Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 181
Chương 181: Âm phủ sụp đổ
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Nguyễn Tiêu không chút do dự bước một chân lên con đường lát đá xanh.
Chỉ trong thoáng chốc, một trận tiếng quỷ khóc âm ỉ vang lên. Âm thanh ấy cứ văng vẳng bên tai, như oán như than, chẳng biết vọng tới từ phương nào nhưng lại dai dẳng không dứt, tựa hồ muốn không ngừng làm lay chuyển tâm trí người đi đường, khiến họ trở nên mơ hồ, vô thức cứ thế bước đi về phía trước.
Nhưng điều Nguyễn Tiêu chú ý không phải là tiếng quỷ khóc nhiễu loạn tâm trí kia, cậu cúi đầu nhìn thẳng xuống mặt đường.
Mặt đường vô cùng cũ nát, nhưng không phải kiểu hoang phế tự nhiên, mà giống như từng bị một sức mạnh khủng khiếp nghiền nát, khiến toàn bộ con đường biến dạng, lộ ra những lỗ thủng lởm chởm. Tiếng quỷ khóc kia dường như đã luẩn quẩn trong những lỗ hổng này ngàn vạn năm, chỉ chờ có người bước lên là thoát ra, gieo rắc nỗi sợ hãi từ tận đáy lòng.
Nguyễn Tiêu quan sát kỹ mặt đường biến dạng, không thể phân biệt nổi thứ gì đã gây ra cảnh tượng này. Cứ như thể một nguồn sức mạnh khổng lồ từ hư không đã nghiền nát tất cả. Từ cổ chí kim, đường Hoàng Tuyền tuy nhìn có vẻ cũ kỹ nhưng độ kiên cố của nó tuyệt đối không loại sắt thép hay hợp kim nào sánh được, cho dù là thần linh điên cuồng giao chiến trên mặt đường cũng chẳng thể gây ra tổn hại gì. Bởi lẽ, nó là một phần cấu thành nên Âm phủ, là vật thể nửa thực nửa hư, vừa ảo vừa thật. Thứ có thể khiến nó biến dạng đến mức này, chỉ có thể là ý chí của thế giới. Nói cách khác, đó là thứ mà nhân lực hay thần lực đều không thể ngăn cản.
Cậu nghĩ, có lẽ vào khoảnh khắc chư thần ngã xuống, con đường Hoàng Tuyền này cũng sụp đổ theo.
Quan sát xong, để tiết kiệm thời gian, Nguyễn Tiêu sải bước nhanh về phía trước.
Không biết đã đi bao lâu, có lẽ chỉ trong giây lát, lại như đã trải qua quãng thời gian rất dài. Dần dần, hai cột trụ dựng đứng xuất hiện trước mắt. Cột trụ đen kịt, lốm đốm sắc đỏ như máu đang chảy. Một tấm biển đen đã rơi xuống, vỡ thành nhiều mảnh, lờ mờ có thể thấy nét chữ kỳ quái trên đó, viết một chữ "QUỶ" đỏ lòm, lạnh lẽo đáng sợ.
Nguyễn Tiêu chợt nhận ra, vội vàng tiến lên, dùng chân gạt những mảnh vỡ khác lại gần nhau để ghép thử. Quả nhiên, ba chữ lớn hiện ra chính là "QUỶ MÔN QUAN".
Quỷ Môn Quan cũng đã sụp đổ. Tuy nhiên, chuyện này cũng chẳng có gì lạ.
Sau Quỷ Môn Quan chính là thành Phong Đô.
Nguyễn Tiêu hít sâu một hơi, lấy Ấn Thành Hoàng ra, chĩa về phía những mảnh vỡ của tấm biển khẽ hút một cái. Vật liệu làm nên Quỷ Môn Quan nguyên vẹn thì cho dù là Đô Thành Hoàng cũng không thể tùy tiện lấy, huống chi cậu chỉ là một Châu Thành Hoàng. Nhưng Âm phủ đã hủy diệt, tấm biển Quỷ Môn Quan đã vỡ nát thì lại là chuyện khác.
Sự việc tiếp theo chứng minh suy đoán của Nguyễn Tiêu là đúng. Chỉ trong nháy mắt, vài ngàn điểm thần lực tiêu hao, những mảnh vỡ kia lập tức bị Ấn Thành Hoàng hút vào.
Nguyễn Tiêu nhìn vào bên trong ấn, thấy những mảnh vỡ tụ lại với nhau như hình dáng tấm biển, nhưng dường như có một sức mạnh nào đó bài xích việc chúng tái hợp, nên chỉ có hình dạng mà không có thực thể, bản chất vẫn chỉ là những mảnh vỡ rời rạc. Cậu nghĩ, như vậy cũng tốt. Nếu là đồ nguyên vẹn thì ngược lại chẳng liên quan gì đến cậu, nhưng là mảnh vỡ thì có thể tận dụng tốt —— dù sao đó cũng là biển hiệu của Quỷ Môn Quan.
Ngoài hai cây cột trụ và mấy mảnh gỗ vụn ra thì Quỷ Môn Quan chẳng còn gì khác. Nguyễn Tiêu đi xuyên qua giữa hai cây cột, tầm mắt bỗng chốc mở rộng. Trước mặt cậu xuất hiện một vùng đất trống rộng lớn như bình nguyên, bao phủ bởi màn sương xám trắng nhàn nhạt. Cảm nhận thoáng qua, màn sương này là những hồn khí đã mất sạch ký ức. Ngay cả những hồn khí dạng này cũng chẳng biết xuất phát từ quỷ hồn nào, từng sợi từng sợi đã sớm quấn chặt vào nhau, không thể phân biệt, cũng chẳng thu được thông tin gì từ chúng.
Nguyễn Tiêu khẽ thở dài, lẳng lặng bước về phía trước.
Trên bình nguyên tích tụ vô số cát bụi, phần lớn đều đã hóa thành tro tàn. Âm phong thổi qua cuốn theo bụi cát mù mịt, vô cớ sinh ra cảm giác thê lương. Hòa lẫn trong tiếng gió cát là những tiếng gào thét u u, như thể sau vô số năm tháng trôi qua, vẫn còn những oan hồn bất lực ẩn mình trong gió cát, dốc sức than khóc điều gì...
Nguyễn Tiêu vừa đi vừa nhìn sang hai bên.
Thành Phong Đô cũng đã bị hủy diệt, tất cả đều tan hoang. Trong những ký ức vụn vặt cậu thu thập được, nơi này vốn dĩ là một tòa quỷ thành đồ sộ với những kiến trúc san sát, quỷ hồn đi lại tấp nập chờ đầu thai, hoặc những kẻ còn luyến tiếc dương gian tạm trú lại đây.
Kiến trúc nơi này có lẽ không quá kiên cố, nên khi sức mạnh hủy thiên diệt địa giáng xuống, tòa quỷ thành phồn hoa gần như đã biến mất hoàn toàn. Những gì còn sót lại... chỉ là phế tích của những công trình thực sự được xây dựng bằng thần lực, thực sự thuộc về Địa phủ.
Bước chân Nguyễn Tiêu dừng lại, nhìn về phía những bức tường đổ nát phía trước.
Thập Điện Sâm La, do Thập Điện Diêm La cai quản, nên còn gọi là Diêm La Điện.
Trong đó, điện thứ nhất là Tần Quảng Vương chuyên phán xét công tội khi sống, ai được đầu thai thì đưa đến điện thứ mười của Chuyển Luân Vương để sắp xếp. Còn những kẻ có tội nghiệt thì phải qua sự xử trí của các điện từ thứ hai đến thứ chín. Bát Điện Diêm La này cai quản các tầng địa ngục lớn nhỏ cùng một số chức trách khác nhau.
Đến bây giờ, dù là Thập Điện Sâm La uy danh lẫy lừng một thời, thì những gì còn lại cũng chỉ là một nửa bức tường cũ kỹ, vài mảnh ngói vỡ còn vương vấn thần lực đậm đặc, và một số khí cụ thần lực ít ỏi còn sót lại.
Thần lực chân chính, uy năng to lớn đều không còn được bảo tồn. Những gì lưu lại, có lẽ chỉ là chút tàn dư vụn vặt.
Nguyễn Tiêu đứng lặng một lát rồi xắn tay áo, bắt đầu bận rộn giữa đống phế tích.
Đối với một vị Thành Hoàng nghèo rớt mồng tơi như cậu, dù là ngói vỡ hay bùn đất của điện Sâm La cũng đều hữu dụng. Địa phủ rõ ràng sẽ không được tái thiết, nên cậu sẽ không lãng phí những thứ này, mang về kiểu gì cũng có lúc dùng đến...
Sau khi thu hết những thứ có thể mang đi vào Ấn Thành Hoàng, thần lực của Nguyễn Tiêu lại tiêu hao thêm bốn năm vạn điểm. Đến giờ, số thần lực còn lại của cậu chỉ còn hơn mười vạn. Cậu khựng lại, thầm thấy may mắn vì đã nghe lời học trưởng, không chỉ tích cóp vài vạn thần lực rồi vội vàng xuống Âm phủ. Nếu không, hoặc là cậu phải bỏ lại những vật dụng này, hoặc là chẳng còn đủ thần lực để đi tiếp, đành phải quay về sớm... Nơi địa ngục kia cậu căn bản sẽ không đi được. Nhưng giờ thì khác, với mười vạn thần lực, dù thế nào cậu cũng có thể thăm dò một chuyến.
Chẳng biết từ lúc nào, Nguyễn Tiêu đã đi hết cả tòa thành Phong Đô. Sau đó, cậu nhìn thấy cổng ra của thành, cũng chỉ còn trơ trọi những cây cột trụ. Tuy nhiên, những vết tích loang lổ trên cột trụ dường như có thể đưa người ta trở về thời cổ đại mấy trăm năm trước. Khiến người ta tưởng tượng ra cảnh quỷ ảnh chập chờn, Hắc Bạch Vô Thường áp giải ác quỷ vừa bị thẩm vấn, hay những tiểu quỷ dẫn hồn mang người đi đầu thai về một hướng khác, chậm rãi bước lên con đường Hoàng Tuyền thứ hai, nhìn thấy dòng nước Hoàng Hà cuồn cuộn đỏ ngầu ở cuối đường, thấy vô số quỷ hồn kêu gào dưới sông, tất cả đều hướng về cầu Nại Hà...
Nhưng đó cũng chỉ là tưởng tượng mà thôi.
Nguyễn Tiêu thở dài, men theo con đường Hoàng Tuyền này đi tiếp.
Vẫn là mặt đường biến dạng như bị nghiền nát giống đoạn trước. Cậu tùy tay nhặt vài mảnh đá Hoàng Tuyền vỡ vụn thu vào Ấn Thành Hoàng. Con đường Hoàng Tuyền lúc trước dẫn đến Quỷ Môn Quan để quỷ hồn tiến vào Phong Đô, còn con đường này là dành cho quỷ hồn sau khi chịu thẩm phán đi về phía sông Vong Xuyên.
Hai bên đường Hoàng Tuyền rải rác những cành lá khô héo, cánh hoa nứt nẻ rơi rụng. Đó là cảnh trí đặc trưng của con đường này. Thời toàn thịnh, hẳn nơi đây phải có những thảm hoa Bỉ Ngạn đỏ rực, hương hoa lan tỏa. Quỷ hồn ngửi thấy hương hoa sẽ trở nên mơ màng, chuyện cũ dần mờ nhạt. Nếu không cố gắng hồi tưởng thì ký ức sẽ như gió thoảng mây bay không dấu vết. Rất nhiều tình cảm mãnh liệt, dưới làn hương ấy, nếu không phải khắc cốt ghi tâm thì dần dần cũng sẽ phai màu như những bức ảnh cũ.
Cuối đường Hoàng Tuyền, con sông lớn màu vàng huyết dụ chính là Vong Xuyên. Những oan hồn nhảy xuống sông, nếu chịu đựng được nỗi đau bị cắn xé thì có thể cầu được một tấm lệnh bài cho phép báo thù, mang theo mối thù to lớn được quỷ sai hộ tống về dương gian trả nợ máu. Hoặc giả thứ họ cầu xin không phải sự trả thù mà là ký ức quá sâu đậm không muốn quên đi, sau khi chịu đựng khổ sở rất nhiều năm, họ có thể được miễn uống canh Mạnh Bà. Cũng có trường hợp sinh hồn đi lạc vào địa phủ, có lẽ có thể thông qua sông Vong Xuyên này để trở lại dương thế.
Chỉ là, tất cả đều đã là quá khứ.
Hiện ra trước mắt Nguyễn Tiêu lúc này là lòng sông khô cạn, bên trong không còn một giọt nước, chỉ trơ lại lớp bùn đất khô khốc màu vàng đỏ. Nước sông đều đã bốc hơi sạch sẽ, chỉ còn lại lòng sông trơ trọi thế này, đâu còn có thể gọi là sông Vong Xuyên nữa?
Nguyễn Tiêu bước xuống lòng sông, lấy một ít bùn đất màu vàng đỏ thu vào ấn, rồi quay lại bờ.
Trên mặt sông rộng lớn, có một nhịp cầu dài vắt ngang. Từ bờ bên này nhìn sang, cây cầu dường như không quá rộng, ít nhất khi nhìn xa, có thể dễ dàng thấy cảnh tượng bờ bên kia. Nhưng cậu biết, chỉ một nhịp cầu hẹp như vậy, không quỷ hồn nào có thể đi song song, chỉ có thể từng người một nối đuôi nhau tiến bước. Và dù có bao nhiêu quỷ hồn đi nữa, cây cầu này vẫn có thể chứa hết, để vô số vong linh không ngừng đi qua.
Cây cầu này chính là cầu Nại Hà.
Nhưng đó cũng vẫn là chuyện quá khứ.
Cầu Nại Hà hiện tại, đã gãy đôi.
Nguyễn Tiêu thở dài, thân thể bay lên không trung, chậm rãi lướt về phía bờ bên kia.
Không có trở ngại gì, chỉ là khi qua sông dường như vẫn nghe thấy tiếng quỷ khóc, nhưng cũng chẳng thể làm cậu dao động.
Bờ bên kia cầu Nại Hà là một đài cao. Đầu cầu sừng sững một tảng đá, đó là Tam Sinh Thạch —— đáng tiếc cũng đã vỡ nát thành bột mịn. Nguyễn Tiêu thu gom số bột đá này, dùng Ấn Thành Hoàng bảo quản lại. Còn đài cao kia chính là Vọng Hương Đài. Khi quỷ hồn đến đây, nếu còn chút tỉnh táo, có thể quay đầu nhìn về dương gian lần cuối để thỏa nỗi nhớ mong —— đài tuy chưa sụp đổ hoàn toàn nhưng bên trong xuất hiện vài vết nứt dữ tợn như bị kiếm sắc chém đôi, sơ sẩy một chút là có thể hụt chân ngã xuống. Bên cạnh Vọng Hương Đài còn có một cái đình nhỏ đã sụp đổ, chỉ còn lại chút dấu vết nền móng. Bên trong có vết tích đáy nồi, đó hẳn là nơi từng đặt nồi canh Mạnh Bà. Giờ đây đừng nói Mạnh Bà hay canh Mạnh Bà, ngay cả cái nồi cũng chẳng còn.
Đi suốt một chặng đường, chẳng có gì còn nguyên vẹn. Nguyễn Tiêu càng nhìn càng thấy tâm trạng nặng nề. Âm phủ to lớn nhường này giờ chỉ còn là một vùng hoang tàn đổ nát. Nhìn lâu, cậu cảm thấy một nỗi bi thương không nói nên lời, cùng một cảm giác mãnh liệt về sự bất lực và nhỏ bé của bản thân.
Nguyễn Tiêu thở hắt ra một hơi, đi xuyên qua di chỉ đình Mạnh Bà.
Phía trước vẫn còn một con đường, nhưng nhìn kỹ lại, con đường này giống như một lối đi chung, tùy theo quỷ hồn bước lên mà dẫn đến những nơi khác nhau.
Một ngả dẫn đến đích đến của chuyến đi này: Mười tám tầng địa ngục. Ngả còn lại là nơi tuyệt đại đa số quỷ hồn đều phải đến: Bàn Chuyển Luân cai quản luân hồi.
Nguyễn Tiêu nhắm mắt lại cảm nhận, con đường trước mắt liền tách làm hai.
Con đường bên trái giống như một cái miệng khổng lồ đang mở to, vô số tiếng quỷ gào thét đau đớn truyền đến, nghe mà đầu óc đau nhói, không thể thoát ra được... Không sai đâu được.
Thần sắc cậu nghiêm lại, vận thần lực hộ thể, nhanh chóng lao về phía đó.
Hết chương 181.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 181
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 181
