Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 179


Chương 179: Thực tập và thích nghi


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Nguyễn Tiêu không ngờ nhân viên cấp cao trong một tập đoàn giải trí lớn như vậy lại nhiều chuyện đến thế, càng không biết sau lưng mình, bọn họ đang thì thầm não bổ đủ thứ kịch bản. Nhưng ngay khi bước chân vào công ty, cậu đã tự yêu cầu bản thân phải nhanh chóng chuyển sang trạng thái làm việc —— chẳng vì gì khác, chỉ là ở nơi công sở, không thể tùy tiện như lúc bình thường được. Vì vậy, cho dù hiện tại đã vào trong không gian riêng tư của Tông Tuế Trọng, cậu vẫn giữ thái độ nghiêm túc của một nhân viên đối mặt với sếp, không hề có chút lơ là.


Tất nhiên, khóe mắt cậu vẫn không nhịn được mà liếc nhìn hoàn cảnh văn phòng một chút... Ừm, vẫn là phong cách lãnh đạm cấm dục trước sau như một. Bên cạnh là một giá sách lớn chiếm trọn một bức tường, chất đầy đủ loại sách vở và tài liệu.


Nguyễn Tiêu đã chuẩn bị tâm lý từ sớm nên cũng không thấy lạ lẫm, chỉ thầm nghĩ: A, quả nhiên, muốn đi theo học trưởng làm việc thì phải có giác ngộ bị áp bức. Nhìn thôi đã thấy không nhàn hạ rồi, không biết đến lúc đó tiền lương có được tăng thêm chút nào không.


Tông Tuế Trọng cũng nhanh chóng bắt nhịp vào công việc. Nguyễn Tiêu hiện tại chưa có kinh nghiệm gì, chỉ mới nghe anh nói qua vài trường hợp. Là một thực tập sinh, giao ngay việc quan trọng cho cậu làm là điều không thể, nên Tông Tuế Trọng vừa mở tệp văn bản chờ phê duyệt, vừa chỉ vào ngăn dưới cùng của giá sách, nói: "Chỗ đó là những bản kế hoạch đã hoàn thành và các loại văn kiện cũ. Em xem qua toàn bộ một lượt, tự mình phân loại. Trưa nay tôi muốn xem kết quả, còn phải nghe em phân tích nữa. Nếu có chỗ nào không hài lòng, em có thể phác thảo vài phương án dự phòng..."


Hàng loạt yêu cầu được đưa ra nhanh chóng. Nguyễn Tiêu cũng từng tìm hiểu qua công việc của một đặc trợ, mỗi công ty có những yêu cầu khác nhau, nhưng cậu hiểu rõ, ở chỗ học trưởng thì trừ việc vượt quyền ra, cái gì cũng phải làm. Tóm lại, bất kể học trưởng làm gì thì cậu đều phải hỗ trợ. Việc học trưởng chưa làm nhưng sắp phải làm, cậu cũng phải trù tính trước ít nhất vài phương án. Các loại lịch trình phải nhớ như in, điều gì học trưởng chưa nghĩ tới thì cậu phải nghĩ tới để nhắc nhở. Tóm lại, sự vụ phức tạp, việc vặt cũng không được phép sai sót, nghĩ đến thôi đã thấy tê dại da đầu.


Khóe miệng Nguyễn Tiêu khẽ giật. Được rồi, nếu là trước kia thì đúng là không nắm chắc lắm, nhưng giờ cậu có thân xác dương thế được thần lực nuôi dưỡng, tinh lực vô cùng dồi dào, đầu óc cũng tuyệt đối tỉnh táo, chỉ là độ thuần thục chưa đủ, cần phải luyện tập. Học trưởng rất hiểu cậu, thế nên mới ném cho một đống to đùng thế kia để cậu luyện tay nghề đây mà.


Nghĩ vậy, cậu lặng lẽ đi đến giá sách, lấy một chồng tài liệu mà Tông Tuế Trọng đã chỉ, bắt đầu lật xem nhanh chóng từng cuốn một.


Trong nhất thời, văn phòng tĩnh lặng không một tiếng động.



Trong lúc lật xem văn kiện, Tông Tuế Trọng liếc nhìn về phía Nguyễn Tiêu, thấy tiểu học đệ làm việc nghiêm túc thì khẽ gật đầu, sau đó cũng đắm chìm vào công việc vô tận, nhanh chóng xử lý các loại sự vụ.


Thấm thoắt, nửa ngày đã trôi qua.


Tiếng gõ cửa vang lên.


Tông Tuế Trọng không ngẩng đầu lên: "Vào đi."


Chị đại nhóm thư ký nhanh nhẹn nói: "Đã đến giờ cơm trưa, Tông đổng, hôm nay có cần đặt cơm không ạ?"


Tông Tuế Trọng đáp: "Hai suất."


Thư ký: "Vâng ạ."


Cô không hề tỏ ra ngạc nhiên hay chần chừ, nhận lệnh xong liền lui ra.


Nguyễn Tiêu ngẫm nghĩ, nhìn đồng hồ thấy đã giữa trưa, lại nhìn Tông Tuế Trọng vẫn đang bận rộn, bèn đặt bản kế hoạch cũ trên tay xuống, lặng lẽ mở cửa đi ra ngoài, rồi cẩn thận khép cửa lại.


Tông Tuế Trọng ngẩng đầu nhìn thoáng qua, không ngăn cản cậu.


.



Thấy vậy, Nguyễn Tiêu lẳng lặng đứng chờ cách đó một mét.


Bên kia, thư ký nhanh chóng kết thúc cuộc gọi, ngước mắt lên thấy Nguyễn Tiêu liền ôn hòa hỏi: "Tiểu Nguyễn, cậu có việc gì không?"


Lúc này Nguyễn Tiêu mới bước tới, nhìn thẻ nhân viên trước ngực cô rồi nhỏ giọng mở lời: "Chị Phương, Tông đổng bình thường có yêu cầu cụ thể nào về ăn uống không ạ?"


Thư ký Phương vừa nghe, đôi lông mày thanh tú khẽ nhướn lên. Cô hiểu ngay đây là đặc trợ mới đến hỏi thăm sở thích của sếp, ý định sau này sẽ tiếp quản việc này từ tay cô. Cô cũng không định làm khó dễ hắn, bèn trả lời ngay: "Tông đổng không có sở thích đặc biệt gì về ăn uống, yêu cầu duy nhất là phải lành mạnh và tươi ngon... Tiểu Nguyễn, cậu có thể tự tra cứu một số nhà hàng lâu đời ở Đế Đô, đi thử vài lần để chuẩn bị trước. Ở đây chị có tổng hợp một cuốn, năm nhà hàng xếp đầu vốn dĩ chỉ phục vụ tại chỗ, không bán mang về, nhưng Tông đổng là hội viên cao cấp của họ nên mới có người chuyên trách đưa đến." Nói đến đây, cô dừng lại một chút, "Chẳng qua, thi thoảng Tông đổng sẽ vì quá bận mà bỏ bữa, cái này cậu cần phải lưu ý nhiều hơn."


Nguyễn Tiêu nghe xong, hiểu rõ ý tốt của đối phương, bèn mỉm cười với cô, hai tay nhận lấy cuốn sổ dày cộm kia, trịnh trọng nói: "Đa tạ chị Phương đã giúp đỡ, lát nữa em photo một bản rồi sẽ trả lại cho chị."


Thư ký Phương cười cười, không nói thêm gì nữa.


Nguyễn Tiêu cầm cuốn sổ, ngồi xuống một chiếc ghế bên cạnh lật xem.


Tuy nói những nơi này đều đã được thư ký Phương khảo sát và đáng tin cậy, nhưng cậu vẫn cảm thấy trong ba năm tới, bản thân cần phải đến từng nơi xem xét, rồi tìm tòi thêm những địa điểm khác để phục vụ công việc sau này... Nhắc mới nhớ, học trưởng hiện tại cũng đã tốt nghiệp, hình như là âm thầm rời Đại học Đế Đô, không gây ra sóng gió gì. Nếu không phải lần đó vô tình nhìn thấy bằng tốt nghiệp, cậu cũng quên mất học trưởng tuy nắm trong tay cả một tập đoàn giải trí lớn nhưng thực ra tuổi đời còn rất trẻ... Hơn nữa hình như học trưởng cũng không học vượt cấp? Với gia thế nhà họ Tông, học trưởng e rằng không phải không có năng lực nhảy lớp, mà là trong quá trình đó đã dành nhiều thời gian hơn cho việc học hỏi những thứ khác, nên không cố tình xây dựng hình tượng thần đồng cho mình chăng...


Suy nghĩ lan man một hồi, Nguyễn Tiêu cũng đã ghi nhớ các nhà hàng trong cuốn sổ.


Đúng lúc này, một thanh niên ăn mặc chỉnh tề được một nhân viên dẫn vào, giao một hộp cơm cổ kính cho thư ký Phương.


Nguyễn Tiêu đứng dậy nói: "Chị Phương, để em mang vào cho Tông đổng nhé."



Thư ký Phương biết bên trong có một phần dành cho Nguyễn Tiêu, chứng tỏ mối quan hệ giữa cậu và Tông đổng rất thân thiết, nên không có ý kiến gì, giao hộp cơm cho cậu rồi nói: "Mau vào ăn cơm đi."


Nguyễn Tiêu cảm ơn cô lần nữa, cẩn thận xách hộp cơm lên, quay trở lại văn phòng.


Đồng thời, cậu thở phào một hơi nhẹ đến mức khó phát hiện.


Vừa rồi chỉ đứng đó một lúc mà đúng là như ngồi trên đống lửa... Bao nhiêu người cứ chốc chốc lại liếc nhìn cậu một cái, may mà tố chất tâm lý hiện tại của cậu đủ vững vàng nên mới không bị thất thố.


Sau này, cậu cũng phải trụ vững mới được.


.


Nguyễn Tiêu thích nghi cực nhanh tại Huyền Hoàng Giải Trí. Là một thực tập sinh, nhiệm vụ chủ yếu của cậu vẫn là quan sát nhịp độ làm việc của ông chủ Tông Tuế Trọng, tìm hiểu phạm vi công việc, cũng như hoàn thiện một số kế hoạch phân tích từ tài liệu cũ để nộp bài kiểm tra, vân vân.


Đương nhiên, cậu cũng không tránh khỏi việc chạm mặt một số ngôi sao đã ký hợp đồng với Huyền Hoàng. Nhưng điều vừa bất ngờ lại vừa nằm trong dự đoán là, người nào đến gặp ông chủ của họ cũng đều mang vẻ mặt vô cùng gượng gạo, như thể cực chẳng đã mới phải đến. Chỉ cần nói xong việc cần nói là họ đi ngay lập tức, thậm chí một số ít còn im thin thít như ve sầu mùa đông trước mặt sếp, cả người toát lên vẻ lúng túng... Thi thoảng cậu không nhịn được mà nghĩ, rốt cuộc học trưởng đã làm gì họ vậy? Nam thì thôi không nói, đồng tính tương xích mà, nhưng sao nữ cũng thế?


Tuy nhiên...


Nguyễn Tiêu nhìn vị học trưởng đang cắm đầu vào công việc, chẳng hề có tâm tư thương hoa tiếc ngọc, trong lòng không hiểu sao lại thấy... khá là vui vẻ.


—— Quay lại chuyện chính.



Thấm thoắt, một tháng đã trôi qua.


Trong thời gian này, ở một thân phận khác của Nguyễn Tiêu đương nhiên cũng không phải sóng yên biển lặng. Tuy nhiên, hiện tại cậu đã có không ít quỷ thần dưới trướng, các thuộc hạ cũng tự chiêu mộ thêm một số quỷ binh mà họ ưng ý. Nhân lực tuy chưa thực sự dồi dào, nhưng đa số sự việc vẫn có thể miễn cưỡng đối phó được. Chỉ khi nào thực sự không xử lý nổi hoặc cần phải thực hiện quy trình thẩm phán thì mới đến lượt Thành Hoàng như cậu ra mặt.


Việc giao tiếp với giới Huyền môn, phú thương và một bộ phận tín đồ đã có Hàn Trang và Điền Bảo Thành liên thủ lo liệu, trong đó Điền Bảo Thành đóng vai trò chủ chốt. Hơn nữa, cả hai người này đều đã được Nguyễn Tiêu ban cho năng lực thông thần nhiều lần, riêng Điền Bảo Thành còn nhận được thần lực hỗ trợ để thăng cấp, nên có một số việc họ cũng có thể phối hợp với quỷ thần để hoàn thành. Nhờ đó, cậu không cần chuyện gì cũng phải đích thân hỏi đến —— đây là trong bối cảnh vẫn chưa tìm được người thích hợp cho vị trí Phán Quan, nếu không, một số vụ án nhỏ chỉ cần Phán Quan là có thể giải quyết xong.


Ngoài các nghiệp vụ Thành Hoàng thông thường, phái Mao Sơn cũng đã tăng cường kiểm soát và giám sát các đạo sĩ tà đạo ở khắp nơi, dường như họ đã bắt đầu đề phòng tên Phụng Sơn kia. Mặt khác, tộc đàn chồn sau khi nghe tin từ hai vị ông chủ Hoàng trở về đêm đó, đã âm thầm thống kê số lượng tộc nhân mất tích hàng năm trên cả nước. Kết quả phát hiện trong mấy chục năm qua con số này không hề nhỏ, khiến họ vô cùng phẫn nộ. Họ nhanh chóng đến làm lễ bái kiến Thành Hoàng, và sau khi giao tiếp với cậu, họ chủ động nhận lời theo dõi tình hình tiểu yêu mất tích ở các nơi. Thậm chí năm đại gia tộc Bảo Gia Tiên cũng đã liên lạc với nhau, đồng khí liên chi, tất cả đều đang cố gắng ngăn chặn kẻ đứng sau màn thành công.


Không lâu sau, có một vị Hoàng Đại Tiên đến báo tin rằng có người đang điều tra về ngôi mộ cổ kia. Kẻ điều tra không phải yêu vật mà là những phú hào, quan chức có địa vị khá cao trong xã hội loài người. Vì các Hoàng Đại Tiên không phải con người và cũng không thâm nhập vào các vòng tròn đó, nên không rõ thân phận và mục đích cụ thể của đối phương. Chỉ là, tình huống này khó tránh khỏi khiến người ta liên tưởng đến kẻ đứng sau màn kia —— Phụng Sơn đạo nhân.


Đáng tiếc là khi Nguyễn Tiêu báo tin này cho Tông Tuế Trọng, anh cho người đi điều tra thì cũng không tìm được bao nhiêu dấu vết. Hay nói đúng hơn, khi anh bắt đầu tra xét thì đối phương đã hủy thi diệt tích, cắt đứt manh mối. Không thể sờ thấy kẻ đứng sau rốt cuộc là ai, liệu có thực sự là Phụng Sơn đạo nhân sợ bị lộ nên cho người đi thám thính, hay chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên... Nguyễn Tiêu có dự cảm, kẻ ra tay lần này chắc chắn là Phụng Sơn. Và cậu lờ mờ cảm thấy vui mừng, bởi Phụng Sơn đã hành động, đồng nghĩa với việc hắn không còn là kẻ hoàn toàn vô tung vô ảnh nữa.


.


Biệt thự, buổi tối.


Tông Tuế Trọng đặt báo cáo trên tay xuống, ngẩng đầu nhìn Nguyễn Tiêu, vẻ mặt có chút ngưng trọng: "Nguyễn học đệ, em đã quyết định kỹ chưa?"


Nguyễn Tiêu gật đầu: "Cũng hòm hòm rồi ạ. Thời gian qua tuy tiêu tốn không ít tín ngưỡng, nhưng thu về lại càng nhiều hơn. Hai hôm trước em xem sơ qua, đã tích cóp được mười mấy vạn, vượt qua dự tính rồi. Nếu không xuống Âm phủ xem xét, em sợ Ấn Thành Hoàng sẽ 'quỷ mãn vi hoạn’ (quỷ quá nhiều sẽ thành tai họa) mất. Hơn nữa, em cũng không muốn giam giữ những hồn ma đó mãi, việc mở cửa Địa ngục thực sự rất quan trọng, không thể trì hoãn thêm nữa..."


Nghe giọng nói có phần căng thẳng của Nguyễn Tiêu, Tông Tuế Trọng khẽ thở dài, rốt cuộc vẫn không ngăn cản.


Thực tế, chuyện này đúng là vô cùng cấp bách. Chỉ là, tiểu học đệ nhất định phải phòng hộ cẩn thận, chú ý an toàn mới được.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 179
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...