Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 170


Chương 170


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Nói đơn giản là: từ hù dọa đùa giỡn chuyển sang "động thủ" thật sự.


Tông Tử Nhạc rùng mình, cảnh giác cao độ. Cùng lúc đó, nó nhận thấy lông trên lưng Hoàng Đại Tiên dựng đứng cả lên, rõ ràng nó cũng phát hiện bầu không khí bất thường!


Nhưng ngoài dự đoán của nó, Hoàng Đại Tiên vừa cảnh giác vừa quay sang an ủi: “Đừng sợ, cứu viện đến rồi.”


Tông Tử Nhạc ngẩn người, rồi mừng rỡ hỏi: “Sao ngài biết?”


Hoàng Đại Tiên đáp: “Bọn chúng đang sốt ruột.”


Tông Tử Nhạc nghe vậy liền hiểu ra ngay. Vốn dĩ đám quỷ quái còn muốn vờn bọn họ thêm một lúc nữa, tự dưng lại thay đổi thái độ, chắc chắn là vì có mối đe dọa đang đến gần. Nếu không, chúng việc gì phải đột ngột tăng cường thế công như vậy!


Nghĩ thông suốt, Tông Tử Nhạc hít sâu một hơi, nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì nỗi lo lại ập đến.


“Vậy chúng ta phải cẩn thận hơn, ráng cầm cự đến khi cứu viện tới nơi!”


Cuộc đối thoại giữa Tông Tử Nhạc và Hoàng Đại Tiên khiến mấy người bạn đang nấp sau lưng họ cũng nghe thấy. Tuy vẫn còn run sợ, nhưng nỗi tuyệt vọng đã vơi đi ít nhiều. Có cứu viện là tốt rồi, hy vọng họ thực sự có thể đưa mọi người thoát khỏi đây!


Dù sao cũng là thanh niên trai tráng, dù gan bé sợ chết đến đâu, nhưng khi thấy tia hy vọng trước mắt, bọn họ lập tức phấn chấn hẳn lên. Thấy con chồn nhỏ chỉ tập trung bảo vệ Tông Tử Nhạc, còn bọn họ chỉ là "nhân tiện", cả đám cũng biết điều không dám đòi hỏi thêm, chỉ cố gắng nép mình vào vùng an toàn.


Giờ đây, tất cả đều đồng lòng, vớ lấy bất cứ thứ gì trong tầm tay như ghế đẩu, đồ đạc, ném thẳng vào đám người bị quỷ ám đang lao tới. Ném xong lại vội vàng rụt về sau lưng Hoàng Đại Tiên.


Tông Tử Nhạc thấy vậy cũng yên tâm phần nào. Đám bạn này... trừ mấy đứa dở hơi đầu têu tìm chết ra thì những người còn lại cũng không đến nỗi nào.



Chẳng qua...


Thế công của đám quỷ quái ngày càng dữ dội. Nhóm thanh niên tay trói gà không chặt cộng thêm một con chồn trụi lông, dù cố gắng đến đâu cũng dần bị dồn vào góc chết. Thậm chí có người đã bị móng vuốt sắc nhọn cào rách da thịt, máu chảy đầm đìa.


Hoàng Đại Tiên lùi dần, lông rụng càng nhiều, bộ dạng uể oải thấy rõ, e là chẳng trụ được bao lâu nữa... Nhưng nó vẫn bướng bỉnh chắn trước mặt Tông Tử Nhạc. Mất đi lớp lông bảo vệ, mình mẩy nó đầy vết thương rớm máu, thê thảm hơn cả đám người kia. Ngược lại, Tông Tử Nhạc được che chắn kỹ càng nên vẫn bình an vô sự.


Đúng lúc một móng vuốt quỷ hung hãn chộp tới, tiếng rít của Hoàng Đại Tiên tuy làm nó khựng lại một giây, nhưng cơ thể nó đã quá kiệt quệ. Ngay sau đó, móng vuốt kia vẫn lao tới, nhắm thẳng vào bụng nó định móc nội tạng ra!


Tông Tử Nhạc thấy thế, sao có thể giương mắt nhìn ân nhân chết thay mình? Không kịp suy nghĩ nhiều, hắn vội vàng đưa tay chộp lấy Hoàng Đại Tiên ôm vào lòng.


Cùng lúc đó, cánh tay Tông Tử Nhạc hứng trọn cú cào của con quỷ. Móng vuốt sắc nhọn xé toạc da thịt, vết thương sâu hoắm đến tận xương.


Hoàng Đại Tiên trợn tròn mắt.


Tông Tử Nhạc gào lên đau đớn, nhưng vòng tay vẫn ôm chặt lấy con chồn, kiên quyết không để Hoàng Đại Tiên lao ra liều mạng nữa. Nó nghĩ, đám bọn nó tự làm tự chịu, liên quan gì đến Hoàng Đại Tiên? Đã lôi người ta vào rắc rối này, chẳng lẽ còn bắt người ta chết thay? Thế thì dù nó có sống sót cũng sẽ day dứt cả đời.


Đám quỷ quái đâu thèm quan tâm đến suy nghĩ cao thượng của Tông Tử Nhạc. Thấy con chồn không còn là vật cản, móng vuốt kia lập tức chuyển hướng, nhắm thẳng vào lưng Tông Tử Nhạc!


Nhưng ngay khi móng vuốt sắp chạm vào da thịt nó, một luồng ánh sáng chói lòa xuyên thủng màn đêm, lao tới như tia chớp!


“Gào ——”


Tiếng kêu thảm thiết vang lên, kèm theo đó là tiếng “xèo xèo” như thứ gì đó đang tan chảy phát ra từ người con quỷ.


Tông Tử Nhạc ở gần nhất, suýt thì bị tiếng hét làm cho điếc tai. Nó quay phắt lại, thấy cánh tay con quỷ kia rụt lại như phải bỏng, mu bàn tay bốc khói trắng nghi ngút, da thịt như bị tạt axit, tan chảy từng mảng.


Khoảnh khắc này, Tông Tử Nhạc bừng tỉnh, ngẩng phắt đầu nhìn ra cửa.


Lại thêm một luồng sáng nữa bắn tới, trong nháy mắt quật ngã con quỷ hung hãn kia xuống đất, khiến nó lăn lộn đau đớn. Những con quỷ khác cũng bị dọa sợ, đột nhiên như bị trói buộc bởi thứ gì đó vô hình, hai tay bị bẻ quặt ra sau, ngã rạp xuống đất lổng chổng.



Tông Tử Nhạc lúc này mới từ từ nới lỏng vòng tay. Hoàng Đại Tiên nhanh nhẹn nhảy lên vai nó, cọ cọ vào má đầy thân thiết.


Cùng lúc đó, tiếng bước chân vang lên.


Một nhẹ nhàng dồn dập, một đủng đỉnh khoan thai, và một trầm ổn chắc chắn.


Tiếng bước chân không lớn, nhưng giữa màn đêm tĩnh mịch này lại vang vọng đến lạ thường.


Tông Tử Nhạc nuốt nước bọt, không hiểu sao trong lòng lại dâng lên dự cảm chẳng lành.


Vài giây sau, dự cảm ấy thành hiện thực.


Đầu tiên, một thiếu niên nhỏ nhắn với đôi mắt linh hoạt nhảy bổ vào. Vừa xuất hiện, cậu ta đã lao tới như cơn lốc, cuốn phăng Hoàng Đại Tiên trên vai Tông Tử Nhạc đi, nhét ngay vào miệng nó một thứ gì đó, chắc là thuốc trị thương cho yêu vật.


Tiếp theo, một bóng dáng quen thuộc bước vào. Dáng người cao ráo, gương mặt trắng trẻo có vẻ vô hại, nhưng thực chất lại là người phát ngôn của Thành Hoàng tại dương gian!


Nguyễn Tiêu - Nguyễn học trưởng! Tông Tử Nhạc vỡ lẽ, hóa ra cứu viện mà Hoàng Đại Tiên nhắc đến chính là vị này.


Tông Tử Nhạc bắt đầu toát mồ hôi hột. Nó lẩm nhẩm tính toán xem nên hối lộ Nguyễn học trưởng thế nào để anh ấy giấu chuyện này không cho Đại ma vương biết... Dù phải trả giá bao nhiêu nó cũng bằng lòng...


Ặc!


Chưa kịp tính xong, nó kinh hoàng phát hiện ra ngay sau lưng Nguyễn học trưởng là một bóng người cao lớn quen thuộc đến mức ám ảnh. Khuôn mặt lạnh lùng anh tuấn, khí chất kh*ng b* bức người... A a a!


Tông Tử Nhạc ngàn vạn lần không ngờ Đại ma vương cũng đi cùng!


Vậy... vậy chuyện hắn tìm đường chết này, có phải Đại ma vương đã biết hết rồi không?


Nghĩ đến đây, Tông Tử Nhạc tuyệt vọng.



Nó đập tay vào trán, nhắm tịt mắt lại rồi mở ra, hy vọng tất cả chỉ là ảo giác.


Nhưng mở mắt ra, người vẫn sừng sững ở đó.


Tông Tử Nhạc: “......”


Nguyễn Tiêu nhìn Tông Tử Nhạc cười như không cười.


Tông Tử Nhạc càng thêm hoảng loạn! Nhưng nó vẫn thành thật bước tới, lí nhí chào hỏi rồi cúi đầu nhận lỗi: “Xin lỗi, lần này là em sai rồi...”


Khóe miệng Nguyễn Tiêu giật giật, lặng lẽ tránh sang một bên, nhường sân khấu lại cho Tông Tuế Trọng.


Tông Tuế Trọng lẳng lặng nhìn Tông Tử Nhạc.


Đầu Tông Tử Nhạc càng cúi càng thấp, sắp chạm đất đến nơi.


Tông Tuế Trọng: “Đứng thẳng lên.”


Tông Tử Nhạc giật bắn mình, đứng nghiêm như chào cờ, hô lớn: “Rõ!”


Tông Tuế Trọng không nổi trận lôi đình ngay tại chỗ, chỉ nói một câu lạnh băng: “Về nhà rồi nói chuyện.”


Tông Tử Nhạc ỉu xìu như bánh đa nhúng nước: “...Dạ, em biết rồi.”


.


Nguyễn Tiêu dẫn người vào khu Nông Gia Nhạc, thấy nơi này chia thành nhiều khoảng sân nhỏ, đa phần đều để trống hoặc có chủ nhà ở. Sân chính giữa chính là nơi bị đám thanh niên này bao trọn, giá cả chắc chắn không rẻ. Lúc này, ông chủ và nhân viên đều đang tập trung ở nhà chính của sân họ, ai nấy đều nhắm nghiền mắt, mặt mày xanh mét nằm la liệt trên sàn.


Mấy người này bị quỷ che mắt, nhưng do tuổi tác không còn trẻ nên đám quỷ quái không hứng thú trêu chọc, chỉ định đợi xử lý xong đám thanh niên kia rồi "thịt" luôn một thể.



Vì thế, cậu cũng phải nhanh tay hơn!


Quả nhiên, khi tiến vào sân trong, Nguyễn Tiêu từ xa đã thấy một móng vuốt quỷ đang nhắm vào Tông Tử Nhạc! Đương nhiên cậu phải ra tay cứu người trước rồi tính sau.


.


Chỉ là mấy con quỷ già nua, không gây rắc rối gì lớn. Nguyễn Tiêu dễ dàng chế ngự tất cả, bắt chúng nằm im thin thít trên mặt đất.


Tông Tuế Trọng nhìn bộ dạng thê thảm của Tông Tử Nhạc, không vội mắng mỏ mà dồn sự chú ý vào cánh tay đang chảy máu của cậu nhóc.


Nguyễn Tiêu nghe cuộc đối thoại ngắn gọn giữa hai anh em, cũng nhìn sang, nhíu mày: “Sao lại bị thương nặng thế này? Bị quỷ cào trúng không phải chuyện đùa đâu.”


Tông Tử Nhạc cười khổ. Nó bị thương một chút còn hơn để Hoàng Đại Tiên tốt bụng kia bị g**t ch*t, đúng không?


Bên kia, Hoàng Đại Tiên cũng bị thương nặng không kém, đang nhảy nhót trong tay tiểu ông chủ Hoàng. Tiểu Hoàng lão bản bèn xách nó lại gần.


Thấy Tông Tử Nhạc bị trách cứ, Hoàng Đại Tiên vội vàng kể lại đầu đuôi câu chuyện, giải thích lý do nó bị thương. Tông Tử Nhạc cũng nhanh nhảu kể công Hoàng Đại Tiên đã xả thân bảo vệ mình thế nào.


Nghe xong, vẻ mặt Tông Tuế Trọng dịu đi đôi chút.


Nguyễn Tiêu nhìn cánh tay Tông Tử Nhạc đang rỉ máu đen, lại nhìn sang con chồn tội nghiệp trụi lủi lông lá... Tâm trạng cậu nhất thời vô cùng phức tạp.


Nhưng phức tạp là một chuyện, vui mừng lại là chuyện khác.


Thằng nhóc Tử Nhạc này, lần này chơi ngu thật, nhưng nhân phẩm không tệ. Nó không coi sự giúp đỡ của Hoàng Đại Tiên là điều hiển nhiên, cũng không vì đối phương là dị loại mà bỏ mặc sống chết. Điểm này rất đáng khen.


Thở dài một cái, Nguyễn Tiêu đặt hai tay hờ hững lên vết thương của Tông Tử Nhạc. Trong khoảnh khắc, từng luồng khí đen bị hút ra ngoài, dòng máu đen kịt dần chuyển sang màu đỏ tươi, và vết thương từ từ cầm máu.


Sau đó, Nguyễn Tiêu bảo Tông Tử Nhạc nâng niu Hoàng Đại Tiên trên tay. Cậu nhẹ nhàng v**t v* lưng con chồn nhỏ... Bàn tay cậu lướt qua đến đâu, lông lá ở đó mọc lại nhanh chóng, chẳng mấy chốc đã trở nên dày dặn và óng mượt như xưa.


Hết chương 170.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 170
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...