhớ lại một số chuyện nên có chút chưa quen, tôi sẽ chú ý."


"À..."


.


"Mấy bình này là đám quỷ tướng quân..."


"Mấy bình này là lũ tra nam tiện nữ..."


"Đống này là bọn buôn người..."



"Còn đây là..."


Nguyễn Tiêu lần lượt bê từng cái bình, cái hũ từ trong Ấn Thành Hoàng ra. Bên trong đều giam giữ những ác quỷ lệ quỷ cùng hung cực ác đáng bị đày xuống Địa ngục, tất cả đều đã được thẩm phán xong xuôi, vạn sự đã chuẩn bị chỉ thiếu Địa ngục. Giờ biết Tông học trưởng chính là vị trấn áp Địa ngục, anh có quyền hạn trực tiếp tống chúng xuống, lại còn có cả lối đi tắt siêu tốc nữa chứ!


Lúc trước thẩm phán thì gian nan chút, nhưng giờ tống vào Địa ngục thì đơn giản hơn nhiều. Áp giải ác quỷ ra, đưa vào hố đen, rồi để Tông Tuế Trọng chuyển đến tầng địa ngục tương ứng. Mỗi đợt chưa đến một phút là xong.


Chỉ khoảng nửa giờ sau, tất cả những kẻ đáng xuống Địa ngục đều đã được tống tiễn đi. Tất cả bình hũ đều trống rỗng, được xếp gọn gàng vào một góc thần miếu.


Giây phút này, Nguyễn Tiêu cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm. Điều khiến cậu sướng nhất là ông trời nợ cậu bao nhiêu công đức bấy lâu nay, sau khi tống đám ác quỷ xuống Địa ngục, công đức liền rào rào trút xuống người cậu như mưa. Sơ bộ đánh giá, ít nhất cũng phải hai vạn điểm!


Nguyễn Tiêu thở ra một hơi đầy mãn nguyện. Không uổng công cậu nghẹn khuất bấy lâu, giờ đã được bù đắp cả rồi. Đừng nhìn khoảng cách để thăng cấp Thành Hoàng vẫn còn xa, nhưng dù sao thanh tiến độ cũng đã tăng lên một đoạn dài.


Nhưng mà, học trưởng hiện giờ thế nào rồi? Cậu không nhịn được nhìn về phía Tông Tuế Trọng.


Trên người Tông Tuế Trọng, công đức cũng dày đặc gần như Nguyễn Tiêu. Cũng phải thôi, Nguyễn Tiêu bắt quỷ thẩm quỷ, còn việc giam giữ trừng phạt hoàn toàn dựa vào Địa ngục. Hai người đúng là phân công hợp tác, công đức chia đều cũng là hợp lý.


Ngoài họ ra, trong những vụ án trước đây, rất nhiều quỷ thần khác cũng góp sức, nên mỗi người cũng được chia một phần công đức. Tuy kém xa so với Thành Hoàng và người trấn áp Địa ngục, nhưng tích tiểu thành đại, cộng lại cũng không phải con số nhỏ. Ít nhất hiện tại trên tượng thần của họ, kim quang đã sáng hơn một chút.


Tại Xà cốc, các quỷ thần đang bận rộn cũng giật mình kinh ngạc.


Trời giáng công đức!


Trong sự ngỡ ngàng, họ vội vàng thông qua tượng thần để dò hỏi, mới biết Nguyễn Tiêu đã tìm ra cách mở cửa Địa ngục, bù đắp lại số công đức chưa được tính trước đây... Đương nhiên, lại là một trận vui mừng khôn xiết.


Được phát đủ lương còn nợ, có ai mà không vui chứ.


Hết chương 188.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 188
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...