Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 176
Chương 176: Rộng mở thông suốt
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Người tới đúng là Tông Tuế Trọng. Lẽ ra giờ này anh đang ở khu Nông Gia Nhạc trông nom Tông Tử Nhạc mới phải, chẳng hiểu sao lại xuất hiện ở tận đây.
Thấy Nguyễn Tiêu có vẻ nghi hoặc, Tông Tuế Trọng lên tiếng giải thích: "Tử Nhạc ngủ rồi, có ông chủ Hoàng ở đó trông bọn nhỏ." anh khựng lại một chút, "Đã năm giờ rưỡi sáng rồi mà em vẫn chưa về."
Nguyễn Tiêu sực tỉnh, trong lòng dâng lên chút ấm áp: "Làm học trưởng phải lo lắng rồi. Bên này xảy ra chút chuyện, em không thể không nán lại giải quyết." Giờ cậu cũng chẳng có gì phải giấu giếm Tông Tuế Trọng, bèn nói thẳng: "Có liên quan đến Phụng Sơn, về đến nơi em sẽ kể chi tiết cho anh."
Tông Tuế Trọng nhíu mày. Lại là Phụng Sơn? Anh gật đầu, hiểu rằng ở đây có Hoàng Đại Tiên, chuyện này không tiện nói quá rõ.
Nguyễn Tiêu mỉm cười với anh một cái rồi lập tức nghiêm mặt lại, cúi xuống nhìn thẳng vào đôi mắt hạt đậu của con chồn nhỏ.
Đôi mắt hạt đậu của Hoàng Đại Tiên bỗng trừng lớn. Nó nhìn Bạch Vô Thường, rồi lại liếc sang Hắc Vô Thường, Đầu Trâu Mặt Ngựa. Hoảng hốt tột độ, nó vội vàng đứng thẳng người lên, rồi lui lại, cong người quỳ rạp xuống đất.
"Tiểu... tiểu yêu bái kiến Thành Hoàng gia!"
Nguyễn Tiêu xua tay: "Đứng lên trước đi, ta có chuyện muốn nói với ngươi... Chuyện này liên quan đến cả tộc đàn của ngươi."
Hoàng Đại Tiên không dám chậm trễ: "Ngài... ngài cứ nói."
Nguyễn Tiêu tránh người sang một bên, thở dài: "Ngươi hãy nhìn lên vách đá kia trước đã."
Lúc bị Bạch Vô Thường tìm thấy, Hoàng Đại Tiên đã sợ chết khiếp. Khi vào đây lại bị một dàn quỷ thần dọa cho chấn động, thần uy áp bức khiến nó chỉ muốn nằm bẹp xuống đất. Giờ nghe theo lời Thành Hoàng gia, nó theo bản năng nhìn lên bức tường mộ thất. Ngay lập tức, nó hét lên thất thanh rồi lao tới, thân hình nhỏ bé bám chặt lấy một tấm thảm da lông, sống chết không buông.
"Chít chít chít chít! Nhiều tộc nhân quá! Thật nhiều tộc nhân ——"
Ánh mắt Nguyễn Tiêu cũng chùng xuống. Cậu là con người, nhìn thấy đống da lông này còn không tránh khỏi đau lòng, huống chi Hoàng Đại Tiên lại phải chứng kiến nhiều đồng loại bị tàn sát đến thế. Thậm chí, dựa vào độ đậm đặc của yêu khí, có thể phán đoán phần lớn chủ nhân của những bộ da lông màu vàng kia đều có tu vi tương đương với Hoàng Đại Tiên trước mắt. Điều này càng khiến nó đau đớn khôn cùng.
Hoàng Đại Tiên luống cuống tay chân muốn gỡ da lông của tộc nhân xuống, nhưng nó quá nhỏ bé, loay hoay mãi cũng chẳng gỡ nổi tấm nào. Bốn cái móng vuốt nó bấu chặt như muốn găm vào lớp da lông, nhưng lại sợ làm hỏng di vật của đồng loại nên đành từ từ buông ra.
"Bịch" một tiếng, nó trượt ngã xuống đất.
Ngay sau đó, Hoàng Đại Tiên lại quật cường lao lên, vẫn muốn gỡ tấm thảm lông xuống. Nhưng rồi tình cảnh cũ lặp lại, nó lại ngã văng xuống đất một lần nữa.
Cứ thế một lần rồi lại một lần... Các vị quỷ thần đứng đó nhìn mà vẻ mặt ai nấy đều trở nên túc mục, bầu không khí bao trùm một nỗi bi thương...
Cuối cùng, Hoàng Đại Tiên nhận ra sự bất lực của mình. Sau cú ngã tiếp theo, nó chậm rãi lùi lại một bước.
Nó phát ra vài tiếng r*n r* nức nở, cổ họng nghẹn ngào. Một luồng yêu lực nhàn nhạt phóng về phía tấm thảm da lông, nhưng chỉ tạo ra được một tầng gợn sóng nhẹ trên bề mặt.
Đáng tiếc, yêu lực oán hận trên tấm thảm đã chặn đứng đòn tấn công yếu ớt đó, chẳng mảy may suy chuyển.
Nước mắt trào ra từ khóe mắt Hoàng Đại Tiên, lăn dài trên má rồi rơi xuống đất, đọng lại thành một vũng nước nhỏ xíu.
Nó quá đau lòng.
Thấy nó dường như đã bình tĩnh lại đôi chút, Nguyễn Tiêu mới bước tới, ngồi xổm xuống, đặt một tay l*n đ*nh đầu nó.
Hoàng Đại Tiên ngẩng đầu lên, không kìm được tiếng nấc nghẹn ngào. Lông tóc trên mặt nó bết bát nước mắt, trông thật sự quá đáng thương.
Nguyễn Tiêu vỗ nhẹ đầu nó rồi nói: "Đây chính là chuyện ta muốn nói với ngươi." cậu dừng lại một chút, "Có một gã tà đạo tên là Phụng Sơn, hắn phái tay sai đi khắp nơi bắt giữ tiểu yêu, tra tấn đến chết rồi ném vào Yêu Đấu Trường, ép chúng biến thành yêu quỷ tàn sát lẫn nhau... Ngươi đừng nghĩ nhiều quá. Sau khi trở về, hãy báo chuyện này cho tộc trưởng của các ngươi biết. Ngoài ra, mấy tấm thảm da lông này ta sẽ gỡ xuống giao cho ngươi, ngươi hãy mang về cho tộc trưởng luôn."
Hoàng Đại Tiên nghẹn ngào, đôi mắt nhỏ sáng lên như vừa được gột rửa. Nó run rẩy quỳ xuống, dập đầu lia lịa trước mặt Nguyễn Tiêu: "Ta... ta biết rồi. Thành Hoàng gia cứ yên tâm, ta... ta nhất định sẽ bẩm báo tộc trưởng sớm nhất có thể!"
Nó hối hận vô cùng. Nó vẫn luôn biết ở đây có một con ác quỷ, nhưng vì sợ hãi, và cũng vì nghĩ chuyện quỷ vật chiếm cứ địa bàn là bình thường nên nó không coi trọng, cũng chưa từng báo cáo với tộc trưởng. Nếu nó chú ý sớm hơn, báo lên trên sớm hơn, liệu có phải sẽ bớt đi vài tộc nhân bị hại không? Tất cả là lỗi của nó!
Nguyễn Tiêu đỡ nó dậy, lại xoa đầu nó thêm lần nữa.
Cậu không nói gì thêm, nhưng hành động đó cũng coi như một lời an ủi.
Tiếp theo, các quỷ thần nhanh chóng tháo mấy tấm thảm lông xuống. Nguyễn Tiêu giữ đúng lời hứa giao lại cho Hoàng Đại Tiên. Sau khi xử lý xong tàn cuộc trong ngôi mộ cổ, cả đoàn người mới rời đi.
Suốt chặng đường trở về Nông Gia Nhạc, ai nấy đều trầm mặc.
Sự việc lần này quá nặng nề... khiến lòng họ chẳng thể nào vui nổi.
.
Về đến Nông Gia Nhạc thì trời đã sáng trưng rồi.
Ngày hôm qua xảy ra quá nhiều chuyện, đám thiếu niên nghịch ngợm tìm đường chết kia giờ vẫn còn đang ngủ say sưa. Hoàng Đại Tiên ôm đống da lông đi tìm tiểu ông chủ Hoàng. Hai con chồn trốn vào một gian phòng bên cạnh, tiếng kêu nức nở cứ vang lên từng đợt, như đang bàn bạc, lại như đang cùng nhau than khóc điều gì.
Nguyễn Tiêu cùng Tông Tuế Trọng tìm một gian phòng cho khách để nghỉ ngơi.
Tông Tuế Trọng hỏi: "Rốt cuộc là sao?"
Nguyễn Tiêu nhanh chóng kể lại tường tận những gì phát hiện trong ngôi mộ cổ cho Tông Tuế Trọng nghe. Cậuo hít sâu một hơi, nói: "Cái tên Phụng Sơn này quả thực không chỗ nào không có mặt. Càng gặp nhiều chuyện liên quan đến hắn, càng thấy kế hoạch của hắn sâu xa đến mức nào. Tuy hiện tại chúng ta đã nhổ được hai cái gai, nhưng rốt cuộc hắn còn bao nhiêu tay sai nữa? Bức Vạn Yêu Đồ kia đã hoàn thành được bao nhiêu phần rồi? Nhỡ đâu đã sắp xong... Thực lực hiện tại của em còn quá yếu, mới chỉ là một Châu Thành Hoàng. Dù mang danh thần linh, em cũng không dám chắc có thể diệt trừ được Phụng Sơn khi đối mặt. Em cứ cảm thấy những gì Phụng Sơn gây ra không chỉ dừng lại ở đó. Mạng người, mạng yêu trong tay hắn... Nghĩ đến thôi đã thấy đau đầu."
Càng nói, mày Nguyễn Tiêu càng nhíu chặt, tâm trạng cũng ngày càng nặng nề.
Đột nhiên, một bàn tay ấm áp ấn nhẹ lên giữa trán cậu, xoa xoa vài cái, kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ.
Nguyễn Tiêu ngước mắt lên, thấy Tông Tuế Trọng đang thu tay về, vẻ mặt điềm nhiên như không có chuyện gì.
Tông Tuế Trọng nói: "Phụng Sơn sống lâu hơn em rất nhiều, nhất thời không tìm ra manh mối cũng đừng lo âu. Nếu thực sự đến bước đường cùng đó, em có sốt ruột cũng vô dụng." Anh trầm ngâm giây lát, "Hiện tại việc em cần làm là tận dụng mọi nguồn lực có thể, tìm kiếm và diệt trừ những kẻ làm việc cho Phụng Sơn để làm suy yếu hắn, đồng thời tăng cường sức mạnh bản thân, tích lũy thêm thần lực. Bất luận sau này xảy ra chuyện gì, khi hai bên đối đầu, em càng mạnh, hắn càng yếu thì phần thắng của em càng lớn."
Nguyễn Tiêu hít sâu. Cậu hiểu đạo lý này, nhưng trong lòng vẫn khó mà bình tĩnh nổi.
Tông Tuế Trọng lại nói tiếp: "Cho dù cuối cùng Phụng Sơn có đạt được mục đích mà thành thần, hắn cũng chỉ là một ngụy thần do cưỡng cầu mà có, không được thiên địa che chở. Còn em là Chính Thần được thiên địa sắc phong. Cùng là thần, nhưng xuất phát điểm của em cao hơn, em hoàn toàn có thể tìm ra hắn và diệt trừ hắn khi đã đủ mạnh."
Nói đến đây, giọng anh vô cùng chắc chắn: "Người phàm giết thần có lẽ là nghịch thiên, nhưng em là thần linh, thay thiên địa thanh lý môn hộ là chuyện thiên kinh địa nghĩa."
Nghe đến đó, Nguyễn Tiêu như bừng tỉnh đại ngộ.
Đúng vậy, sao cậu phải lo lắng đến thế? Phụng Sơn dù có thành thần thì đã sao? Không được sắc phong, việc thăng tiến thực lực của hắn không thể nào so được với một chính thần như Nguyễn Tiêu! Chỉ cần bản thân Nguyễn Tiêu không ngừng lớn mạnh, khi đối đầu với kẻ chuyên giở trò ám muội như Phụng Sơn, kẻ bị tiêu diệt chắc chắn sẽ là hắn! Huống chi, hiện tại Nguyễn Tiêu đã liên hệ với các thế lực Huyền môn và yêu vật, cảnh báo họ về Phụng Sơn, ít nhiều cũng gây cản trở cho hắn. Trước kia Phụng Sơn lộng hành được là do hành tung bí ẩn, ít người để ý. Nhưng giờ đây, khi có đông đảo thế lực cản đường, hắn muốn ẩn mình sau màn cũng chẳng dễ dàng gì. Ít nhất Nguyễn Tiêu cũng sẽ chỉ đạo Nhật Dạ Du Thần để mắt nhiều hơn, cố gắng nhổ bỏ các cứ điểm của Phụng Sơn trong phạm vi đế đô này được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
Đứng đối diện, thấy sắc mặt Nguyễn Tiêu dần tươi tỉnh lại, Tông Tuế Trọng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nguyễn Tiêu ngước mắt lên nhìn Tông Tuế Trọng đầy cảm kích: "Học trưởng, đa tạ anh đã thông não giúp em, nếu không em..."
Tông Tuế Trọng khẽ lắc đầu: "Không cần khách khí." Anh ngẫm nghĩ rồi nói, "Ngày mai bắt đầu đi làm với tôi."
Nguyễn Tiêu: "......"
Chuyện của Phụng Sơn quá chấn động khiến cậu suýt quên mất hiện tại vẫn đang là kỳ nghỉ hè, và cậu sắp phải đi làm với học trưởng! Đúng rồi, ban ngày cậu chỉ là một tên làm công ăn lương số khổ mà thôi.
Nguyễn Tiêu suy tính một chút, quyết định nịnh nọt sếp trước đã.
"Học trưởng thức cả đêm chắc cũng mệt rồi nhỉ? Vất vả cho anh quá. Giờ vẫn còn sớm, anh tranh thủ ngủ một lát đi?"
Tông Tuế Trọng: "Còn em?"
Nguyễn Tiêu phẩy tay hào sảng: "Em không cần ngủ, em canh cho học trưởng."
Tông Tuế Trọng: "...Được."
Mãi đến gần trưa, sau khi chợp mắt được ba bốn tiếng, Tông Tuế Trọng mới tỉnh dậy. Vừa mở mắt ra, anh đã cảm nhận được một luồng hơi nóng ập vào mặt. Ngẩng đầu lên một chút, đập vào mắt là nụ cười ấm áp mềm mại của cậu tiểu học đệ.
Tông Tuế Trọng nhìn chậu nước trên tay Nguyễn Tiêu, im lặng trong giây lát.
Nguyễn Tiêu ân cần nói: "Học trưởng vất vả rồi, chắc vẫn còn mệt lắm nhỉ? Rửa mặt cái cho sảng khoái đã anh."
Tông Tuế Trọng: "...Nguyễn học đệ, không cần khách khí như vậy đâu."
Nguyễn Tiêu cười xòa: "Khách khí gì đâu chứ? Em đang lấy lòng ông chủ đấy. Hôm qua học trưởng vất vả quá rồi, chút chuyện cỏn con này em nên làm mà. Anh cứ coi như em đang đi làm sớm đi. Em nhớ phạm vi công việc của đặc trợ bao gồm nhiều mặt lắm đúng không? Bưng chậu nước rửa mặt thôi mà, học trưởng đừng để trong lòng..."
Nguyễn Tiêu cứ lải nhải bên tai, Tông Tuế Trọng đành thò tay vào chậu nước, vắt khô khăn rồi lau mặt.
Thực ra trợ lý có rất nhiều loại. Người anh cần tìm là một đặc trợ có thể theo kịp nhịp độ công việc của hắn, chứ không phải trợ lý sinh hoạt đến mức bưng nước rửa mặt tận giường như thế này... Nhưng thấy tiểu học đệ nhiệt tình quá, anh cũng không nỡ nói nhiều.
Rửa mặt xong, Tông Tuế Trọng đi vào phòng vệ sinh. Nguyễn Tiêu lại nhanh nhảu đưa cốc nước ấm đã rót sẵn và bàn chải đã trét kem đánh răng tới tận tay anh. Tông Tuế Trọng im lặng đón lấy, đánh răng rửa mặt xong xuôi rồi lại đặt ngay ngắn trở lại.
Đến lúc này, anh mới hỏi: "Đám Tử Nhạc giờ sao rồi?"
Biểu cảm của Nguyễn Tiêu bỗng trở nên quái dị: "Bọn họ dậy cả rồi, hiện tại..." cậu ho nhẹ một tiếng, "Dưới sự dẫn đầu của Tử Nhạc, cả đám đang xếp hàng đứng phạt ở hành lang bên ngoài kia kìa."
Hết chương 176.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 176
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 176
