Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 172


Chương 172: Cổ trạch


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Trong những câu chuyện dân gian lưu truyền từ hàng trăm năm trước, thường có mô típ quen thuộc: một thư sinh nghèo đi đêm, bị ánh đèn nơi hoang vắng thu hút, rồi lạc vào một dinh thự bề thế, giàu sang. Sau khi gõ cửa xin tá túc, chàng sẽ gặp được tiểu thư xinh đẹp hay quả phụ mỹ miều chủ nhà.


Tiếp đó là màn tình tự "một đêm phong lưu" hoặc "vài đêm mặn nồng". Vận khí tốt thì sau cuộc vui đường ai nấy đi, chỉ còn là kỷ niệm đẹp. Còn vận khí không tốt... thì khi màn đêm buông xuống, chàng thư sinh ấy e là cũng lạnh ngắt theo sương đêm.


À, có người hỏi tại sao cứ phải là thư sinh nghèo?


Đầu tiên, các “cô gái” xinh đẹp này không thiếu tiền, họ thường chuộng người có văn hóa hơn là kẻ sặc mùi tiền. Thứ hai, người có tiền thì thường đi xe ngựa, có tùy tùng, chẳng mấy khi phải đi bộ xin tá túc giữa đường. Đi qua thôn trấn thì họ cũng chọn khách đ**m đàng hoàng mà nghỉ ngơi.


Tóm lại, kịch bản muôn đời vẫn là kịch bản.


Nguyễn Tiêu đã nghe mòn tai những câu chuyện kiểu này, nên khi nhìn thấy tòa nhà trước mặt, phản ứng đầu tiên của cậu là... Khụ, sâu thẳm trong lòng, cậu dấy lên một sự mong chờ bí ẩn xen lẫn cảm giác quái dị khó tả.


Đứng trước cổng lớn, Nguyễn Tiêu giả vờ do dự một chút rồi giơ tay gõ cửa.


“Có ai không? Trong nhà có ai không ạ?”


Ngay khi giọng cậu vừa dứt, cánh cửa kẹt mở.


Một cô gái với mái tóc hai búi tóc hai bên (búi song nha) thò đầu ra. Gương mặt bầu bĩnh với hai lúm đồng tiền xinh xắn nở nụ cười tươi tắn, trông thật đáng yêu và dễ mến.


“Anh là ai vậy? Đêm hôm khuya khoắt sao lại đến đây?”


Trong mắt Nguyễn Tiêu, đây đâu phải cô gái đáng yêu gì, rõ ràng là một nữ quỷ toàn thân bao phủ huyết quang nồng nặc. Chút cảm xúc thương hoa tiếc ngọc của cậu hoàn toàn bị dập tắt. Hơn nữa, gu của cậu là đoan trang nghiêm túc, chứ không phải kiểu kiều mềm ngây thơ này... Thôi bỏ đi, không nghĩ nhiều nữa, phải nhanh chóng nhập vai thôi.


Nguyễn Tiêu làm ra vẻ ngạc nhiên: “Đây là nhà cô sao? Cách ăn mặc của cô lạ quá, là cố tình làm theo phong cách cổ trang để kinh doanh homestay à?”


Cậu liến thoắng: “Tôi đi du lịch, vốn định ở Nông Gia Nhạc dưới chân núi, nhưng xui cái là bên đó bị người ta bao trọn rồi. Có vị khách bảo trên này cũng có chỗ nghỉ, tôi mò mẫm cả buổi mới tìm được. Chính là chỗ các cô đúng không? Là homestay phong cách cổ trang nhỉ?”



Chỉ trong nháy mắt, hắn đã bịa ra một lý do hoàn hảo, có đầu có đuôi.


Đôi mắt cô gái đảo qua một vòng, rồi cười híp mắt: “Không phải homestay gì đâu, đây là nhà riêng của chúng tôi. Cách ăn mặc này là sở thích cá nhân thôi, mọi người ở đây đều vậy cả. Nhưng mà chúng tôi cũng có quen biết với bên Nông Gia Nhạc dưới kia. Chắc thấy anh thích phong cách này hoặc dưới đó hết chỗ nên họ mới giới thiệu lên đây đấy.”


Nguyễn Tiêu làm bộ vỡ lẽ: “Ra là vậy, thảo nào hai bên giới thiệu khách cho nhau. Đúng rồi mỹ nữ, chỗ cô còn phòng trống không? Giúp tôi với, tôi chẳng muốn đi xuống nữa đâu, leo núi mệt đứt hơi rồi. Giờ tôi chỉ muốn tìm chỗ tắm rửa sạch sẽ rồi ngủ một giấc thôi.”


Cô nương che miệng cười khúc khích, giọng lanh lảnh: “Có chứ, thiếu gia nhà tôi hiếu khách lắm. Anh mau vào đi, tôi đưa anh đi gặp thiếu gia, ngài ấy chắc chắn sẽ sắp xếp phòng cho anh.”


Nguyễn Tiêu nhấc chân bước vào, miệng lầm bầm: “Thiếu gia gì chứ, chắc là ông chủ của các cô...”


Cô nương vừa xách đèn lồng dẫn đường, vừa đáp: “Vâng, chính là ông chủ của chúng tôi.”


Sau cánh cửa là con đường trải sỏi đá, hai bên tối om, lờ mờ thấy bóng dáng cây cỏ hoa lá nhưng không rõ hình thù.


Nguyễn Tiêu nhìn thấu màn đêm, trong lòng cười lạnh.


Hoa cỏ cái nỗi gì? Toàn là xương người dựng đứng cả đấy, diễn sâu thật. Qua đó càng khẳng định chắc chắn: lũ quỷ ở đây toàn là ác quỷ ăn thịt người, một con cũng đừng hòng chạy thoát!


Lửa giận trong lòng Nguyễn Tiêu bùng lên, nhưng để tránh rút dây động rừng, cậu cố kìm nén, nỗ lực học tập kỹ năng mặt lạnh của Tông học trưởng để giữ vẻ mặt bình thản bên ngoài.


Cũng may đoạn đường không dài. Cô nương dẫn Nguyễn Tiêu đi qua mấy lớp cửa, đến trước một gian phòng lớn.


Cô gõ nhẹ cửa. Một cô gái khác mặc áo váy bước ra mở cửa. Cách trang điểm y hệt cô nương dẫn đường, dáng vẻ dịu dàng thanh tú.


Nguyễn Tiêu liếc qua, không ngoại lệ, cô này cũng đầy huyết quang, với cậu thì chẳng có chút giá trị thẩm mỹ nào.


Cô gái áo váy cười duyên dáng: “Biết rồi, thiếu gia bảo mời khách vào nhà.”


Cô gái dẫn đường cười tươi, định tiến tới khoác tay Nguyễn Tiêu, nhưng bị cậu khéo léo né tránh.


Cô gái áo váy nhìn Nguyễn Tiêu chằm chằm.


Nguyễn Tiêu cố vận nội công ép cho mặt đỏ bừng, nén giận thốt ra một câu: “Nam... nam nữ thụ thụ bất thân!”



Bài trí trong phòng mang đậm nét cổ kính, nhưng vẫn lấp ló vài chi tiết hiện đại hóa để đánh lừa du khách thời nay. Nguyễn Tiêu đoán thời cổ đại chắc chắn không có mấy thứ này, nhưng để "câu dẫn" người hiện đại thì việc thêm thắt chi tiết cho hợp lý cũng là một nước đi thông minh.


Ngồi trên chiếc ghế gỗ đỏ giữa phòng là một người trẻ tuổi. Thấy Nguyễn Tiêu, hắn đứng dậy cười nói: “Anh chính là vị khách mà các cô gái nhắc tới phải không? Muốn tá túc một đêm thì không thành vấn đề.”


Nguyễn Tiêu nhanh chóng đánh giá. Đúng là quỷ rồi, huyết khí trên người nồng nặc. Được hai nữ quỷ kia gọi là "thiếu gia", chẳng lẽ đây chính là ác quỷ chủ nhân của ngôi cổ mộ này?


Nghĩ vậy nhưng mặt hắn vẫn giữ vẻ ngại ngùng: “Vâng, làm phiền anh quá.”


Người trẻ tuổi cười xòa: “Không sao không sao. Đúng rồi, anh xưng hô thế nào? Đây là nhà tôi, tôi tên Lục Phương.”


Nguyễn Tiêu đáp: “Tôi tên Lưu Sướng.”


Lục Phương nhìn Nguyễn Tiêu, khen: “Cái tên rất hợp với anh, ha ha.”


Nguyễn Tiêu đáp lại bằng nụ cười xã giao: “Anh cũng vậy, ha ha ha.”


Sau vài câu chào hỏi, Lục Phương nói: “Đi, tôi dẫn anh đi xem phòng. Anh thấy phòng nào thuận mắt thì ở.”


Nguyễn Tiêu: “Thế sao tiện? Cứ tùy tiện phòng nào cũng được mà.”


Lục Phương xua tay: “Tùy tiện cái gì, chuyện cả đêm mà, đừng khách sáo quá.”


Nguyễn Tiêu: “Vậy phiền anh rồi.”


Lục Phương vừa nói vừa dẫn Nguyễn Tiêu ra khỏi cửa, đi theo lối nhỏ bên cạnh, chỉ tay về phía có ánh đèn phía sau: “Chính là chỗ kia, khu nhà ngang. Khách từ dưới kia lên thường ở khu đó.”


Nguyễn Tiêu: “Được được.”


Hai nữ quỷ có vẻ như nha hoàn kia lẳng lặng đi theo sau. Dù Nguyễn Tiêu không sợ nhưng cũng cảm thấy lạnh gáy —— rõ ràng là cậu đang bị ma quỷ bao vây. Nếu là người thường, chắc chắn lúc này kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng hay.


Đi được vài bước, phía đối diện có người xách đèn lồng đi tới. Từ xa đã nghe giọng nói thánh thót, mềm mại: “Anh? Đêm hôm khuya khoắt sao anh lại ra đây?”


Lục Phương cao giọng đáp: “Có khách đến. Em gái, em có rảnh không, làm chút gì cho khách ăn đi?”



Đó là một mỹ nữ cổ trang tuyệt sắc. Hai cô gái lúc nãy so với cô này chỉ như giá đỗ so với cành vàng lá ngọc. Cô mặc váy lưu tiên thướt tha, tóc búi gọn sau gáy, làn da trắng như tuyết.


Có câu “Dưới đèn xem mỹ nhân”. Ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn lồng hắt lên khuôn mặt cô gái, khiến vẻ đẹp ấy càng thêm lung linh huyền ảo.


Nguyễn Tiêu: “......”


Ừm, đây mới đích thị là chủ nhân ngôi cổ mộ. Huyết khí trên người cô ta nồng gấp mười lần gã "anh trai" kia. Ác quỷ ngàn năm là đây chứ đâu, uổng cho cái vẻ ngoài xinh đẹp động lòng người.


Tuy nhiên, Nguyễn Tiêu vẫn chưa vội kết luận. Biết đâu còn kẻ nào huyết khí nặng hơn nữa? Dù khả năng này thấp, vì việc hại người thường do thủ lĩnh làm, hưởng lợi ích cao nhất cũng là thủ lĩnh.


Chẳng bao lâu, Lục Phương đưa Nguyễn Tiêu đến khu nhà ngang, tiện thể giới thiệu cô gái kia là em ruột hắn, tên Lục Dung. Cô có tay nghề nấu nướng tuyệt vời, ai ăn cơm ở đây xong cũng khen nức nở. Hắn bảo khách đi đường xa chắc đói lả rồi, ăn bát mì gà nóng hổi, tắm nước nóng rồi ngủ một giấc thì còn gì bằng?


Nguyễn Tiêu gật đầu lia lịa, thi thoảng liếc trộm Lục Dung rồi lại cúi mặt ngượng ngùng. Lục Phương thấy thế, nụ cười trên môi càng sâu.


Gian phòng cho khách cũng bài trí theo lối cổ, có giường Bạt Bộ lớn chạm khắc tinh xảo, góc phòng đặt bình hoa lớn, khung cửa sổ gỗ đặc cũng chạm trổ cầu kỳ. Chỉ có trần nhà gắn đèn điện, nhưng bên ngoài chụp đèn được thiết kế khéo léo, rất hợp với phong cách căn phòng.


Nguyễn Tiêu nhìn thấu bản chất sự vật.


Gối đá xanh lạnh ngắt, bình hoa vỡ nát, giá gỗ đen sì mục nát, đèn dầu leo lét ánh xanh, tường đen kịt ẩm mốc... Nói trắng ra, đây chính là một gian mộ thất vừa nhỏ vừa hẹp.


Biết chơi đấy!


Nguyễn Tiêu giả vờ như không biết gì, đặt mông ngồi xuống tảng đá lớn —— trong mắt người thường là chiếc ghế gỗ. Trước mặt còn có một phiến đá to, chính là cái bàn do ảo thuật tạo ra.


Lục Dung đứng ở cửa cười nói: “Em đi làm chút đồ ăn nhé.”


Lục Phương cũng cười: “Em đi đi, anh ở lại trò chuyện với Lưu Sướng.”


Lục Dung nhanh nhẹn rời đi. Nguyễn Tiêu diễn sâu, còn cố ý nhìn theo bóng dáng cô, đợi người đi khuất mới giật mình quay lại, cười ngượng nghịu với Lục Phương.


Lục Phương hào phóng hỏi: “Em gái tôi xinh đẹp chứ?”


Nguyễn Tiêu lại vận công đỏ mặt: “Dạ.” Rồi lí nhí hỏi: “Em gái anh có bạn trai chưa?”



... Lại còn chơi chiêu lạt mềm buộc chặt nữa cơ à?


Nguyễn Tiêu xua tay rối rít như trai tân lần đầu biết yêu: “Không không không, đâu có, cái đó, tôi...”


Thấy bộ dạng lúng túng của cậu, Lục Phương cười càng thêm vui vẻ.


Trò chuyện chưa được bao lâu, Lục Dung quả nhiên bưng một bát mì đến, đặt lên bàn. Bát mì trông rất ngon mắt và tinh tế.


Lục Phương thấy Nguyễn Tiêu chần chừ chưa động đũa, bèn sảng khoái đứng dậy: “Cậu cứ từ từ ăn, ăn xong tôi sẽ cho người đến dọn.”


Nguyễn Tiêu vội nói: “Vâng vâng vâng.”


Lục Phương dẫn Lục Dung rời đi, còn cẩn thận khép cửa lại cho Nguyễn Tiêu.


Nguyễn Tiêu chờ một lát, đi đến bên "cửa sổ" nhìn ra ngoài. Hai con ác quỷ kia chắc đã thấy cậu yên vị nên đi khá xa về phía bên kia.


Trong lòng cười lạnh, cậu giả vờ đi đến bên "cái bàn". Dùng thần lực quét nhẹ một cái, bát "mì gà" thơm phức lập tức biến mất, thay vào đó là ảo giác do chính cậu tạo ra để đánh lừa lại chúng.


Khoảng mười lăm phút sau, có tiếng gõ cửa.


Nguyễn Tiêu mở cửa, thấy Lục Dung xinh đẹp đứng đó. Cậu giả bộ ấp úng: “Sao cô lại tới đây?”


Lục Dung cười rạng rỡ: “Em qua xem thử, có cần em dọn bàn luôn không?”


Nguyễn Tiêu vội nói: “Chưa cần đâu, tôi vẫn chưa ăn xong. Hay là... cô vào nhà ngồi chơi một chút?”


Lục Dung đương nhiên nhận lời ngay, nụ cười thoáng chút đắc ý.


Nguyễn Tiêu quay người lại, lông mày khẽ nhướng lên đầy ẩn ý.


Hết chương 172.


____________________________


Tranh thủ đẩy tiến độ cho xong bộ này hiu hiu. Fighting!!!


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 172
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...