Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 177


Chương 177: Sự việc ở cổ mộ kết thúc


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Ngay khi dứt lời, Nguyễn Tiêu rõ ràng nhìn thấy khóe miệng của vị Tông học trưởng - người vốn dĩ luôn nghiêm túc, khẽ nhếch lên một cái gần như không thể phát hiện.


Phát hiện này khiến cậu không khỏi buồn cười. Đám thiếu niên nghịch ngợm kia cũng không biết nghĩ thế nào mà lại dùng cái... chiêu trò nhận lỗi này. Nhưng kỳ lạ hơn là, thằng nhóc Tử Nhạc tự giác đứng phạt để mong được "giảm án" thì còn hiểu được, sao những người khác cũng hùa theo làm vậy?


Mặc kệ trong lòng thấy kỳ quái thế nào, Nguyễn Tiêu vẫn cùng Tông Tuế Trọng bước ra ngoài.


Giờ phút này, ánh nắng bên ngoài chói chang, thời tiết nóng hầm hập. Bảy tám thiếu niên mặc áo sơ mi đang đội nắng úp mặt vào tường, bộ dạng vô cùng hối hận và kiên quyết nhận sai. Có lẽ vì quá nóng, lại đứng đây một lúc lâu nên trán ai nấy đều lấm tấm mồ hôi, nhưng khí sắc bọn họ lại rất tốt, không còn tái nhợt như quỷ giống tối qua nữa.


Tông Tuế Trọng mở miệng: "Tử Nhạc."


Thiếu niên đứng hàng đầu tiên rõ ràng giật mình một cái, sống lưng thẳng tắp ngay lập tức. Cậu chàng cẩn thận quay đầu lại, nặn ra một nụ cười khô khốc: "Tuế... Tuế Trọng ca..."


Hôm nay khác với tối qua. Tối qua là do bọn họ trông quá thê thảm nên mới tạm thời thoát được đòn trừng phạt, chứ nếu giờ mà không ngoan ngoãn hối lỗi, thì kiểu gì cũng bị gia hình ngay tại chỗ.


Các thiếu niên khác thấy phản ứng của Tông Tử Nhạc cũng lặng lẽ quay đầu lại theo, len lén quan sát biểu cảm của Tông Tuế Trọng.


Nguyễn Tiêu nhìn động tác quay đầu đều tăm tắp của cả đám, tâm trạng bỗng trở nên vi diệu.


Bạn học của Tử Nhạc cũng kính sợ học trưởng đến thế sao? "Uy danh" của học trưởng chắc không đến mức khoa trương vậy chứ?


—— Đây là điều Nguyễn Tiêu không biết. Những người có thể cùng nhau đi chơi xa sau khi thi đại học đương nhiên đều là anh em chí cốt. Với một người mồm mép tép nhảy như Tông Tử Nhạc, làm sao có chuyện không nhắc tới ông anh trai của mình với đám bạn? Huống chi, trường cấp ba Tông Tử Nhạc theo học cũng chẳng phải trường thường, bên trong có rất nhiều con nhà giàu, người cùng giới thượng lưu cũng không ít. Nếu trong nhóm có vài người có thể dùng tiền tiêu vặt bao trọn cả cái Nông Gia Nhạc để chơi trò gọi hồn, thì có thể hình dung đều là các cậu ấm phú x đại. (Phú nhị đại là giàu đời thứ 2, phú x đại là giàu nhiều đời rồi)


Trong giới cậu ấm cô chiêu trẻ tuổi, Tông Tuế Trọng tuy chưa đến mức dọa trẻ con nín khóc, nhưng cũng là tấm gương con nhà người ta điển hình, đặc biệt nghiêm túc và khó tiếp xúc. Trong hoàn cảnh vừa phạm lỗi tày đình lại được cứu mạng thế này, đám thiếu niên dù có nghịch ngợm đến đâu cũng khó tránh khỏi nảy sinh nỗi sợ hãi như đối mặt với "giám thị", vô thức hùa theo Tông Tử Nhạc cùng nhau sám hối.


Ánh mắt Tông Tuế Trọng quét qua đám thiếu niên, giọng điệu có chút nghiêm khắc: "Lần này, các cậu quá hồ đồ rồi."


Tất cả đám thiếu niên xoay người lại, động tác nhất trí cúi đầu nghe mắng.


Nguyễn Tiêu vội che miệng: Phụt.



Không dám cười ra tiếng.


Tông Tử Nhạc ủ rũ cụp đuôi nói: "Tuế Trọng ca, bọn em biết sai rồi, lần sau không dám nữa..."


Những người khác: "...Lần sau không dám nữa."


Tông Tử Nhạc hơi ngẩng đầu lên: "Lần này là bọn em bất cẩn, về sau bọn em nhất định sẽ không làm bậy, cũng sẽ không lấy tính mạng của mình ra đùa giỡn nữa."


Những người khác: "...Đều sẽ không làm bậy nữa."


Tông Tử Nhạc lộ vẻ khẩn cầu: "Tuế Trọng ca, xin lỗi anh, bọn em sai rồi."


Những người khác: "...Bọn em sai rồi."


Nguyễn Tiêu quay người đi, bả vai run lên bần bật.


Mấy tên nhóc này, nhận lỗi mà cũng hài hước quá thể, đây là đang hát hợp xướng đấy à? Còn có cả bè phối nữa chứ.


Tông Tuế Trọng thì không có phản ứng giống Nguyễn Tiêu. Anh nhìn thấy trên mặt những thiếu niên này quả thực có sự ủ rũ, hối hận và cả nỗi sợ hãi còn sót lại, biết rằng bọn họ lần này đã thực sự nhận được bài học nhớ đời.


Dừng lại một chút, anh phán: "Mỗi người viết một bản kiểm điểm 5000 chữ."


Tông Tử Nhạc ngẩng phắt đầu lên —— 5000 chữ? Nhiều quá vậy?!


Đám thiếu niên kia cũng nhanh chóng nhìn về phía Tông Tử Nhạc cầu cứu.


Sắc mặt Tông Tuế Trọng trầm xuống.


Tông Tử Nhạc: "Dạ được đại ca! Em biết rồi đại ca!"


Những thiếu niên khác cũng vội vàng gật đầu như gà mổ thóc. Nhưng trong đó có vài người thi thoảng lại phóng ánh mắt hình viên đạn về phía mấy tên còn lại —— chính là mấy kẻ đã đề xuất chơi bút tiên, cố tình muốn dọa người khác để rồi lật xe thảm hại —— khiến mấy kẻ kia chỉ biết lặng lẽ cúi đầu thấp hơn.


Thôi được rồi, bọn họ cũng biết lần này suýt chút nữa thì mất mạng.


Viết kiểm điểm thì... viết thôi...



Chưa viết xong kiểm điểm thì không được đi —— sau khi hạ mệnh lệnh này, Tông Tuế Trọng cùng Nguyễn Tiêu đi xuống lầu.


Sau lưng là một mảnh tiếng k** r*n dậy đất. Nhưng biết làm sao được, dưới sự dẫn dắt của Tông Tử Nhạc, đám thiếu niên nghịch ngợm kia đứa thì lấy giấy bút, đứa thì mở máy tính, điện thoại, bắt đầu chính thức bước vào công cuộc "sám hối".


Nguyễn Tiêu đi bên cạnh Tông Tuế Trọng, không nhịn được cười: "Học trưởng, anh cũng thích phạt người ta viết kiểm điểm thật đấy."


Tông Tuế Trọng rất thản nhiên: "Tối qua bọn họ bị dọa sợ rồi, cứ ở lại đây thêm một lúc thì tốt hơn. Viết kiểm điểm không chỉ giúp bọn họ tự kiểm điểm sai lầm của bản thân, mà còn có tác dụng trấn an tinh thần nữa."


Nguyễn Tiêu ngẫm nghĩ, thấy cũng có lý.


Chuyện tối qua, nói trắng ra là bị ma ám, bị quỷ nhập. Sau khi cậu - một Thành Hoàng - ra tay thì thân thể bọn họ chắc chắn không còn vấn đề gì, nhưng cú sốc tinh thần thì khó nói trước được. Nếu cứ thế thả bọn họ về, đứa nào vô tư lự thì không sao, chứ đứa nào yếu bóng vía thì khác, e rằng về nhà sẽ tự dọa mình suốt một thời gian dài. Chi bằng bây giờ cả đám tụ lại vắt óc viết kiểm điểm, an ủi lẫn nhau. Hơn nữa, những người bạn cùng viết kiểm điểm đều là những người cùng chung 'hoạn nạn', đợi đến khi viết xong, cảm giác sợ hãi chắc chắn sẽ giảm đi nhiều, không đến mức ảnh hưởng tới cuộc sống thường ngày.


Nghĩ đến đây, Nguyễn Tiêu cảm thấy mình bắt đầu hơi sùng bái vị học trưởng này rồi. Hóa ra không phải chỉ vì muốn trừng phạt đám trẻ trâu này mới bắt viết kiểm điểm sao? Nghĩ ra chiêu này nhanh thật đấy, vừa nãy cậu còn tưởng học trưởng chỉ đơn thuần là thích bắt người ta viết kiểm điểm thôi chứ...


Tông Tuế Trọng bỗng nhớ ra một chuyện, hỏi: "Mấy vị ông chủ Hoàng đâu rồi?"


Nguyễn Tiêu trả lời: "Sau khi học trưởng ngủ không lâu thì họ đã đến từ biệt em. Giờ chắc đã về trong tộc, báo cáo chuyện của Phụng Sơn lên trên rồi."


Tông Tuế Trọng "Ừ" một tiếng, nói: "Khi nào họ quay lại nhớ báo cho tôi, lần này nhờ có họ giúp sức rất nhiều, tôi sẽ chuẩn bị tạ lễ."


Nguyễn Tiêu đương nhiên đồng ý ngay.


.


Xuống đến tầng trệt, hai người đi ra sân trước.


Chủ quán đang ngồi ở đại sảnh ngáp ngắn ngáp dài, mấy nhân viên bên cạnh đang lau bàn cũng đều mang bộ dạng ủ rũ thiếu ngủ.


Tối qua, vì lũ quỷ chọn những cơ thể tươi trẻ và thích tìm đường chết để hành hạ, nên những người lớn tuổi này không được ưu ái cho lắm, chỉ bị làm cho ngất đi thôi. Sau khi Nguyễn Tiêu đến trừ tà, tiểu ông chủ Hoàng đã chủ động đưa họ lên giường. Vì thế sáng nay tỉnh dậy, những người này chẳng biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ nghĩ là tối qua ngủ không ngon giấc.


Thấy Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng, chủ quán có chút ngơ ngác, nhưng vì Tông Tuế Trọng trông rất ra dáng ông chủ lớn, Nguyễn Tiêu cũng có khí chất bất phàm, nên ông ta vội vàng đứng dậy ân cần hỏi: "Hai vị là..."


Trong ấn tượng của ông ta đâu có hai vị khách này nhỉ?


Nguyễn Tiêu mỉm cười nói: "Vị này là Tông tiên sinh, tôi là đặc trợ của anh ấy, tôi họ Nguyễn. Em trai của Tông tiên sinh hôm qua tự ý ra ngoài đi chơi cùng bạn học, Tông tiên sinh nhà tôi rất lo lắng nên đã đặc biệt chạy qua đây xem sao."



Còn về việc tại sao họ lại đi từ trên lầu xuống chứ không phải từ ngoài cửa vào, cậu không giải thích nhiều. Ông chủ Nông Gia Nhạc này sẽ tự mình bổ sung các tình tiết hợp lý thôi. Dù sao nơi này cũng người đến kẻ đi tấp nập, khách đến có người ra mở cửa cũng là chuyện thường.


Quả nhiên, chủ quán lộ vẻ bừng tỉnh đại ngộ: "Hóa ra là Tông tiên sinh và Nguyễn đặc trợ, hạnh ngộ hạnh ngộ. Nơi này của chúng tôi môi trường rất tốt, hai vị có yêu cầu gì cứ việc nói."


Nguyễn Tiêu rất điềm tĩnh đáp: "Quý quán quả thực phong cảnh hữu tình, phục vụ chu đáo. Sắp đến giờ cơm trưa rồi, ý của Tông tiên sinh là muốn đặt một bữa trưa cho Tông tiểu tiên sinh và các bạn học. Không biết bên mình..."


Chủ quán vội nói: "Không vấn đề, không vấn đề! Chỉ cần là món quán có, hai vị cứ việc gọi."


Nguyễn Tiêu nhìn Tông Tuế Trọng, sau đó nói: "Không biết có thực đơn không ạ?"


Chủ quán lập tức rút từ trong tủ ra một quyển menu bìa gỗ mộc, hai tay dâng lên.


Nguyễn Tiêu nhận lấy, mở ra xem lướt qua rồi đưa cho Tông Tuế Trọng.


Tông Tuế Trọng bắt đầu lật xem.


Năm phút sau, món ăn đã được gọi xong.


Nguyễn Tiêu nhìn Tông Tuế Trọng, bỗng nhiên nói: "Học trưởng, bọn họ đều đang viết kiểm điểm đấy."


Tông Tuế Trọng: "Ừ."


Nguyễn Tiêu buồn cười nói: "Lát nữa chúng ta đi gọi bọn họ xuống ăn cơm à?"


Tông Tuế Trọng: "Ừ."


Biểu cảm của Nguyễn Tiêu bỗng trở nên nghiêm túc: "Vậy... bây giờ chúng ta cứ ngồi chờ thế này sao?"


Tông Tuế Trọng: "...Ra cho em mấy đề bài, em nói thử ý tưởng của mình xem nào."


Nguyễn Tiêu: "...Dạ."


.


Đến giờ cơm trưa, Nguyễn Tiêu đã rất có ý thức của một trợ lý tận tụy vì sếp, nhanh chóng chạy lên lầu gọi đám thiếu niên nghịch ngợm xuống ăn cơm.



Khoảnh khắc nhìn thấy Nguyễn Tiêu, Tông Tử Nhạc lập tức lộ ra vẻ mặt "được cứu rồi".


Nguyễn Tiêu nhướng mày: "Viết được bao nhiêu rồi?"


Tông Tử Nhạc im lặng một giây, chần chừ nói: "...800 chữ?"


Nguyễn Tiêu ngẫm nghĩ, viết tay mà tốc độ này cũng tạm được, bèn giơ ngón tay cái lên với nó: "Vất vả rồi, Tông học trưởng đã gọi cơm trưa, bảo anh lên gọi các cậu xuống ăn đấy."


Tông Tử Nhạc thoạt tiên vui mừng, sau đó lại hơi uất ức giơ tờ giấy trắng chi chít chữ trong tay lên: "Em còn chưa viết được một ngàn chữ, Tuế Trọng ca ảnh..."


Nguyễn Tiêu an ủi: "Dù sao cậu cũng là viết tay mà, thế là được rồi. Từ lúc bọn anh xuống gọi món đến giờ cũng mới hơn nửa tiếng thôi. Nghĩ lại lúc thi đại học viết văn, tốc độ cũng cỡ đó chứ mấy? Yên tâm đi, Tông học trưởng không phải người khắc nghiệt, sẽ không nghĩ cậu thiếu tập trung đâu."


Trong lòng Tông Tử Nhạc cảm thấy được an ủi đôi chút, nhưng khi nghe thấy mấy chữ "không khắc nghiệt", nó vẫn tự hỏi liệu vị Nguyễn học trưởng này có đeo cái kính lọc kỳ quái nào khi nhìn Đại Ma Vương không. Đại ma vương mà không khắc nghiệt á? Đùa nhau chắc! Cứ nhìn chuyện ổng bắt Nguyễn học trưởng nộp luận văn mỗi tuần là biết! Là luận văn chứ không phải bài tập làm văn đâu nhé! Nguyễn học trưởng còn phải viết luận văn ở trường, làm đủ các loại bài tập, lại còn phải học hành chăm chỉ, thế mà còn chưa đủ khắc nghiệt sao?


Nó đột nhiên lộ ra ánh mắt cá chết.


Không trêu vào được, không trêu vào được, Nguyễn học trưởng quả thực quá sức tưởng tượng của nó.


Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chính vì Nguyễn học trưởng là người như vậy nên Tuế Trọng ca mới coi trọng ngay từ đầu, mới ra sức bồi dưỡng như thế chứ.


Trong đầu suy nghĩ lung tung nhưng thân thể Tông Tử Nhạc lại rất thành thật mà đứng dậy. Đám bạn học của nó cũng dừng bút ngay khi Nguyễn Tiêu và Tông Tử Nhạc nói chuyện, lòng đầy mong chờ đợi Tông Tử Nhạc phản ứng trước. Thấy Tông Tử Nhạc đứng lên, bọn họ cũng không chờ nổi mà bật dậy theo, ôm cái bụng đang sôi ùng ục —— muốn ăn cơm quá đi mất!


Vào khoảnh khắc này, kể cả mấy đứa bị ma nhập kia, sau khi bị "bản kiểm điểm vạn chữ" tra tấn thì cũng chẳng còn nhớ nổi bóng ma tâm lý gì nữa... Gặp ma thì sợ cái gì, gặp ma trông còn không đáng sợ bằng anh trai của Tông Tử Nhạc, càng không đáng sợ bằng việc thi đại học xong rồi mà vẫn phải viết kiểm điểm cả vạn chữ!


Nguyễn Tiêu nhìn đám thiếu niên này, cười cực kỳ rạng rỡ: "Đói cả rồi hả? Đi thôi, xuống ăn cơm."


Các thiếu niên: "Yeahhh!"


.


Trên bàn cơm, đám thiếu niên ăn ngấu nghiến để thỏa mãn cái dạ dày trống rỗng. Tông Tuế Trọng cũng không thực sự bắt ép họ phải nộp bài ngay lập tức. Suốt buổi chiều, đám trẻ múa bút thành văn, tốc độ nhanh chóng mặt, ai nấy đều vượt qua giới hạn của bản thân.


Đến chập tối, mọi người cuối cùng cũng hoàn thành. Sau đó, Tông Tuế Trọng gọi tài xế lái xe hộ, đưa tất cả quay trở về nội thành Đế đô.


Sự kiện ở ngôi mộ cổ lần này, cũng theo đó mà kết thúc.


Hết chương 177.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 177
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...