Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 183


Chương 183: Rốt cuộc là thứ gì?


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Vậy rốt cuộc thứ gì đang trấn áp Địa ngục?


Nguyễn Tiêu suy nghĩ, Địa ngục cần sức mạnh để vận hành và trấn áp, sức mạnh đó đương nhiên phải đến từ vị thần cai quản nó. Từ xưa đến nay, những vị thần từng cai quản hoặc kiêm quản Địa ngục có Thập Điện Diêm La, Đông Nhạc Đại Đế, Phong Đô Đại Đế, Địa Tạng Vương Bồ Tát, Địa Quan Đại Đế... Nhưng hiện tại chư thần đều đã tiêu vong, chẳng lẽ trong số đó có vị nào còn sót lại chút sức mạnh để trấn áp nơi này?


Vừa nghĩ, cậu vừa dạo bước bên bờ vực thẳm.


Ban nãy nhìn thấy thảm trạng của vô số ác quỷ trong địa ngục, ai nấy đều bị tội nghiệt quấn thân khiến người ta không thể đồng cảm nổi. Nhưng giờ ngẫm nghĩ kỹ lại, cậu khó tránh khỏi có chút lo lắng.


Địa ngục sinh ra vì tội nghiệt. Có lẽ cũng vì nhân gian luôn tồn tại tội ác nên nó mới không bị ngoại lực phá hủy, được thiên địa cho phép tồn tại. Còn việc tội nghiệt trên người con người sinh ra như thế nào, tại sao lại sinh ra, đó thuộc phạm vi quy tắc của thiên địa. Thiện ác vốn có ranh giới, nhưng hình thái mỗi tầng địa ngục ra sao, quy tắc cụ thể thế nào, tuy về đại thể vẫn tuân theo thiên địa, nhưng chi tiết lại khó tránh khỏi chịu ảnh hưởng của nhân tình thế thái, luật pháp dương gian phổ biến... cùng với ảnh hưởng từ vị thần bỏ ra sức mạnh để trấn áp nó.


Nguyễn Tiêu nhíu mày.


Ở thời đại cũ, đàn ông và phụ nữ phạm cùng một lỗi lầm nhưng lại chỉ phán phụ nữ xuống địa ngục. Cũng có trường hợp đàn ông phạm phải những lỗi chẳng liên quan gì đến phụ nữ nhưng cũng bị đày xuống đây. Phần lớn là do xã hội đương thời, nhân tình thế thái dẫn dắt, và cũng bởi những âm quan được chiêu mộ khi còn sống đã thấm nhuần luật pháp thời đó, sau khi chết liền mang theo phương thức phán xử ấy xuống Âm phủ. Đến hiện tại, thế thái đổi thay, trong tình huống không có âm quan, Địa ngục tự nhiên cũng sẽ thay đổi theo —— giống như đàn ông có vợ và phụ nữ có chồng ngoại tình, cả nam và nữ đều phạm sai lầm như nhau, chứ không phải chỉ đem phụ nữ đi thả lồng heo.


Điều cậu lo lắng chính là, không biết vị thần nào đã để lại sức mạnh trấn áp Địa ngục này. Nếu chủ nhân của nguồn sức mạnh đó vẫn tuân theo luật pháp cổ đại cứng nhắc, chắc chắn sẽ không phù hợp với hiện đại, khiến Địa ngục mất đi sự công bằng ở một số phương diện.


Nguyễn Tiêu rất sốt ruột. Không được, phải mau chóng tìm ra mới được. Trước khi tìm thấy nguồn sức mạnh trấn áp đó, mọi suy đoán hay phân tích của cậu đều chỉ là lời nói suông vô nghĩa.


Không nghĩ ra cách nào khác để tìm kiếm, Nguyễn Tiêu đành dùng biện pháp thủ công nhất: đi vòng quanh bờ vực thẳm, không ngừng quan sát cảnh tượng địa ngục hiện ra bên dưới, hy vọng phát hiện manh mối gì đó. Nhưng cậu đi vài vòng vẫn chẳng thấy gì khác biệt. Điều này khiến cậu thực sự suy sụp.



Rốt cuộc là cái gì chứ? Nguồn sức mạnh trấn áp kia đến từ đâu!


Vuốt mặt một cái, Nguyễn Tiêu cố gắng để tâm bình khí hòa. Nghĩ đi nghĩ lại, cậu cảm thấy mình không nên "cứng đầu" đối chọi với sức mạnh của đại thần thời xưa. Những vị thần đó đều rất coi trọng thể diện và quy tắc. Cậu chỉ là một Tiểu Thành Hoàng, nãy giờ cứ lo tìm kiếm lung tung mà thiếu đi sự tôn kính với cấp trên, chẳng phải tự chuốc lấy rắc rối sao? Vẫn nên thử cách khác xem sao.


Nguyễn Tiêu hít sâu một hơi, cúi người hành lễ về phía trước, cung kính nói: "Mạt đại Châu Thành Hoàng Nguyễn Tiêu, cầu kiến... Đông Nhạc Đại Đế."


Gió thổi vù vù, không có phản ứng.


Nguyễn Tiêu: "Cầu kiến... Phong Đô Đại Đế?"


Gió vẫn thổi vù vù, vẫn không có phản ứng.


"Diêm Vương gia?"


Không phản ứng.


"Địa Tạng Vương Bồ Tát?"


Không phản ứng.


"Địa Quan Đại Đế?"


Không phản ứng.


Nguyễn Tiêu liệt kê một loạt danh xưng từ cai quản đến kiêm quản Địa ngục, nhưng tuyệt nhiên không ai đáp lại. Cậu buồn bực, chuyện này không đúng, sao lại không có phản ứng nhỉ? Nghĩ ngợi một lát, tay cậu vô thức chạm vào Ấn Thành Hoàng, chợt bừng tỉnh! Cậu đúng là ngốc, cầu kiến cấp trên đâu phải cứ gọi bừa là được? Phải dùng ấn tín chứng minh thân phận chứ! Nếu không ai tin cậu?



Thế là Nguyễn Tiêu vội vàng nâng Ấn Thành Hoàng lên, lặp lại quy trình vừa rồi.


Đáng tiếc vẫn không có bất kỳ phản ứng nào...


Nguyễn Tiêu cạn lời. Chẳng lẽ thế này cũng sai? Không thể nào. Sau đó cậu lại nhớ ra, Ấn Thành Hoàng thì có đấy, nhưng thần lực của cậu còn chưa được kiểm chứng! Cậu liền vội vàng rót thần lực vào Ấn Thành Hoàng, khiến nó bay lơ lửng giữa không trung.


Chỉnh đốn lại quan bào, Nguyễn Tiêu ho nhẹ một tiếng, hành lễ lần nữa: "Mạt đại Châu Thành Hoàng Nguyễn Tiêu, cầu kiến Đông Nhạc Đại Đế."


Ấn Thành Hoàng được rót đầy thần lực lập tức bay lên cao, tỏa ra thần quang mênh mông.


Những luồng thần quang này dường như mang theo ý tứ thăm hỏi.


Giây tiếp theo, trong không gian đột nhiên bùng phát một luồng uy áp cực kỳ đáng sợ, cuồn cuộn ập xuống trấn áp Nguyễn Tiêu, khiến cậu... phải dốc toàn lực mới có thể ngẩng đầu nhìn cảnh tượng phía trước.


Nguyễn Tiêu khựng lại.


Khoan đã, theo lý thuyết thì cậu phải bị đè bẹp đến mức không dám ngẩng đầu lên chứ nhỉ? Tuy cậu đã rất cố gắng, nhưng luồng uy áp này dường như yếu hơn rất nhiều so với những gì các vị Thành Hoàng tiền nhiệm từng gặp trong ký ức thừa kế...


Nhưng mục đích của Nguyễn Tiêu vốn là muốn nhìn cho rõ. Sau khi "sức mạnh tàn dư" này đáp lại lời cầu kiến, cậu nhanh chóng quan sát nơi phát ra luồng uy áp cuồn cuộn kia.


Hú hồn, suýt chút nữa dọa cậu nhảy dựng!!!


Hóa ra, vào khoảnh khắc uy áp sinh ra, những cảnh tượng địa ngục luân phiên hiện lên ban nãy đều biến mất. Chỉ còn lại vực thẳm nơi thai nghén Địa ngục, và từ trong vực thẳm ấy, một bóng đen khổng lồ phóng thẳng lên cao. Chân nó cắm sâu vào đáy vực, đỉnh chạm đến tận trời cao, xuyên thủng không gian, không biết đi về nơi nào.


Nguyễn Tiêu ngơ ngác nhìn bóng đen ấy, vô cùng chấn động. Nhưng cậu càng phát hiện ra... hình dáng bóng đen kia dường như là... một ngọn núi? Một ngọn núi khổng lồ vô cùng nguy nga! Đông Nhạc Đại Đế, Thái Sơn Chi Thần, đứng đầu Ngũ Nhạc... Thái Sơn chẳng phải là một ngọn núi khổng lồ sao? Bóng đen này, chẳng lẽ thực sự là do vị Thái Sơn Thần kia để lại? Ngẫm lại cũng không phải không có lý, dù sao Thái Sơn vẫn còn sừng sững đó, việc Thái Sơn Thần để lại chút sức mạnh cũng là... hợp tình hợp lý?



Tuy nhiên, bóng đen này rốt cuộc là sức mạnh còn sót lại, hay là thứ gì khác?


Trong lòng Nguyễn Tiêu xoay chuyển rất nhiều ý niệm, nhưng đối diện với bóng núi này, không biết nó còn ý thức hay không, nên cậu rất cung kính hỏi: "Xin hỏi có phải là tôn giá Đông Nhạc Đại Đế?"


Bóng núi kia không hề có chút phản ứng nào.


Nguyễn Tiêu thầm nghĩ: Thật sự chỉ là cái bóng do sức mạnh hình thành sao? Không có ý thức?


Suy nghĩ một lát, cậu vẫn thấy không thể thất lễ, bèn cẩn thận hỏi tiếp: "Xin hỏi Đại Đế, tiểu thần gần đây thu phục đông đảo ác quỷ, đều đã thẩm phán kỹ càng, có nhiều kẻ đáng bị đày xuống địa ngục. Chỉ tiếc trước đây quyền hạn tiểu thần không đủ, không thể đến địa ngục. Không biết Đại Đế có ân chuẩn cho tiểu thần ném những ác quỷ đã bị phán xử vào trong đó chịu phạt, để gột rửa tội ác, trả lại sự trong sạch cho thế gian hay không?"


Bóng núi vẫn không phản ứng.


Nguyễn Tiêu nhíu mày. Thật sự chỉ là cơ chế tự động nhận diện thân phận mới hiện ra sao? Vì Ấn Thành Hoàng và thần lực Thành Hoàng của mình? Chắc là vậy rồi. Cậu lấy hết can đảm, đứng thẳng người dậy. Thấy bóng núi vẫn không đáp lại, hắn đánh liều chậm rãi bay lên trời.


Ấn Thành Hoàng tỏa thần quang bao phủ lấy cậu, giúp cậu nương theo ánh sáng mà bay lên. Nhưng cậu cũng không dám thử tùy tiện. Cậu nghĩ, nếu bóng núi này "đỉnh thiên lập địa" trấn áp địa ngục, đáy vực sâu bên dưới cậu không dám xuống, nhưng đỉnh núi rốt cuộc thông đến nơi nào thì cậu có thể đi thám thính thử xem.


.


Nguyễn Tiêu nương theo hướng đỉnh của bóng núi bay nhanh lên cao. Không biết bay bao lâu, cậu mới dần nhìn thấy đỉnh núi từ lưng chừng sườn núi. Chỉ là từ lúc này trở đi, uy áp từ đỉnh núi càng lúc càng nặng nề, dường như đang bảo vệ thứ gì đó.


Cùng lúc đó, một sự thay đổi khác xuất hiện, vô cùng kỳ lạ.


Ngọn núi này... vì quá lớn nên thoạt nhìn không nhận ra, nhưng khi nhìn kỹ sẽ phát hiện bóng dáng của nó thực ra rất mờ nhạt. Chỉ vì có tội nghiệt chi khí từ địa ngục bốc lên bao quanh nên mới không rõ ràng lắm, nhưng cũng khiến người ta cảm thấy có chút lạnh lẽo. Khi dần đến gần đỉnh núi, Nguyễn Tiêu phát hiện có một đoạn ngắn của thân núi trở nên ngưng tụ và rõ nét hơn so với phần bên dưới.


Chậm rãi, Nguyễn Tiêu tiếp cận đỉnh núi, nhưng cậu lờ mờ cảm nhận được còn một khoảng cách chín trượng chín là không cho phép cậu đến gần hơn. Cậu có chút khó hiểu. Không phải nên là chín trượng năm sao? Thái Sơn từ xưa là nơi các vị hoàng đế phong thiện, tế trời. Hoàng đế là ngôi cửu ngũ, Thái Sơn này cũng nên có khoảng cách chín trượng năm không dung khinh nhờn chứ? Chín trượng chín là ý gì? Là con số cửu cửu hợp với Thiên Đạo, hay là liên quan đến tai ương dương cửu âm cửu?



Lắc đầu xua đi suy nghĩ đó, Nguyễn Tiêu tạm thời không bận tâm, chỉ tập trung sự chú ý vào thân núi.


Đột nhiên, cậu phát hiện có những điểm sáng màu vàng lấm tấm rơi xuống. Số lượng không nhiều, so với bóng núi Thái Sơn khổng lồ này thì chẳng thấm vào đâu. Nhưng khi những điểm sáng này rơi vào thân núi, đoạn ngắn trên đỉnh núi kia dường như lại ngưng tụ thêm một tia.


Những điểm sáng màu vàng này... không sai đâu được, chính là công đức!


Đồng tử Nguyễn Tiêu co rút lại. Những công đức này, cư nhiên đang tu bổ thân núi?


Cố gắng bình ổn tâm trạng, Nguyễn Tiêu nghiêm túc suy tư. Thần linh trấn áp địa ngục đương nhiên sẽ có công đức, nhưng tiền đề là vị thần đó còn tồn tại. Điều này khiến người ta không khỏi nghi ngờ, bóng núi rốt cuộc là thứ gì mà cần dùng công đức để tu bổ?


Giờ phút này, Nguyễn Tiêu bỗng có một phỏng đoán táo bạo. Có phải... vị Đông Nhạc Đại Đế kia vẫn còn tồn tại? Đương nhiên, dưới sức mạnh hủy diệt của thiên địa, vị thần có địa vị tôn quý như vậy chắc chắn là đối tượng bị nhắm đến trọng điểm, muốn bảo toàn nguyên vẹn là điều không thể. Vậy bóng núi này, liệu có phải là... một chút thần hồn may mắn còn sót lại của Đông Nhạc Đại Đế? Vì tàn hồn này có thể trấn áp địa ngục, mà thiên địa lại đang cần một lực lượng trấn áp nơi này, nên nó mới tìm được khe hở để tồn tại. Hơn nữa, dù công đức có thể tu bổ thần hồn, nhưng nhìn tình hình này, không biết phải mất bao nhiêu năm mới hoàn thành. Và quy tắc thế gian đã định, e rằng sau này Đông Nhạc Đại Đế vĩnh viễn sẽ không thể xuất hiện trọn vẹn, dù có xuất hiện cũng chắc chắn sẽ chịu nhiều hạn chế.


Nguyễn Tiêu cảm thấy suy đoán của mình rất có thể là sự thật. Cậu lặng lẽ ngẩng đầu, nhìn về phía đỉnh của bóng núi Thái Sơn.


Nhưng còn một vấn đề chưa nghĩ thông. Ngọn núi này trấn áp địa ngục, khiến ác quỷ không dám lộng hành, nhưng đỉnh núi rốt cuộc chỉ về đâu? Nó kết nối với nơi nào?


Đột nhiên, Nguyễn Tiêu lại nảy ra một ý tưởng táo bạo. Cậu cẩn thận dùng thần lực hộ thể, đặc biệt dùng một lớp thần lực tương đối dày bao bọc lấy ngón tay mình, rồi vô cùng chậm rãi, hướng về một đoạn thân núi nằm dưới khoảng cách chín trượng chín kia, nhẹ nhàng... chọc một cái.


.


Tại thần miếu, Tông Tuế Trọng nhìn theo tiểu học đệ bước vào cánh cửa phía sau, rồi lặng lẽ đứng trước tượng thần, chăm chú ngắm nhìn.


Có lẽ là ảo giác, nhìn lâu rồi, anh bỗng cảm thấy bức tượng thần này có chút quen mắt. Sự quen mắt này không phải vì bức tượng giống học đệ của anh, mà là khí trường toát ra từ nó khiến anh thấy quen thuộc. Cứ như thể, anh đã từng nhìn thấy rất nhiều thứ tương tự như vậy.


Hết chương 183.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 183
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...