Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 182


Chương 182: Địa ngục


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Lao ra một đoạn đường, xung quanh Nguyễn Tiêu trở nên tối om, chỉ có những tia sáng yếu ớt lờn vờn quanh quất.


Nếu là quỷ hồn bình thường bị quỷ sai áp giải đến đây, e rằng chỉ miễn cưỡng nhìn thấy đường đi. Nhưng Nguyễn Tiêu thân là Thành Hoàng, mắt thần vừa mở ra liền có thể thu hết cảnh tượng xung quanh vào tầm mắt rõ mồn một.


Gió lạnh âm u thổi tới từ bốn phương tám hướng. Không gian này như thể bị thủng lỗ chỗ, thấp thoáng xuất hiện vô số khe hở nhỏ. Nhìn kỹ thì mỗi khe hở dường như đều nhanh chóng biến thành một cánh cửa nhỏ.


Nguyễn Tiêu không khỏi sững sờ —— Quỷ Môn?


Quả nhiên, những cánh cửa nhỏ ấy cứ đóng vào rồi lại mở ra. Mỗi lần khép mở, từ bên trong đều có một quỷ hồn bay ra. Quỷ hồn vừa gặp gió liền phình to, nhanh chóng biến thành kích thước như người thật, sau đó lộ ra vẻ kinh hoàng, tựa như bị một lực hút khủng khiếp nào đó tóm lấy, trong nháy mắt bị kéo bay về một hướng xác định.


Đồng tử Nguyễn Tiêu chợt co lại. Cậu thoáng thả lỏng cảm giác, cũng nhận thấy có một luồng sức mạnh đang lôi kéo những quỷ hồn kia, nhưng đối với thần linh như cậu thì không có quá nhiều ảnh hưởng. Dù vậy, cậu vẫn bay nhanh đuổi theo hướng đó.


Nếu cậu không nhìn lầm, nơi đó chính là Địa ngục? Còn những "khe hở không gian" này chính là Quỷ Môn tất yếu sẽ xuất hiện sau khi mỗi người trên dương thế qua đời! Có lẽ do Địa phủ đã bị phá hủy, những Quỷ Môn này không còn được quan lại Địa phủ trông coi nữa, mà tùy tiện mở ra ở nơi gần nhất với tội nghiệt và đầu thai. Nói cách khác, chính là gần Địa ngục và gần Bàn Luân Hồi. Hiện tại cậu quyết định đi xem Địa ngục trước, cũng là để kiểm chứng suy đoán của mình.



Địa ngục và Bàn Luân Hồi vốn dĩ được nối liền bởi cùng một con đường. Gần Địa ngục cũng chính là gần Bàn Luân Hồi, chẳng qua Địa ngục ở bên trái, Bàn Luân Hồi ở bên phải, được ngăn cách bởi một loại sức mạnh thần bí thành hai không gian riêng biệt. Trừ một số thần linh, người hoặc quỷ ở không gian này sẽ không thể nhìn thấy sự tồn tại của không gian kia —— trừ phi đi lại con đường nối liền đó.


.


Dưới sự thúc đẩy của thần lực, Nguyễn Tiêu bay cực nhanh. Cùng lúc đó, cậu cũng ngửi thấy mùi hôi thối gay mũi, mùi máu tươi nồng nặc, cùng tiếng kêu thảm thiết thê lương vang vọng đất trời, r*n r* không dứt... Dù là thần linh, khi nghe thấy những âm thanh này cũng khó tránh khỏi bị cảm xúc tiêu cực xâm chiếm, trở nên đau đớn.


Giây phút này, thần lực trên người Nguyễn Tiêu lưu chuyển, xua tan những tạp âm và tạp niệm. Những âm thanh, mùi vị kia vẫn còn đó, nhưng đã không thể ảnh hưởng đến cậu nữa.


Âm thanh và mùi vị ngày càng gần. Cuối cùng, Nguyễn Tiêu dừng lại, lơ lửng giữa không trung.


Phía trước, tựa như ảo ảnh lại tựa như thực thể, một tấm gương đá khổng lồ xuất hiện. Hình dạng tấm gương không theo quy tắc nào nhưng cao gần như chạm trời đạp đất. Mặt gương chia thành vô số khung cảnh, trước mỗi khung cảnh đều có một quỷ hồn ngơ ngác bay lơ lửng. Hình ảnh trong gương liên tục thay đổi. Với người ngoài, có lẽ chưa đầy một giây đã lướt qua vô số sự việc, nhưng đối với những quỷ hồn kia, biểu cảm của họ thay đổi cực nhanh, hẳn là một giây trong gương dài tựa cả một đời người.


Nguyễn Tiêu lập tức nhận ra, đó là Nghiệt Kính Đài!


Nơi đặt Nghiệt Kính Đài chính là tầng thứ tư của Địa ngục —— Nghiệt Kính Địa Ngục. Thuở ban đầu khi Địa ngục mới hình thành, quan lại Địa phủ chưa hoàn thiện, nhân thủ không đủ, các âm quan sẽ ném tất cả quỷ hồn có tội nghiệt vào tầng địa ngục thứ tư này. Chỉ cần soi trước Nghiệt Kính Đài, tội lỗi cả đời sẽ hiện ra rõ mồn một, muốn chối cãi cũng không được!


Tuy nhiên, với những kẻ không có tội nghiệt...


Ngay sau đó, Nguyễn Tiêu phát hiện ra những quỷ hồn bị giữ trước gương đá, kẻ nào tội nghiệt nhẹ thì chỉ ngẩn ngơ một lát rồi khôi phục tự do, mơ màng bay về hướng ngược lại. Những kẻ nghiệp chướng nặng nề liền bị gương hút thẳng vào trong, không biết đi về đâu. Còn những kẻ hoàn toàn vô tội thì ngay khoảnh khắc tiếp cận gương đá đã bị bật ra, cùng với nhóm tội nhẹ bay về một hướng, rồi dần dần tan biến vào hư không.



Nguyễn Tiêu chợt hiểu, hai loại quỷ hồn sau hẳn là đi đến Bàn Luân Hồi để đầu thai, còn những kẻ bị gương đá hút vào... có lẽ là đi đến tầng địa ngục tương ứng với tội lỗi của mình?


Nhưng số quỷ hồn ở đây chắc chắn không phải là tất cả.


Trong vô số Quỷ Môn mở ra ở đây, có những cái bị Nghiệt Kính Đài thu hút, nhưng cũng có những cái e rằng bị Bàn Luân Hồi hút trực tiếp. Bởi lẽ ở dương gian cậu từng gặp những người mang nặng nghiệp chướng tiền kiếp. Nếu tất cả đều qua Nghiệt Kính Đài xử lý rồi mới đầu thai, sao lại có chuyện đó xảy ra? Chắc chắn vẫn có một bộ phận quỷ hồn tội nghiệt chưa tiêu tan đã bước vào luân hồi. Cứ như vậy, tội nghiệt kiếp trước kéo dài đến kiếp này, đời đời kiếp kiếp, chỉ cần chưa trả hết thì vẫn mãi đeo mang.


Như để kiểm chứng suy đoán của Nguyễn Tiêu, khi cậu nhìn theo hướng những quỷ hồn tan biến vào hư không, mắt thần đột nhiên trào dâng một luồng nhiệt lưu, khiến tầm nhìn trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Như xuyên qua một tầng vách ngăn, cậu nhìn thấy không gian đối diện, thấy được chiếc mâm tròn khổng lồ sừng sững ở đó.


Chiếc mâm tròn tựa như bánh xe, ầm ầm chuyển động. Xung quanh nó quả nhiên cũng xuất hiện vô số khe hở nhỏ, hình thành nên các Quỷ Môn, giải phóng vô số quỷ hồn. Những quỷ hồn này hoàn toàn không thể cưỡng lại lực hút của mâm tròn, vừa xuất hiện đã bị cuốn đi, như ngàn vạn con thiêu thân lao đầu vào lửa, tất cả đều bị hút vào bánh xe khổng lồ kia.


Trong số đó, có kẻ đeo mang tội nghiệt, nhưng phần lớn là quỷ hồn bình thường.


Nguyễn Tiêu nghĩ, có lẽ vì lực hút của Nghiệt Kính Đài đối với tội nghiệt mạnh hơn một chút, nên Quỷ Môn của tội hồn phần lớn mở ra ở gần đó. Còn những kẻ đến bên này thì bất chấp tất cả đều bị hút vào, đầu thai thành cái gì toàn dựa vào vận may... Tóm lại, cứ duy trì sự vận hành của dương thế trước đã rồi tính sau.


Quan sát xong, Nguyễn Tiêu thu hồi mắt thần.


Mục đích chính của cậu đến đây không phải để xem Bàn Luân Hồi. Cái mâm đó do thiên địa vận hành, cậu chỉ là một Thành Hoàng nhỏ bé, đâu dám vọng tưởng nắm giữ luân hồi? Thiên địa không cho phép, dù là thời kỳ chư thần hưng thịnh, Ngọc Hoàng Đại Đế hay Như Lai Phật Tổ cũng đừng hòng nghĩ tới.


Mục đích của Nguyễn Tiêu là xem Địa ngục còn tồn tại hay không —— hiển nhiên là còn. Và nếu Địa ngục còn đó, cậu suy tính xem có cách nào giao tiếp, thiết lập liên hệ để ném hết đám ác quỷ tồn đọng bấy lâu trong Ấn Thành Hoàng vào đây hay không.



Hít sâu một hơi, Nguyễn Tiêu bước tới trước Nghiệt Kính Đài.


Cậu ngước mắt nhìn xuống phía dưới.


Giây tiếp theo, Nghiệt Kính Đài biến mất. Xuất hiện trước mặt cậu là một vực thẳm đen ngòm không thấy đáy.


Bên trong vực thẳm, tiếng gào rú thê lương vang lên từng đợt, thảm thiết hơn gấp bội so với trước đó.


Nguyễn Tiêu định thần nhìn kỹ. Vực thẳm đột nhiên biến thành một chảo dầu khổng lồ. Nhìn sơ qua cũng thấy hàng ngàn hàng vạn ác quỷ tr*n tr**ng đang quay cuồng trong chảo dầu sôi sùng sục. Da thịt chúng bị chiên đỏ rực, co rút lại từng chút một, như thể máu thịt và mỡ người đều bị nổ tung ra ngoài. Sau đó chỉ còn trơ lại bộ xương bọc lớp da mỏng, càng co càng nhỏ cho đến khi thành một cục đen sì, nhưng vẫn tỉnh táo mà r*n r*. Chưa hết, đột nhiên có một cái muôi khổng lồ hất tung cục đen ấy lên cao. Gặp gió lạnh, bị thổi "phù phù" qua lại mấy cái, cục nhân tra ấy lập tức phồng lên, cuối cùng khôi phục lại hình người hoàn chỉnh, rồi lại rơi tõm xuống, bắn lên bọt dầu tung tóe, bắt đầu một vòng kêu gào thảm thiết mới.


Đây là Địa ngục Chảo Dầu. Phàm là ác quỷ rơi vào đây đều chịu chung số phận: Bị chiên thành một cục nhỏ, đau đớn đến tột cùng rồi lại hồi phục như ban đầu, chưa kịp nghỉ ngơi được vài giây lại tiếp tục bị chiên giòn. Một lần lại một lần, ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác. Kẻ nào mang tội, đã vào Địa ngục đều phải chịu trừng phạt lặp đi lặp lại như thế cho đến khi chuộc hết tội nghiệt mới được tiểu quỷ vớt lên, đưa đến chỗ Diêm Vương gia để thẩm phán lại lần nữa rồi mới được đi đầu thai.


Sắc mặt Nguyễn Tiêu rất khó coi. Trong ký ức truyền thừa của Ấn Thành Hoàng cũng có cảnh tượng địa ngục, nhưng biết là một chuyện, tận mắt chứng kiến lại là chuyện khác. Những gì truyền thừa mô tả, hay bản thân cậu tưởng tượng, đều không tàn khốc bằng một phần vạn thực tế.


Sau Địa ngục Chảo Dầu, chảo dầu khổng lồ đột ngột biến thành một hố sâu thăm thẳm. Nhiệt độ bỗng chốc trở nên lạnh băng. Trong hố xuất hiện những ngọn núi băng nguy nga, đỉnh núi lộ ra một nửa, nhưng đứng từ góc độ của Nguyễn Tiêu nhìn xuống, có thể thấy sâu bên dưới, vô số ác quỷ nam nữ tr*n tr**ng đang dán chặt vào núi băng, đau đớn nhích từng chút một lên trên. Có lẽ từng có những kẻ cùng hung cực ác không muốn leo lên, nhưng nếu họ dừng lại, sẽ có những cơn gió lạnh buốt gấp ngàn lần thổi tới. Gió thổi đến mức xương cốt họ muốn đóng băng, nhưng lại không thể mất đi ý thức, so với việc leo trèo trên núi băng càng thêm đau đớn. Ngược lại, nếu họ gian nan bò lên, cơ thể sẽ sinh ra một chút nhiệt lượng nhỏ nhoi, cho họ ảo giác về sự ấm áp. Dù sự ấm áp ấy chỉ thoáng qua rồi vụt tắt, nhưng chính khoảnh khắc ngắn ngủi ấy lại khiến đám ác quỷ điên cuồng truy đuổi, chịu đựng đau đớn để tiếp tục leo lên núi băng...


Đây là Địa ngục Núi Băng.


Cái gọi là Mười Tám Tầng Địa Ngục không phải là tầng này nằm dưới tầng kia theo độ sâu, mà được phân chia dựa trên thời hạn và hình thức trừng phạt khác nhau. Vì vậy, sau khi vực thẳm xuất hiện, Nguyễn Tiêu không cần phải liên tục đi xuống sâu hơn để xem từng tầng, mà khi cậu lơ lửng ở đây, Địa ngục sẽ tự động hiển hiện từng vòng một.



Trong mắt Nguyễn Tiêu, thần quang lóe lên. Cảnh tượng nơi vực thẳm không ngừng biến hóa.


Huyết Trì Địa Ngục (Hồ Máu), Đao Sơn Địa Ngục (Núi Dao), Thạch Ma Địa Ngục (Cối Xay Đá), Đồng Trụ Địa Ngục (Cột Đồng Nung)... Mười tám tầng địa ngục lần lượt hiện ra. Tầng nào cũng có vô số ác quỷ, tiếng khóc tiếng gào, tiếng tranh nhau kêu oan chói tai vô cùng.


Tuy nhiên cậu cũng hiểu, lũ ác quỷ này không con nào đáng được đồng tình. Chúng đều vì phạm phải tội ác tày trời khi còn sống nên mới bị đày vào Địa ngục.


Càng xem, dạ dày và tâm lý Nguyễn Tiêu càng sinh ra phản ứng khó chịu cực độ, nhưng cậu vẫn ép buộc bản thân đứng đó quan sát. Đợi đến khi xem hết mười tám tầng địa ngục, cậu mới nhắm mắt lại, bay lượn vòng quanh khu vực này.


Nhìn ngắm một hồi, Nguyễn Tiêu bỗng cảm thấy có chút kỳ lạ.


Lúc trước cậu quan sát Bàn Luân Hồi, thấy nó tự vận hành theo quy luật của thiên địa, là một phần của vòng tuần hoàn tự nhiên. Nhưng Địa ngục thì khác. Ban đầu thế giới không có Địa ngục, chỉ khi tội ác nhân gian ngày càng nhiều, có những kẻ sống không bằng cầm thú, Địa ngục mới được thiết lập trong Địa phủ.


Địa ngục không tự vận hành mà dựa vào sức mạnh của Địa phủ, được thúc đẩy bởi thần lực của các vị thần. Hiện tại chư thần đã ngã xuống, tại sao Địa ngục vẫn có thể vận hành trơn tru như vậy? Chẳng lẽ là do thiên địa? Không giống lắm, sức mạnh này khác với vĩ lực của thiên địa.


Nguyễn Tiêu nhíu mày.


Chắc chắn có thứ gì đó đang trấn áp Địa ngục. Nếu không, lũ ác quỷ bên trong sao có thể ngoan ngoãn chịu khổ? Chúng đã sớm phá ngục chạy ra rồi.


Hết chương 182.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 182
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...