Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 165
Chương 165: Tim đập như nổi trống
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Tông Tuế Trọng nhanh chóng thay xong sim, vừa ngẩng mắt lên liền bắt gặp nụ cười rạng rỡ của Nguyễn Tiêu, tâm trạng hiếm khi vui vẻ đến thế.
"Xong rồi." Anh đưa điện thoại cho Nguyễn Tiêu xem.
Nguyễn Tiêu vội vàng gật đầu, nụ cười càng thêm xán lạn.
Lúc này, cô nhân viên bán hàng bên cạnh cười tủm tỉm nói: "Anh đẹp trai, có muốn lấy thêm ốp điện thoại không? Loại này siêu mỏng, ôm sát máy, ốp vào mà cảm giác như không ốp vậy, hơn nữa còn có nhiều màu để lựa chọn, rất hợp với điện thoại của hai anh.
Ngoài ra bên em còn có tai nghe Bluetooth không dây, thiết kế nhỏ gọn đeo rất thoải mái, âm thanh ổn định, không dễ rơi, cũng có đủ màu sắc đồng bộ. Hai vị quan hệ tốt như vậy, chi bằng mua luôn một cặp cho đủ bộ, đến lúc dùng chung càng thể hiện tình cảm gắn bó, đúng không nào? Hơn nữa cửa hàng đang có chương trình khuyến mãi, mua theo cặp sẽ được giảm giá một chút —— tuy không nhiều nhưng tính ra vẫn hời hơn mua lẻ."
Nguyễn Tiêu nhìn theo lời giới thiệu của cô nhân viên, quả nhiên màu sắc rất hợp với điện thoại của họ. Đặc biệt phía sau ốp lưng còn có một cái kẹp nhỏ, tiện lợi để cố định điện thoại trong túi hoặc nơi nào đó. Tai nghe Bluetooth cũng rất xịn, bề mặt nhám tạo cảm giác sang trọng nhưng không phô trương.
Tuy giá không rẻ, nhưng sau này đi làm chắc chắn sẽ cần dùng tai nghe để nghe điện thoại mà không ảnh hưởng đến việc thao tác trên máy tính... Ốp lưng thì rẻ hơn, tính đi tính lại, mua hai cặp tai nghe được tặng kèm ốp lưng thì giá cũng sàn sàn như nhau.
Càng nhìn Nguyễn Tiêu càng ưng ý. Dù giá tai nghe Bluetooth hơi chát, cậu cắn răng một cái, vẫn quyết định mua.
Nhưng chưa kịp ra tay, Tông Tuế Trọng đã nhanh hơn một bước, chọn luôn ốp lưng và tai nghe: "Lấy hai màu này, cả ốp lẫn tai nghe cho đủ bộ." Vừa nói, anh vừa đưa thẻ của mình ra.
Cô nhân viên thấy vậy liền cười tươi như hoa.
Cô đoán quả không sai, hai người này vừa nhìn là biết... hễ thích là nhích ngay.
Làm nghề này lâu năm, động tác của cô cực kỳ nhanh nhẹn, loáng cái đã lấy xong hàng.
Nguyễn Tiêu có chút ngượng ngùng: "Học trưởng, em đang định mua mà..."
Chỉ chậm một nhịp thôi mà đã bị học trưởng giành trước, ngại quá đi mất!
Tông Tuế Trọng ôn tồn nói: "Em tặng tôi điện thoại, tôi tặng lại em chút phụ kiện, không cần phải từ chối đâu."
Nguyễn Tiêu cũng không phải người hay làm bộ làm tịch, nghĩ lại thấy đây cũng là tấm lòng của học trưởng nên không nói thêm gì nữa, chỉ mỉm cười cảm kích.
Tông Tuế Trọng xua tay ý bảo không có gì.
Nhận hàng xong, hai người bóc tem, lắp vào điện thoại của mình rồi đặt cạnh nhau ngắm nghía.
Màu sắc phối hợp, kích cỡ y hệt, lại còn đủ bộ phụ kiện đôi...
Ban đầu Nguyễn Tiêu không nghĩ ngợi gì nhiều, nhưng khi hai chiếc điện thoại nằm cạnh nhau, trong lòng cậu bỗng nảy sinh một cảm giác vi diệu. Tâm trạng có chút là lạ, cậu vô thức ngẩng đầu lên, liền thấy cô nhân viên đang nhìn về phía này, còn nháy mắt đầy ẩn ý với cậu.
Ánh mắt cô nàng như muốn nói: Này anh đẹp trai, điện thoại đôi, ốp đôi, tai nghe đôi, cảm giác phê lắm đúng không?
Nguyễn Tiêu: "......"
Tâm trạng càng thêm vi diệu.
Cậu lờ mờ hiểu cô nhân viên đang trêu chọc điều gì, lại hình như cũng... không hiểu lắm. Chỉ là khi nhớ lại những tình huống vừa rồi, cậu luôn cảm thấy Tông học trưởng đối với mình dường như rất... bao dung? Không, bao dung chưa đủ để hình dung, có đôi khi ngẫm lại, phải gọi là dung túng mới đúng.
Nguyễn Tiêu không kìm được nhìn sang Tông Tuế Trọng đang đứng bên cạnh. Vẫn là khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng như lần đầu gặp gỡ, tính cách trầm ổn pha chút lãnh đạm, khí chất lý trí đến mức cấm dục... Khi đó cậu từng nghĩ người này quả thực là "kẻ thù chung của phái nam", chuyên môn chiếm hết tài nguyên ưu tú mà còn làm ra vẻ không thèm để ý.
Nhưng hiện tại, chẳng biết từ lúc nào, cậu đã hoàn toàn thay đổi suy nghĩ. Mỗi khi nhìn thấy Tông học trưởng, trong đầu cậu chỉ toàn ý nghĩ: Học trưởng đối xử với cậu rất tốt, học trưởng là người đồng hành tốt, ông chủ tốt, học trưởng cái gì cũng tốt... Dường như cậu đang đeo một lớp filter màu hồng, hoặc là, học trưởng vốn dĩ đã tốt đẹp như vậy rồi.
Khoảnh khắc này, lòng cậu có chút rối bời, xen lẫn sự ngượng ngùng khó tả.
Cô nhân viên kia hình như hiểu lầm, tưởng hai người bọn họ đang trong giai đoạn mập mờ tìm hiểu nhau. Nhưng bản thân cậu thì nghĩ sao? Vốn dĩ cậu thấy bình thường, nhưng bị ánh mắt "biết tuốt" kia soi vào, cậu không khỏi tự hoài nghi chính mình.
Thật sự, tim cậu đập nhanh quá!
Trong lúc Nguyễn Tiêu đang miên man suy nghĩ, cậu không nhận ra Tông Tuế Trọng đứng bên cạnh cũng im lặng không nói gì. Tông Tuế Trọng nhìn chiếc điện thoại trên tay, trong mắt mang theo chút suy tư, hiếm khi thất thần như vậy. Nhưng vì anh luôn giữ vẻ nghiêm túc điềm tĩnh nên người ngoài rất khó nhận ra. Chẳng bao lâu sau, anh cất điện thoại, lên tiếng:
"Nguyễn học đệ, chúng ta nên về thôi."
Nguyễn Tiêu giật mình bừng tỉnh, vội vàng đáp lời như sợ bị bắt quả tang: "Đúng đúng đúng, nên về thôi."
Tim cậu vẫn đập thình thịch, nhưng cậu đã cố ép tất cả những suy nghĩ lung tung rối loạn xuống đáy lòng.
Tông Tuế Trọng khẽ gật đầu: "Đi thôi."
Nguyễn Tiêu: "Dạ."
Hai người xoay người, sóng vai đi về phía thang máy.
Nhìn theo bóng lưng hai người, vẻ mặt cô nhân viên trở nên cổ quái.
Cặp đôi học trưởng - học đệ này sao mà khô khan thế, mở miệng ra là câu nệ khách sáo... Chẳng lẽ gu tình thú của giới trẻ bây giờ là kiểu... "khó nói" thế này sao? Hay là có sở thích đặc biệt gì?
Đương nhiên, cô cũng nghĩ đến khả năng hai người chưa phải là người yêu. Nhưng đôi mắt hợp kim titan của cô đã từng chứng kiến vô số cặp đôi rải cơm chó, lần này ánh sáng chói lòa lắm rồi! Rõ ràng là đang ngược chó độc thân mà, nếu còn chưa phải thì... Biệt đội "ấn đầu" đâu rồi? Vừa nãy cô có nên ra tay trợ giúp một phen không nhỉ?
.
Không biết cô nhân viên kia đang nghĩ ngợi lung tung gì, nhưng không khí giữa Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng lúc này lại khác hẳn ngày thường. Tuy cả hai vốn không phải người nói nhiều, nhưng trước kia họ trò chuyện rất tự nhiên, chủ đề trên trời dưới biển. Còn lúc này, không gian giữa hai người trở nên tĩnh lặng lạ thường. Không phải kiểu ngượng ngùng đột ngột, mà là mỗi người đều đang chìm trong suy nghĩ riêng, nhưng lại không hề cảm thấy khó chịu.
Thình thịch, thình thịch.
Tim Nguyễn Tiêu vẫn đập nhanh liên hồi. Ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn rồi mà nó vẫn cứ nhảy nhót đầy sức sống như thế.
Tông Tuế Trọng khởi động xe, chạy thẳng về hướng trường thi.
Nguyễn Tiêu lấy điện thoại mới ra, lặng lẽ thay sim cũ vào, tải vài ứng dụng cần thiết. Khi nhìn thấy một biểu tượng quen thuộc, cậu dừng lại một chút, mở nó ra, điều chỉnh thông số, sau đó giơ tay lên, hướng về phía người bên cạnh ——
Tách.
Tông Tuế Trọng nghe thấy tiếng động, hơi quay đầu sang.
Nguyễn Tiêu —— Tách tách tách.
Tông Tuế Trọng: "......"
Chụp xong, Nguyễn Tiêu mới nhẹ nhàng gãi mặt giải thích: "Em thử độ nét của camera thôi mà."
Tông Tuế Trọng: "... Ồ."
Nguyễn Tiêu lặng lẽ quay đầu đi, tự cảm thấy cái cớ này nát quá thể.
Thử độ nét camera thì chụp cái gì chẳng được? Chụp cảnh vật ngoài cửa sổ, chụp người đi đường đều được cả, cớ sao cậu lại cứ nhè học trưởng mà "tách tách" liên hồi thế kia?
Nhưng mà, chụp thì chụp thôi, tâm tùy ý động, muốn chụp thì chụp chứ sao.
Tông Tuế Trọng không nói gì, chỉ ra hiệu về phía điện thoại của mình.
Nguyễn Tiêu ngẩn ra.
Tông Tuế Trọng: "Cũng thử giúp tôi xem."
Nguyễn Tiêu liền cẩn thận lấy điện thoại từ túi quần Tông Tuế Trọng ra, bật camera, nhắm ngay vào anh.
Tông Tuế Trọng nói: "Nguyễn học đệ, em tự chụp đi. Tôi đang lái xe, không tiện nhìn camera."
Ngón tay Nguyễn Tiêu cứng đờ.
Ách...
Nhưng cuối cùng, không biết với tâm thái gì, Nguyễn Tiêu vẫn xoay camera về phía mình, vừa hồi hộp vừa nhanh tay ấn tách tách hai cái. Sau đó, cậu chọn giữa tấm "chẳng ra sao" và tấm "càng chẳng ra sao", xóa tấm sau đi.
Đưa điện thoại trả lại, Nguyễn Tiêu nói: "... Xong rồi ạ."
Tông Tuế Trọng ừ một tiếng, không nói gì thêm.
Nguyễn Tiêu im thin thít như gà rù, lặng lẽ nhìn thẳng về phía trước.
.
Trở lại cổng trường thi, hai người ăn ý ai làm việc nấy.
Tông Tuế Trọng lấy máy tính ra xử lý công vụ. Nguyễn Tiêu cũng lôi chiếc máy tính mới mua ra, không phải để viết luận văn mà tranh thủ mày mò làm quen, chỗ nào không hiểu thì tiện thể hỏi luôn người bên cạnh.
Trong xe rất yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng gõ bàn phím lách cách rất nhỏ.
Hai người đều bận rộn, nhưng không khí giữa họ lại vô cùng hài hòa...
Thời gian trôi qua không nhanh không chậm. Một tiếng chuông reo vang lên khiến cả hai cùng giật mình, nhanh chóng cất máy tính đi.
Môn thi thứ hai đã kết thúc, đến giờ đón Tông Tử Nhạc rồi.
Nguyễn Tiêu vẫn như buổi trưa, ra ngoài xe đứng chờ. Tông Tuế Trọng thì gọi điện thoại, dặn người giúp việc chuẩn bị một bàn đồ ăn ngon mang đến biệt thự.
Tông Tử Nhạc cũng giống buổi trưa, thi xong là lao ngay ra ngoài. Khác với sự uất ức thầm kín lúc trưa, giờ nó biết có người đang chờ mình bên ngoài. Dù một trong số đó là Đại Ma Vương, nhưng chẳng phải còn có một ông anh học trưởng cực kỳ thân thiết sao? Thế nên bước chân nó nhẹ nhàng hơn hẳn, vừa thấy Nguyễn Tiêu là cười toe toét chạy tới.
Nguyễn Tiêu cũng mỉm cười với nó, ánh mắt dịu dàng: "Vất vả rồi."
Cậu vẫn giữ nguyên tắc không hỏi thành tích trước khi thi xong tất cả các môn để tránh gây áp lực cho Tông Tử Nhạc.
Ngược lại, Tông Tử Nhạc chẳng mấy để tâm, xoa bụng nhăn nhó: "Chỉ là hơi đói thôi anh."
Nguyễn Tiêu cười nói: "Anh cậu gọi cơm rồi. Nào, chúng ta cùng về, về đến nhà là được ăn ngay."
Tông Tử Nhạc reo lên: "Thế thì tuyệt quá, mau về thôi, mau về thôi!"
Có điều, Tông Tử Nhạc đùa giỡn với Nguyễn Tiêu thì vui vẻ thế, nhưng khi đối diện với khuôn mặt nghiêm nghị trong xe, nó lập tức đứng đắn hẳn lại.
"Tuế Trọng ca, em..."
Tông Tuế Trọng cắt ngang sự lúng túng của hắn, nói gọn lỏn: "Lên xe, về."
Nghe được bốn chữ ngắn gọn súc tích này, Tông Tử Nhạc lại thở phào nhẹ nhõm, mở cửa sau chui tọt vào: "Vâng vâng vâng, em lên ngay đây."
Nguyễn Tiêu nhướng mày, ngồi vào ghế phụ.
Tiếp đó, Tông Tuế Trọng lái xe chở sĩ tử và tiểu học đệ, một mạch phóng về biệt thự.
Buổi tối, Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng vẫn tuyệt nhiên không đả động gì đến kết quả thi cử của Tông Tử Nhạc. Sau bữa tối, họ chỉ yêu cầu nó đi tản bộ tiêu cơm, rồi giục đi tắm rửa nghỉ ngơi sớm.
Tông Tử Nhạc cũng rất ngoan ngoãn. Giờ trong đầu nó chỉ toàn nghĩ đến bài thi ngày mai, tuyệt đối không muốn vì sơ suất mà thi trượt rồi phải học lại —— nó tin nếu nó dám thi trượt vì sai lầm ngớ ngẩn, Đại Ma Vương thật sự sẽ bắt nó học lại cho mà xem! Hơn nữa nó cũng cần mặt mũi chứ, thi trượt thì mất mặt lắm, công sức cày cuốc mấy tháng nay coi như đổ sông đổ bể hết...
Vừa lo lắng vừa mệt mỏi, Tông Tử Nhạc nằm lên giường chưa được bao lâu đã mơ màng ngủ thiếp đi.
Lúc này, Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng cũng chuẩn bị về phòng mình.
Nguyễn Tiêu: "Học trưởng ngủ ngon nhé?"
Tông Tuế Trọng: "Ngủ ngon."
Hết chương 165.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 165
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 165
