Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 166
Chương 166: Thi xong
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Kỳ thi đại học diễn ra vỏn vẹn trong hai ngày. Cả hai ngày đó, Nguyễn Tiêu đều cùng Tông Tuế Trọng đi tiếp khách. Tông Tử Nhạc làm bài khá thuận lợi, chờ đến khi thi xong môn cuối cùng, nó bước ra với vẻ mặt vừa hưng phấn vừa uể oải, trông buồn cười vô cùng.
Nguyễn Tiêu vẫn đứng dưới xe đón, trêu chọc: "Xem ra làm bài không tồi nhỉ?"
Tông Tử Nhạc trợn mắt cá chết: "Sai hay đúng thì em chịu, em chỉ biết bây giờ em đói đến mức có thể nuốt chửng một con trâu."
Nguyễn Tiêu bật cười: "Trâu thì không có, nhưng dê thì có đấy, chịu không?"
Tông Tử Nhạc: "Hả?"
Nguyễn Tiêu cười ha hả, vỗ vai đẩy nó lên xe rồi mới giải thích: "Học trưởng đoán cậu chắc chắn muốn ăn một bữa no nê, nên đã tìm một quán chuyên dê nướng nguyên con kiểu Mông Cổ để cậu đánh chén thịt dê non."
Nói đến đây, cậu nhắc nhở: "Nhưng có một điều cậu phải chú ý: vừa thi xong, dù có đói đến mấy cũng đừng ăn uống quá độ, ăn chút cho đỡ thèm thôi. Sau này nếu cậu vẫn muốn ăn, học trưởng chắc chắn sẽ đưa cậu đến nữa... Đúng không, học trưởng?"
Tông Tuế Trọng khởi động xe, trầm giọng đáp: "Ừ."
Tông Tử Nhạc vội vàng nói: "Em biết em biết mà, em nào dám làm bậy. Yên tâm, em tuyệt đối ăn uống giữ mình, không phô trương."
Câu nói khiến Nguyễn Tiêu lại được một trận buồn cười.
Xe lăn bánh, Nguyễn Tiêu thắt dây an toàn xong liền không quay xuống nói chuyện với Tông Tử Nhạc nữa.
Tông Tử Nhạc tuy đang háo hức với món thịt dê non, nhưng trong lòng cũng có chút thắc mắc. Giai đoạn nước rút cuối lớp 12, hầu như nó không về biệt thự. Chính nó là người giới thiệu Nguyễn học trưởng cho Đại Ma Vương, mà giờ nhìn lại, giao tình giữa hai người họ có vẻ rất tốt, hình như còn tốt hơn cả với nó luôn?
Cứ nhìn cách hai người ở chung trong hai ngày này xem, rõ ràng Nguyễn học trưởng đã trở thành khách quen ở nhà Đại Ma Vương rồi. Ngay cả chuyện đi thi đại học cũng cùng nhau đến cổ vũ. Xem ra, Nguyễn học trưởng giờ là "anh em cột chèo" của Đại Ma Vương hay là "bạn qua mạng" thân thiết của nó đây... Khó hiểu, quá khó hiểu.
Nhưng thôi kệ, Tông Tử Nhạc nghĩ lại, Đại Ma Vương và Nguyễn học trưởng đều từng cùng nhau dạo chợ Quỷ, quan hệ vốn đã không tầm thường. Trong khoảng thời gian nó vắng mặt, biết đâu hai người họ đã trải qua những chuyện thần kỳ nào đó, quan hệ tiến triển vượt bậc cũng là bình thường. Huống chi, trước khi nó chuyển vào ký túc xá, hai người này đã có chút dấu hiệu như hình với bóng rồi...
Khụ, không đúng, từ này nghe hơi sai sai. Tóm lại là quan hệ vốn đã tốt, giờ chỉ là tốt hơn thôi, a ha ha.
Tông Tử Nhạc miên man suy nghĩ một hồi thì quán dê nướng nguyên con cũng đã đến.
Mấy người ngồi sau tấm bình phong, nhìn nhân viên phục vụ xẻ thịt dê rồi lui ra. Lúc này Tông Tử Nhạc mới tò mò chớp mắt, nhìn về phía Nguyễn Tiêu hỏi:
"Nguyễn học trưởng, anh kể cho em nghe đi, gần đây anh và Tuế Trọng ca có gặp chuyện gì hay ho không? Nếu có thì kể em nghe với."
Nguyễn Tiêu ngẩn ra, hồi tưởng lại.
Thú vị thì... chưa hẳn, nhưng dọa người thì có đấy.
Nguyễn Tiêu bình tĩnh nói: "Ăn cơm trước đã, anh sợ kể xong cậu nuốt không trôi."
Tông Tử Nhạc: "Hả?"
Nguyễn Tiêu nhìn nó với vẻ mặt rất nghiêm túc: "Hơi ghê tởm đấy."
Tông Tử Nhạc: "Ồ."
Nguyễn Tiêu quay sang nhìn Tông Tuế Trọng ngồi bên cạnh, mấp máy môi tạo khẩu hình —— Đậu mặt người.
Tông Tuế Trọng hiểu ý. Chuyện về đậu mặt người quả thực rất ghê tởm.
Tông Tử Nhạc vừa nhai một miếng thịt, liền thấy Nguyễn Tiêu đang "nháy mắt ra hiệu" với Tông Tuế Trọng, khóe miệng hắn hơi co giật.
Được lắm, đến mức "liếc mắt đưa tình" luôn rồi.
Hừ, nó biết ngay mà, bản thân lại bỏ lỡ quá nhiều chuyện. Dù sao bây giờ cũng tốt nghiệp rồi, nó tuyệt đối sẽ không để lỡ thêm gì nữa!
Sau bữa tối, mọi người cùng nhau trở về biệt thự của Tông Tuế Trọng.
Tông Tử Nhạc nóng lòng muốn nghe chuyện, vừa vào nhà đã kéo Nguyễn Tiêu đi thẳng về phía ghế sô pha.
Nguyễn Tiêu thấy nó sốt ruột như vậy, không nhịn được cười: "Có cần thiết phải thế không?"
Tông Tử Nhạc bĩu môi: "Tháng cuối cùng em hỏng mất thế nào anh có biết không? Suốt ngày mở mắt ra là đề thi, nhắm mắt lại cũng là đề thi, bi thảm muốn chết. Nếu về rồi mà không được nghe chút chuyện thú vị thì cuộc đời này quá nhạt nhẽo..."
Thấy màn kể khổ của Tông Tử Nhạc sắp dìm chết người nghe, Nguyễn Tiêu lặng lẽ giơ tay ngăn lại. Cậu hắng giọng:
"Vậy anh sẽ kể chuyện lúc đi cùng học trưởng đến khu suối nước nóng nhé. Lần đó là hoạt động do lớp anh tổ chức..."
Tông Tử Nhạc: "Thế thì tuyệt..." Lời chưa dứt, nó chợt phản ứng lại, quay phắt sang: "Anh đi cùng Tuế Trọng ca đến khu nghỉ dưỡng suối nước nóng? Tuế Trọng ca mà chịu đi suối nước nóng á? Lại còn là hoạt động lớp anh?"
Nguyễn Tiêu bình thản nhìn nó: "Có vấn đề gì sao?"
Mí mắt Tông Tử Nhạc giật giật: "...Không, không có vấn đề gì."
Nguyễn Tiêu tiếp tục kể: "Đêm hôm đó, anh và học trưởng vừa ngủ thì bên ngoài có động tĩnh. Nói đến đây thì lúc đó học trưởng nhạy bén hơn hẳn, anh ấy phát hiện trước, đi ra ngoài xem thì mới biết một bạn trong lớp anh bị trúng tà..."
Lúc này, Tông Tuế Trọng từ bếp đi ra, bưng một đĩa trái cây đặt giữa người kể và người nghe, rồi tự mình ngồi xuống đầu kia sô pha, lấy máy tính ra làm việc.
Tông Tử Nhạc vốn đang hồi hộp nghe chuyện, thấy Đại Ma Vương tự tay bưng trái cây, lại thấy ngài ấy ngồi xuống sô pha, còn Nguyễn học trưởng thì tự nhiên dịch người sang một bên chừa chỗ, bộ dáng ăn ý vô cùng... Cứ thấy là lạ thế nào ấy... Nhưng chưa kịp nghĩ sâu xa, nó lại bị câu chuyện cuốn hút.
Hóa ra là Đại Ma Vương phát hiện trước, lại còn đích thân tham gia vào sự kiện tâm linh này, thật là ngầu! Tại sao nó lại không được đi chứ? Nếu lúc đó nó không phải dùi mài kinh sử ở trường, chắc chắn Nguyễn học trưởng cũng sẽ rủ nó đi cùng cho coi...
Câu chuyện tiếp diễn, Tông Tử Nhạc nghe say sưa đến quên cả thở. Mãi đến khi Nguyễn Tiêu kể xong, nó mới thở phào một hơi dài.
"Vậy là cuối cùng chuyện này do một người đại diện khác của Thành Hoàng đứng ra móc nối, giao cho phái Mao Sơn giải quyết... Thành Hoàng gia đúng là từ bi hỉ xả."
Nguyễn Tiêu hơi nhướng mày. Thực ra chuyện này mang lại lợi ích cực lớn cho cậu, giúp cậu một bước hồi sinh huyết nhục, trở thành Châu Thành Hoàng chân chính đi lại giữa hai giới. Nhưng đối với tên nhóc này thì cứ coi như nghe một câu chuyện giải trí là được rồi.
Tông Tử Nhạc vẫn còn thòm thèm muốn nghe tiếp, Nguyễn Tiêu nhìn bộ dạng đó, trong lòng bỗng nảy sinh ý định trêu chọc.
"Đúng rồi Tử Nhạc." cậu làm ra vẻ nghiêm túc nhìn sĩ tử vừa thi xong, "Anh kể chuyện cho cậu nghe rồi, giờ đến lượt cậu nói cho anh biết, lần này thi cử thế nào? Hai hôm trước sợ ảnh hưởng tâm lý nên anh đâu dám hỏi."
Nụ cười trên mặt Tông Tử Nhạc cứng lại.
Hóa ra Nguyễn học trưởng cũng quan tâm đến thành tích của nó như vậy sao.
Nó sờ mũi: "Chắc là... cũng tàm tạm. Những câu cần làm em đều làm được, điểm chắc không thấp đâu."
Nguyễn Tiêu xoa cằm: "Vậy cậu có nghĩ tới chuyện so đáp án với ai chưa?"
Tông Tử Nhạc ngớ người: "So đáp án? Giờ làm gì có ai mà so, muốn so cũng phải đợi hai hôm nữa chứ."
Nguyễn Tiêu nở nụ cười đầy thiện ý: "Không cần đợi đâu, ngay trước mắt có một người thi cùng cậu đấy, vừa khéo có thể so luôn."
Tông Tử Nhạc ngơ ngác: "Người đâu?"
Nguyễn Tiêu vẫy tay về phía khoảng không bên cạnh: "Nào, lại đây so đáp án với Tử Nhạc đi."
Tông Tử Nhạc nhìn theo hướng tay Nguyễn Tiêu ——
Chẳng có gì cả.
Chẳng... có... gì... cả...
Vậy Nguyễn học trưởng đang gọi ai?
Tông Tử Nhạc quay phắt lại, nhìn Nguyễn Tiêu với đôi môi run rẩy: "Nguyễn... Nguyễn học trưởng?"
Nguyễn Tiêu buồn cười, ghé lại gần dùng ngón tay quẹt nhẹ lên mí mắt Tông Tử Nhạc ——
Giây tiếp theo, Tông Tử Nhạc phát hiện một bóng người bay đến trước mặt mình. Đó là một người mi thanh mục tú... nhưng dù có đẹp trai đến mấy thì cái mặt xanh mét không có bóng kia cũng đích thị là quỷ rồi!
Và trên tay con quỷ này còn đang nâng niu một xấp đề thi.
Tông Tử Nhạc: "......"
Nguyễn Tiêu không nhịn được cười phá lên: "Giới thiệu với cậu, vị này là một 'quỷ thi cử' vì gặp sự cố trước giờ G mà không thi được. Chấp niệm bao năm qua chỉ là được tham gia thi đại học. Đợt này trong lúc các cậu thi, anh nhờ quỷ sai copy cho cậu ta một bộ đề, cậu ta cũng vừa làm xong, đúng lúc hai người so đáp án với nhau cho vui."
Tông Tử Nhạc câm nín toàn tập.
Nguyễn học trưởng, đây là cái thể loại thao tác quỷ quái gì vậy...
Tông Tử Nhạc bất lực nhìn sang Tông Tuế Trọng, nuốt nước bọt: "Tuế Trọng ca?"
Tông Tuế Trọng ngước mắt lên, thoáng chút nghi hoặc, sau đó nhớ lại chuyện lúc sáng, bèn nói: "So đáp án trước cũng tốt."
Tông Tử Nhạc suýt thì ngạt thở.
Mẹ nó, vấn đề đâu phải là so đáp án trước hay sau! Vấn đề là nó đang phải so đáp án với quỷ đây này! Thời buổi này người và quỷ bình đẳng đến thế sao? Chuyện người và quỷ ngồi so đáp án thi đại học đã trở thành chuyện thường ngày ở huyện rồi à???
Nhưng Tông Tuế Trọng dường như thấy chuyện này rất bình thường. Sau khi ban cho cậu em họ một lời động viên nhỏ nhoi, anh lại cúi đầu tiếp tục làm việc.
Nguyễn Tiêu nhìn vẻ mặt điềm nhiên của Tông Tuế Trọng, lại nhìn vẻ mặt cạn lời của Tông Tử Nhạc, không nhịn được lại cười... Cặp anh em này thú vị thật đấy, ha ha ha!
Nhưng thấy bộ dạng tội nghiệp của Tông Tử Nhạc, Nguyễn Tiêu cuối cùng cũng lên tiếng an ủi: "Tử Nhạc đừng sợ, chỉ là so đáp án thôi mà, người hay quỷ thì kiến thức cũng như nhau cả thôi."
Tông Tử Nhạc cười gượng, cảm thấy hơi suy sụp.
Thật là... thần mẹ nó "người hay quỷ đều như nhau"...
Sau đó, Tông Tử Nhạc chạm mắt với đôi mắt của quỷ thi cử.
Tông Tử Nhạc: "......"
Quỷ thi cử: Ánh mắt tràn đầy mong đợi.
Tông Tử Nhạc vuốt mặt, cứng đờ nói: "Được rồi, chúng ta so đáp án."
Quỷ thi cử hé miệng, giọng nói từng từ từng từ một, chưa được lưu loát lắm: "Vậy... so môn... Ngữ văn trước. Câu một... phần hiện đại... đọc hiểu... Tôi... tôi chọn... chọn A."
Tông Tử Nhạc: "Ờ, tôi cũng chọn A."
Quỷ thi cử: "Tiếp... câu tiếp theo..."
Một người một quỷ bắt đầu so đáp án. Đa phần kết quả đều giống nhau, nhưng thỉnh thoảng cũng có chỗ lệch pha.
Tông Tử Nhạc bắt đầu giảng giải tư duy giải đề của mình cho đối phương, rõ ràng là nó đúng —— rồi trong lúc mải mê thuyết phục đối phương, nó lỡ ngẩng đầu lên.
Đập vào mắt là một khuôn mặt quỷ vặn vẹo dữ tợn.
Tông Tử Nhạc: "!!!"
Mặt quỷ lập tức khôi phục bình thường, thẹn thùng cười: "Lại... câu tiếp theo nhé?"
Tông Tử Nhạc: "Ờ."
Dần dần, Tông Tử Nhạc cũng chìm đắm vào việc so đáp án. Chỉ là mỗi khi tranh luận hăng say, nó lại lỡ ngẩng đầu, và mỗi lần lỡ ngẩng đầu, cái thứ nó nhìn thấy luôn không phải là khuôn mặt người bình thường.
Nhưng mà nhìn mãi cũng quen, trái tim Tông Tử Nhạc dần trở nên sắt đá. Đợi đến khi so xong hết bốn môn thi, nó vươn vai đứng dậy, nhìn con quỷ thi cử đang ôm khư khư bài thi ngồi xổm trong góc tường tính điểm.
Tông Tử Nhạc quay sang nhìn Nguyễn Tiêu.
Nguyễn Tiêu cũng đang đối diện với chiếc máy tính mới, cắm cúi viết luận văn.
Tông Tử Nhạc hít sâu, rồi thở ra.
Nó ngồi so đáp án với một con quỷ, thế mà Nguyễn học trưởng - người duy nhất có thể chế ngự được nó - lại chẳng thèm ngó ngàng gì đến nó... Lỡ đâu vừa rồi tranh luận gay gắt quá, con quỷ đó cay cú tấn công nó thì sao? Nguyễn học trưởng quá đáng thật!
Nguyễn Tiêu như cảm nhận được oán khí của ai đó, ngước mắt lên cười với nó, giơ ngón tay cái: "Xem ra cậu làm bài cũng khá đấy chứ."
Tông Tử Nhạc khẽ ho một tiếng: "Chắc cũng không tệ lắm."
Hết chương 166.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 166
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 166
