Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 178
Chương 178: Có ship CP này không?
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Mấy ngày tiếp theo, ngày nào Tông Tử Nhạc cũng phải đến biệt thự để hoàn thành bài tập ôn tập do Tông Tuế Trọng giao. Vì học cùng chuyên ngành, Nguyễn Tiêu cũng hào phóng cống hiến sách chuyên ngành năm nhất của mình cho Tông Tử Nhạc xem trước —— nói ngắn gọn, chính vì pha nghịch dại suýt mất mạng kia mà Tông Tử Nhạc phải kết thúc sớm chuỗi ngày ăn chơi nhảy múa sau kỳ thi đại học, buộc phải quay lại con đường học tập khổ sai. Tuy không khắc nghiệt như hồi lớp 12, nhưng việc bị quản thúc chặt chẽ thế này cũng đủ làm cậu chàng hối hận thấu tim gan.
Còn đối với mấy thiếu niên nghịch ngợm còn lại...
Nguyễn Tiêu cảm thấy hình phạt của Tông học trưởng là việc của anh ấy, còn cậu với tư cách là quan phụ mẫu (Thành Hoàng) chẳng lẽ lại không giáo dục bọn họ đàng hoàng? Thế là cậu không chút do dự tặng cho cả đám một gói quà báo mộng ba ngày liên tiếp. Trong mỗi giấc mơ, Đầu Trâu Mặt Ngựa cùng Hắc Bạch Vô Thường sẽ vây quanh đám thiếu niên, thay phiên nhau tụng kinh niệm chú, giáo huấn đến mức mặt mày bọn họ cắt không còn giọt máu, tinh thần lung lay sắp đổ, thề sống thề chết không bao giờ dám làm bậy nữa mới thôi.
Ba ngày sau, Nguyễn Tiêu thu hoạch được một lượng lớn tín ngưỡng.
Mỗi cậu thiếu niên kia đều lén lút thỉnh một bức tượng Thành Hoàng về nhà. Mặc kệ thế nào, cứ sám hối vái lạy trước đã rồi tính sau.
Về phần kết quả...
Từ sau sự kiện lần này, chắc chắn chẳng còn ai dám đi tìm đường chết nữa.
.
Lão đạo sĩ râu tóc bạc phơ đứng lặng trước giá sách.
Trong tầm mắt của hắn, một tấm mộc bài có khắc chữ "Ất" đã bị gãy đôi. Quỷ khí lạnh lẽo vốn dĩ quanh quẩn trên tấm mộc bài, giờ phút này tuy vẫn còn đó nhưng không còn ngưng tụ như trước mà đang dần tan biến vào hư không.
Mặt lão đạo sĩ trầm như nước: "Vu Nương cũng đi rồi. Ả ta ở trong cổ mộ của mình, rốt cuộc là kẻ nào đã tìm được ả?"
Vừa nói, hắn vừa dọn dẹp tấm mộc bài gãy, trong mắt ánh lên vẻ giận dữ. Hắn đưa tay lấy ra một tấm mộc bài khác từ trong đống bài vị chỉ khắc tên, đặt vào vị trí cũ. Làm xong xuôi, hắn chắp tay sau lưng bước ra khỏi nhà tranh, đứng bên bờ suối.
Mười lăm phút sau, biểu cảm của lão đạo sĩ đã khôi phục như thường. Hắn móc ra một chiếc điện thoại, bấm gọi một dãy số.
"Phải, tra cho ta một chút."
"Khoảng hai ba ngày trước, ở vùng ngoại ô kinh thành."
"Điều tra xem có ai từng đi ra phía núi sau của Hưng Vượng Nông Gia Nhạc không... Nông Gia Nhạc đó đã tiếp đãi những vị khách nào, có điểm gì đặc biệt. Đúng, phải tra cho bằng hết."
"Báo lại cho ta càng sớm càng tốt."
.
Đừng thấy Thành Hoàng Nguyễn Tiêu buổi tối bận rộn đi báo mộng suốt mấy ngày, thực tế sau khi giải quyết xong vụ án kia, ban ngày cậu đã bắt đầu đi làm cùng với Tông Tuế Trọng.
Tông Tuế Trọng lái xe, Nguyễn Tiêu ngồi ghế phụ.
Chẳng bao lâu, xe đã đến tòa nhà Huyền Hoàng Giải Trí, chạy thẳng xuống hầm để xe.
Trước khi mở cửa xuống xe, Nguyễn Tiêu có chút cảm thán. Nhớ lại lúc trước cậu đi làm thêm, từng làm nhân viên trông xe ở hầm gara của hội sở tư nhân cho người ta, bây giờ lại được đến gara này với tư cách là khách.
Vừa nghĩ, cậu vừa đóng cửa xe mình, nhanh chóng đi vòng qua phía Tông Tuế Trọng, mở cửa xe cho anh.
Tông Tuế Trọng không biết Nguyễn Tiêu đang cảm thán điều gì, chỉ thấy tiểu học đệ dường như nhập vai rất nhanh, lông mày khẽ nhướn lên.
Nguyễn Tiêu cười với Tông Tuế Trọng, nói với vẻ nghiêm túc nhưng không kém phần cung kính: "Tông đổng, mời."
Tông Tuế Trọng gật đầu. Việc công xử theo phép công, cũng tốt.
Vì là lần đầu tiên đến đây, Nguyễn Tiêu không biết đường. Tông Tuế Trọng dẫn cậu đi lối đi riêng dành cho lãnh đạo, vào thang máy chuyên dụng đi thẳng lên tầng cao nhất.
Cả tầng lầu này đều là nơi làm việc của Tông Tuế Trọng. Ngoài văn phòng chính còn có các phòng chức năng như phòng họp, phòng tập gym, và khu vực làm việc của thư ký hành chính, trợ lý thường vụ.
Nơi quan trọng nhất đương nhiên là văn phòng riêng của Tông Tuế Trọng, được lắp kính chống đạn một chiều, bên trong có thể nhìn rõ mọi thứ bên ngoài, nhưng bên ngoài không thể thấy được cảnh tượng bên trong.
Đối diện vách kính chính là khu vực làm việc chung.
Giờ làm việc của Huyền Hoàng Giải Trí là 9 giờ sáng. Tông Tuế Trọng xưa nay luôn đúng giờ, và mỗi khi anh đến, nhân viên của tầng này về cơ bản đều đã có mặt đầy đủ.
"Sắp đến rồi."
"Ừ, mọi người cẩn thận chút."
"Nhất định phải chú ý dung mạo phong thái."
"Được rồi, đừng nói nữa."
"Rõ, rõ."
Ba phút sau, tiếng chuông thang máy vang lên.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía đó —— "Đinh." Cửa thang máy chính thức mở ra.
Cũng giống như bao lần trước, từ cửa thang máy bước ra là một thanh niên mặc âu phục màu xám tro, thần sắc lạnh lùng, ngũ quan anh tuấn. Khí chất của anh cũng nghiêm cẩn y như cách ăn mặc, toát lên vẻ cấm dục người lạ chớ lại gần.
Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ hiểu đây là một người cuồng công việc —— hơn nữa, yêu cầu trong công việc chắc chắn là cầu toàn đến mức hà khắc.
Tất cả nhân viên nhanh chóng cúi người chào, động tác đều tăm tắp, đồng thanh hô lớn: "Chào buổi sáng, Tông đổng!"
Tiếng hô vang dội như núi gầm biển thét này khiến Nguyễn Tiêu suýt chút nữa lảo đảo.
—— Cái quỷ gì thế này? Còn có cả quy trình chào hỏi này nữa sao? Học trưởng đâu giống người nhàm chán thích phô trương thế này đâu!
Tông Tuế Trọng khẽ gật đầu.
Tất cả mọi người lập tức đứng thẳng người dậy, như thể vừa hoàn thành một nhiệm vụ vô cùng quan trọng.
Cùng lúc đó, các nhân viên cũng kinh ngạc phát hiện, hôm nay đi cùng vị tiểu Tông đổng trẻ tuổi của họ không chỉ có một mình, mà còn có thêm một chàng trai trẻ nhìn như vừa mới thành niên. Khuôn mặt trắng trẻo, khí chất rất... mềm mại. Nhưng nhìn kỹ lại thì dường như tính cách cũng không hẳn là mềm yếu, ít nhất khi đối mặt với ánh mắt của bao nhiêu người như vậy, cậu ta vẫn rất ung dung.
Ở Huyền Hoàng Giải Trí, công việc của thư ký hành chính và trợ lý thường vụ đại khái khá giống nhau. Tuy nhiên, đoàn thư ký chủ yếu là nữ, còn đoàn trợ lý là nam, tất cả đều phục vụ cho công việc lặt vặt của tổng tài. Không còn cách nào khác, phải bố trí nhiều người như vậy là vì các sự vụ trong giới giải trí cực kỳ rườm rà, mỗi ngày nhận đủ loại thiệp mời, văn kiện, ít người thì không xử lý xuể. Thêm nữa, nhịp độ làm việc của tiểu Tông đổng quá nhanh, nếu không có nhiều người hỗ trợ thì chắc cấp dưới đột tử hết.
Đồng thời, dưới sự trấn áp của vị sếp vừa cao phú soái vừa cao lãnh lại hiệu suất cao này, các thành viên của đoàn thư ký và đoàn trợ lý đã hình thành một sự ăn ý đáng kinh ngạc trong quá trình làm việc cần cù... cũng như thói quen tám chuyện về sếp để giảm stress. Đặc biệt vì mọi người đã quá thân quen, nên thi thoảng chỉ cần 'liếc mắt đưa tình' là trong lòng nhau đã diễn xong cả một vở tuồng.
Lần này cũng không ngoại lệ.
Trong lòng các nhân viên lúc này, làn đạn (bình luận chạy ngang màn hình) đang spam nhanh như mưa rào.
Vãi chưởng, sau lưng sếp tổng sao lại có một cậu em trai trông lạc quẻ thế kia? Không phải là chơi quy tắc ngầm đấy chứ?
Thôi đi má, nhìn cái mặt của sếp mình xem, có cần dùng quy tắc ngầm không?
Đùa tí thôi làm gì căng.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cậu này trông như vẫn đang học đại học, mang tới làm gì nhỉ? Chẳng lẽ sếp đặc biệt coi trọng, muốn bồi dưỡng làm nghệ sĩ mới?
Không giống lắm, mặt này không phải nét của minh tinh.
Chẳng lẽ là phái thực lực?
Kể cả là Tổ sư gia thưởng cơm ăn, thì giờ cũng chỉ là đứa vô danh tiểu tốt tuyến 1800, đâu đến mức được sếp đích thân dẫn đi như vậy? Sếp mình là người thế nào chứ, ổng có cái hứng thú đó à?
Vậy mấy người nói xem cậu ta lai lịch thế nào? Dù nhìn kiểu gì cũng thấy sếp rất coi trọng cậu ta.
Tuy nhiên, mặc kệ nội tâm nhân viên gào thét thế nào, Tông Tuế Trọng cũng không có ý định giải thích nhiều, chỉ nói: "Đây là Nguyễn Tiêu, sinh viên Đại học Đế Đô. Từ giờ trở đi, các kỳ nghỉ đông và hè cậu ấy sẽ thực tập tại Huyền Hoàng." Anh lại quay sang nói với Nguyễn Tiêu trước mặt nhân viên, "Cậu tạm thời đi theo tôi làm việc vặt, chưa cần vội xử lý công vụ, nhìn nhiều nghe nhiều và suy nghĩ nhiều vào."
Nguyễn Tiêu nghiêm túc đáp: "Vâng, Tông đổng." Nói xong cậu lại khẽ cúi chào các nhân viên khác, "Chào các vị tiền bối, em là Nguyễn Tiêu, sau này mong các vị tiền bối chỉ bảo nhiều hơn."
Trước mặt sếp, các nhân viên đương nhiên đều gật đầu cười ha hả đáp lời.
Tông Tuế Trọng không nói thêm gì nữa, anh xem giờ rồi dẫn Nguyễn Tiêu đi thẳng vào văn phòng, đóng cửa lại.
Đợi cửa văn phòng đóng kín, bầu không khí giữa các nhân viên mới thả lỏng hơn một chút, vài lời thì thầm bắt đầu nổi lên.
Thực tế, nhân viên rất khó hiểu trước quyết định của Tông Tuế Trọng. Chuyện này là sao... Cả một đoàn quân chạy vặt thế này còn chưa đủ, lại tuyển thêm một cậu nhóc còn chưa tốt nghiệp? Đương nhiên họ không dám nghi ngờ quyết định của sếp, chỉ cảm thấy tính cách anh không giống người làm chuyện này. Bảo là việc công hay việc tư đều thấy sai sai. Rốt cuộc là nguyên nhân gì?
Vẫn là chị đại thâm niên nhất trong nhóm thư ký đẩy gọng kính, phán một câu xanh rờn: "Chắc là nhìn trúng hạt giống tốt, thích hợp để áp bức."
Chị đại thư ký giải thích: "Sếp của chúng ta xưa nay nam hay nữ đều dùng như trâu ngựa, thế mà vẫn còn chê chúng ta làm việc chậm chạp. Lần này chắc là muốn tìm một người có thể kéo cày nhanh hơn, hòa hợp hơn chăng? Chẳng phải nên ra tay sớm, đào tạo từ lúc chưa tốt nghiệp để ra trường là thích ứng ngay sao?"
Nghe vậy, tất cả nhân viên bừng tỉnh đại ngộ.
Sau đó, họ đồng loạt trầm mặc.
Cứ cảm thấy... đây không phải chuyện con người làm...
Chị đại đảo mắt, nói thẳng với mấy đồng nghiệp đang có vẻ không phục: "Mấy người cũng đừng có mà không vui. Lúc chúng ta mới vào, ai chẳng đi theo sếp làm việc vặt trước. Không theo kịp thì trách ai? Sếp chắc cũng nhìn ra đám chúng ta định hình cả rồi nên mới dứt khoát tìm người từ Đại học Đế Đô. Nhưng mà, tìm được hạt giống tốt mà không theo kịp thì cũng lại thành một thành viên như chúng ta thôi, hoặc bị đá đi chỗ khác. Còn nếu theo kịp ấy à... thì ở chỗ sếp đúng là 'dưới một người trên vạn người'. Đến lúc đó các người liệu mà căng da đầu ra, đừng thấy người ta trẻ mà dám làm việc qua loa. Trong mắt sếp không chứa nổi hạt cát đâu, hiểu không?"
Lời vừa thốt ra, cả đám nhân viên im thin thít.
Đãi ngộ ở Huyền Hoàng Giải Trí cực tốt, ai cũng không muốn mất chén cơm này. Nghĩ kỹ thì đúng là họ cũng có cơ hội, chỉ là năng lực có hạn, không chịu nổi nhiệt mà thôi.
Cho nên thôi đừng lăn tăn nữa, thành thật nghe lời là tốt nhất. Dù sao ở cạnh sếp thì người tài lên kẻ dở xuống, vạn sự không cần nghĩ nhiều.
Tuy nhiên, vẫn có một nhóm nhỏ lén lút chat riêng với nhau vài câu.
He he, còn nhớ không lâu trước đây sếp bị nghi ngờ yêu đương, xong lại bị đồn là đi bắt ma không?
Nhớ chứ nhớ chứ. Ái chà chà, mấy bà thấy cái cậu trắng trẻo mềm mại này thế nào...
Trắng trẻo thì có, chứ mềm mại chắc là do kính lọc fan girl thôi. Nhưng mà Học trưởng - Học đệ, ái chà chà chà...
Đúng rồi ha, sếp cũng học Đế Đô. Hơn nữa tuy mặt sếp trông "phụ huynh" vậy thôi chứ thực ra mới 22 tuổi à!
Cái gu này tôi ưng nha! Tổng tài bá đạo và trợ lý nhỏ!
Không ngờ sinh thời tôi lại có thể thấy tin đồn tình cảm trên người vị sếp "ế bằng thực lực" này! Vãi chưởng!
Có đẩy thuyền cặp này không?
"Đẩy! Ship mạnh chứ sợ gì!"
Hết chương 178.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 178
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 178
