Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 180


Chương 180: Xuống Âm phủ


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Tông Tuế Trọng suy tư một lát rồi đưa ra vài câu hỏi.


"Nguyễn học đệ, em muốn xuống Âm phủ thì định đi như thế nào? Đã tìm được đường chưa? Khi đi, có mang theo thuộc hạ không? Ngoài ra... có cần tôi đi cùng em không?"


Nguyễn Tiêu không ngờ Tông Tuế Trọng lại hỏi kỹ như vậy, nhưng cậu không muốn phụ ý tốt của đối phương. Sau khi suy nghĩ nghiêm túc, cậu trả lời: "Em đã là Châu Thành Hoàng, có thể dùng Ấn Thành Hoàng mở ra con đường đi thẳng đến Âm phủ ngay tại thần miếu. Em đã quyết định đặt thần miếu ở thung lũng nhỏ ngoại ô Đế Đô, lần này cũng sẽ mở lối đi tại đó luôn. Chuyến này em không định mang theo các quỷ thần khác, dù sao thần lực của họ không nhiều bằng em, nếu xảy ra sự cố e rằng sẽ càng thêm phiền phức. Nếu chỉ có một mình em gặp rắc rối, em có thể dùng nhiều thần lực một chút để ấn Thành Hoàng trực tiếp đưa em trở về."


Nói đến đây, cậu khựng lại một chút, "Em biết học trưởng muốn đi theo bảo vệ em, nhưng sinh hồn của học trưởng không thể rời thể xác, mà em thì định dùng thân xác thần linh để đi. Nếu học trưởng đi cùng thì chỉ có thể dùng thân xác người trần mắt thịt. Hơn nữa, em cảm thấy cái hố đen kia là một nhân tố không ổn định, có thể lợi cũng có thể hại, nên quyết định vẫn là cẩn thận một chút thì hơn. Đợi em xuống dưới thám thính quen đường, thực lực nâng cao thêm chút nữa, nếu gặp tình huống tương tự thì có thể dẫn học trưởng theo cùng."


Tông Tuế Trọng nghe xong, đầu tiên là khẽ nhíu mày, sau đó dường như cảm thấy cũng có lý, bèn gật đầu.


"Em nói đúng, tôi chưa hoàn toàn kiểm soát được hố đen đó, đi theo ngược lại có thể gây bất lợi cho em." Thấy Nguyễn Tiêu muốn giải thích thêm gì đó, anh giơ tay ngăn lại, nói tiếp, "Đừng bận tâm, tôi không có gì không vui cả. Như em nói, sau này còn nhiều cơ hội, đến lúc đó tôi chắc chắn sẽ tìm ra cách, sẽ không bỏ lỡ nữa đâu."


Nguyễn Tiêu nghe vậy mới mỉm cười.


Cuộc đối thoại giữa hai người dừng lại ở đây, dường như cả hai đều không cảm thấy có gì bất thường.



Trên thực tế, Nguyễn Tiêu thân là Thành Hoàng, đi đâu, làm gì, chẳng lẽ còn cần phải báo cáo với Tông Tuế Trọng? Hay vì Tông Tuế Trọng không thể đi cùng mà cậu phải giải thích cặn kẽ? Tông Tuế Trọng chỉ là sếp kiêm đàn anh của thân xác dương thế Nguyễn Tiêu mà thôi. Dù là sếp hay đàn anh thì quản trời quản đất cũng không quản được hành tung trong giờ riêng tư của Nguyễn Tiêu. Huống chi, dường như cả hai người, dù là ai, cũng đều mặc định rằng việc Tông Tuế Trọng tham gia vào mọi sự kiện của Nguyễn Tiêu là điều đương nhiên, không thể bỏ lỡ... Hoặc có lẽ, cả hai lờ mờ nhận ra chút gì đó, nhưng không ai nói ra, cứ để mặc nó tiếp diễn như vậy.


.


Một ngày sau, Tông Tuế Trọng xin phép nghỉ đông. Tông Tử Nhạc cũng đã về với cha mẹ, tạm thời thoát khỏi "địa ngục" học tập của ông anh, cậu chàng vui vẻ mà chuồn lẹ.


Trong đêm đó, Tông Tuế Trọng cùng Nguyễn Tiêu đi tới thung lũng nhỏ nọ.


Tiếng suối chảy róc rách, không gian vô cùng thanh tĩnh.


Nguyễn Tiêu đứng trên một bãi đất trống, chỉ về phía trước, cười nói với Tông Tuế Trọng: "Học trưởng, chính ở chỗ đó em đã ngưng tụ thân xác thần linh đấy." cậu có chút cảm khái, "Hồi đó em nghèo thật sự. Còn nhớ lúc mới bị Ấn Thành Hoàng ăn vạ, ngay hôm đó vì muốn sống sót mà em phải chiêu mộ quỷ hồn. Lúc ấy suy nghĩ còn đơn giản, suýt chút nữa bị một con lão quỷ lừa. Sau này em tức quá, đánh cho hắn hồn phi phách tán luôn."


Khi nghe những câu đầu, trong mắt Tông Tuế Trọng thoáng hiện lên vẻ thương xót, nhưng nghe đến câu cuối cùng, tia thương xót đó liền biến thành sự bất lực.


Nguyễn Tiêu không có ý định "bán thảm". Cảm thán xong, cậu liền đưa tay kéo Tông Tuế Trọng: "Học trưởng, anh lùi lại phía sau vài bước đi, em muốn hiện hóa thần miếu ra."


Tông Tuế Trọng để mặc cậu kéo, lùi lại đứng cách vị trí ban đầu vài mét. Anh nhận thấy các quỷ thần xung quanh đều rất im lặng, dẫn theo quỷ binh tản ra hai bên, chừa lại một khoảng đất trống lớn.


Giây tiếp theo, Nguyễn Tiêu hít sâu, mở lòng bàn tay, một luồng thần quang màu trắng xuất hiện.


Thần quang ngày càng nồng đậm, cuối cùng một con dấu cổ xưa hiện ra, chính là Ấn Thành Hoàng mà cậu thường dùng. Cậu nâng Ấn Thành Hoàng lên, ném về phía trước ——



Ấn Thành Hoàng treo cao giữa không trung, tỏa ra những luồng hào quang rực rỡ.


Dần dần, một con dấu nhỏ hơn tựa như hư ảnh bay ra từ bên trong, "vèo" một cái rơi xuống đất. Ngay sau đó, trên con dấu xuất hiện những dải lụa trắng, tựa như xiềng xích phóng ra bốn phương tám hướng, đan dệt lại với nhau. Chưa đầy một phút sau, một ngôi miếu cổ nhỏ nhắn đã hình thành. Phía trước treo cao một tấm biển, nét chữ rồng bay phượng múa, hạo nhiên đại khí, viết ba chữ lớn "Miếu Thành Hoàng".


Cửa miếu mở toang, từ bên ngoài nhìn vào có thể thấy lờ mờ hình ảnh thần tượng, dường như là một vị quan mặc quan bào đỏ đang ngồi ngay ngắn. Sau khi ngôi miếu cổ hình thành, Ấn Thành Hoàng từ trên cao đột ngột rơi xuống, lao thẳng vào trong, nhập vào bóng người mặc quan bào kia.


Thấy thần miếu đã hoàn thành, Nguyễn Tiêu quay người đưa tay về phía Tông Tuế Trọng, mỉm cười nói: "Học trưởng, đây là thần miếu độc nhất vô nhị của em, cũng là đạo tràng của em. Anh có muốn vào tham quan chút không?"


Tông Tuế Trọng sững sờ, sau đó nhìn thấy sự chân thành trong mắt tiểu học đệ. Không hiểu sao, anh cảm thấy miếu Thành Hoàng này có chút quen thuộc... Dừng một chút, anh gật đầu: "Cầu còn không được."


.


Đứng trong miếu Thành Hoàng, Tông Tuế Trọng nhìn thấy ở trung tâm trên đài cao, bức tượng thần mặc quan bào đứng lặng lẽ. Đó không phải là hình dáng thiếu niên trắng trẻo, mà là một đại quỷ mặt mũi hung tợn. Tuy nhiên, thần thái của đại quỷ lại túc mục trang nghiêm, chẳng những không thấy chút tà khí nào mà còn toát lên vẻ thần uy lẫm liệt, khiến người ta nhìn vào liền biết đây là một vị thần linh chứ không phải yêu ma quỷ quái.


Ở vị trí thấp hơn một chút, Đầu Trâu Mặt Ngựa, Nhật Dạ Du Thần, Hắc Bạch Vô Thường đứng tách ra hai bên. Phía dưới nữa, rải rác những bức tượng nam nữ mặc áo giáp hoặc y phục chỉnh tề. Thậm chí dưới chân Hắc Bạch Vô Thường còn có tượng của chó, mèo, cáo nhỏ... Trên các bức tượng quỷ thần tỏa ra hơi thở tương tự như Thành Hoàng, chỉ là uy áp nhỏ hơn rất nhiều. Những tượng nam nữ, chó mèo kia có lẽ không có uy áp gì, nhưng bản thân chúng đều toát lên một loại khí chất rất "chính", khiến người nhìn vào dù thấy trai xinh gái đẹp hay động vật lông xù đáng yêu cũng không nảy sinh tà niệm.


Toàn bộ thần miếu bao trùm một trường khí đặc thù, khiến người ta kinh ngạc, chấn động. Nếu thành tâm bái lạy, e rằng còn sinh ra niềm tin phục từ tận đáy lòng, cùng cảm giác sảng khoái, vui vẻ như thể cả thể xác lẫn tinh thần đều được gột rửa.


Tông Tuế Trọng trước kia tuy không tin chuyện thần thánh ma quỷ, nhưng bao năm qua vì sở thích của người nhà nên cũng đôi lần đi chùa chiền. Nhưng anh chắc chắn rằng, chưa nơi nào anh từng đến có được khí chất như nơi này —— điều này cũng không lạ, chùa miếu chốn nhân gian và thần miếu của chân thần đương nhiên là khác biệt một trời một vực.


Theo lý thuyết, khi vào thần miếu của chân thần, phàm nhân lẽ ra phải bái lạy. Tông Tuế Trọng nhìn bức tượng Thành Hoàng uy nghiêm đứng đó, lại chẳng thể nào sinh ra cảm giác kính sợ muốn quỳ bái, thật kỳ lạ. Trong lòng anh không khỏi nghĩ, chẳng lẽ là do quá thân thiết với tiểu học đệ? Nhưng mà, trước kia tiểu học đệ cũng bảo anh không cần bái lạy rồi. Cái hố đen của anh cũng thực sự rất kỳ quái, có lẽ đúng như anh từng nghĩ, thực sự có nguyên nhân đặc biệt nào đó.



Nguyễn Tiêu lặng lẽ chờ Tông Tuế Trọng quan sát khoảng mười phút, thấy thời gian sắp điểm 12 giờ đêm, mới mở lời: "Học trưởng, em sắp bắt đầu rồi. Em dùng thân xác thần linh xuống Âm phủ, Ấn Thành Hoàng cũng mang theo, nên thân xác dương thế của em trong thần miếu này phải nhờ học trưởng trông coi giúp."


Tông Tuế Trọng lấy lại tinh thần, trịnh trọng đáp: "Yên tâm."


Anh xin nghỉ phép đến đây cũng vì nghe nói học đệ sẽ xuất hồn đi, rốt cuộc vẫn không yên tâm giao hoàn toàn thân xác dương thế của cậu cho đám quỷ thần.


Nguyễn Tiêu hít sâu, cười với Tông Tuế Trọng lần cuối, rồi chậm rãi nằm xuống phía dưới chân tượng thần.


Ngay sau đó, một thiếu niên trắng trẻo mặc quan bào đỏ ngồi dậy từ thân xác phàm trần. Cả người cậu bao quanh bởi một nguồn sức mạnh ngưng tụ, tỏa ra những điểm kim quang, mang lại cảm giác không thể nhìn thẳng.


Thân xác thần linh của Nguyễn Tiêu đứng dậy, lấy Ấn Thành Hoàng từ tay tượng thần, cẩn thận nâng niu trên tay. Tiếp đó, cậu đặt hờ bàn tay kia lên ấn, môi khẽ mấp máy niệm chú liên tục. Từng luồng thần lực từ Ấn Thành Hoàng phát ra, tụ tập về phía trước, không ngừng ngưng tụ, cuối cùng đột ngột nén lại ——


Trong không khí vang lên một tiếng nổ ầm ầm như sấm rền, tựa như một cánh cửa khổng lồ vừa được mở ra. Ngay sau đó, một cánh cửa sắt cao hàng trượng ầm ầm xuất hiện!


Thật kỳ lạ, không gian trong ngôi miếu này rõ ràng không quá lớn, trần cũng không quá cao, thế nhưng cánh cửa khổng lồ như vậy lại có thể an tọa vững vàng bên trong mà không hề có cảm giác chọc thủng mái miếu hay chật chội chút nào. Những đầu lâu và xiềng xích quấn quanh cánh cửa rung lên bần bật, sau một cú rùng mình mạnh mẽ, cánh cửa ầm ầm mở ra!


Chỉ trong thoáng chốc, một luồng gió âm lãnh từ trong cửa xoáy ra, khiến đám quỷ thần quỷ binh trong miếu đều rùng mình.


Nguyễn Tiêu nhìn chằm chằm vào khe hở đang mở rộng của cánh cửa, tập trung cao độ nên không phát hiện ra rằng, không chỉ cậu không bị luồng âm phong này ảnh hưởng, mà Tông Tuế Trọng đang đứng canh giữ thân xác cậu phía sau cũng bình an vô sự. Mọi luồng âm phong thổi qua, chưa kịp chạm vào người Tông Tuế Trọng đã bị một thứ vô hình nào đó nuốt chửng, ngay cả tà áo của anh cũng chẳng hề lay động.


Khoảng mười lăm phút sau, cánh cửa khổng lồ cuối cùng cũng ổn định.



Nguyễn Tiêu nheo mắt nhìn con đường sâu thẳm phía trước, sương trắng bao phủ mịt mù, mang theo chút áp lực nhàn nhạt. Áp lực này khiến cậu không kìm được quay đầu nhìn lại vị học trưởng lạnh lùng kia. Thấy biểu cảm của anh vẫn điềm tĩnh như mọi ngày, cả người đứng vững như bàn thạch, tâm cậu mới an định trở lại. Cậu vẫy tay chào học trưởng, gật đầu ra hiệu với các thuộc hạ, rồi tung người nhảy lên.


Một bước, hai bước, ba bước.


Như súc địa thành thốn, lại như một loại thần thuật kỳ dị, Nguyễn Tiêu nhún người vài cái, thân hình gầy gò đã lao vào trong màn sương trắng xóa, hoàn toàn biến mất.


Cùng lúc đó, cánh cửa khổng lồ run rẩy, bắt đầu thu nhỏ lại, khép dần.


Cuối cùng, cánh cửa thu lại chỉ còn cỡ một cánh cửa sắt bình thường, cao bằng một người, và cũng không đóng chặt hoàn toàn mà vẫn chừa lại một khe hở nhỏ. Đây chính là lối về dành cho Nguyễn Tiêu...


Ánh mắt Tông Tuế Trọng trở nên thâm trầm.


Việc duy nhất anh có thể làm bây giờ là chờ đợi.


Anh hy vọng lần này cậu đàn em có thể hoàn thành tâm nguyện và trở về bình an.


.


Nguyễn Tiêu đi trong sương trắng một đoạn. Thần quang trên người cậu tỏa ra ấm áp, ngăn cách mọi luồng gió âm. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, cậu đã đi xuyên qua mảng sương mù dày đặc. Phía trước, sương đã loãng đi nhiều, một con đường lát đá xanh cũ nát dần dần hiện ra.


Thấp thoáng ẩn hiện, đó là một đoạn đường Hoàng Tuyền.


Hết chương 180.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 180
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...