Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 171


Chương 171: Ác quỷ cổ mộ


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Chỉ vài giây sau, hiện ra trước mặt mọi người không còn là con chồn trụi lủi đáng thương nữa, mà là một Hoàng Đại Tiên với bộ lông dày dặn, mượt mà đến bóng loáng.


Thế nhưng, Hoàng Đại Tiên lại nằm rạp trong lòng bàn tay Tông Tử Nhạc, run rẩy không ngừng.


Tại sao lại run?


Bởi vì luồng sức mạnh vừa giúp nó khôi phục da lông, đồng thời cũng phục hồi luôn cả yêu lực, là một loại sức mạnh cường đại đến mức không thể kháng cự. Nó sống cả trăm năm nay, cũng từng gặp qua không ít đạo sĩ Huyền môn, nhưng chưa từng thấy ai có thể trực tiếp sử dụng loại sức mạnh thuần khiết và bá đạo đến thế này!


Theo bản năng, Hoàng Đại Tiên lồm cồm bò dậy, run rẩy muốn hành lễ với Nguyễn Tiêu.


Nhưng chưa kịp quỳ xuống, cái miệng nhỏ của nó đã bị bàn tay vừa chữa trị cho mình chặn lại, khiến câu "Đa tạ đại thần" định thốt ra phải nuốt ngược vào bụng.


Tông Tử Nhạc thấy Hoàng Đại Tiên căng thẳng, vội vàng v**t v* trấn an: “Hoàng Đại Tiên đừng sợ, học trưởng là người nhà cả mà. Anh ấy lợi hại lắm, là người phát ngôn của Thành Hoàng gia đấy!”


Hoàng Đại Tiên gian nan nuốt nước bọt, gật cái đầu nhỏ lia lịa. Trong lòng nó thầm nghĩ: Người phát ngôn cái nỗi gì? Rõ ràng là Thành Hoàng gia bằng xương bằng thịt đấy thôi! Nhưng lời này nó nào dám nói ra, rõ ràng là ngài ấy không muốn lộ thân phận.


An ủi Hoàng Đại Tiên xong, Tông Tử Nhạc mới sực nhớ đến vết thương của mình.


Ồ! Đừng nói nha, sau khi được Nguyễn học trưởng vuốt qua một cái, vết thương không những hết đau, hết chảy máu mà còn bắt đầu ngứa ngáy! Nó đoán là da non đang lên, có khi về đến nhà là lành hẳn rồi cũng nên.


Tông Tuế Trọng đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm. Không sao là tốt rồi. Thằng nhóc này, về nhà nhất định phải giáo huấn một trận ra trò mới được.


Xử lý xong hai "thương binh" nặng nhất, Tông Tử Nhạc mới nhớ ra: “Học trưởng, bên kia em còn mấy đứa bạn nữa...”


Nguyễn Tiêu nhìn theo hướng tay chỉ, thấy mấy thanh niên đang nép mình ở chân tường, trên người cũng đầy vết cào rướm máu, dính cả khí đen. Tuy nhiên họ không thê thảm như Hoàng Đại Tiên bị đánh hội đồng đầu tiên, cũng không giống Tông Tử Nhạc xả thân cứu chồn, nên vết thương nhẹ hơn, chủ yếu là nhìn hơi dọa người thôi.



Tuy nói người có thân sơ, Nguyễn Tiêu ưu tiên cứu người nhà trước, nhưng thân là Thành Hoàng, cậu không thể thấy chết mà không cứu. Cậu rảo bước đến bên mấy thanh niên trẻ tuổi, mặc kệ ánh mắt kính sợ của họ, dùng thần lực lần lượt thanh tẩy âm khí, giúp vết thương nhanh chóng khép miệng.


Cảm thấy cơn đau giảm đi rõ rệt, mấy người trẻ tuổi vội vàng bò dậy, rối rít cảm ơn:


“Đa tạ.”


“Thật sự... xin lỗi và cảm ơn anh rất nhiều.”


“Cảm ơn, cảm ơn...”


Nguyễn Tiêu mỉm cười với họ, rồi đi đến chỗ mấy người đang bị quỷ nhập nằm la liệt dưới đất. Cậu không nói nhiều, vỗ nhẹ vào trán từng người. Mỗi cái vỗ tay là một bóng quỷ bị đánh bật ra ngoài, ngay lập tức bị một lực lượng vô hình đè bẹp xuống đất.


Những người được trục quỷ dần lấy lại sắc mặt hồng hào, cơ thể trở lại bình thường nhưng tinh thần vẫn còn rất uể oải. Bọn họ r*n r* yếu ớt rồi từ từ mở mắt.


Mấy thanh niên vừa được chữa trị lúc nãy cảm thấy vừa biết ơn vừa hổ thẹn trước ân nhân cứu mạng, giờ thấy các bạn mình tỉnh lại liền xúm vào chăm sóc, giải thích tình hình.


Mấy người vừa tỉnh lại —— cũng chính là nhóm đầu têu trò hù dọa —— sau khi hiểu chuyện gì đã xảy ra thì sợ hãi tột độ. Đối mặt với sự quan tâm xen lẫn trách móc của bạn bè, họ chỉ biết cúi đầu xấu hổ, hối hận không kịp.


Chuyện này gọi là cái gì đây không biết...


Dù sao cũng là bạn bè, tuy đêm nay bị dọa cho hồn xiêu phách lạc, nhưng tình cảm trước giờ vẫn tốt. Thấy mấy đứa bày trò lại là những người bị quỷ hành hạ thê thảm nhất, giờ ủ rũ như gà rù, mọi người cũng mủi lòng, không nỡ oán trách thêm mà quay sang an ủi vài câu.


Nguyễn Tiêu không can thiệp vào chuyện của đám trẻ, chỉ khẽ nâng tay lên. Trừ Tông Tuế Trọng, không ai nhìn thấy ấn Thành Hoàng hiện ra. Cậu khẽ lắc ấn triện, toàn bộ đám quỷ đang bị đè bẹp dưới đất lập tức bị hút vào trong.


Xong xuôi hết, cậu mới lên tiếng: “Đêm nay sẽ không có chuyện gì nữa đâu. Mọi người nghỉ ngơi cho lại sức, sáng mai dậy sớm mà về, đừng nán lại đây nữa.”


Tông Tử Nhạc lề mề đi tới, lí nhí: “Nguyễn học trưởng, Tuế Trọng ca...”


Nguyễn Tiêu cười với hắn: “Được rồi, mau đi tắm rửa đi. Ít nhất là hôm nay Tông học trưởng sẽ không mắng cậu đâu.”


Tông Tử Nhạc: “......”



Nhưng mà, hoãn binh được ngày nào hay ngày nấy. Tông Tử Nhạc lén nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Tông Tuế Trọng, rồi vội vàng chạy đi giúp đỡ dìu mấy đứa bạn chơi ngu về phòng. Trước khi đi, nó không quên thả Hoàng Đại Tiên xuống đất.


“Ngài có đi cùng tôi không...”


Hoàng Đại Tiên ngẩng đầu chớp mắt: “Ta ở cùng tộc nhân, cậu đi ngủ đi, đi ngủ đi.”


Tông Tử Nhạc cảm thấy mình và Hoàng Đại Tiên đã là bạn cùng chung hoạn nạn, nghe vậy vẻ mặt liền dịu xuống.


“Vậy tôi đi nhé?”


“Đi đi, đi đi.”


Đợi đám thanh niên dìu nhau đi tìm phòng tắm rửa nghỉ ngơi hết, Nguyễn Tiêu mới cúi xuống nhìn tiểu ông chủ Hoàng và Hoàng Đại Tiên, hỏi: “Hai người có biết lai lịch con ác quỷ đứng sau mấy con quỷ này không?”


Ông chủ Hoàng lắc đầu, địa bàn của nó không ở khu vực này. Nó nhìn sang Hoàng Đại Tiên.


Hoàng Đại Tiên tuy cũng không cai quản vùng này nhưng ở cách đây không xa, ngẫm nghĩ một lát rồi đáp:


“Phía sau núi có một cái thung lũng nhỏ, quanh năm sương mù bao phủ. Nghe đồn trong đó có một ngôi cổ mộ. Nhưng khu vực lân cận không có yêu quái nào sinh sống, ta cũng bận rộn nên không để ý lắm. Hình như trong cổ mộ đó có một con lệ quỷ rất hung dữ, nhưng hắn ru rú trong nhà, nghe đâu phần lớn thời gian đều ngủ say, không thấy hại người nên cũng chẳng ai quan tâm.”


Nó nghiêng đầu, bộ lông vàng óng bay trong gió: “Chắc là hắn vừa tỉnh giấc. Có vài loại ác quỷ sau khi tỉnh lại sẽ thèm khát máu thịt.”


Nguyễn Tiêu nhíu mày: “Xem ra cũng chẳng phải loại hiền lành gì.” cậu khẳng định: “Trước đây chắc chắn đã từng ăn máu thịt con người.”


Hoàng Đại Tiên gật cái đầu nhỏ: “Từng ăn, nhưng không nhiều.”


Nguyễn Tiêu trầm ngâm giây lát rồi quyết đoán: “Đi xem thử. Nếu xác định trên người hắn có nợ máu thì không thể giữ lại. Ngươi... có biết vị trí chính xác của thung lũng đó không? Dẫn đường được chứ?”


Hoàng Đại Tiên đương nhiên sẵn lòng. Nó cũng sợ con ác quỷ kia lớn mạnh sẽ sang cướp địa bàn của nó. Giờ có Thành Hoàng gia ra tay dẹp loạn, phận tiểu yêu như nó sao có thể không góp sức?


Nó đứng thẳng dậy bằng hai chân sau, hai móng vuốt trước chắp lại vái lia lịa: “Biết đường, biết đường! Nguyện vì đại nhân cống hiến sức lực!”



Nguyễn Tiêu cười hiền lành: “Vậy chúng ta đi ngay bây giờ nhé?”


Hoàng Đại Tiên: “Tuân lệnh!”


Trong lúc Nguyễn Tiêu trao đổi với Hoàng Đại Tiên, Tông Tuế Trọng và tiểu ông chủ Hoàng đều im lặng. Một người không muốn làm phiền Nguyễn Tiêu làm việc, người kia thì vì kính sợ không dám ho he.


Sắp xếp xong xuôi, Nguyễn Tiêu nói với Tông Tuế Trọng: “Em phải đi tìm con ác quỷ kia. Học trưởng ở lại đây giúp em trông chừng đám Tử Nhạc nhé?”


Tông Tuế Trọng suy nghĩ rồi gật đầu: “Được.” Anh hỏi thêm: “Mấy người kia đi hết à?”


Nguyễn Tiêu lắc đầu: “Ông chủ Hoàng nhỏ cũng ở lại đây. Chỉ cần vật nhỏ này dẫn đường cho em là được.”


Tiểu ông chủ Hoàng nghe nhắc đến mình, giật thót người, giọng the thé: “Tôi biết rồi! Tôi sẽ ở lại bảo vệ bọn họ!”


Nguyễn Tiêu: “Làm phiền cậu rồi.”


Tiểu ông chủ Hoàng rối rít: “Không phiền... không dám, không dám.”


Mọi việc đã được phân công rõ ràng.


Nguyễn Tiêu đưa tay vỗ nhẹ lên đầu Hoàng Đại Tiên.


Hoàng Đại Tiên suy tính một chút, không dám trèo lên vai hay để Thành Hoàng gia bế, bèn nhảy phắt ra cửa dẫn đường.


Tông Tuế Trọng nhìn theo bóng lưng Nguyễn Tiêu khuất dần vào màn đêm, sau đó mới nói: “Đi thôi, đi kiểm tra phòng bọn họ.”


Tiểu ông chủ Hoàng không biết mối quan hệ giữa người đàn ông thường xuyên giao dịch với mình này và Thành Hoàng gia là thế nào, nhưng cũng không dám hỏi nhiều. Đối phương vừa mở miệng đã toát ra một loại uy nghiêm khiến nó tự động nghe lời.


“Hả? Dạ.” Nó ngoan ngoãn đáp lời.


.



Hoàng Đại Tiên di chuyển cực nhanh, dẫn Nguyễn Tiêu lao vút qua những ngọn núi hoang gần đó. Sau khi nhảy nhót qua lại vài vòng trong rừng cây rậm rạp, vạch đám cỏ dại cao lút đầu người sang hai bên, cuối cùng họ cũng nhìn thấy một thung lũng nhỏ.


Trong thung lũng lổn nhổn những cây khô chết, xen kẽ với những làn sương trắng mỏng manh đan vào nhau tạo thành một màn sương dày đặc, nhìn không thấy đáy. Cảnh tượng khiến người ta chỉ cần nhìn từ xa đã vô thức muốn tránh xa.


Trong mắt Nguyễn Tiêu, đám sương trắng đó chính là âm khí đã cô đặc lại thành hình. Dù chúng cố gắng ẩn mình, không gây chú ý, nhưng nếu nhìn kỹ vẫn toát ra một cảm giác rợn người từ tận đáy lòng —— dĩ nhiên là nếu cậu không phải Thành Hoàng.


Bản thân nơi này âm lãnh, cây cối sinh trưởng còi cọc, lại ẩn chứa không ít âm khí. Gọi là thung lũng hoang dã thì chi bằng gọi là hang ổ của ác quỷ, là thiên đường của bầy quỷ.


Đúng vậy, bầy quỷ.


Nguyễn Tiêu dễ dàng cảm nhận được có hơn chục cô hồn dã quỷ đang lởn vởn quanh đây. Trong đó nổi lên một luồng âm khí đặc biệt lạnh lẽo và hung hãn, chắc chắn là của con ác quỷ đầu đàn —— chủ nhân của ngôi mộ cổ kia.


Hoàng Đại Tiên nín thở, móng vuốt nhỏ chỉ về phía trước.


“Chính là chỗ đó...” Giọng nó bé xíu như muỗi kêu.


Nguyễn Tiêu nhướng mày, vỗ nhẹ đầu Hoàng Đại Tiên: “Đến đây là được rồi, ngươi về đi.”


Hoàng Đại Tiên rất muốn nán lại xem Thành Hoàng gia đại phát thần uy, nhưng lại sợ mình ở lại làm vướng chân ngài. Mặt nó nhăn nhúm vì tiếc nuối một lúc lâu, rồi mới bịn rịn quay đầu chạy biến.


Nụ cười trên môi Nguyễn Tiêu tắt ngấm, cậu sải bước đi thẳng vào thung lũng.


Lũ ác quỷ ở đây phải bị thu phục hết. Không một con cô hồn dã quỷ nào ở đây là không vấy máu tanh trên người, thật là tạo nghiệp chướng.


Có lẽ để mê hoặc người sống, hoặc giở trò ma cũ rích nào đó, khi Nguyễn Tiêu đến gần, hơi thở người sống của cậu bị làn sương trắng đánh hơi thấy. Sương mù tự động tách ra hai bên.


Giữa những lớp sương trắng ấy, cành khô lá úa bỗng biến thành rừng cây xanh tốt, âm khí dày đặc hóa thành không gian thanh tịnh u tịch. Bên bờ suối róc rách chảy, hiện ra một tòa nhà lớn, mang đậm nét cổ kính. Trước cửa sơn son treo hai chiếc đèn lồng lớn...


Cảnh tượng cứ như thể cậu vừa xuyên không về thời cổ đại chỉ trong nháy mắt.


Nguyễn Tiêu làm như không nhìn thấu ảo thuật rẻ tiền này, nở một nụ cười nhạt, rảo bước đi vào.


Hết chương 171.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 171
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...