Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 167
Chương 167: Nghỉ
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Kỳ bồi dưỡng kết thúc, Nguyễn Tiêu còn bận rộn việc học nên nhanh chóng trở lại Đại học Đế Đô.
Tông Tử Nhạc thi đại học xong thì như chim sổ lồng, vỗ đôi cánh nhỏ bay nhảy khắp nơi. Tông Tuế Trọng đối với người em họ này cũng khá bao dung, thông cảm cho tâm trạng của cậu nhóc nên hoàn toàn không ngăn cản, muốn đi chơi lúc nào thì đi. Bởi vậy, Tông Tử Nhạc vốn rất kính sợ anh họ, nhưng trong hoàn cảnh đó, sau khi báo cáo tình hình thi cử cho ba mẹ xong, cậu chàng dứt khoát đóng đô luôn ở chỗ Tông Tuế Trọng.
Trước lựa chọn này của Tông Tử Nhạc, người nhà họ Tông tuy ngạc nhiên nhưng cũng mừng khi thấy tình cảm anh em bọn họ thân thiết, nên chẳng ai phản đối.
Còn về phần Nguyễn Tiêu, cậu đang thực hiện phương châm "học tập tốt, lao động tốt". Dù sao kỳ thi cuối kỳ cũng đã cận kề. Các ngành khác lịch thi không giống nhau, nhưng ngành của Nguyễn Tiêu thì chỉ chưa đầy hai tuần sau kỳ thi đại học là bắt đầu.
Để đảm bảo thân phận người phàm ở dương gian có một bảng thành tích sạch đẹp, cộng thêm việc đã có người đại diện xử lý tạp vụ, Nguyễn Tiêu giao toàn bộ công việc tuần tra phố xá thời gian này cho đám quỷ sai dưới trướng. Ngay cả Tông Tuế Trọng – người thường xuyên yêu cầu cậu viết luận văn – cũng đã gọi điện thông báo tạm dừng mọi yêu cầu, đợi thi xong sẽ tiếp tục.
.
Thời gian vội vã trôi qua trong vô thức.
Kỳ thi cuối kỳ của Nguyễn Tiêu đã đến. Vài ngày sau, tất cả các môn đều hoàn tất.
Bốn người trong ký túc xá ngồi so đáp án. Trừ Bác Dương bận rộn làm thực tập sinh và Thôi Nghĩa Xương đang mải mê yêu đương thỉnh thoảng rú lên vài tiếng thảm thiết, thì Nguyễn Tiêu và Nhan Duệ đều giữ vẻ mặt bình thản, tâm trạng khá tốt.
Tất nhiên, kêu ca thì kêu ca vậy thôi chứ cả bốn người đều không ai trượt môn nào. Thậm chí Nhan Duệ, nhờ thân phận cẩu độc thân rảnh rỗi không có hoạt động gì, lại tích cực tham gia phong trào của lớp nên cuối cùng còn ẵm luôn học bổng của Đế Đại, hào phóng mời cả phòng đi ăn một bữa.
Sau đó, học kỳ này chính thức khép lại.
Các bạn cùng phòng bịn rịn chia tay nhau.
Bác Dương đau khổ lấy đầu đập vào tường: "Xong đời, xong đời, xong đời rồi..."
Nguyễn Tiêu nhìn mà buồn cười, vươn tay túm lấy cổ áo cậu ta, ngăn lại hành động tự ngược đãi này: "Nói nghe xem mày bị làm sao? Hay là có ai định làm gì mày?"
Bác Dương ai oán thở hắt ra: "Kỳ này tao chỉ miễn cưỡng qua môn, A Triết biết được chắc chắn sẽ mắng tao chết. Bọn mày không biết A Triết lải nhải kinh khủng thế nào đâu, y hệt như Đường Tăng á, cứ ong ong ong ong bên tai... Tao thật nhỏ bé, đáng thương và bất lực..."
Nguyễn Tiêu: "...À, ra là vậy. Thương mà không giúp gì được nhé."
Chuyện tình cảm dây dưa của người ta, đám người ngoài cuộc bọn cậu không quản được.
Thôi Nghĩa Xương và Nhan Duệ vốn đang quan tâm việc Bác Dương đập đầu, nghe thấy đoạn đối thoại này liền lập tức quay mặt đi, mặc kệ sự đời.
Tuy nói đều là anh em tốt, nhưng người thân thiết nhất với Bác Dương chắc chắn vẫn là cậu bạn nối khố Mục Triết kia. Cứ để cậu ta tự mình uốn ba tấc lưỡi mà đi lừa người ta đi.
Bác Dương: "..."
Thật quá vô nhân tính!
Cả phòng đùa giỡn ầm ĩ một hồi rồi cũng thu dọn xong đồ đạc.
Bác Dương và Nhan Duệ là người địa phương nên chỉ mang chăn gối về giặt, những thứ khác vẫn để lại ký túc xá. Với mấy chàng trai trẻ khỏe thì xách hai cái vali chẳng thành vấn đề. Nhan Duệ tự mình đi về, còn Bác Dương thì được "Đường Tăng" Mục Triết đến tận nơi hỗ trợ, khiến mọi người càng chẳng thèm để ý đến mấy lời "oán thán" của cậu ta nữa.
Thôi Nghĩa Xương phải về Sơn Đông, hành lý cũng nhiều. Vốn dĩ Nhan Duệ và Nguyễn Tiêu định giúp y mang đồ ra bến xe, nhưng bạn gái y đã đến đón. Hai người họ định ra khách sạn ở vài ngày nên cũng không cần bạn cùng phòng giúp nữa, chỉ cần chào tạm biệt là xong.
Dần dần, người đi hết cả, chỉ còn lại mình Nguyễn Tiêu.
Trở lại căn phòng ký túc xá trống rỗng, Nguyễn Tiêu đột nhiên cảm thấy chút cô đơn.
Rõ ràng vừa nãy còn náo nhiệt là thế...
Nguyễn Tiêu lắc đầu, bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình.
Thật ra cũng chẳng có gì phải cô đơn, không phải đã quen rồi sao? Từ sau năm 16 tuổi, cậu vẫn luôn như vậy. Nhưng mà, gói ghém hành lý xong thì đi đâu đây? Về quê? Ở quê cũng chẳng còn người thân nào, hàng xóm láng giềng tuy tốt bụng nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức tốt bụng, không mang lại cảm giác thân thuộc gia đình.
Hay là dứt khoát ở lại Đế Đô? Đỡ phải tốn công bắt xe về, tìm một chỗ thuê nhà ở tạm hai tháng... Đúng rồi, cậu nhớ ra, từ kỳ nghỉ này nếu học hành ổn thỏa, cậu sẽ đến công ty của học trưởng thực tập. Chỉ là chuyện này mới được nhắc đến lúc bàn hợp đồng trước đó, nếu điều kiện bản thân không đạt chuẩn thì cũng chẳng đi được. Học trưởng chưa nhắc gì, có lẽ là cậu vẫn còn thiếu sót chăng?
Thời gian thi cử vừa rồi cậu đã hoãn viết luận văn, thôi thì không về nữa, ở lại đây tiếp tục an tâm học tập. Nếu về quê, muốn nộp luận văn lại phải dùng máy tính truyền đi... Nghĩ kỹ thì cũng chẳng khác gì nhau, truyền qua máy tính thì học trưởng vẫn có thể gọi video chỉ đạo được mà...
Trong đầu Nguyễn Tiêu rối như tơ vò, tay kéo theo một chiếc vali nhỏ – bên trong chỉ có một tấm chăn mùa hè mỏng, vài bộ quần áo và đồ dùng vệ sinh cá nhân – chậm rãi bước ra khỏi trường.
Thời điểm này cổng trường Đế Đại người qua kẻ lại tấp nập, ai nấy đều hối hả về nghỉ hè...
Ra đến cổng, Nguyễn Tiêu ngẩng đầu định gọi xe.
Đúng lúc này, điện thoại cậu đổ chuông.
Nguyễn Tiêu sững người, móc điện thoại ra. Trên màn hình hiển thị đúng cái tên cậu vừa nghĩ tới.
Tông học trưởng.
Không do dự, cậu bắt máy, bên kia liền truyền đến chất giọng quen thuộc.
"Ngẩng đầu lên, nhìn sang trái, khoảng 100 mét."
Nguyễn Tiêu nhìn theo hướng chỉ dẫn, lập tức thấy chiếc xe quen thuộc.
Xe của Tông học trưởng... Anh ấy đến đây sao?
Theo bản năng, cậu bước nhanh hơn, chạy chậm về phía đó.
Quả nhiên, cửa kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt lạnh lùng của người thanh niên đang nhìn về phía cậu.
"Lên xe."
Nguyễn Tiêu không chần chừ, nhét vali vào cốp rồi ngồi ngay vào ghế phụ.
Trong lòng cậu vừa vui vẻ lại vừa ngạc nhiên: "Học trưởng, sao anh lại tới đây? Sao không gọi điện trước cho em?"
Tông Tuế Trọng không trả lời ngay.
Thực ra anh vốn định gọi, nhưng trên đường lái xe tới đây, trong lòng lại dấy lên cảm giác muốn trực tiếp đến tận nơi, thế là cứ thế đi mà không báo trước.
Đến cổng Đế Đại, có lẽ là trùng hợp, anh vừa vặn nhìn thấy tiểu học đệ đi ra... Bình thường anh không để ý lắm, nhưng lần này, không hiểu sao anh lại nhìn thấy vẻ hiu quạnh toát ra từ người cậu. Thấy dáng vẻ có chút mờ mịt, lạc lõng của Nguyễn Tiêu, anh mới bấm số, trực tiếp gọi người lại.
Khoảnh khắc điện thoại kết nối, Tông Tuế Trọng phát hiện vẻ mờ mịt trên người tiểu học đệ đột nhiên tan biến. Điều này khiến tâm trạng anh bỗng nảy sinh một tia ấm áp và... vui sướng?
Lúc này, đối mặt với câu hỏi của học đệ, Tông Tuế Trọng đáp gọn lỏn: "Vừa tới."
Chuyện tạo bất ngờ gì đó... nghe chẳng hợp với phong cách của học trưởng chút nào.
Tông Tuế Trọng lại mở miệng: "Kỳ nghỉ này qua chỗ tôi ở, rồi theo tôi đến công ty thực tập."
Sự chú ý của Nguyễn Tiêu lập tức bị kéo trở lại, cậu ngạc nhiên hỏi: "Học trưởng, em được đi thực tập rồi ạ?"
Tông Tuế Trọng nói: "Trước mắt cứ đi theo tôi, thích nghi với nhịp độ làm việc của tôi, làm quen với phạm vi công việc khả thi của em."
Nguyễn Tiêu chớp mắt: "Phạm vi công việc khả thi?"
Tông Tuế Trọng: "Nếu em không thích ứng được với nhịp độ của tôi, thì sẽ không còn là 'khả thi' nữa."
Nguyễn Tiêu hiểu ngay. Học trưởng cảm thấy cậu có thể đào tạo thành trợ lý đặc biệt, nhưng nếu hiệu suất làm việc không theo kịp thì chỉ có thể điều chuyển sang bộ phận khác. Còn nếu theo kịp, coi như có thể tiếp tục bồi dưỡng theo hướng này.
Nghĩa là sau này cậu sẽ rơi vào cái vòng luẩn quẩn: Cùng học trưởng tăng ca, khổ sở học tập và viết luận văn, lại cùng học trưởng tăng ca, lại khổ sở học tập và viết luận văn... Chẳng khác nào địa ngục trần gian.
Nhưng mà không sao, dù gì mục tiêu của cậu vẫn luôn là làm trợ lý đặc biệt, cơ hội này kiểu gì cũng phải tranh thủ. Chưa nói đến cái khác, lương trợ lý bên cạnh học trưởng và lương nhân viên bình thường có thể giống nhau sao? Nhân viên bình thường lương tháng mười ngàn tệ đã là ngon rồi, còn cậu nếu làm được cái chân sai vặt khổ cực nhất bên cạnh học trưởng, thì lương năm cả triệu tệ chắc cũng là chuyện nhỏ! Tiền này kiếm không dễ, nhưng mà chắc chắn...
Chỉ trong một giây ngắn ngủi, trong đầu Nguyễn Tiêu đã tính toán đủ điều, miệng thì sảng khoái đáp lời: "Học trưởng cứ nói đi, khi nào em bắt đầu qua thực tập?"
Tông Tuế Trọng hơi suy tư: "Mấy ngày tới tôi sẽ mang ít tài liệu về cho em xem, chỗ nào không hiểu thì tranh thủ lúc tôi rảnh rỗi mà hỏi. Chờ em chuẩn bị xong là có thể bắt đầu. Thời gian chuẩn bị tối đa không quá ba ngày."
Nguyễn Tiêu lập tức nghiêm túc hẳn lên. Hiện tại người trước mặt không phải là học trưởng, mà là sếp!
"Ngài yên tâm đi Tông đổng, trong vòng ba ngày, em chắc chắn sẽ giải quyết xong."
Tông Tuế Trọng đánh giá cao thái độ chắc chắn và tự tin này, anh gật đầu rồi xoay người.
"Đi thôi, đi ăn tối."
Nguyễn Tiêu: "... Vâng, tới ngay đây ạ."
Giờ thì lại trở về là học trưởng rồi.
.
Trên bàn cơm, chỉ có Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng.
Cảnh tượng này vốn rất quen thuộc, nhưng đột nhiên Nguyễn Tiêu nhớ ra điều gì, bèn hỏi: "Học trưởng, Tử Nhạc đâu rồi ạ?"
Cậu thấy hơi lạ, tên nhóc Tử Nhạc kia đã thi xong rồi, nghe nói cũng đang ở chỗ học trưởng, sao giờ cơm tối lại không thấy bóng dáng đâu?
Tông Tuế Trọng đáp: "Hẹn bạn đi chơi rồi."
Nguyễn Tiêu vỡ lẽ: "Mới thi đại học xong, chơi bời xả hơi chút cũng là bình thường." Cậu sực nhớ ra một chuyện, "Đúng rồi học trưởng, Tử Nhạc thi xong cũng hơn hai mươi ngày rồi nhỉ, có điểm chưa anh? Thành tích thế nào?"
Tông Tuế Trọng: "Nó được 702 điểm, cao hơn điểm trúng tuyển của Đế Đại 12 điểm."
Nguyễn Tiêu thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Vậy là ổn rồi. Vất vả bấy lâu nay, cứ để cậu ấy chơi cho đã đi, chờ vào Đế Đại rồi lại tha hồ mà bận rộn."
Tông Tuế Trọng: "Ừ."
Nguyễn Tiêu tiếp tục cúi đầu ăn cơm.
Không khí trầm xuống, hai người không nói thêm gì nữa, nhưng chẳng ai cảm thấy gượng gạo.
Thế nhưng đời không như là mơ, luôn có những sự việc xảy ra chỉ để phá vỡ bầu không khí ấm áp này. Ngay khi bọn họ sắp ăn xong, có thứ gì đó đập "Rầm" một tiếng vào cửa kính biệt thự.
Âm thanh rất thanh thúy, rõ ràng lực đập không hề nhỏ. Đang là mùa hè nóng bức, cả biệt thự đều bật điều hòa, cửa nẻo đóng kín mít. Nếu không phải kính chất lượng tốt thì cú vừa rồi chắc chắn đã vỡ tan tành.
Nguyễn Tiêu giật mình, lập tức nhìn về hướng phát ra tiếng động.
Nơi đó lại bị đập thêm một cú "Rầm" nữa.
Tông Tuế Trọng đứng dậy, sải bước tới kéo rèm cửa ra.
Nguyễn Tiêu cũng vội vàng đi theo. Khi tấm rèm được kéo sang một bên, nhìn xuống dưới, cậu thấy một thiếu niên chừng 11-12 tuổi, dáng người thấp bé, tay đang cầm một hòn đá chuẩn bị ném cú thứ ba.
Thiếu niên mày thanh mục tú, ánh mắt cực kỳ linh động, tròng mắt đảo như bi, tướng mạo toát lên vẻ rất thông minh.
Có điều, hành động cầm đá ném nhà người khác thế này... đúng là trẻ trâu chính hiệu.
Hết chương 167.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 167
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 167
